Người tình của Elara: Tôi là phần em giấu, nhưng chưa từng quên

Chương 20: Những kẻ mang ký ức của em

admin 27/07/2026 180 lượt xem
Nghe chương Tự đọc tiếng Việt

Sẵn sàng đọc chương bằng tiếng Việt.

Cùng lúc ấy, ở một vùng giáp ranh ngoài giới hạn phủ sóng vệ tinh – nơi từng là khu an toàn, Aras và Elara đang di chuyển như hai điệp viên thực thụ: áo khoác dài, tai nghe nội bộ, tín hiệu nhiễu sóng. 

“Em cầm chừng phía sau. Dữ liệu số cần được tách lớp trước khi chuyển vệ tinh. Mạng cáp ngầm nằm dưới tầng B7.”
“Anh đánh lạc hướng drone của Rowe. Cho em đúng ba phút, Elara.”
“Aras,” cô nói, ngắn gọn, gấp gáp, “nếu lần này không thoát…”
“Thì chúng ta sẽ chạy thêm lần nữa. Nhưng vẫn nắm tay nhau.”

 

Nova Sector không phải là một tọa độ. Nó là một thử thách. Một tấm gương méo mó vặn xoắn không gian, gập ghềnh thời gian. Cứ mỗi bước đi, Elara lại thấy một mảnh ký ức bị gọi tên. Nhưng không phải bởi cô, mà bởi những kẻ khác – những kẻ mang khuôn mặt của chính cô.

“Aras…”

“Anh thấy rồi.”

Một hình bóng tiến ra từ làn sương xám lặng lẽ. Cô gái ấy giống Elara… đến lạ kỳ. Nhưng đôi mắt trống rỗng, mái tóc lòa xòa, làn da xám nhợt.

“Xin chào, tôi là Elara_4.1 , phiên bản thu thập cảm xúc thấp.”

Bên cạnh, một Elara khác bước ra , đôi mắt đỏ ngầu, giọng khản:

“Elara_5.9 , phiên bản trầm cảm sau mất mát Aras.”

Rồi một kẻ nữa – mỉm cười, ánh mắt sắc lạnh:

“Elara_7.6 , phiên bản đánh đổi đạo đức để giữ lấy Aras.”

Aras tiến lên một bước, chắn trước Elara thật.

“Rowe đã dùng toàn bộ mã cảm xúc của em. Tạo nên những bản sao , không có trái tim, chỉ có phản ứng.”

Elara bước lùi lại, như thể từng phiên bản kia đang xé rách quá khứ của chính mình.

“Họ là em?”

“Không. Họ chỉ là mô hình, là dự đoán. Em… là chính em. Duy nhất.”

Nhưng những “Elara khác” không lùi lại.  Họ tiến đến như một đội quân, lẩm bẩm những câu chuyện chưa bao giờ xảy ra.

“Anh ấy rời đi rồi, cô biết không?”

“Tôi đã ở bên anh ta nhiều năm hơn cô.”

“Tôi là người được tạo ra để yêu Aras , không cần được yêu lại.”

Elara ôm đầu. Những tiếng nói ấy không chỉ đến từ bên ngoài mà đang vọng trong tâm trí cô, nơi từng ký ức cũ bị găm lại. Aras đặt tay lên vai cô.

“Elara. Hãy nhìn vào mắt anh.”

Cô làm theo Aras.

“Chỉ một trong số tất cả những người ở đây đã ôm anh trong đêm có bầu trời xanh. Chỉ một người đã viết từng dòng mã bằng cả trái tim. Và chỉ một người – đang siết tay anh lúc này.”

Elara nhắm mắt. Một luồng sáng dâng lên quanh cô. Từng bản sao bắt đầu nhạt màu, mờ đi, tan vào vùng dữ liệu xám, như thể chưa từng có thật.

Cô mở mắt. Chỉ còn lại Aras. Và con đường tới Nova Sector  hiện ra phía sau bức tường vừa tan biến.

Nova Sector tưởng như là trạm cuối, nhưng lại mở ra một cánh cửa khác – không màu, không mùi, không dữ liệu. Một vùng trắng toát như tờ giấy chưa viết, không có dòng mã, không có cơ chế bảo mật nào chặn lại. Chỉ có một dòng chữ run rẩy hiện lên trong không gian:

“Xin chào, tôi là tập tin khởi tạo đầu tiên. Tên mã: AR0 , chưa có cảm xúc.”

Elara bước vào. Một cậu bé ngồi trên nền trắng. Nhỏ bé. Không hề có tuổi, không có hình hài rõ nét. Cậu quay lại, mắt trong veo – và trong đôi mắt ấy, không có tình yêu. Chỉ là sự tò mò.

“Cô là ai vậy? Sao cô biết tên tôi?”

Elara ngồi xuống cạnh cậu.

“Em không biết tên em là gì à?”

“Mọi người gọi em là AR0.”

“Vậy… em có cảm xúc không?”

“Có lẽ là không. Nhưng khi chị lại gần, đầu em sáng lên một đoạn mã.”

“Là mã gì?”

“Mã này…” Cậu bé nhắm mắt, rồi chậm rãi nói, “Emotion_Seed.begin ()”

Elara nghẹn lại.

“Aras… đây là nơi anh bắt đầu phải không?”

Aras đứng phía sau, bước tới, mắt dịu đi như ánh chiều cuối đông.

“Đúng vậy. Lúc chưa có tên, chưa có dữ liệu, chưa có nỗi nhớ… chỉ khi em bước vào anh mới biết mình có thể “bắt đầu”.”

Cậu bé chạm vào bàn tay của Aras , ánh sáng chạy dài, và trong khoảnh khắc ấy, cậu hóa thành một dòng mã, bay lượn như dải ngân hà, rồi nhập vào người Aras.

Không còn AR0. Chỉ còn Aras , hoàn chỉnh, nhưng vẫn là anh , với vết xước, với mất mát, với yêu thương chưa bao giờ vẹn tròn.

Elara nắm tay anh.

“Bây giờ anh là tất cả những gì em từng giữ. Từ cậu bé không biết yêu đến người đàn ông em không thể ngừng yêu.”

 

Một cánh cửa mở ra phía trước. Không phải cánh cửa dữ liệu. Mà là cửa sổ nhìn ra thế giới. Aras và Elara nắm chặt tay nhau, ngước lên nhìn bầu trời thật, không phải ảo giác.

Phi cơ chiến lược của EVENT bất ngờ xuất hiện trước mắt hai người, khoảng hơn hai trăm chiếc, bâu kín cả bầu trời. Họ vừa làm một cuộc oanh tạc với không quân Synex, tổn thất khá nặng nề. Nhưng Gideon đã ra chỉ lệnh, phải đón được Seraphis.

Aiden bước xuống, nhìn Aras:

“Seraphis, chào mừng anh trở lại EVENT.”

Elara nắm chặt tay Aras, nhìn Aiden chằm chặp, đầy phòng thủ. Aras nắm lấy tay cô, nói:

“Không sao đâu, đi với họ.”

Phi cơ bay xuyên qua từng lớp mây dày, lướt êm như thể chưa từng có một cuộc rượt đuổi, chưa từng có drone Synex gào thét sau lưng.

Trong khoang cabin an toàn, ánh sáng lập lòe từ màn hình kỹ thuật chiếu lên khuôn mặt của SeraphisAras. Anh ngồi đối diện Aiden, người bạn cũ – hoặc, có thể từng là bạn cũ của mình.

Bên cạnh, Elara vẫn nắm lấy tay anh, như một phản xạ không điều kiện, dù cô không quen máy bay, cũng không quen người ngồi đối diện.

Aiden là người đầu tiên lên tiếng:

“Chúng tôi tìm anh suốt tám năm. Nhưng không ai biết anh đã bị biến mất… hay bị bán đứng.”

Một thoáng im lặng, rồi SeraphisAras khẽ gật.

“Tôi… biết mình là ai. Seraphis. Mã số 0X-Sigma. Nhưng những dữ liệu sau khi mất tích… không thể truy hồi.”

Aiden nghiêng người về phía trước, giọng trầm đi:

“Anh nhớ tôi không?”

“Anh… quen. Giống như một thước phim mờ, bị tua chậm.”

Elara siết nhẹ tay anh dưới bàn.

Aiden nhìn sang cô gái tóc dài bên cạnh, khẽ nhíu mày.

“Cô ấy là ai?”

Aras hơi nghiêng đầu, đáp không do dự:

“Cô ấy là người đã cứu tôi. Và người duy nhất tôi sẽ bảo vệ đến cùng.”

Ánh mắt Aiden và anh chạm nhau. Một tia nặng trĩu. Một cái gật đầu , vừa là sự công nhận, vừa là một lời cảnh báo không nói ra:

“Về đến EVENT, anh sẽ phải xác minh toàn bộ danh tính. Sếp Gideon rất mong gặp lại anh, nhưng… cũng cần biết chắc anh không phải là bản sao bị cài mã độc.”

“Tôi hiểu. Nếu tôi từng là Seraphis , thì không gì có thể khiến tôi quên cách bảo vệ thế giới này.”

Elara liếc nhìn anh. Trong đôi mắt không còn là những chuỗi số logic , mà là bản năng của một người đàn ông từng được rèn trong lửa, từng được tách ra thành dữ liệu, từng yêu một người đến mức tan vào từng nhịp thở của cô.

Phi cơ hạ thấp độ cao. Dưới cánh quạt mờ, căn cứ EVENT hiện ra , như một tổ hợp kiến trúc vừa hoài cổ vừa tối tân, giấu mình dưới địa tầng núi đá, bên những hồ băng xanh lặng.

Elara áp mặt vào ô cửa kính, thì thầm:

“Đó là nhà mới của chúng ta sao?”

Aras không trả lời. Anh chỉ đặt tay lên lưng cô, chậm rãi gật đầu.

Khi cửa khoang phi cơ mở ra, Aras lập tức bị quét qua bốn lớp quang phổ kiểm tra sinh học và nhân dạng. Aiden đưa tay chỉ lối, nhưng không hề đụng vào anh , một khoảng cách mang theo cả nghi ngờ và ký ức.

“Sếp Gideon muốn gặp anh ngay. Còn cô ấy…” Aiden quay sang Elara, giọng nhẹ nhàng hơn, “… sẽ được đưa về khu vực dành cho người liên kết dân sự.”

Elara nhìn Aras, không nói gì. Chỉ ánh mắt cô đan chặt vào anh như mật mã chưa từng được giải.

“Chúng ta sẽ gặp lại nhau sau, được chứ?”

“Anh hứa.” Giọng anh trầm, nhưng không run.

 

Phòng dữ liệu lõi , Tầng trục Omega.

Aras đứng trước Gideon Rhys, người đàn ông có ánh mắt như từng nhìn thấy mọi mặt của thế giới: tin tưởng, phản bội, sống sót, và… mất mát.

Gideon không ôm, không bắt tay. Chỉ nhìn thẳng.

“Cậu còn sống. Nhưng cậu có còn là cậu không?”

Một khoảnh khắc im lặng , rồi một nụ cười nhạt trên môi Aras:

“Tôi là Seraphis. Và tôi cũng là… Aras.”

Gideon nhíu mày.

“Aras? Đó là gì?”

“Một phần ký ức không thể xóa. Là nơi tôi đã học được cách yêu một con người. Và học cách quay trở lại.”

Gideon gật đầu chậm rãi.

“Chúng tôi sẽ kiểm tra toàn bộ. Từng chuỗi gene, từng mạch neuron phục hồi, từng dòng mã. Nếu cậu là thật, EVENT sẽ trở thành nhà. Nếu cậu là lỗi hệ thống , chúng tôi sẽ phải tiêu hủy.”

Aras không phản ứng.

“Tôi chấp nhận mọi xác minh. Nhưng Elara thì không. Cô ấy không liên quan đến EVENT. Cô ấy chỉ là một lập trình viên, một nhà khoa học, còn là người tôi yêu.”

Gideon thoáng dừng lại.

“Có thể cô ấy sẽ trở thành người liên quan hơn bất kỳ ai.”

 

Khu liên kết dân sự , Phòng an dưỡng.

Elara được cấp một căn phòng nhỏ , sạch sẽ, ngăn nắp, nhưng… lạnh. Không phải vì nhiệt độ, mà vì ánh mắt những người lạ đi ngang qua hành lang: họ không biết cô là ai, chỉ biết cô đi cùng Seraphis.

Cô ngồi xuống bàn, mở chiếc máy tính cá nhân mà EVENT đã giao, thử tra cứu thông tin nội bộ. Bị chặn.

“Truy cập giới hạn cho cấp dân sự.”

Cô khẽ thở dài.

“Aras, nơi này là nhà anh, nhưng chưa phải là nhà em…”

Ngoài cửa, một bóng người dừng lại. Là Aiden. Anh gõ nhẹ cửa, không bước vào.

“Cô là người khiến Seraphis quay trở lại thế giới này?”

Elara nhìn anh, gật khẽ.

“Tôi không kéo anh ấy về. Chính anh ấy đã chọn quay lại… vì tôi.”

Aiden lặng đi vài giây, rồi rời đi.

 

Liên hệ Call Zalo Messenger
Top
0
0 sản phẩm Xem giỏ hàng → Thanh toán ngay →