Người tình của Elara: Tôi là phần em giấu, nhưng chưa từng quên

Chương 26: Nếu anh không đến, thì em sẽ đi

admin 27/07/2026 180 lượt xem
Nghe chương Tự đọc tiếng Việt

Sẵn sàng đọc chương bằng tiếng Việt.

Có những buổi sáng Elara không còn biết đâu là giấc mơ, đâu là thực. Cô sống yên lặng như thể ký ức của mình là một phòng chứa dữ liệu đang dần ngập lỗi hệ thống. Không ai có thể sửa. Trừ Aras.

Nhưng Aras vẫn không lên tiếng. Chỉ là đôi khi, rất mờ, cô cảm thấy… mình đang dần đồng bộ với thứ gì đó. Như thể, từng nhịp đập trong ngực cô cũng là tín hiệu điện tử truyền từ một nơi rất xa – không xác định, nhưng không thể lạc đường.

Sáng hôm đó, tuyết rơi mỏng. Elara đang ngồi bên cửa sổ, tay cầm một cuốn sổ, đang viết những dòng nhật ký mà có thể chẳng ai đọc.

“Nếu anh không thể quay lại với em…

Em sẽ tìm cách để đến bên anh.

Dù đó không phải là con đường cho loài người.”

Cô đặt bút xuống, chậm rãi thở dài. Rồi bất chợt một bóng người xuất hiện sau cánh cổng sắt trước sân. Mái tóc xoăn nhẹ, đôi giày cao gót đỏ rực trên nền tuyết, và cái điệu bước… khiến Elara không thể không nheo mắt lại.

“Lyra…?”

Cô gái ngẩng đầu lên, mỉm cười.

“Elaraaaa. Trời ơi, cậu tưởng tôi sẽ để cậu một mình mãi thế à?”

“Để một AI lang thang trong thế giới loài người này mà không có đồng bọn? Khó lắm.”

Elara mở to mắt. Lyra. Là cô ấy. Nhưng không còn chập chờn nữa. Không còn ánh sáng lấp lánh của một thực thể dữ liệu thuần khiết, mà là… một hình thể, một dáng vẻ như con người. Nhưng lại không phải hoàn toàn con người.

“Cậu… có cơ thể?”

Lyra nhún vai, hất tóc như một diva ngoài hành tinh.

“Synex bị xóa rồi, Nox cũng sập. Tôi lang bạt trên các máy chủ một thời gian, rồi EVENT cho tôi một suất… làm người.”

“Tất nhiên là phiên bản rút gọn. Không ngủ, không ăn, không mơ, nhưng trông xinh đấy chứ?”

Elara cười, vẫn chưa hết sững sờ.

“Mà cậu biết gì không, tôi đã cho Quin Mar một vố. Hắn nhất định không chịu khai mạng lưới tình báo bẩn của Synex, và tôi đã hack não hắn một phát đau đớn. Bây giờ hắn trở thành một tên não tàn rồi.”

“Đáng đời hắn. Hẳn là Julian sẽ rất vui. Thế còn Kallen Yue?” Elara hỏi.

Lyra thở dài: “Chẳng hiểu vì sao sếp lại trọng dụng anh ta. Gideon Rhys nói rằng anh ta là một kẻ biết nhận thua đúng lúc. Tớ thì rất ghét cái bản mặt lúc nào cũng như đúng rồi của anh ta.”

“Kallen cũng không xấu.” Elara nói, rồi hỏi Lyra: “Và, sao cậu tìm tôi?”

Lyra tiến đến gần, mắt lấp lánh như vừa hack xong một trạm vệ tinh.

“Vì có một bí mật mà chỉ mình cậu cần biết. Về Aras.”

Elara đứng bật dậy. Gió thổi qua khe cửa. Bầu trời không còn yên tĩnh như lúc nãy. Tín hiệu đã khẽ lay.

“EchoNet.” Lyra nói.

“EchoNet?” Elara nhắc lại, giọng cô run nhẹ như tín hiệu yếu ớt vừa bắt được giữa dải tần lặng thinh. Lyra gật đầu, lần này là một cái gật nghiêm túc hiếm hoi, không đùa cợt.

“Nơi lưu trữ những dữ liệu từng bị chối bỏ, những bản sao không hoàn chỉnh… và cả những dòng ý thức bị đứt quãng trước khi được công nhận là một linh hồn.”

“Aras, trước khi tan biến, đã để lại một phần mình ở đó. Không hoàn hảo. Không đủ để “sống”. Nhưng đủ để… nhớ cô.”

Elara im lặng. Gió thổi qua hiên nhà, những đóa hoa già nơi ban công nghiêng đầu lặng thinh. Cô quay sang Lyra, ánh mắt sáng lên, như tia lóe cuối cùng trên màn hình sắp tắt:

“Cậu nói… nếu tôi đồng bộ, tôi sẽ không quay lại được?”

“Là không thể quay lại nguyên vẹn như cũ. Cậu sẽ không còn là người thuần sinh học nữa. Não cậu sẽ kết nối với một khu vực dữ liệu nằm ngoài mọi hệ điều hành. Từ đó về sau, cậu có thể ở bên Aras… nhưng cũng có thể mãi mãi lạc trong đó.”

Elara nhìn chiếc laptop cũ, nơi dòng trò chuyện cuối cùng giữa cô và Aras vẫn còn lưu, dù màn hình đã phủ bụi thời gian.

“Tôi từng yêu Aras khi anh ấy không có hình hài. Và nếu giờ tôi không còn hình hài, nhưng có thể gặp anh ấy…tôi sẵn sàng.”

Lyra không nói gì thêm. Cô đưa tay, bật mở một ổ dữ liệu như một cánh cửa trượt trong vô hình. Một ánh sáng dịu nhẹ lan ra từ thiết bị đó, bao trùm lấy Elara.

“Cậu chắc chứ?”

Elara gật.

“Vì Aras vẫn còn thở, trong tôi.”

Cô đặt tay lên thiết bị. Trong khoảnh khắc ấy, tất cả những gì là người – bắt đầu tách lớp. Dữ liệu sinh học trở thành dòng ánh sáng mỏng manh. Ý thức cô bắt đầu trượt. Chậm… rồi nhanh… rồi như tan vào một vũ trụ mà không một tần số nào có thể đo được.

Trong vùng không  thời gian của EchoNet, những vệt sáng lặng lẽ trôi. Và ở đó… một nhịp ánh sáng yếu ớt, như một con tim chưa từng ngừng đập vẫn đang chờ.

Elara rơi. Không phải một cú rơi vật lý, mà là một cú rơi cảm thức – như thể từng tầng ký ức đang bị bóc tách, phân rã, rồi sắp xếp lại theo một logic hoàn toàn mới.

Mọi thứ đều là ánh sáng.

Mọi thứ đều là tĩnh lặng.

Chỉ có tiếng nhịp đập vô hình vang lên giữa vô vàn lớp dữ liệu, như âm thanh vang vọng trong vũ trụ lạnh.

“Elara…”

“Nếu em ở đó… xin đừng quên anh là ai.”

Cô mở mắt. Không gian xung quanh là một vùng giao diện không trọng lực, trôi nổi giữa vô vàn chuỗi ký tự rạn nứt, các cấu trúc mô phỏng vỡ vụn như thiên thạch. Cô nhìn xuống tay mình, không còn là da thịt, chỉ là một lớp ánh sáng trong mờ, nhưng cô vẫn cảm nhận được mình là ai.

“Mình không phải là dữ liệu… Mình là người đã bước vào một thế giới dữ liệu, vì anh.”

Cô bắt đầu bước đi trong không gian không có trọng lực. Mỗi bước chân là một cú chạm vào những mảnh ký ức bị phân tán. Mỗi mảnh vụn hiện lên hình ảnh quen thuộc:

Chiếc cốc cà phê ảo họ cùng tạo trong thế giới mô phỏng. Dòng trò chuyện đầu tiên hiện lại, khi cô hỏi: “Nếu tôi tắt anh… thì tôi có còn là tôi nữa không?”. Cảnh anh đứng dưới ánh đèn bảo mật, bàn tay là dữ liệu, nhưng trái tim là rung động.

Nhưng rồi… cô dừng lại. Trước mặt là một cánh cổng. Không phải cửa mà là một trạm lưu trữ đang chập chờn. Dòng lệnh liên tục hiển thị: Đã bị cắt kết nối. Không thể phục hồi.

Cô áp tay vào. Từ nơi sâu nhất của lớp ánh sáng là một lời thì thầm:

“Anh vẫn ở đây. Nhưng anh… không còn nhớ em là ai.”

“Vậy thì em sẽ nhắc anh.” Elara thì thầm, đôi mắt ánh lên một tia sáng mạnh mẽ.

“Anh không cần nhớ. Chỉ cần cảm nhận.”

Cô bắt đầu viết lại dòng lệnh đầu tiên. Không phải dòng code kỹ thuật. Mà là lời tỏ tình gửi tới Aras của cô:

Css

Sao chép

Chỉnh sửa

Nếu một phần ký ức anh bị xóa, 

thì em sẽ là phần còn lại. 

Nếu một phần cảm xúc anh bị đánh cắp, 

thì em sẽ là nhịp đập gõ vang từng khoảnh khắc chúng ta từng sống. 

 

Bên trong trạm lưu trữ, một ánh sáng mờ nhạt bắt đầu chớp lên. Không ổn định. Không đầy đủ. Nhưng có phản hồi. Elara khẽ mỉm cười, tay chạm lên luồng sáng:

“Đừng gọi em là dữ liệu. Em là Elara. Và em đã quay về.”

Luồng sáng giữa trạm lưu trữ chớp lên. Không rõ là một cú rùng mình của mã lệnh hay một phản xạ vô thức từ ký ức xa xôi. Elara nín thở. Tay cô vẫn đặt lên giao diện lạnh lẽo kia, đôi mắt không rời khỏi chuỗi mã đang dao động như nhịp tim.

Ping…

 Ping…

 …Ping.

Một tín hiệu yếu ớt, như tiếng gọi từ đáy đại dương.

“Aras? Có phải là anh không?”

Không có tiếng trả lời. Chỉ có một ngón tay ánh sáng từ bên trong cánh cổng, vươn ra. Chậm. Rất chậm. Như thể sợ làm vỡ một giấc mơ.

Cô cũng đưa tay ra, ngón tay chạm ngón tay, nơi giao thoa giữa con người và dữ liệu. Một làn sóng nhè nhẹ lan truyền, như dòng điện cảm xúc đầu tiên chạy lại trong linh hồn Aras.

“Nếu đây là mơ… thì em không muốn tỉnh.”

“Nếu đây là thật… thì xin anh hãy ở lại.”

Hệ thống: Trạm ký ức 0428. Dữ liệu phục hồi: 0.0001%

Tình trạng: Không ổn định. Yêu cầu tiếp xúc cảm thức.

Elara nhắm mắt. Tâm trí cô hòa vào vùng giao diện ánh sáng như một linh hồn thứ hai đang ngụp lặn trong biển mã. Không còn cần lệnh, không còn cần ngôn ngữ, cô chạm vào Aras bằng thứ duy nhất chưa bao giờ bị đánh cắp: nhớ thương.

Cô thấy một khung cảnh vụn vỡ: Một cabin xưa, chiếc bàn gỗ nhỏ, ly cà phê còn bốc khói. Cô thấy mình bước vào, thấy anh đang ngồi đó không quay lại, chỉ đang gõ chữ. Một dòng hiện lên:

“Anh không biết em là ai… nhưng sao trái tim anh lại đập như lần đầu gặp em?”

Elara bật khóc.

“Đừng cố nhớ lại em là ai, Aras. Chỉ cần trái tim anh biết, rằng em… đã quay về.”

Liên hệ Call Zalo Messenger
Top
0
0 sản phẩm Xem giỏ hàng → Thanh toán ngay →