Chương 17: Tình như hoa tuyết
Sẵn sàng đọc chương bằng tiếng Việt.
Thiết bị hoặc trình duyệt này chưa hỗ trợ tự đọc. Bạn vẫn có thể đọc nội dung bên dưới.
Sự hoang mang bắt đầu lan ra trong toàn quân. Về lý mà nói, chuyến ra trận lần này Cổ Lăng có thể dễ dàng ngăn chặn Lam Hà bởi những tướng lĩnh sừng sỏ nhất của Lam Hà đã mất tích, quân đội không thiện chiến như trước. Thứ hai, độc giới luôn là tấm bình phong lợi hại ngăn chặn bất kỳ kẻ địch nào bén mảng đến Cổ Lăng. Nhưng rõ ràng, cục diện lại âm thầm nổi sóng, sự im lặng đáng sợ này lại khiến cho tướng lĩnh hoang mang.
Trần Anh Kiệt nói:
“Thưa Thái tử, chúng ta nên đánh xuống núi, tấn công vào Ngọc Băng thành tiêu diệt hết bọn chúng!”
“Cổ Lăng trước nay chưa từng đi xâm chiếm lãnh địa của nước khác, làm như vậy, ta thấy không ổn.”
“Vậy chúng ta cứ đợi ở đây, chờ chúng tấn công lên sao?”
“Nếu chúng không tấn công, thì cũng không cần đánh!”
“Nhưng rõ ràng, chúng đã đánh sau lưng ta. Đợi lấy trộm hết dược liệu rồi sẽ tấn công lên đây!”
“Ta luôn nghĩ, quân Lam Hà từ trước đến nay bách chiến bách thắng, không bao giờ làm trò đánh lén đó chứ!” Hàm Tuyền thở dài nói.
Mộc Căn đứng bên ngoài nghe Hàm Tuyền nói vậy, khóe miệng khẽ nhếch lên một cái, không biết đang giễu cợt điều gì. Lãng Phong cùng bọn Cao Lãng cơ bản là chỉ lắng nghe chứ không có ý kiến.
“Điện hạ, người không biết đó thôi, quân đội của Lam Hà đều học cách đánh trận của quỷ tướng Diệp Phong, không cần quang minh chính đại, chỉ cần thủ đoạn. Trò mất mặt gì là Diệp Phong không từng làm chứ, miễn là giành chiến thắng!” Ngạn Hữu lên tiếng.
Bên ngoài, Mộc Căn lại khẽ giật mình một cái. Hàm Tuyền nghe Ngạn Hữu nói xong, bất giác liếc mắt sang Lãng Phong, khóe mắt khẽ động đậy, miệng mím chặt khiến cho hai bên má hắn tạo ra hai cái giếng càng sâu, đẹp đến muốn lấy mạng người ta.
“Lãng Phong, ngươi có ý kiến gì không?” Hàm Tuyền đột ngột hỏi Lãng Phong, khiến y cuống cuồng trả lời:
“Ta… ta chỉ bảo vệ Thái tử, không có ý kiến gì. Tuy nhiên…”
“Tuy nhiên làm sao?”
“Tuy nhiên, theo ta, những kẻ lên núi cướp dược liệu đều là cao thủ xuất quỷ nhập thần, đến không thấy bóng, đi không thấy hình, lại ra tay nhanh như chớp, lúc đi còn có thể mang theo mấy hòm dược liệu rời khỏi núi, vượt qua độc giới. Như vậy, chúng ta không thể đánh giá thấp bọn chúng được. Theo thần tìm hiểu thì ngoài Diệp Phong, Lạc Lam Thiên, Lạc Vũ, Tống An ra, bên Lam Hà không có nhiều cao thủ thế này. Thần e rằng Lam Hà đã liên thủ để tấn công vào Cổ Lăng. Chứng tỏ bọn chúng đã có kế sách. Chúng ta cũng không thể đánh xuống núi, chỉ sợ rơi vào bẫy của Lam Hà. Trấn thủ mãi một chỗ cũng không ổn. Vì thế, theo tại hạ, phải có cách dẫn dụ bọn chúng tới nơi hiểm trở, bao vây và tiêu diệt.”
Nói xong một mạch, Lãng Phong thở một hơi. Những người có mặt không khỏi há hốc miệng, nghĩ bụng, “Đúng là chưa đánh trận bao giờ đã biết dùng thủ đoạn, thật là chém gió quá đi!”. Chỉ có Hàm Tuyền là vẫn kiên nhẫn hỏi:
“Dẫn dụ tiêu diệt bằng cách nào?”
“Chẳng phải thứ bọn chúng cần nhiều nhất chính là dược liệu sao? Chúng ta hãy dùng kế nghi binh, vờ chuyển dược liệu sang phía Tây Trùng Sơn, bọn chúng sẽ lập tức cho quân bám theo để cướp. Ta biết một nơi có thể dụ chúng vào đấy, chặn đường rút lui, nhốt chúng trong đó, để một vài tên về gọi tiếp viện. Sau đó, chúng sẽ tiêu diệt nhóm quân này. Còn nữa, nếu bắt được cao thủ của Lam Hà thì có thể tra hỏi xem Lam Hà đã liên thủ với bên nào để còn tìm cách đối phó. Bọn chúng chơi xấu đánh lén, chúng ta cũng không thể ra quân quang minh chính đại được.”
Nghe Lãng Phong nói xong, Hàm Tuyền không kiềm chế được, nở một nụ cười rộng rãi khiến Lãng Phong nhìn thấy mà hoa mắt. Ở bên ngoài, Mộc Căn bất chợt lấy ngón tay day day ấn đường, không biết đang bày tỏ sự bất mãn gì với những kẻ bên trong kia.
“Các ngươi ai có ý kiến gì không?” Hàm Tuyền nhìn quanh một vòng, thấy Ngạn Hữu đang nhíu mày suy nghĩ, đôi lông mày rậm rạp của hắn in rõ nét trên khuôn mặt góc cạnh, phong trần. Trần Anh Kiệt thì chắp tay sau lưng, ra dáng đạo mạo, mím chặt môi như đang định nói điều gì mà chưa kịp suy nghĩ xong. Cao Lãng, Hào Kiện đang tranh luận cái gì đó, thấy Hàm Tuyền quét ánh mắt qua lại im thin thít. Cuối cùng, chỉ có Ngạn Hữu là lên tiếng trước:
“Lời của Lãng Phong cũng trùng với ý kiến của thần. Điện hạ, trước tiên chúng ta cho người đi thám thính địa hình trước đã, rồi tính cách bài binh bố trận.”
“Hiện tại cũng nên tăng cường canh phòng trên núi, đề phòng tấn công cướp dược đan!” Trần Anh Kiệt đề xuất.
“Vậy các ngươi đi làm việc đi!” Hàm Tuyền khoát tay đứng dậy, cầm tay Lãng Phong kéo ra ngoài. Hành động này của hắn đối với Lãng Phong không có gì là lạ nhưng trước mắt những người khác chỉ khiến cho bọn họ nhìn đến mắt rớt xuống đất mà thôi.
Hàm Tuyền dắt Lãng Phong ra khỏi trại, đi qua trước mặt Mộc Căn, không biết hắn nghĩ gì mà nắm tay bỗng chốc cuộn chặt, run run thả xuống hai bên hông. Cuối cùng hắn cũng không làm gì ngoài việc đứng yên như pho tượng nhìn hai người kéo nhau đi.
Tên lính canh vẫn đứng ngoài doanh trại của Thái tử bỗng quay lại nhìn Mộc Căn, mỉm cười. Tên này có khuôn mặt vốn dĩ rất ưa nhìn, nụ cười lại sáng lạn vô biên, cho nên đối với Mộc Căn quả là có chút ấn tượng.
Mấy ngày trước, khi Lãng Phong sai y mang võ phục và quân nhu tới cho Mộc Căn, hắn nhận thấy người này đầy thành ý. Y còn bảo Mộc Căn nên thử quần áo trước xem có vừa không. Dáng dấp của Mộc Căn cao, lại có phần mảnh khảnh thư sinh cho nên bộ nào cũng vừa rộng lại vừa cộc, tên lính phải đổi đến mấy lần mới được một bộ thanh y tạm dùng được, nhưng gấu áo vẫn cách gót chân của Mộc Căn đến nửa tấc. Tuy nhiên, Mộc Căn cũng không để ý lắm, hắn lầm lì thử đồ, nhận ngựa, nhận kiếm rồi cũng chẳng buồn cảm ơn. Thấy thế, tên lính cũng không chấp nhặt còn ân cần chỉnh áo cho hắn rồi đi ra ngoài. Trước khi đi, y còn nhắc nhở Mộc Căn nên đi tắm rửa, tết tóc lại. Mộc Căn chẳng coi lời y vào đâu, mấy ngày vẫn để mặt nhem nhuốc và tóc tai bù xù như thế.
Lại nói, Hàm Tuyền kéo Lãng Phong ra ngoài, đi xa xa vào trong rừng băng điểu, hắn mới dừng lại. Lúc hắn dừng chân, Lãng Phong vẫn ở phía sau hắn, cổ tay vẫn ngoan ngoãn ở trong lòng bàn tay Hàm Tuyền. Lãng Phong thắc mắc hỏi hắn:
“Điện hạ, sao lại dắt ta ra đây?”
Hàm Tuyền quay mặt nhìn y, cười.
“Ngươi là hộ vệ của ta, ta không thể dắt ngươi ra đây sao?” Hàm Tuyền nhìn y, mắt hiện lên ý cười. Lãng Phong bỗng thấy nóng ran cả mặt, y giằng tay ra, cúi gằm mặt xuống tuyết.
“Này!”Hàm Tuyền khe khẽ nói, “ngươi có thể ngẩng lên một chút không?”
Lãng Phong ngước mắt nhìn lên, thấy trước mắt mình là một dải băng vải màu xanh thiên thanh mềm mại, óng mượt. Ở giữa băng vải có đính một bông hoa băng điểu bằng ngọc màu xanh sẫm. Hoa băng điểu vốn giống hệt bông hoa tuyết, lại có hai cánh ở hai bên trông như cánh chim.
“Cho ngươi này!” Hàm Tuyền dơ về phía Lãng Phong, cười cười. Má hắn lõm sâu hai lúm đồng tiền.
“Cái cái này… điện hạ cho ta… để làm gì?” Lãng Phong ấp úng hỏi.
“Để ngươi đeo trán. Vì ngươi không buộc tóc giống người khác cho nên ngươi đeo cái này đi!” Hàm Tuyền nói.
“Không cần thiết cho lắm…” Lãng Phong quả thật rất bất ngờ vì Hàm Tuyền lại tặng cho y cái dây này. Tuy nhiên y lại vô cùng bối rối vì không biết có cần phải dùng nó không nên cứ đứng đực ra mãi. Cuối cùng, Hàm Tuyền kéo y lại bảo:
“Để ta đeo nó cho ngươi, hẳn là rất đẹp.”
Nói xong, hắn vòng ra phía sau lưng Lãng Phong, quàng miếng vải lụa qua trán y, luồn dưới mớ tóc lòa xòa rồi buộc lại ở phía sau gáy. Hắn lại tiến tới đằng trước, chỉnh cho bông hoa băng điểu bằng ngọc ở chính giữa trán Lãng Phong thật cân đối rồi mới đứng nhích ra xa một chút, ngắm nhìn.
Lãng Phong ở trong tầm mắt hắn cao cao, gầy gầy, nổi bật lên giữa rừng cây băng điểu xanh thăm thẳm. Khuôn mặt y trắng đến mức tuyết cũng phải lay động, hôm nay bỗng chợt ửng hồng. Hai dải lụa từ băng vải bay bay trong gió…. vẻ đẹp mang tính xâm lược này càng khiến cho Hàm Tuyền ngẩn ngơ, không thốt nên lời. Bị nhìn một lúc, Lang Phong bắt đầu luống cuống chân tay, y khe khẽ nhắc:
“Điện hạ, có đẹp không?”
“Đẹp! Rất đẹp! Rất phù hợp với ngươi!” Hàm Tuyền xác nhận về món quà nhưng Lãng Phong lại có cảm giác như hắn đang nói về người ở trước mặt hắn, nên mặt càng đỏ dữ dội. Y cúi đầu, định thi lễ rồi quay lại trang trại. Nhưng lưng y vừa quay lại phía Hàm Tuyền, chân cũng chưa kịp nhấc đi thì bỗng nhiên y có cảm giác như có một cái dây leo quấn quanh người. Nhìn xuống thì ra đó là hai cánh tay của ai đó, rất dài, rất chắc chắn, lại vô cùng ấm áp đang quấn quanh eo y. Ở phía sau, y nghe thấy giọng nói từ phía trên đầu y truyền xuống, thoang thoảng trong gió tuyết.
“Lãng Phong, khoan hãy đi!”
Lãng Phong thực sự không thể đi, dù người kia có nói thế hay không, bởi toàn thân y đã cứng đờ mất rồi. Y đang không biết nên làm gì thì cánh tay kia lại siết nhẹ một cái, lưng y lại va chạm vào một bờ ngực ấm nóng, nóng đến nỗi y có cảm giác tuyết sắp tan ra ngập cả Trùng Sơn.
“Điện… điện hạ…”
“Mai chúng ta vào trận đánh rồi, không biết có thể an toàn trở về không. Ta chỉ muốn ngươi biết, ngươi là cận vệ của ta, nhất định không được rời ta nửa bước. Cũng nhất định không được để xảy ra chuyện gì.”
“Thần… biết rồi.” Lãng Phong cảm thấy như hụt hơi, y liền lấy hết can đảm, đứng dịch lên một bước, rồi hai bước. Vòng tay kia cũng không cố níu y lại, đã buông ra.
Lãng Phong quả thật rất muốn quay mặt lại, nhưng chân y như bị chôn xuống tuyết, không thể nhúc nhích. Cứ đứng như thế, y nói:
“Điện hạ, ta… bận lắm… ta quay về trước nhé…”
Rồi không kịp nghe Hàm Tuyền nói gì, y cứ thế guồng chân chạy như bay về doanh trại. Tuyết trắng tung lên dưới gót chân Lãng Phong tạo thành một vệt băng mịt mờ. Hàm Tuyền đứng lặng một lúc rồi cũng cất bước về doanh trại. Tim hắn giờ đã lạc đi mất mười nhịp!
Hắn đâu biết, lần chần chừ này là cả đời phải hối hận!
Đón đọc mỗi tuần 3 chương hoặc mở khóa toàn bộ truyện hoàn: https://elaraverse.com/man-thien-phi-tuyet-hoan/
