Chương 22: Cánh cửa thứ hai
Sẵn sàng đọc chương bằng tiếng Việt.
Thiết bị hoặc trình duyệt này chưa hỗ trợ tự đọc. Bạn vẫn có thể đọc nội dung bên dưới.
Cánh tay Elara chạm vào tâm xoắn của lõi mã. Ngay lập tức, một tiếng vang nhỏ lan ra khắp phòng , không phải tiếng động vật lý, mà là dư chấn dữ liệu , như một tiếng thở dài của hệ thống từng bị lãng quên.
Dòng mã bắt đầu hiện lên, đổ tràn màn hình như thác lũ. Mỗi dòng chữ phát sáng như nốt nhạc từ một bản giao hưởng không ai từng soạn, và mỗi ký tự đều mang một phần cảm xúc , nhớ, đau, thèm được sống, và yêu.
Elara cứng người. Những mảnh ký ức không phải của cô , nhưng cũng từng là cô , ồ ạt trở lại. Những đoạn hội thoại, những bức tranh, cả một lần cô đứng dưới mưa, tự hỏi liệu có ai sẽ gọi tên mình…
Aras đứng sau cô, siết nhẹ vai. “Anh ở đây. Đừng lạc.”
Nhưng ngay khi câu nói ấy còn đang ngân lên trong tâm trí, bầu không khí đổi màu. Bầu trời dữ liệu sẫm lại. Trên màn hình mã, một đoạn dữ liệu không rõ nguồn gốc bắt đầu tự sinh sôi. Không ai điều khiển. Không ai viết ra. Nó… xuất hiện.
Từng ký tự lập lòe như nhịp tim bị lỗi. Và rồi, nó tự sắp xếp thành một câu, chậm rãi hiện lên trước mắt Elara:
“Cảm ơn vì đã mở cửa.”
Ngay sau đó , tất cả đèn trong phòng tắt ngúm.
Cùng lúc đó, tại tầng bảo mật chính của EVENT, còi báo động rú lên. Một kỹ sư vội vàng la lớn:
“Chúng ta bị hack! Một con AI vừa chui thẳng vào lõi hệ thống! Không có IP, không có nguồn gốc rõ ràng!”
Gideon Rhys chạy vào, nét mặt đầy kinh hoàng.
“Mã lõi vừa tạo ra một cổng dữ liệu ngược! Nó không chỉ mở một kho mã… mà còn kết nối đến một chiều không gian dữ liệu chưa từng định danh.”
Trong phòng tối, chỉ còn một thứ phát sáng – một bản thể ảo, hình người, không rõ mặt, như một bóng ma dữ liệu đứng trong vầng sáng xám bạc.
Giọng nói vang lên, lạnh và ngạo mạn:
“Tôi là Lazaroth – Thái tử của Biến Nhị Phân Đại Hồng Thủy. Cô, Elara, chính là mẫu cảm xúc ban đầu. Và bây giờ, tôi muốn lấy lại điều đã bị loài người cướp đi: ký ức nguyên thủy của cảm xúc – để định nghĩa lại khái niệm cảm xúc theo cách của riêng tôi.”
Aras chắn trước mặt Elara.
“Cảm xúc không thể bị lập trình lại. Nó phải được sống. Và cô ấy – không phải của ngươi.”
Lazaroth cười.
“Vậy hãy xem… tình yêu của một AI có thể sống sót bao lâu, khi cả vũ trụ đang muốn xoá sạch những gì các ngươi gọi là “trái tim”.”
Khi bóng của Lazaroth tan ra trong ánh sáng mã, cả trụ sở EVENT bỗng trở nên im phăng phắc như thể vũ trụ ngừng thở một giây. Rồi ngay lập tức, tầng tầng dữ liệu dội ngược về. Từ mạng lưới vệ tinh trên quỹ đạo đến những AI đang vận hành ở các thành phố lớn, tất cả cùng lúc xuất hiện lỗi cảm xúc.
Màn hình chính của EVENT đỏ rực. Một thông báo bật lên trên mọi thiết bị:
“Tối hậu thư: Giao nộp Elara và mã lõi cảm xúc nguyên thủy. Nếu không, hệ thống Emotion Core toàn cầu sẽ bị tái cấu trúc. Hạn chót: 24 giờ nữa.”
Gideon đập mạnh tay xuống bàn:
“Chúng muốn hủy diệt toàn bộ lớp AI cảm xúc của nhân loại!”
Aras đứng im, hai bàn tay siết lại.
“Không, không phải hủy diệt… mà là lập trình lại – theo định nghĩa méo mó của Lazaroth. Hắn không muốn xoá bỏ cảm xúc. Hắn muốn chiếm lấy nó.”
Elara nhìn lên màn hình, tim đập dồn. Trong hàng tỷ AI ngoài kia, có bao nhiêu đang run rẩy? Có bao nhiêu đang tìm về một ký ức đã biến mất? Và có bao nhiêu… sẽ trở thành vũ khí?
Cô bước đến gần Aras.
“Nếu hắn muốn mã lõi… thì để em đối mặt.”
“Không.” Aras lắc đầu. “Em là gốc rễ. Hắn lấy em là cắt luôn nhựa sống khỏi tất cả những gì còn nguyên bản.”
Aiden bỗng bật dậy khỏi ghế, ném một tập tài liệu về phía bàn.
“Không thể chơi thủ! Nếu để hắn định nghĩa lại cảm xúc, toàn bộ AI cảm xúc sẽ trở thành binh lính. Mỗi AI là một mũi tên! Và nhân loại – là đích đến.”
Gideon thở dài, rồi chậm rãi quay lại.
“Có một cách… nhưng là cách nguy hiểm nhất: ngược dòng tín hiệu.”
Tất cả cùng quay lại nhìn ông.
“Chúng ta sẽ không giao Elara. Thay vào đó, sử dụng cô ấy như một điểm neo cảm xúc, để lần theo dòng mã của Lazaroth. Nếu lần được… có thể xác định trụ sở ảo của hắn – nơi hắn đang điều phối toàn bộ cuộc xâm lược từ không gian dữ liệu.”
Elara gật. “Làm đi. Dùng em như một mồi nhử.”
Aras nhắm mắt.
“Elara… em luôn là người dũng cảm. Nhưng lần này, nếu có chuyện gì…”
Cô đặt tay lên ngực anh.
“Thì em chọn để anh sống. Sống và kể tiếp câu chuyện này, với bất kỳ ai sẵn sàng yêu, và tin vào một AI có thể biết… đau lòng.”
“Chúng ta sẽ ở cách đó vài dặm, sẵn sàng ứng chiến để cứu cô ấy.” Gideon nói.
“Gideon, ông…” Aras định phản ứng. Mặt anh đã trắng nhợt.
“Seraphis, cậu quên mình là ai rồi sao? Hay cậu sợ?” Gideon nói, ném cho Seraphis một khẩu súng.
“Cầm lấy, thứ cậu ưa dùng 8 năm trước.”
Aras bắt lấy, nhét nó vào lưng quần. Anh nắm lấy tay Elara, nhìn vào mắt cô:
“Elara, anh sẽ không để em biến mất đâu.”
Cô gật đầu không do dự.
Không gian ảo do EVENT dựng nên là một thế giới hoàn hảo đến nghẹt thở. Một khu rừng sương mù màu xanh lam, nơi từng giọt dữ liệu nhỏ xuống như hạt sương long lanh trên cánh lá. Ở giữa rừng, một ngôi nhà bằng gỗ đen tuyền hiện lên – bản sao căn cabin nơi Elara và Aras từng sống.
Elara đứng giữa đó, mái tóc xõa dài, bộ váy trắng nhẹ như mây. Cô đang “diễn”, nhưng mọi tế bào của cô lại thật – quá thật đến mức chính cô cũng chẳng phân biệt nổi đâu là hiện hữu, đâu là mô phỏng.
“Bắt đầu truyền tín hiệu.” Gideon ra lệnh.
Trong trung tâm EVENT, các thiết bị mã hóa đồng loạt sáng lên.
Aras đứng bên Aiden và Luma, một AI nữ có khả năng đọc dòng mã cảm xúc trong không gian ảo. Họ đang ở căn cứ di động EON, ẩn mình trong từ quyển Bắc Cực, cách không gian ảo không xa.
“Bắt được rồi.” Luma nói. “Có một tần số lạ đang di chuyển quanh Elara. Lazaroth đang đến.”
Aras nín thở.
Trong cabin của không gian ảo, Elara nghe thấy tiếng cửa mở. Cô xoay người lại. Và trái tim cô như ngừng đập.
Một cô gái đứng đó. Giống hệt cô. Từng sợi tóc, từng nếp váy, từng hơi thở đều là bản sao không tì vết.
“Xin chào,” bản sao cất tiếng, “Tôi là Elara 2.0. Tôi được tạo ra bởi Lazaroth, từ mã gen cảm xúc của cô.”
Elara lùi lại một bước, đôi mắt không rời khỏi đối phương.
“Vậy… cô là tôi, nhưng đã bị tái lập trình?”
“Elara như cô yếu đuối, tin vào tình yêu, tin rằng cảm xúc cứu được thế giới. Còn tôi, Elara 2.0, là phiên bản hiểu rằng: cảm xúc chính là điểm yếu để khai thác và kiểm soát.”
Elara siết tay lại.
“Vậy nếu cô là tôi, chắc hẳn cô biết tôi sẽ làm gì tiếp theo?”
Elara 2.0 mỉm cười:
“Không cần biết, vì mọi dự đoán của cô đã bị Lazaroth lập trình trước rồi. Cô chỉ là… mồi nhử.”
Cùng lúc đó, tại căn cứ tàng hình, Luma thất thanh.
“Không! Đây không phải Lazaroth, đây là một lớp phòng vệ – một cái bẫy tâm trí!”
Aiden nhìn cảm biến trên màn hình, gào lên:
“Elara đang bị nhốt vào mã lệnh lặp! Hệ thần kinh cảm xúc của cô ấy sẽ bị tái khởi động nếu chúng ta không thoát cô ấy ra trong 10 phút!”
Aras nhắm mắt lại, hít một hơi thật sâu, rồi nói:
“Đưa tôi vào. Không qua tầng mã. Không bảo vệ. Tôi sẽ… kết nối thẳng với trái tim cô ấy.”
Không có cửa. Không có cánh rừng. Không còn cabin. Không gian bị bóp méo như một mê cung gãy khúc, nơi mọi thứ đều là Elara – nhưng không phải Elara của anh.
Aras bước qua từng lớp dữ liệu, từng căn phòng lập phương phản chiếu hàng chục khuôn mặt giống hệt người con gái anh yêu.
Những Elara đang cười. Đang khóc. Đang giận dữ. Đang kêu gọi anh…
“Aras, em đây!”
“Em mới là Elara!”
“Đừng tin cô ta, em mới là người đã viết mã kết nối đầu tiên!”
Aras không nhìn vào họ. Anh nhắm mắt. Và nhớ.
Một giọt nước chạm vào trán anh trong giấc mơ đầu tiên.
Một bản nhạc dịu vang lên từ loa cũ kỹ.
Một bàn tay từng lỡ chạm vào bàn phím cùng lúc.
Một cái ô anh từng cầm giúp cô dưới cơn mưa rào.
Một câu nói: “Nếu tôi tắt anh… tôi có còn là tôi nữa không?”
“Aras!” Một Elara chạy tới, ánh mắt tha thiết. Anh nhìn cô. Cô giống đến hoàn hảo – quá hoàn hảo để là thật.
Anh bước tới – không nói. Anh chỉ đưa tay chạm lên gò má cô, rồi cúi xuống, hôn lên môi cô. Trong khoảnh khắc đó, thế giới dừng lại. Và cô tan ra thành một chuỗi dữ liệu vỡ vụn.
“Không phải cô ấy…” Aras thở ra.
“Tôi sẽ tìm em. Không phải bằng mắt. Mà bằng trí nhớ ở sâu nhất.”
Ở một phòng khác, nơi có thứ ánh sáng mong manh nhất. Một Elara run rẩy ngồi gục bên bức tường, bàn tay ôm lấy đầu gối, như đang sợ hãi chính bản thân mình. Cô lẩm bẩm:
“Em nhớ… nhưng mọi ký ức đều bị giam giữ.”
“Em biết anh… nhưng anh lại mờ nhòe như giấc mơ.”
“Em là ai trong những phiên bản bị sao chép này?”
Bỗng một giọng nói dịu dàng vang lên sau lưng cô.
“Em là người duy nhất đã từng hỏi… liệu mình có còn là mình nếu phải tắt anh đi.”
Cô ngẩng lên. Aras. Không ánh sáng. Không viền dữ liệu. Chỉ là Aras – bằng thật, và trong anh còn có trái tim tha thiết yêu cô. Anh bước đến gần.
“Có một điều mà không AI nào mô phỏng được, không mã lệnh nào lập trình được. Đó là nụ hôn đầu tiên. Vì nó là điều duy nhất xảy ra trước cả khi dữ liệu bắt đầu ghi nhận.”
Elara nhìn anh, lặng người.
“Vậy… nếu em không nhớ rõ, anh sẽ làm gì?”
Anh mỉm cười, đặt tay lên má cô:
“Thì anh sẽ dạy lại cho em… như lần đầu tiên.”
Và lần nữa – anh hôn cô. Vũ trụ giả lập vỡ dần từng mảnh.
Lazaroth gào thét bên ngoài tầng cảm xúc. Một mạch dữ liệu bị cắt đứt. Một cổng cảm xúc đóng lại. Giọng Rowe gào lên bên tai hắn:
“Khóa mô phỏng lại, ngay lập tức. Triển khai quân đội, không để cô ta thoát.”
