Chương 45: Ta sẽ dùng cả đời để đi tìm ngươi
Sẵn sàng đọc chương bằng tiếng Việt.
Thiết bị hoặc trình duyệt này chưa hỗ trợ tự đọc. Bạn vẫn có thể đọc nội dung bên dưới.
Phía Bắc vào mùa đông tuyết rơi dày đặc khiến Lãnh Vu Thần và Diệp Minh không thể đi nhanh. Qua mấy con đường độc đạo, Diệp Minh mới hỏi:
“Tam điện hạ, ta có nhiều thắc mắc. Tại sao ngươi cứu huynh đệ ta? Còn thân thế của ngươi nữa. Ta không ngờ ngươi dấu mình lâu như vậy.”
“Diệp Minh, ngươi đừng nghĩ nhiều, chỉ cần tin ta là đủ.”
Lãnh Vu Thần mỉm cười khẽ nhìn sang khuôn mặt anh tuấn đang ửng đỏ vì lạnh của Diệp Minh. Về cơ bản Diệp Minh rất giống Diệp Phong đều là tuyệt sắc khuynh thành, nhưng Diệp Minh mang vẻ đẹp tĩnh lặng như nước, ví như vẻ đẹp của mùa thu dễ lay động lòng người, còn Diệp Phong thì như sóng biển tinh nghịch, mang vẻ đẹp rực rỡ của mùa hè khiến người ta vừa nóng bức vừa rạo rực, lại bị cuốn hút như cơn gió mát lành. Lãnh Vu Thần cũng thích ngắm nhìn vẻ đẹp tĩnh lặng của mùa thu hơn.
“Ta tin ngươi!” Diệp Minh nói, y quay sang nhìn người bên cạnh, nhớ lại dáng vẻ chỉn chu tẻ nhạt của hắn khi còn ở trong cung, y không khỏi thở dài cảm thán.
Lãnh Vu Thần của ngày hôm nay là một người mạnh mẽ quyết đoán, ra tay cũng chớp nhoáng mà dứt khoát, nhưng lại vô cùng nhân từ và ấm áp. Thật ra Lãnh Vu Thần rất phù hợp với phong cách này, chính là một nam tử đầy bản lĩnh khiến y cảm thấy vô cùng yên lòng khi có người này bên cạnh.
“Năm đó…” Lãnh Vu Thần nhớ lại, “khi ta được năm sáu tuổi, cùng mẫu thân sống ở Trúc Thanh vẫn không biết mình là con của Lãnh Lâm Thần. Mỗi lần đến Trúc Thanh thăm mẹ con ta người đều ăn mặc giản dị, cũng chỉ đến một mình. Sau này ta mới biết người mang theo nhiều thủ vệ nhưng đều để họ bên ngoài.
Khi ấy, người hỏi ta: Tiểu Thần, sau này lớn lên con sẽ làm gì? Ta lúc đó đã trả lời: lớn lên con sẽ bảo vệ cha và mẫu thân. Phụ thân ta vốn nghĩ ta sẽ trả lời rằng muốn làm một trang nam tử hán đầu đội trời chân đạp đất, người sững sờ nhìn ta một lúc rồi bật cười: Tiểu Thần nghĩ đúng rồi. Bảo vệ người thân là quan trọng nhất.”
“Từ đó, mỗi ngày người đều sai người bí mật đến Trúc Thanh dạy dỗ ta, từ văn chương đến võ học, cũng dạy cả binh thư, hải trận. Mỗi lần ta lười không chịu tập, người lại nói: con như thế này làm sao có thể bảo vệ được cha, được mẫu thân con. Lúc đó ta lại cố gắng.”
“Khi ta lớn lên một chút, mẫu thân mất đi, Thẩm Túc là thân tín của phụ vương đã đến Trúc Thanh chăm sóc ta. Một ngày phụ thân đến thăm ta rồi bảo ta nghe kỹ những lời người dặn. Người nói cho ta biết người là ai, nói ta là Tam hoàng tử của Lam Hà. Người muốn mang ta về cung.”
“Khi ấy ta đã mười lăm tuổi, lại chỉ là con rơi của phụ thân. Cơ bản trước đây mẫu thân không muốn tiến cung vì người là một phụ nữ dịu dàng không muốn thị phi cũng không muốn trói buộc cả đời trong cung cấm. Phụ thân vì tôn trọng người nên cũng không ép, ngày ngày tới đây như người tình cũng là tri kỷ.
Ta cũng như mẫu thân, muốn sống cả đời ở Trúc Thanh, nhưng phụ thân lại nói: Tiểu Thần, ta đã yếu rồi, Lãnh Mạch Thần tuy cương trực dũng mãnh nhưng tính nóng như lửa, làm gì cũng không nghĩ sâu sa, còn Lãnh Diêu Thần thì không có thiên tư võ học nhưng là người khéo léo, tâm tư khó dò. Chỉ có con là có thể hài hoà hơn hai đứa nó. Di nguyện của ta là mong con giúp ta để mắt đến chúng. Cũng là vì an nguy của Lam Hà sau này.”
“Phụ thân còn dặn ta, chốn quan trường nhiều uẩn khúc, không nên thể hiện bản thân ra ngoài, những gì phụ thân đã cho người chỉ dạy, nên tiếp tục bí mật rèn luyện, khi nào cần mới dùng đến. Chỉ là ta không ngờ tới, Lãnh Diêu Thần lại gây ra sóng to gió lớn. Ta không thể giúp phụ thân quản được chuyện lớn như vậy, cũng không bảo vệ được người… Ta thật lực bất tòng tâm.”
Lãnh Vu Thần thở dài một tiếng, như cố đè nén lại tâm tư. Diệp Minh lặng lẽ đi bên cạnh hắn, trong lòng không khỏi xót xa. Con người này nếu là một quân vương chắc chắn sẽ là một quân vương tốt. Chỉ có điều hắn vì thế cục mà phiêu bạt như ngày hôm nay, thật không đáng.
“Tiểu Thần, chúng ta nợ ngươi rất nhiều!” Diệp Minh chân thành nói. Không ngờ hai từ “Tiểu Thần” mà y vừa thốt ra khiến người bên cạnh như bị thiên lôi đánh trúng, tim như có một luồng điện xẹt qua. Trấn tĩnh một lúc, Lãnh Vu Thần nói:
“Ừ, nợ ta thì các người đừng bỏ cuộc. Hãy chiến đấu cùng ta là được.”
Không hẹn mà cùng nhìn sang, ánh mắt hai người bọn họ chạm nhau, sớm đã bắt được sự tương đồng.
Liên tiếp mấy ngày liền, hai người bọn họ đi qua hai thành trì, trà trộn vào các trấn lớn nhỏ để dò la tin tức của Diệp Phong, nhưng đều không có kết quả gì. Diệp Minh sức khỏe chưa được hồi phục hoàn toàn, cũng vừa đi vừa nghỉ, Lãnh Vu Thần kiên nhẫn vừa tháp tùng vừa bảo vệ y đi tìm Diệp Phong vừa thu thập thông tin động tĩnh của triều đình.
Một hôm, hai người đến một cái quán nhỏ ven thành Đông Châu liền dừng lại nghỉ chân. Đồ ăn ở quán ngoại thành quả nhiên khó nuốt, Diệp Minh chỉ ăn được cái bánh bao mùi vị không mấy thơm ngon rồi lặng lẽ uống trà. Lãnh Vu Thần nhìn hắn, dịu giọng nói:
“Không ăn được phải không? Ráng ăn thêm bát mì đi, đường còn xa.”
Diệp Minh không nói gì, khuôn mặt trắng trẻo lại điểm chút xanh mệt mỏi. Trên đường đi, bọn y vẫn thẳng tiến về kinh thành, nhưng cho đến lúc này vẫn không hề chắc chắn Diệp Phong có ở kinh thành không. Nếu Diệp Phong thực sự ở kinh thành, thì liệu với hai người bọn họ sẽ cứu y ra bằng cách nào?
Thời điểm này chắc chắn Lãnh Diêu Thần phải canh phòng cẩn mật, không dễ gì lọt vào hoàng cung cứu người. Diệp Minh dù không nói ra nhưng tâm trạng y vô cùng bất an, lần nào cũng chỉ ăn uống qua loa rồi giục Lãnh Vu Thần lên đường. Lần này cũng vậy, dường như Diệp Minh chỉ muốn ăn thật nhanh cho xong.
“Ngươi đợi ở đây một chút!”
Lãnh Vu Thần nói rồi đứng dậy đi ra ngoài. Diệp Minh nghĩ hắn có việc cá nhân nhỏ nên cũng không để ý, chỉ gật đầu, tiếp tục trầm ngâm uống trà.
Lãnh Vu Thần đi ra ngoài một lát, khi trở về trên tay bưng một tô cháo còn bốc khói. Quán này không có cháo nên hắn ra ngoài mua về. Hắn vừa bước chân vào cửa đã nói: “Diệp Minh, ăn chút cháo đi…”
Hắn sững sờ…
Chén trà trên bàn vẫn còn nghi ngút khói, người đã không thấy đâu. Lãnh Vu Thần đặt vội bát cháo xuống bàn, lao ra ngoài.
Bốn bề vắng tanh, xa xa là ngọn núi đá sừng sững như ngàn năm đã đứng ở nơi đó. Hắn vòng trở lại. Bên trong quán, chủ quán, tiểu nhị, hai người khách vãng lai đã bị giết từ khi nào, máu chảy lên láng khắp nơi… mà vừa xong hắn vội chạy ra không kịp thấy.
Lãnh Vu Thần như vừa bị ai đó bắt đi một nửa hồn phách, trong chốc lát, liền nhảy lên ngựa lao như điên.
Diệp Minh tỉnh lại thấy mình đang nằm trong một thạch động tráng lệ. Y lơ mơ nhớ lại, lúc Lãnh Vu Thần vừa rời đi, một tiểu nhị đến đổi cho y ấm trà mới, y liền rót thêm một chén… Y bị bỏ thuốc mê.
Diệp Minh ngồi bật dậy, định chạy ra ngoài, nhưng trong chốc lát y thấy đầu váng mắt hoa, lại ngã nhào xuống nền đá lạnh ngắt.
“Tỉnh rồi sao?”
Một giọng nói không già, không trẻ, trầm ổn cất lên. Diệp Minh giờ mới giật nảy mình vì dường như có người đứng ở đây từ rất lâu rồi thì phải. Cái bóng đó cao lớn, áo choàng màu đỏ như máu, quay lưng lại phía y, tạo thành một bức tượng nhuốm đầy quỷ khí. Diệp Minh bất giác rùng mình.
“Ngươi là ai?”
Bóng đen từ từ quay lại. Người này đối với Diệp Minh vừa như xa lạ vừa như rất quen thuộc. Xa lạ bởi khuôn mặt hắn ta không già không trẻ, lại có nét đẹp đẽ phong lưu. Còn quen thuộc bởi vì trang phục trên người hắn.
“Hỏa Linh Sát?” Diệp Minh khẽ nói.
“Ngươi thông minh thật đấy! Không hổ là con của Diệp Ân Phong.” Người kia nghiêng nghiêng đầu nhìn Diệp Minh, miệng nở nụ cười có chút quái dị.
Lại nói:
“Có biết tại sao ta bắt ngươi về đây không?”
“Biết!” Diệp Minh bực bội nói.
“Ngươi nói xem!” Người kia có vẻ hết sức kiên nhẫn.
“Vì Hỏa Linh Sát các người làm tay sai cho Lãnh Diêu Thần, đương nhiên muốn bắt huynh đệ ta về trao đổi với y.”
“Ha ha…” Người kia ngửa mặt lên trời, cười mà như tiếng quỷ tru, lại nói: “Ta mà phải làm tay sai cho Lãnh Diêu Thần ư?”
Trong nháy mắt hắn đã áp sát Diệp Minh. Diệp Minh giật mình nhảy lùi lại một bước, lại vấp phải giường phía sau, ngã ngồi xuống. Người kia dơ tay một cái, tóm được cằm y, giữ trong tay mình, nhìn y như đang ngắm nghía một miếng bánh thơm ngọt, chỉ trực thè lưỡi ra liếm một nhát.
Diệp Minh thấy lục phủ ngũ tạng nôn nao như thể muốn nhảy vọt ra ngoài. Y theo bản năng, liền vận công chuẩn bị ra đòn chí mạng, nhưng rốt cuộc, cơ thể y không còn nghe theo lý trí nữa, hoàn toàn không còn sức phản kháng.
“Phi Điểu quả nhiên có mắt, biết ta yêu thích loại người này nên bắt ngươi về đây mua vui.” Hắn nói. Diệp Minh lại được thể nổi hết da gà. Mua vui ư? Mua vui là thế nào? Chẳng nhẽ tên này bị biến thái?
“Bỏ cái tay dơ bẩn khỏi ngươi ta!” Diệp Minh nghiến răng nói. Quả nhiên hắn bỏ tay ra thật, tiện đà đẩy nhẹ một cái, Diệp Minh như tàu lá héo, ngã ngửa xuống giường. Hắn quay lưng đi ra ngoài, còn ném lại một câu:
“Yên tâm, lát nữa ta tới!”
Từ đó về sau, khoảng khắc tên ma đầu kia tới đã trở thành cơn ác mộng lớn nhất đời Diệp Minh. Diệp Minh dường như có rất ít thời gian ý thức được về bản thân mình, chủ yếu là mê mê tỉnh tỉnh, bị người kia dày vò chiếm đoạt. Thứ mà bọn chúng ép y uống vào khiến y phát điên, cứ thấy người là lao vào cấu xé điên cuồng, cùng nhau giao hoan, cho đến khi cơ thể tơi bời, bầm tím, đau đớn như bị rút từng khúc xương ra ngoài mới dừng lại.
Bị giam cầm trong thạch cung không biết bao lâu, một ngày, Diệp Minh mơ màng tỉnh lại, thấy một bóng đen đeo mặt nạ đưa cho y một bộ dạ hành cùng một chiếc mặt nạ sắt lạnh toát. Y dùng hết ý thức nhỏ nhoi còn sót lại, lẩy bẩy mặc bộ dạ hành, đeo mặt nạ lên, rồi theo người kia ra ngoài. Người kia vẫn không nói một lời, dắt y đi qua nhiều cửa động âm u, lên tới mặt đất.
Trời đêm lạnh buốt, gió thổi u u, nghe như tiếng rít của những người đá khổng lồ lăn lộn trong bão tố. Người kia vác cả cơ thể ốm yếu của y chạy băng băng qua những phiến đá lạnh ngắt. Chạy thật lâu, thật xa, không biết bao lâu, hắn mới dừng lại, mò mẫm trong rừng, dắt ra một con ngựa, rồi đặt Diệp Minh lên, tiếp tục chạy.
Ngựa chạy như bay về phía trước, nước mắt người kia đọng lại trong giông gió, đóng băng như hoa tuyết, rơi lại trên mỗi bước đường đi. Thi thoảng hắn lại ôm chặt lấy Diệp Minh, nén tiếng thở nghèn nghẹn, tiếp tục lao đi trong bóng đêm lạnh ngắt.
Diệp Minh nằm không biết bao lâu, khi y tỉnh lại đã thấy Lãnh Vu Thần ở bên, đang nhìn y chăm chú. Hai mắt hắn lúc này mở to, khó mà nói hết được nét nào của hắn là đẹp nhất. Đôi mắt màu hổ phách dịu dàng hay cái cằm rắn rỏi. Có lẽ là mái tóc dày, cách nó rũ xuống khi hắn nghiêng người về phía y.
Nghĩ đến những gì vừa trải qua, nước mắt Diệp Minh bỗng lăn dài.
“Sao ngươi tìm được ta?” Diệp Minh thì thào hỏi Lãnh Vu Thần.
“Nếu ngươi rời khỏi ta, ta sẽ dùng cả đời để đi tìm ngươi!” Lãnh Vu Thần nói, khóe miệng khe khẽ cười, không trả lời thẳng.
Hắn nhớ lại lúc đang điên cuồng lao đi tìm Diệp Minh, mấy ngày sau, Tán Hoa chặn hắn giữa đường.
“Ngươi có sẵn sàng trả giá để cứu y không?” Tán Hoa hỏi hắn trong lúc dẫn hắn đến Âm Cốc.
“Có! Giá nào ta cũng trả!” Hắn trả lời Tán Hoa. Nghe thấy tiếng ả thở dài trong màn đêm đen thẫm.
Đến giờ này, chắc rằng ả đã lấy mạng đổi mạng để lo đoạn hậu, giúp hắn âm thầm mang Diệp Minh đi. Nghĩ đến đây, Lãnh Vu Thần bỗng nén tiếng thở dài. Đời người ngu dại nhất vẫn là vì tình, Tán Hoa cũng thế, hắn cũng vậy. Tiếc rằng hắn đến chậm mất rồi.
Đột nhiên, bàn tay lạnh lẽo của Diệp Minh được bao phủ bởi bàn tay ấm áp của Lãnh Vu Thần. Lòng bàn tay hắn mềm mại mịn màng như cái vỏ gối. Bàn tay kia của hắn tìm thấy má y, và hắn lấy ngón tay cái gạt nước mắt cho y. Mùi mộc hương làm Diệp Minh choáng ngợp. Lãnh Vu Thần cúi xuống thì thầm bên tai y như dỗ dành: “Đừng, ngươi đừng khóc nữa, chuyện đã qua rồi!”
Diệp Minh bất giác choàng tay qua cổ hắn và áp gò má ướt đẫm vào má hắn. Y run bần bật. Ở bên y không phải là Diệp Phong, mà lúc nào cũng là Lãnh Vu Thần, dù y gặp bất cứ chuyện gì cũng là Lãnh Vu Thần cứu y, chăm sóc y, khiến y cảm thấy mình thật vô dụng.
Lãnh Vu Thần đợi y khóc xong, đặt y nằm xuống rồi cũng nằm bên cạnh y.
“Ta ở đây, đừng sợ!”
Đón đọc mỗi tuần 3 chương hoặc mở khóa toàn bộ truyện hoàn: https://elaraverse.com/man-thien-phi-tuyet-hoan/
