Mãn thiên phi tuyết

Chương 47: Sống chết cùng người

admin 26/07/2026 189 lượt xem
Nghe chương Tự đọc tiếng Việt

Sẵn sàng đọc chương bằng tiếng Việt.

Đêm hôm sau, đợi Lãnh Vu Thần rời khỏi, Diệp Minh liền bám theo hắn. Nhưng y vốn chưa khỏe lại, còn Lãnh Vu Thần thì thân thủ cao cường, chỉ thấy bóng hắn vun vút mấy lần thẳng hướng núi mà đi. 

Diệp Minh quyết tâm không bỏ cuộc, y cứ thế căng hết sức lực băng rừng tiến tới. Miệt mài đi không biết bao lâu, y đã tới cửa một sơn động. Phía bên ngoài, có hai bóng đen đeo mặt nạ đang đứng canh. Y nấp sau một mỏm đá, chờ đợi.

Không biết bao lâu, y thấy một người cao lớn mặc trang phục Hỏa Linh Sát bước ra khỏi sơn động. Hắn đứng lại trò chuyện với hai tên kia một lát rồi thi triển khinh công, thẳng hướng hang động quay về.

Diệp Minh nhận ra hắn. Dù hắn có xuống đến chín tầng địa ngục y cũng nhận ra vóc dáng ấy. Tim y chết lặng.

Lãnh Vu Thần, khi y bị bắt, hắn tìm thấy y bằng cách nào? Cũng chưa từng nói qua với y. 

Tại sao hắn có thể vào được Hỏa Linh Cung? 

Tại sao cứu được y rồi lại không chịu đi xa khỏi Âm Cốc mà lại quanh quẩn ở đây? 

Rốt cuộc hắn có phải là một trong số chúng không? 

Thân thủ của hắn cũng ít người có được, nếu không phải là một sát thủ thì khó có thể lý giải được hắn là gì.

Diệp Minh như người mất hồn, mò mẫm cả đêm cuối cùng cũng quay về sơn động. Về đến nơi, y lại không dám bước vào, cứ đứng ngoài trời đầy sương tuyết.

Lãnh Vu Thần trở về không thấy Diệp Minh, hắn phát cuồng chạy quanh tìm kiếm khắp nơi. Lẽ nào hắn vừa đi đã có người đến bắt Diệp Minh đi? Nơi này vốn khó ai có thể tìm ra, chỉ có thể là Diệp Minh không nghe lời hắn, tự ý ra ngoài. Có thể y đã bị chết ở ngoài kia khi trời băng giá.

Lãnh Vu Thần quay vào cầm thêm cái áo khoác lông rồi lao ra khỏi sơn động. Nếu tìm thấy Diệp Minh thì vẫn có thể cứu y bằng cách làm cho y ấm lên, tạm thời hắn chỉ nghĩ được có thế, hắn lao đi.

Nhưng hắn vừa bước ra đến ngoài đã thấy một bóng trắng đứng yên như tạc vào màn sương lạnh. Diệp Minh tay cầm cung tên, đang chĩa thẳng về phía hắn.

“Lãnh Vu Thần, rốt cuộc ngươi là ai?”

“Ta…”

“Ngươi là một trong số chúng? Đêm hôm ấy thanh trừng Diệp gia cũng có ngươi tham dự.”

“Ta không phải…”

“Câm miệng!”

Diệp Minh gầm lên. Y ho sặc sụa nhưng cánh tay vẫn giữ vững cung tên, cố chấp chĩa về phía hắn.

“Diệp Minh!!!”

Lãnh Vu Thần muốn nói với y, muốn cuốn y vào lòng cho y đỡ lạnh, nhưng quả thật hắn không thể nói rõ.

“Ta… để ta nói…”

Mũi tên trên tay Diệp Minh bay vút tới, cắm phập vào bả vai của Lãnh Vu Thần, chiếc áo lông trên tay hắn rơi xuống, máu của hắn nhỏ từ cánh tay xuống mảng lông trắng muốt của chiếc áo, bung nở thành những bông hoa đào, trông vừa đẹp vừa vô cùng kỳ dị. 

Lãnh Vu Thần kinh ngạc nhìn Diệp Minh. Y vậy mà nỡ buông cung tên bắn hắn.

“Diệp Minh, sao ngươi lại bắn vào tay ta?” Lãnh Vu Thần đau đến chết lặng trong lòng, hắn gầm lên.

“Ta bắn vào tay ngươi, vì ta không thể bắn vào tim ngươi!” Diệp Minh nghiến răng nói.

“Lãnh Vu Thần, ta với ngươi, từ nay ân đoạn nghĩa tuyệt!”

Diệp Minh buông cung, cả người y run lên bần bật không biết tại trời lạnh hay tại cái gì. Cũng mặc kệ lời y nói, Lãnh Vu Thần hỏi y:

“Diệp Minh, vì sao ngươi không thể bắn vào tim ta?”

Hắn thừa biết, ở cự ly này, với khả năng của Diệp Minh, là do hắn dạy, thì Diệp Minh sẽ không bắn trượt. Không biết lúc này là lúc nào mà trong lòng Lãnh Vu Thần chỉ muốn hỏi câu đó.

” Lãnh Vu Thần, ngươi cút đi!”

Lãnh Vu Thần biết, đối với Diệp Minh mà nói Hỏa Linh Sát đã giết hết người của Diệp gia, người của Hỏa Linh là kẻ thù không đội trời chung. Diệp Minh kia lại đang nghĩ hắn là một trong những sát thủ Hỏa Linh, đương nhiên không thể chịu nổi sự đả kích này.

Hơn nữa, hắn lưu lại nơi này cốt là để trà trộn vào Hỏa Linh Cung tìm thuốc giải cho Diệp Minh. Để làm việc đó, bản thân Lãnh Vu Thần cũng phải giả làm sát thủ, chịu sự khống chế của Hỏa Linh Cung, hai mươi bốn canh giờ không có hỏa hoàn đơn cũng sẽ sống không bằng chết. Hắn chết rồi có thể bỏ lại người này được hay sao? Diệp Minh đâu có biết vì cứu y mà hắn quyết định hy sinh, trà trộn vào Hỏa Linh Sát, chịu sự khống chế của hỏa hoàn đơn. Nhưng suốt bao ngày nay hắn vẫn không thể tiếp cận được nơi cất giấu thuốc giải.

Dù thế nào Diệp Minh cũng phải sống tiếp. Bọn hắn còn nhiều điều dang dở phải làm. Bây giờ chỉ có cách là hắn đi, nhanh chóng lấy thuốc giải về cứu Diệp Minh trước đã, ân oán trong lòng sẽ giải quyết sau.

“Ta đi, ngươi bảo trọng!”

Lãnh Vu Thần nói xong liền mất hút vào rừng sâu.

Sau khi Lãnh Vu Thần đi, Diệp Minh thẫn thờ nhặt cái áo lông đã nhuốm những vệt máu của Lãnh Vu Thần, quay trở vào. Y thấy lạnh từ trong ra ngoài.

Lãnh Vu Thần rời khỏi sơn động, chạy như bay quay trở lại Âm Cốc. Trong lòng hắn lúc này như bị một đàn ong châm chích dữ dội, vừa đau vừa nhức. Nỗi ủy khuất dù đau đến mấy hắn cũng có thể chịu được, nhưng nhìn người kia đau lòng, căm hận hắn, dường như hắn lại thấy sức chịu đựng của mình có hạn.

Dù có phải nghiền nát Hỏa Linh Cung hắn cũng phải tìm ra được thuốc giải.

Bao ngày qua, mỗi ngày trôi đi là một ngày bàn tay hắn vấy máu. Theo quy định của Hỏa Linh Cung, cứ mười ngày các sát thủ phải tìm một người mang về Hỏa Linh Cung lấy máu tươi để luyện Hỏa Âm Cực. Thấy hắn tay không quay lại thạch động, hai tên sát thủ liền chặn hắn lại hỏi:

“Vu Vu, sao quay về sớm? Người đâu?”

“Ta thấy không khỏe, chưa bắt được người, muốn trở lại xin thêm hỏa hoàn đơn!”

“Ngươi biết đó không phải luật lệ mà.”

“Triệu Thu, Ân Tâm, ta thật sự thấy không ổn e rằng không thể bắt thêm người. Các ngươi để ta vào ta cầu xin Thánh Chủ.”

“Được, vào rồi sợ ngươi không ra nổi. Bọn ta cũng vì muốn tốt cho ngươi thôi!”

“Đa tạ!”

Lãnh Vu Thần làm bộ mệt mỏi đi vào trong động. Hắn vừa nãy uống hỏa hoàn đơn, công lực đã tăng lên vài phần, trong huyết động ngoài hơn hai vạn sát thủ thì còn có Tiêu Nam, Sát Hồn, Phi Điểu và những sát thủ canh gác khắp nơi. Hắn phải liều đánh tới, nếu không đợi Diệp Minh bỏ đi rồi thì dù có thuốc giải cũng không để làm gì nữa.

Lãnh Vu Thần lẻn vào bóng tối. Hắn sẽ đến thẳng y thất vì chỉ có duy nhất một cửa để đi vào, gặp ai ngăn cản sẽ lập tức giết người đó rồi cướp thuốc giải chạy ra. Tuy nhiên hắn không gặp trở ngại gì bởi cửa y thất tuy không có người canh gác nhưng tuyệt đối không thể mở từ bên ngoài. Để những y sư có thể thay ca trong quá trình luyện độc đan, nhất định phải có mật hàm mới có thể đổi người. Mỗi ngày cũng chỉ đổi một lần. Ngoài các y sư, những người có thể vào phải ở cấp thứ bảy. Như vậy nếu muốn vào y thất, hắn phải trở thành một Thất Sát (sát thủ tầng thứ bảy) hoặc giết hai y sư lúc giao ca.

Đối với Lãnh Vu Thần mà nói, việc trở thành một Thất Sát thì hắn không đủ thời gian chờ đợi, việc giết hai y sư cũng là nhiệm vụ bất khả thi. Phải làm thế nào bây giờ? Hắn càng chần chừ thì Diệp Minh lại càng nhanh đến gần với cái chết.

“Đành liều mạng một phen!”

Lãnh Vu Thần nghĩ thầm trong khi tay nắm chặt một nắm phi tiêu, hướng mắt về cửa y thất, chờ đợi ra tay.

Gần đến nửa đêm, hắn thấy toàn thân vã mồ hôi lạnh. Đòn quyết tử sống còn của hai sinh mạng là hắn và Diệp Minh là do hắn nắm giữ. Hắn không thành công đồng nghĩa với Diệp Minh cũng sẽ trở thành phế nhân.

Bỗng hắn nghe tiếng bước chân từ phía đại sảnh đi vào, hắn thụt sâu vào bóng tối, lưng dán chặt vào vách đá lạnh như băng.

“Diêu Đế Quân, một vạn cao thủ đã chuẩn bị xong chỉ chờ ngươi quyết định!” Một giọng nói âm u truyền tới.

“Thánh Chủ, một giết một trăm, liệu bọn chúng có khả năng đó không?” Giọng Lãnh Diêu Thần. 

Lãnh Vu Thần bỗng nhiên có cảm giác như tim bị bóp nghẹt. Lãnh Diêu Thần tuy là đệ đệ cùng cha khác mẹ với hắn, nhưng sống trong cung mấy năm ngoài thấy Lãnh Diêu Thần là một kẻ giảo hoạt khéo léo thì cũng không thấy y làm gì quá đáng. 

Âm mưu giết cha hại huynh của Lãnh Diêu Thần khiến Lãnh Vu Thần căm giận đến buồn nôn nhưng bản thân hắn cũng thấy đau xót. Dù sao Lãnh Diêu Thần cũng là huynh đệ ruột, dù thế nào cái kết cục tương tàn này cũng khiến hắn vô cùng đau lòng, thật sự cảm thấy choáng váng mất không ít thời gian.

“Ngươi yên tâm, nếu tăng gấp đôi liều thần dược, một sát thủ có thể đấu một nghìn. Chỉ có điều…” Hỏa Linh Thánh chủ chợt ngừng lời.

“Chỉ có điều làm sao?” Lãnh Diêu Thần nôn nóng.

“Chỉ có điều nếu tăng gấp đôi liều lượng thì bọn chúng chỉ có thể đánh một trận rút hết sinh lực, sau đó không thể cứu được nữa.”

“Như thế có nghĩa là bọn chúng sẽ chết?”

“Ngươi yên tâm, mạng chúng chỉ là cỏ rác sao sánh bằng đại nghiệp của ngươi. Chỉ cần thắng trận, thu Cổ Lăng và Lục Hải về tay, làm bá chủ thiên hạ thì hy sinh chúng có đáng gì?”

“Ta chỉ e nếu các vương quốc phản công sẽ không có sát thủ tinh nhuệ ứng chiến.”

“Có thể phản công cũng mất một hai năm, lúc đó chúng ta đã luyện xong các sát thủ mới.”

“Ngươi nói cũng phải. Vậy chuẩn bị cho ta!”

“Hợp tác vui vẻ!” Hỏa Linh Thánh Chủ nói. Sau đó lại hỏi: “Diệp Phong giao cho ngươi xử đến đâu rồi?”

“Y chết rồi!”

“Ừm, một tên Diệp Phong ấy có là gì so với cao thủ của ta. Y chết hay không chết thì cục diện cũng không thay đổi!”

“Đúng thế!”

Lãnh Vu Thần nấp trong góc tịnh thất nghe không sót một câu, toàn thân hắn run lên bần bật. Lãnh Diêu Thần quả là có âm mưu thôn tính làm bá chủ thiên hạ, dã tâm của y còn vượt xa những gì mà hắn nghĩ tới. Còn Diệp Phong nữa… mới đó mà y thực sự đã thành người thiên cổ. Diệp Minh nghe được tin này hẳn là sống không bằng chết.

“Vậy nhờ ngươi sắp xếp!” Lãnh Diêu Thần nói.

“Ta đã sắp xếp xong cả, chỉ có điều đang tức tốc chuẩn bị nên thiếu lương thực và ngân lượng.”

“Được rồi, ngày mai cho người đến chỗ ta lấy.”

“Ngươi đúng là thoải mái!”

“Cáo từ!”

Cả hai đi ra ngoài, cũng sắp đến giờ đổi ca, Lãnh Vu Thần thở phào. Tuy nhiên y vừa mới định dịch chuyển cho đỡ mỏi do đứng im quá lâu thì lại nghe thấy tiếng quen thuộc của Hỏa Linh Thánh Chủ:

“Phi Điểu, ngày mai chuẩn bị lấy ngân sách, dồn toàn lực vào kế hoạch thanh tẩy, chờ thời cơ.”

“Vâng Thánh Chủ!”

“Cái tên Lãnh Diêu Thần tép riu này, cứ để y nghênh ngang vài bữa, nuốt trọn Lam Hà và Lục Hải xong, chúng ta sẽ hành động.”

Lãnh Vu Thần thoáng giật mình. Hoá ra Lãnh Diêu Thần cũng chỉ là là một quân tốt thí mà Hỏa Linh Cung lợi dụng đi một nước cờ lớn mà thôi.

“Trước mắt cứ tìm được thuốc giải đã. Diệp Minh mới là quan trọng nhất” Hắn vừa nghĩ đến đây thì cánh cửa đá đã kêu cót két rồi từ từ mở ra. Một người vận thanh y đi ra, cung kính nói:

“Thánh Chủ, ngài có gì chỉ dạy?”

“Hỏa hoàn đan chế đến đâu?”

“Có thể dùng cho hơn mười vạn sát thủ!”

“Được!”

Lúc Hỏa Linh Thánh Chủ trò chuyện, bỗng một tên sát thủ lao từ ngoài vào, hoảng hốt:

“Vu Vu đã không thấy đâu, đệ tử nghi hắn có âm mưu…”

Tên sát thủ kể vắn tắt tình hình lúc Lãnh Vu Thần quay lại huyết động rồi đột nhiên không thấy trở ra cho đến giờ đã không ai nhìn thấy.

“Đồ ăn hại!” Hỏa Linh Thánh Chủ gầm lên: “Tìm hắn cho ta!”

“Vâng!”

Tên sát thủ truyền lệnh tìm kiếm và chặn toàn bộ các cửa ra vào Hỏa Linh Cung. Nhân lúc cửa y thất chưa kịp đóng, Lãnh Vu Thần như con dơi lập tức lách vào bên trong. Cảnh tượng trước mắt khiến hắn kinh ngạc đến độ xuýt đứng không vững.

Đó là một động thất rộng lớn, có hàng trăm người lặng lẽ bào chế thuốc, lặng lẽ như những cái bóng vô tri vô giác, nếu không nhìn động tác họ thì chắc hẳn Lãnh Vu Thần nghĩ nơi đây là ma giới với những cái bóng đi đi lại lại vô hồn.

Không còn thời gian để nghĩ ngợi nhiều, hắn lặng lẽ lướt qua từng bóng người, nhanh chóng nhặt mỗi thứ một loại cho vào ngực áo, chỉ có điều nơi này không bào chế hỏa hoàn đơn nên không có lấy một viên. Không một ai thắc mắc hành động của hắn, bởi dường như thần trí của đám người này có vấn đề, chỉ làm những việc cần làm, không quan tâm đến người khác. 

Thử nhìn vào mặt một người sau tấm mặt nạ, Lãnh Vu Thần giật mình đánh thót bởi sau mặt nạ là một đôi mắt trắng dã, vô hồn, vô định. Hắn mau chóng lấy thuốc rồi chờ đợi cơ hội, đánh ngất một y sư rồi lấy y phục thay vào, chờ đợi giờ thay ca.

Quả như Lãnh Vu Thần lo sợ, khi hắn quay lại sơn động, Diệp Minh đã không còn ở đó nữa. Hắn lập tức lao đi tìm Diệp Minh, hy vọng y sức yếu như người thường sẽ không đi được xa. Nào ngờ, tìm suốt hai ngày đêm vẫn không thấy bóng dáng Diệp Minh đâu. 

Đã hơn một ngày Lãnh Vu Thần không dùng hỏa hoàn đơn, hắn cảm thấy cái chết đang đến rất gần, toàn thân thoát lực, mồ hôi đổ ra như tắm, xương cốt như có hàng vạn dòi bọ bò bên trong cắn nuốt. Trong khi người hắn muốn nhìn thấy nhất lúc này lại bặt tăm giữa chốn nhân gian.

Lúc đó, Lãnh Vu Thần chỉ còn nhìn thấy phía trước những hình thù mờ ảo. Đầu hắn đau như bị ai đó cầm rìu bổ đôi ra, mồ hôi hắn túa ra như tắm. Hắn nghiến chặt răng, tay nắm chặt mấy lọ thuốc, loạng choạng bước đi, hai chân đã bắt đầu trở nên vô định. 

Hắn biết mình không xong rồi. Nếu biết trước rồi cũng sẽ chết như thế này, hắn thà dành quãng thời gian cuối cùng của cuộc đời mình, giải thích cho Diệp Minh rồi cùng y vui vẻ sống thêm mấy ngày. Hắn lảo đảo vịn vào một thân cây, mọi thứ bắt đầu xoay tròn trước mắt.

Bỗng hắn nghe thấy một giọng nói rất nhỏ ở phía sau, vang lên như từ một cõi xa xăm.

“Lãnh Vu Thần!”

Lãnh Vu Thần đứng sững nhưng hắn không quay lại. Hắn nhắm mắt nhưng không thể buộc mình quay lại. Hắn đã đến giai đoạn bị ảo giác.

“Lãnh Vu Thần!”

Hắn cúi đầu, một cơn nghẹn ập đến chẹn lấy cổ họng hắn. Hốc mắt hắn lại mờ đi thêm lần nữa khi cố ngăn một luồng ấm nóng chỉ trực tràn qua. Hắn bắt đầu bị hoang tưởng do quá giờ dùng hỏa hoàn đơn rồi. Hắn sẽ chết ở đây, trong khi không tìm thấy người kia.

“Tiểu Thần!”

Hắn lại nghe thấy tiếng quen thuộc gọi hắn lần nữa. Lần này thì hắn quay lại. Diệp Minh trong mắt hắn giờ cũng chỉ còn là một khuôn mặt rất mơ hồ, đang nhìn sững vào gò má ướt mồ hôi của hắn. Rồi hắn cảm thấy ngón tay của y trên mặt hắn, di chuyển lên đôi môi đang run rẩy của hắn.

“Tiểu Thần, ta xin lỗi… đã trách lầm ngươi.”

Tiếng gọi này chứa đựng những điều gì mà sao nghe đau đớn đến thế? Giờ đã ổn chưa? Bọn hắn đã ổn chưa? Lãnh Vu Thần đã tự hứa dù có chết cũng phải cứu được Diệp Minh. Nếu thế gian vô tình đã phá vỡ một vạn lời hứa, liệu lời hứa thứ một vạn lẻ một này có thể tin không?

“Này!”

Lãnh Vu Thần chỉ nói được đến thế, hắn đưa mấy lọ thuốc về phía trước.

Khuôn mặt Diệp Minh trắng xanh, đôi mắt dường như cũng đang mất dần tiêu cự. Nhưng dù trông y có tàn tạ thế nào, hắn cũng thấy y luôn rất rất đẹp.

Lãnh Vu Thần hắn nghĩ sau khi uống thuốc giải Diệp Minh sẽ trở lại như xưa, vô cùng đẹp đẽ, vô cùng bá đạo, nhưng cũng vô cùng ngây thơ lúc nào cũng bị người khác lừa phỉnh, bắt nạt, dày vò. Nhưng hết lần này đến lần khác y vẫn đứng dậy, như con gián đập mãi không chết.

Là Diệp Minh cầm thanh kiếm nhuốm đầy máu tươi vững vàng trong mưa tuyết hôm nào, mắt đầy sát khí, đốt cháy đêm đen.

“Ngươi uống nó đi!” Diệp Minh đẩy lại lọ thuốc, lắc đầu nhìn hắn.

Bây giờ là lúc nào rồi mà Diệp Minh còn dây dưa với hắn chứ. Cơ bản là thuốc này chỉ có thể cứu được người đã bị hạ xuân dược, làm mất khả năng vận công, còn đối với Lãnh Vu Thần hoàn toàn không có tác dụng. 

Đương nhiên Diệp Minh không biết rằng, hỏa hoàn đơn mà Hỏa Linh Cung dùng để khống chế môn đồ, cơ bản là không có thuốc giải, chỉ có thể uống đến suốt đời hoặc là rời xa nó mà chết.

Lãnh Vu Thần thấy không còn thời gian dây dưa với y nữa, liền dùng hết sức lực cuối cùng, vươn tay ra, nắm chặt lấy cằm của Diệp Minh, dốc toàn bộ mấy lọ thuốc vào miệng y, một chưởng dồn hết chúng xuống bụng. Làm xong việc đó, hắn chìm vào cơn mê.

Không biết bao lâu, Lãnh Vu Thần tỉnh lại, thấy mình nằm trên giường ở Trúc Thanh, hắn hoảng hốt bật dậy. Thẩm Túc ấn hắn xuống giường, nói:

“Tiểu Thần, nằm yên đó!”

“Diệp Minh đâu?”

“Y ở bên cạnh.”

“Y ổn chứ?”

Thẩm Túc thở dài nói: “Tính mạng không sao, chỉ có điều… mắt y đã không kịp chữa rồi!”

Lãnh Vu Thần nghe như sét đánh bên tai, hắn lao xuống khỏi giường nhưng một cơn chóng mặt ập đến khiến hắn quay cuồng, liền lảo đảo ngã xuống. Thẩm Túc lôi hắn lên giường, khẽ nói:

“Đừng chấn động quá, người cũng không khá hơn y đâu!”

“Vậy… ai đưa chúng ta về đây?”

“Ta cũng không biết, là một cô nương, dường như là một y sư.”

“Y sư ư?”

“Đúng thế, cô ta rất giỏi y thuật. Mạng hai người là do cô ta cứu. Còn nữa, cô ta là người Cổ Lăng!”

“Người Cổ Lăng?”

“Ta đoán thế thôi, cô ta cải trang thành người Lam Hà, nhưng trên cổ tay lại có dấu ấn hoa băng điểu. Ta đoán cô ta là y sư của Cổ Lăng!”

“Tên cô ta là gì?”

“Nghe người đi cùng gọi là Chu Cẩm.”

“Họ có hai người sao?”

“Um, một người kia… thôi, nghỉ ngơi đi, ta qua xem Diệp Minh thế nào đã…”

Thẩm Túc vừa quay đi, tiếng sấm trên trời đã rền vang, mưa rào rào trút uống rừng trúc tạo thành những âm thanh chan chát như cứa vào lòng ai những mảnh sắc nhọn. Lãnh Vu Thần thấy mắt mình cay cay.

Mưa, mưa nếu có thể khóc giùm hắn, giúp hắn quờ quạng trong mơ hồ mong níu một bàn tay. Hắn thực sự muốn chạy trốn khuôn mặt của những vong hồn vây bủa lấy hắn, rồi quỳ xuống giữa ngàn mưa để cố rửa sạch tâm hồn, làm tan đi vết sẹo mới nhú lên.

Diệp Minh sẽ không nhìn thấy gì nữa thật sao? Hắn biết làm thế nào? Sống giữa chơi vơi, ngay cả niềm vui cũng sẽ không bao giờ toàn vẹn nữa, như ly rượu đã vơi đi một nửa, sẽ chẳng mơ có lúc lại tràn đầy…

Có phải…

Hắn giờ cảm thấy như đèn dầu leo lét trong đêm, bập bùng cạn trước giây phút cuối cùng vậy. Liệu khi dầu cạn, ngọn đèn kia có đủ duy trì? Dù bấc có dài hơi đến mấy…

Diệp Minh… cuối cùng biết phải làm sao đây???

Đón đọc mỗi tuần 3 chương hoặc mở khóa toàn bộ truyện hoàn: https://elaraverse.com/man-thien-phi-tuyet-hoan/

Liên hệ Call Zalo Messenger
Top
0
0 sản phẩm Xem giỏ hàng → Thanh toán ngay →