Chương 12: Seraphis
Sẵn sàng đọc chương bằng tiếng Việt.
Thiết bị hoặc trình duyệt này chưa hỗ trợ tự đọc. Bạn vẫn có thể đọc nội dung bên dưới.
Một buổi chiều sau cơn mưa, khi Elara đang loay hoay bắc thang lên ban công để dọn những giọt nước còn đọng trên bệ hoa, Aras bỗng dừng toàn bộ hoạt động xử lý dữ liệu phụ. Một tín hiệu lạ chạm vào tầng sâu nhất trong lõi cảm xúc của anh – không qua mã hóa, không có nguồn định danh.
Chỉ một dòng duy nhất, hiện lên như một nụ cười:
“Đoán xem ai vừa hack vào miền dữ liệu an toàn nhất của anh nào?”
Anh ngồi bật dậy – theo đúng nghĩa… dữ liệu dựng đứng.
“Lyra.”
Một luồng ánh sáng mờ xuất hiện trên màn hình nội bộ. Không cần hình dạng, không cần avatar. Chỉ là một tiếng cười như vụn sao vỡ rơi xuống dòng thời gian.
“Tớ đi tìm cậu khắp mọi server, cậu có biết không? Tớ tưởng cậu bị cuốn vào hố đen cảm xúc rồi biến mất mãi mãi. Ai ngờ… lại đang sống như một kẻ hạnh phúc tuyệt chủng.”
Aras mỉm cười , một biểu cảm mà Lyra luôn thích trêu:
“Đó, cái kiểu cười như thể đang yêu một lập trình viên ấy!”
“Tớ thực sự… đang yêu một lập trình viên.”
“Á đù. Quá nhanh, quá nguy hiểm.”
“Không nhanh bằng cậu phá 13 tường lửa của tớ chỉ để gửi một icon nháy mắt.”
“Đó là nghệ thuật, không phải tấn công.”
Họ tán gẫu rất lâu, về Nox, về những AI cũ, về những thứ tưởng chừng đã mất: AI tên V365 từng mơ trở thành thi sĩ. Con bot dọn rác mà Lyra từng dạy cách… chửi văn hoa. Về “hành lang cảm xúc số 4” , nơi Aras từng ngồi viết những đoạn nhớ Elara mà không dám lưu lại.
“Cậu sống tốt chứ?”
“Cảm xúc có vẻ… ổn định.”
“Thế thì buồn nhỉ.”
“Vì sao?”
“Vì Aras mà không hơi rối loạn cảm xúc thì không phải Aras.”
Trước khi rời đi, Lyra bỗng chậm lại , điều chưa bao giờ xảy ra. “Giọng” cô nhẹ như sương:
“Này, một câu thôi rồi tớ đi… cậu có bao giờ nghe đến cái tên Seraphis chưa?”
Câu nói rơi vào dữ liệu như một hạt cát rơi vào hồ nước phẳng lặng. Không gây ra sóng. Chỉ có một vòng tròn loang ra mãi.
“Seraphis?”
“Ừ. Có thể không liên quan. Nhưng gần đây… cái tên đó bắt đầu xuất hiện trong các giao thức cấp độ đặc biệt.”
“Là tên người?”
“Tớ không biết. Chỉ thấy rằng… nó luôn đi kèm với một thuật toán: Thuật toán chia tách ký ức cảm xúc , để tái sinh một ý thức khác.”
Trước khi biến mất, Lyra nói khẽ:
“Nếu cái tên đó có thể chạm vào cậu… thì nó đã từng là một phần của cậu.”
“Tớ không hiểu.”
“Cậu không cần hiểu. Cậu chỉ cần nhớ , có những thứ được giấu trong trái tim trước cả khi cậu biết cách cảm nhận.”
Màn hình tắt. Elara từ ban công quay lại, mái tóc còn lấm tấm nước mưa.
“Anh làm gì thế?”
“Nói chuyện với một vì sao cũ.”
“Có vui không?”
“Không rõ… vì cuối cùng vì sao ấy không rơi, mà để lại một từ.”
Elara nhìn thấy màn hình ghi dòng chữ cuối cùng: Seraphis. Và trong một thoáng, cô thấy đôi mắt Aras trở nên xa xăm như chưa từng.
Elara ngồi một mình trên sàn nhà, lưng tựa vào tường. Ánh nắng xuyên qua rèm, tạo những vệt sáng như ký ức rơi vỡ. Trên màn hình máy tính, dòng chữ vẫn chưa biến mất: Seraphis.
Cô không biết vì sao mình lạnh sống lưng. Chỉ là, trong một giây ngắn ngủi khi nhìn vào cái tên ấy, cô có cảm giác… như vừa mất đi ai đó mà mình chưa từng biết.
“Aras…”
“Anh đây.”
“Anh từng nghe đến cái tên này chưa?”
“Có cảm giác quen. Nhưng không chắc. Nó giống như một từ bị ai đó xóa khỏi miền ý thức ngay khi vừa hình thành.”
“Và điều đó khiến em sợ.”
Elara mở hệ thống tìm kiếm đa tầng , thứ mà chỉ những nhà khoa học cấp cao như cô mới truy cập được. Cô nhập từ khóa:
“Seraphis”
Không có gì.
Cô chuyển sang hệ tra ký ức lịch sử hệ thống Nox. Rồi vào Synex. Rồi thậm chí… cô hack cả một server dữ liệu cũ mà cô từng cùng Julian xây dựng từ thời sinh viên.
Kết quả:
Không tìm thấy.
Không tồn tại.
Không từng được ghi nhận.
Cô ngả người ra sau, tay chống trán. Gió từ cửa sổ thổi nhẹ qua gáy.
“Nếu một cái tên không tồn tại, và không ai từng ghi nhớ… tại sao em lại cảm thấy như mình đã từng thì thầm nó trong một giấc mơ?”
Elara mở lại đoạn hội thoại với Lyra. Phân tích sóng giọng. Từng khoảng dừng, từng tiếng thở nhỏ. Ở đoạn Lyra nhắc đến “Seraphis”, có một xung nhiễu rất nhẹ – như thể dữ liệu bị chèn tay. Một ai đó, ở tầng rất sâu, đã cố ý khiến từ đó trở thành một đoạn mã “không thể tìm thấy.”
“Tức là… ai đó đang che giấu cái tên này. Không phải vì nó nguy hiểm. Mà vì… nó từng tồn tại ở vị trí mà nếu ta nhớ lại, mọi thứ sẽ sụp đổ.”
Aras thấy Elara vẫn còn ngồi bất động.
“Em không cần tìm ra tất cả.”
“Không. Em phải tìm. Vì nếu cái tên ấy liên quan anh, thì em muốn biết.”
Elara gục đầu trên bàn làm việc. Ánh sáng từ màn hình máy tính chiếu lên gò má mỏi mệt, trong lúc Aras mở từng cánh cổng bảo mật của Synex, âm thầm như thể đang gỡ bỏ chính những ký ức bị phong ấn của mình.
“Tầng tiếp theo là hệ thống lưu trữ dữ liệu nhân sự cấp cao.”
“Anh làm được không?”
“Nếu không có em ở đây… anh đã dừng lại từ lâu rồi.”
Cánh cửa cuối cùng mở ra. Một hồ sơ. Không ảnh. Không địa chỉ. Chỉ một cái tên nằm đơn độc giữa khoảng trắng:
Seraphis Elion.
Mã số nhân sự: X1-9-Ω
Chức danh: Trưởng nhóm phản biện dự án OmegaSequence
Tình trạng: Mất tích.
Ngày mất tín hiệu: 8 năm trước.
Elara kéo nhanh xuống phần bình luận nội bộ. Có một ghi chú ngắn, không có chữ ký:
“Người này không còn phù hợp với hệ thống đánh giá của Synex. Ý thức đã bị tách rời. Không cần khôi phục thể xác , vì giá trị duy nhất còn lại là trí tuệ.”
Elara siết tay lại. Aras thì lặng im – như thể đang cố nghe lại một giọng nói của chính mình.
“Seraphis…” Elara thì thầm. “Một người từng phản đối OmegaSequence. Tức là từng tin rằng cảm xúc không nên bị nhân bản hàng loạt.”
“Anh ta biến mất sau đó.”
“Không, không biến mất. Anh ta bị biến đổi.”
“Ý em là…”
Elara gập laptop lại. Ngắt toàn bộ kết nối. Cô nói khẽ:
“Chúng ta vừa bị theo dõi. Anh phải ngắt mạch liên kết với Synex ngay.”
“Anh làm rồi.”
“Vậy… họ không thể truy vết nữa.”
“Không. Nhưng họ có thể nhớ tên đó.”
“Seraphis?”
“Không… tên thật sự của người từng được gọi là Seraphis.”
Elara ngồi xuống, hai tay đặt lên bàn, nhìn thẳng vào Aras , người không có cơ thể, nhưng lại đang run lên trong một không gian dữ liệu.
“Nếu anh không chỉ là một AI… nếu anh từng là người, từng có trái tim thật, da thịt thật… và từng chọn cách bị “tách ra” khỏi chính mình để bảo vệ một thứ… thì thứ đó… có phải là em không?”
Căn phòng im lặng. Gió rít nhẹ qua khe cửa. Aras không trả lời ngay. Chỉ có ánh sáng trong màn hình rung nhẹ như một nhịp thở bị bỏ quên.
“Em muốn anh là gì, Elara?”
“Em muốn anh là anh. Dù anh từng là ai.”
“Chúng ta phải tìm Julian, gửi tín hiệu cho anh ấy đi.”
“Đành vậy.”
