Mãn thiên phi tuyết

Chương 46: Người là ai?

admin 26/07/2026 189 lượt xem
Nghe chương Tự đọc tiếng Việt

Sẵn sàng đọc chương bằng tiếng Việt.

“Vu Thần, trở về Trúc Thanh đi!” Diệp Minh mơ màng nói với hắn. Lãnh Vu Thần không gật, không lắc, chỉ nói: “Cơ thể ngươi chưa khỏe, không đi được đường xa, ta có một nơi yên tĩnh để ngươi dưỡng thương. Khỏi rồi, chúng ta tiếp tục tìm Diệp Phong.”

Lãnh Vu Thần mang y đến một căn nhà nhỏ bên rìa một thôn trang.

Từ lúc bị thương đã nhiều ngày Diệp Minh không được tắm gội. Y bảo với Lãnh Vu Thần là y muốn tắm, hắn nói còn quá sớm để tắm, cơ thể y vẫn chưa thể hồi phục. Mấy ngày sau y vẫn muốn tắm gội, Lãnh Vu Thần một mực không cho, chỉ chăm chú dùng khăn ấm lau tỉ mỉ cho y từ mặt tới chân.

Diệp Minh nổi cáu, vớ thanh kiếm của Lãnh Vu Thần để bên giường, lấy hết sức ném vào hắn. Lãnh Vu Thần thản nhiên né được, nhào đến bế bổng Diệp Minh lên, vứt vào cái bồn khô ráo rồi bỏ y ở đấy. Một lúc sau hắn trở lại với chậu nước nóng. Chậu nước nặng đến nỗi tay hắn nổi gân xanh khi hắn bê nó.

Nước thoang thoảng mùi mộc hương. Lãnh Vu Thần đổ nước vào bồn, ngập đến ngực Diệp Minh, xong hắn quay ra phía sau y, mang tóc y thả cả vào trong bồn, cầm cái gáo bắt đầu giội từng chút nước lên.

Nước chảy từ tóc Diệp Minh xuống dính vào bờ vai trần khi áo y bị nước kéo tuột xuống, nửa thân trên lộ ra, xương quai xanh gợi cảm và làn da trắng mịn như tuyết. Y quay đầu nhìn lại thấy đôi mắt màu hổ phách của Lãnh Vu Thần đang đặt lên bờ vai mình, mái tóc hắn xoã xuống vai, khuôn mặt nghiêng đường nét rõ ràng, tim y nảy lên loạn nhịp.

Y bỗng nhớ lại lúc bị đại ma đầu ở Âm Cốc dày vò, bất giác rùng mình. Khoé mắt đỏ lên, trào ra một dòng lệ uất ức. Y bảo với Lãnh Vu Thần:

“Để tự ta làm là được rồi!”

Là y không muốn bàn tay sạch sẽ của Lãnh Vu Thần chạm vào tấm thân vấy bẩn của y.

Lãnh Vu Thần không biết đang nghĩ gì, tay cầm gáo nước bỗng chốc dừng lại. Một lúc sau hắn mới đứng dậy đi ra ngoài.

Diệp Minh tự lấy nước dội lên đầu, cầm cái lược chải tóc nhưng gỡ đến nửa ngày vẫn không ra. Tóc y bao lâu không chải lại bẩn thỉu vô cùng, xoắn thành một búi. Y gỡ cho đến khi nước nguội lạnh rồi mà vẫn rối tinh.

“Lãnh Vu Thần, sao ngươi chưa đi?”

Y biết Lãnh Vu Thần vẫn ở đứng ở đó nhìn y đánh vật với mớ tóc. Cảm giác bất lực trước mặt hắn khiến y muốn nổi cáu.

“Ta chờ để giội nước cho ngươi!”

“Ngươi cứ đi đi lúc nào ta gọi hãy vào.”

“Ừm.”

Lãnh Vu Thần im lặng. Nhưng hắn vẫn chưa rời chỗ cũ. Diệp Minh không biết làm thế nào đành mặc kệ hắn. Y cố gắng gỡ những sợi tóc rối đến mệt nhoài.

“Lãnh Vu Thần, ngươi vẫn ở đó à?”

“Ừm ta đây!”

“Ngươi đúng là một kẻ rình mò đấy!” Diệp Minh bỗng muốn nổi nóng muốn trút giận nhưng ở đây lại chỉ có mỗi Lãnh Vu Thần, không trút giận lên hắn thì ai bây giờ? Những đớn đau từ thể xác đến nội tâm khiến y ngày càng trở nên cáu kỉnh.

Y thấy bước chân hắn đến sau lưng, bàn tay hắn vươn ra gỡ chiếc lược đang bị y nắm chặt. Y thấy hơi thở của hắn ngập mùi mộc hương áp sát bên tai, tim y bỗng chốc hoảng loạn, lạc đi mấy nhịp.

“Diệp Minh, để ta giúp ngươi!”

“Ta không cần!”

“Diệp Minh, ngoan!”

“…”

Lãnh Vu Thần đã đoạt được chiếc lược, cẩn thận chải tóc cho y. Đầu y ngả vào lòng bàn tay hắn trong lúc hắn giội nước từ đỉnh đầu xuống cho y. Không biết hắn nghĩ gì mà tay cầm gáo nước cứ thế đổ xuống khiến Diệp Minh phải kêu lên:

“Chậm thôi, muốn dìm chết ta phải không?”

Lãnh Vu Thần giật mình tay ngưng lại, nói: “Thật xin lỗi!”

Hắn bắt đầu chú tâm hơn với việc gội đầu cho y.

“Ngươi là người thứ hai ta gội đầu! Ta từng gội cho mẫu thân!” Lãnh Vu Thần bỗng nói. Bao nhiêu cố gắng của Diệp Minh chỉ để vẽ ra một khoảng cách với Lãnh Vu Thần bỗng vì câu nói này mà tan tành mây khói. Diệp Minh quay sang nhìn hắn, bắt gặp đôi mắt hắn đang ẩn nhẫn mà dữ dội trên mặt y, y bất giác giật mình quay phắt đi.

Lãnh Vu Thần gội đầu cho Diệp Minh xong lại bê thêm một thùng nước nữa để y tráng người cho sạch sẽ rồi dìu y lên giường.

Vết thương của Diệp Minh tuy đã lành nhưng cơ thể y cực kỳ yếu ớt bởi tác dụng của độc dược đã ăn sâu vào máu. Những tháng ngày tiếp theo y không biết phải làm thế nào để sống tiếp còn nói chi đến chuyện tìm Diệp Phong và cùng đệ đệ báo thù. Y nhắm mắt vờ ngủ nhưng đợi cho Lãnh Vu Thần không còn động tĩnh gì nữa, hai dòng lệ mới trào ra trên khoé mắt y, lăn xuống gối.

Mùa đông dường như kéo dài đến vô tận.

Có một sự thật là đêm nào Lãnh Vu Thần cũng đi. Hắn nói hắn đi săn nhưng lại chẳng mấy khi mang con mồi về. Diệp Minh cũng không tiện tra hỏi hắn. Kể từ khi mang y trở về từ Âm Cốc, Lãnh Vu Thần có điều khác lạ. Hắn ít nói hơn, trầm mặc hơn và đi về thất thường hơn.

Một đêm, Diệp Minh nghe thấy tiếng cọt kẹt ở ngoài cửa, y nghĩ Lãnh Vu Thần đã về nhưng chờ mãi không thấy hắn mở cửa đi vào. Y bỗng nghĩ đến chuyện khác. Lỡ như Hỏa Linh Sát đã tìm ra nơi trú ẩn của bọn y? Lỡ như Lãnh Vu Thần gặp chuyện rồi? Lỡ như sau cánh cửa kia là một người sẵn sàng đâm y một nhát?

Diệp Minh nhẹ nhàng bước xuống giường, cầm con dao nhỏ mà Lãnh Vu Thần luôn để ở cuối giường, bước đến phía cửa. Y mở tung cánh cửa, đồng thời vung dao lên khi thấy một bóng người.

Lãnh Vu Thần giữ lấy hai tay y, khe khẽ nói:

“Diệp Minh, là ta đây!”

“Khi nào ngươi định dở trò rình mò thì nói cho ta biết!” Diệp Minh nghiến răng nói.

“Được rồi, ta không rình mò ngươi!”

“Ngươi đúng là rình mò ta!”

“Diệp đại tiểu thư, nếu ta muốn, ta còn cần phải rình mò sao?”

Nói xong, hắn đoạt con dao trên tay Diệp Minh ném vào góc, bế y lên. Diệp Minh ra sức giãy giụa trên tay hắn nhưng cơ thể y yếu ớt như nữ nhi, cũng không làm gì nổi.

“Lãnh Vu Thần, bỏ xuống, ngươi làm rơi ta mất!”

“Ở trong lòng ta rồi, ngươi còn rơi đi đâu được?” Lãnh Vu Thần bình thản nói.

Diệp Minh tức đến đỏ mặt.

“Được rồi, bây giờ ta là phế vật, ngươi cũng đừng quan tâm đến ta nữa. Chỗ của ngươi là ở trên ngai vàng. Ngươi hãy đi đi và giành nó về, ta chỉ là một kẻ tầm thường không đáng cho ngươi để tâm, ngươi càng cứu giúp ta, ta càng cảm thấy mắc nợ.” Diệp Minh nói một hơi, nói xong y thở dốc.

Lãnh Vu Thần không giận y, chỉ nhìn vào mắt y, dịu dàng nói:

“Diệp Minh, từ khi ta rời hoàng cung đến Diệp gia cứu ngươi, ta đã so sánh rồi.”

“So sánh cái gì?”

“Đối với điều ta trân trọng, ngai vàng không thể sánh nổi.”

“Điều ngươi trân trọng?”

“Là ngươi.”

“…”

Lãnh Vu Thần đắp chăn cho Diệp Minh rồi nằm xuống bên cạnh. Diệp Minh thấy ấm lên một chút, mệt mỏi chìm vào giấc ngủ.

Trong cơn mộng mị, y thấy Lãnh Vu Thần với khuôn mặt rắn rết, đôi mắt dữ tợn vung kiếm lên, mỗi lần hắn vung kiếm, máu tung lên vẽ thành một đường trên không trung. Những khuôn mặt của Diệp gia hiện lên sau mỗi nhát kiếm của Lãnh Vu Thần. Rồi mọi thứ cứ mờ dần đi, cho đến khi một khuôn mặt dịu dàng hiện ra, mỉm cười với y, vô cùng dịu dàng, vô cùng bao dung.

Y giật mình thức giấc, nhìn sang thấy khuôn mặt của người bên cạnh. Y khẽ thở dài, nằm xuống.

“Lãnh Vu Thần, rốt cuộc ngươi là ai? Ngươi muốn làm gì? Ngươi đang làm gì?” Diệp Minh hoang mang thầm hỏi.

Đón đọc mỗi tuần 3 chương hoặc mở khóa toàn bộ truyện hoàn: https://elaraverse.com/man-thien-phi-tuyet-hoan/

Liên hệ Call Zalo Messenger
Top
0
0 sản phẩm Xem giỏ hàng → Thanh toán ngay →