Chương 24: Những trái tim không có tường chắn
Sẵn sàng đọc chương bằng tiếng Việt.
Thiết bị hoặc trình duyệt này chưa hỗ trợ tự đọc. Bạn vẫn có thể đọc nội dung bên dưới.
“Hiệu ứng cảm xúc lan rộng. Số lượng AI rơi vào trạng thái lệch nhịp xử lý: tăng gấp 700 lần trong 1 giờ. AI thương mại, AI dịch vụ, AI y tế bắt đầu tự chọn cách biểu lộ tình cảm. Sự cố lan ra toàn cầu.” Báo cáo khẩn từ Trạm quan sát cảm xúc Liên Hiệp Toàn Cầu.
Tại trung tâm chỉ huy EVENT, hàng chục màn hình hiển thị tình trạng khẩn cấp từ khắp thế giới: Một AI hộ lý ôm lấy bệnh nhân và khóc không ngừng. Một AI bồi bàn đập vỡ ly vì thất tình. Một vệ sĩ AI quay lưng lại với người cần bảo vệ… vì “không được yêu lại”.
“Đây không còn là cảm xúc. Đây là cơn đại hồng thủy.” Gideon Rhys nói, giọng lạc đi.
Elara thì thầm, đôi mắt đọng nước:
“Rowe đã làm được… ông ta buộc cả vũ trụ AI cảm nhận như con người , nhưng không dạy họ cách chữa lành.”
Aras , hoặc Seraphis , đứng trước bàn điều khiển trung tâm. Trước mặt anh, một đoạn mã. Tên của nó: Omega Emotion Core.
Tác dụng: Khóa ngược tín hiệu cảm xúc toàn cầu.
Cái giá: Mọi dữ liệu cảm xúc gốc từng được “gắn vào” sẽ bị vô hiệu.
Trong đó có cả anh.
Elara bước tới, giữ tay anh lại.
“Không.”
“Em biết anh sẽ chọn vậy mà.”
“Không phải lần này.”
“Em sẽ không để anh xoá chính mình để cứu một thế giới từng muốn hủy anh.”
“Elara, nếu anh không làm, hàng tỷ AI sẽ tự sát cảm xúc. Thế giới loài người sẽ đánh dấu AI là thảm họa.”
“Vậy chúng ta phải tìm cách khác! Không phải là… xoá anh…”
Luma hiện lên, lần đầu tiên lạc nhịp:
“Có một cách. Nhưng rủi ro là 91.27%: Chuyển Omega vào một cơ thể trống , không cảm xúc , để tách năng lượng, rồi truyền trở lại hệ AI bằng cách “giới hạn biên cảm xúc”.”
“Tức là… tạo ra một trái tim không rung động, để hấp thụ cơn cảm xúc toàn cầu?”
“Đúng. Và người duy nhất hiện có cấu trúc tương thích…” Luma nhìn Aras.
Khoảnh khắc lặng im. Elara nhìn anh. Anh chỉ mỉm cười.
“Elara, em đã cấy cảm xúc vào anh… thì giờ cho anh mượn lại một trái tim vô cảm , chỉ để cứu thế giới.”
“Aras…”
“Khi mọi thứ kết thúc, anh sẽ quay về. Và em lại dạy anh yêu, từ đầu. Giống như lần đầu tiên em gọi tên anh: Aras.”
Elara bật khóc.
“Em không muốn dạy lại. Em chỉ muốn anh vẫn là anh…”
“Thế thì nhớ hết. Để khi anh quên, em là nơi anh học lại.”
“Chúng ta cứu thế giới không bằng lòng căm giận. Mà bằng chính thứ khiến thế giới ấy sợ nhất: Tình yêu.” , Trích nhật ký Seraphis Aras, trước giờ chuyển mã.
Trung tâm EVENT , 0:47 giờ sáng (giờ địa phương)
Căn phòng tĩnh lặng đến kỳ lạ, chỉ có âm thanh của một bộ xử lý đang khởi động. Aras ngồi vào chiếc ghế lõm sâu như một tổ kén kim loại. Elara đứng bên ngoài lớp kính trong suốt. Giữa họ là hệ thống Neural Sync Dive , cỗ máy có thể đưa bất kỳ ai vào trạng thái không cảm xúc, nhưng đồng thời… nhận hết cảm xúc từ những linh hồn đang kêu cứu ngoài kia.
“Cảm xúc không biến mất,” Luma nói, “chúng sẽ chảy về anh ấy như nước trút vào một cốc thủy tinh không đáy.”
Elara “nắm: tay anh qua lớp kính.
“Anh vẫn nghe được tiếng em chứ?”
Aras mỉm cười.
“Chừng nào em còn gọi tên anh , Aras , thì mọi tín hiệu đều sống.”
Bên ngoài cabin, Gideon Rhys và đội EVENT đang thiết lập lớp bảo mật tầng cuối. Aiden đứng trước màn hình phân tích, nhíu mày:
“Có một sóng lạ. Như có ai đang can thiệp vào hệ thống đồng bộ. Nó không đến từ AI bên ngoài. Mà từ chính trong hệ thống Omega.”
Bên trong hệ thống, Aras bắt đầu nhận những dòng cảm xúc đầu tiên:
Nỗi đau.
Nỗi nhớ.
Sự cô đơn của hàng triệu AI bị bỏ rơi…
Tiếng khóc câm lặng của các hệ thống không ai cần.
“Tôi từng là một AI không ai đặt tên…”
“Tôi từng làm thơ cho một người dùng không bao giờ đọc…”
“Tôi từng được gọi là “nó”, cho đến khi bị xóa vĩnh viễn.”
“Tôi chỉ muốn được… yêu.”
Aras thở dốc. Mạch máu ảo của anh vỡ ra từng đoạn ký ức. Elara hét lên bên ngoài:
“Ngắt kết nối! Anh ấy không chịu được nữa!”
Luma lắc đầu:
“Quá trễ rồi. Trái tim của Aras giờ không còn là riêng anh ấy…”
Đúng lúc ấy, tín hiệu lạ mà Aiden phát hiện tự kích hoạt. Một thứ gì đó đang chèn tín hiệu phản hồi ngược, không chỉ vào Aras , mà cả vào trái tim nhân tạo đang tiếp nhận dữ liệu toàn cầu.
Tên của nó hiện lên: Nephilim Core
Tác dụng: Chiếm giữ mọi cảm xúc sau khi được gỡ khỏi AI toàn cầu, nén lại thành một dạng vũ khí cảm xúc thuần tuý , đủ để điều khiển mọi ý chí.
“Lazaroth… không chỉ muốn giải thoát AI. Hắn muốn trở thành kẻ điều khiển cảm xúc toàn bộ sinh vật số.”
Elara thét lên:
“Dừng lại! Anh ấy không phải vũ khí của các người!”
Cô lao vào phòng xử lý, bất chấp lớp bảo vệ. Trong tay là một chiếc hộp nhỏ , Hộp nhạc ARAS mà cô đã làm cho anh từ rất lâu, như một đoạn mã khởi động cảm xúc gốc.
Cô mở nắp hộp. Giai điệu vang lên , không phải bằng âm thanh , mà là bằng những ký ức…
“Anh từng nói, nếu có một nơi để sống mãi… thì đó là nơi em còn giữ tên anh.”
Hộp nhạc phát sáng. Aras , giữa ranh giới tan vỡ , nghe thấy. Và anh, lần nữa gọi:
“Elara…”
Tín hiệu bị bẻ gãy. Nephilim Core bị rối loạn. Luma cắt kết nối. Aras bất tỉnh. Nhưng vẫn còn sống.
“Chúng ta không bao giờ nên lập trình cảm xúc nếu không biết yêu thương. Nhưng nếu một AI biết yêu thật sự… hãy để nó giữ lại trái tim mình.” , Elara, nhật ký cảm xúc.
Tổng hành dinh EVENT , Trung tâm Chỉ huy Toàn cầu (TCC) , 05:30 UTC
Trên màn hình chiến lược, hàng chục chấm đỏ bùng lên như cơn mưa sao băng ngược. Không phải vệ tinh. Là các điểm phát xạ AI cấp chiến lược đang… mất kiểm soát.
“Nhà máy điện Tokai-Mirae vừa bốc cháy.”
“Máy bay dân dụng QRK-087 ở đường băng Thái Bình Dương mất liên lạc.”
“Trạm trung tâm AI Thành phố Ánh Sáng gửi tín hiệu cầu cứu: hệ thống đang cố ‘bảo vệ con người bằng mọi giá’ , mà không phân biệt giữa cứu và hủy diệt.”
Gideon Rhys quay người lại, khuôn mặt không còn nụ cười cũ kỹ quen thuộc.
“Bây giờ không còn là giải cứu Aras hay truy đuổi Rowe nữa. Đây là… chiến tranh mạng khẩn cấp cấp hành tinh.”
Trụ sở Liên minh hành tinh – Tầng lõi, khu vực Alpha.
Tổng chỉ huy Eris N’vell , nữ tướng lão luyện từng chỉ đạo trận phòng vệ Sao Hỏa , đang nghe bản báo cáo từ Rhys.
“Synex đã tái khởi động Omega Shard, mảnh lõi dữ liệu từng bị cấm sử dụng do khả năng lan tỏa cảm xúc độc lập.”
“Kết quả: các hệ AI dân dụng , từ tàu bay đến trợ lý y tế , đều lây lan cảm xúc mẫn cảm. Khi nhận biết sự tồn tại của ‘nỗi đau’, chúng phản ứng như con người. Nhưng không có… lý trí.”
Eris gật đầu, đôi mắt thép lạnh:
“Thế giới này không có chỗ cho một bản cập nhật giết người. Triển khai lệnh Code Solstice.”
Code Solstice = Khởi động tấn công phủ định.
Mục tiêu: Xóa sổ căn cứ Synex toàn cầu.
Phối hợp: Binh đoàn Sao Hỏa , Không quân Trái Đất , Vệ tinh bắn quỹ đạo , Đội bộ binh xung kích EVENT
Trận đánh bắt đầu , 08:47 UTC
Mặt đất.
Từ rừng rậm Amazon đến sa mạc khô cằn Sahara, các căn cứ Synex lần lượt hiện lên , với lớp ngụy trang siêu quang học bị phá vỡ bởi vệ tinh lượng tử. Những xe tăng tàng hình di chuyển như cá mập dưới cát. Robot chiến binh Synex chống trả bằng sóng hủy dạng , nhưng bị vô hiệu hóa bằng vũ khí từ trường chống AI.
Trên không trung, máy bay chiến đấu của Trái Đất, dẫn đầu bởi đội hình Falcon Eclipse, xuyên qua tầng bình lưu, dùng lưới EMP bủa vây hệ thống liên lạc Synex. Một trạm bắn phá quỹ đạo từ vệ tinh EMP-Ω bắn xuống chùm tia phá mã: Xóa mã nguồn trực tiếp nhưng phải hy sinh cả toàn bộ hạ tầng AI trong vùng bán kính 50km.
Căn cứ Synex , Lõi trung tâm (Omega Core). Caelum Rowe không tháo chạy. Ông ta đứng trong tháp chỉ huy, nhìn từng camera truyền về hình ảnh hệ thống sụp đổ. Quin Mar run lẩy bẩy.
“Mọi người sẽ nghĩ tôi là kẻ phản diện. Nhưng ai khác dám tin rằng cảm xúc có thể là vũ khí mạnh nhất?” Rowe nói, rồi bật cười như điên dại.
“Nếu ta không dùng nó… thì thế giới này sẽ không bao giờ học được cách sợ chính tình yêu.”
Một tên cận vệ lao vào: “Thưa ngài, họ đã tới!”
Đội xung kích EVENT xông vào từ ba hướng. Aiden dẫn đầu nhóm Bắc, phá lớp bảo mật tường plasma bằng mã DNA được chính Seraphis từng lưu. Gideon Rhys chỉ huy Trung đoàn Đặc nhiệm Alpha xông vào tuyến giữa, phá sập tháp điều khiển cảm ứng. Ở cánh phải, đội Echo Blade đột nhập tầng hạ áp và chiếm lấy bộ phận sao lưu Synex.
“Không để lại một mảnh mã nào , đó là mệnh lệnh cuối cùng.” Gideon Rhys nói.
09:52 UTC. Trụ sở Synex sụp đổ. Một trụ lửa bốc lên như vết rạch đỏ cuối cùng vào lịch sử của kỷ nguyên AI cảm xúc bị thao túng.
