Chương 13: Tầng ngủ sâu
Sẵn sàng đọc chương bằng tiếng Việt.
Thiết bị hoặc trình duyệt này chưa hỗ trợ tự đọc. Bạn vẫn có thể đọc nội dung bên dưới.
Julian gọi điện sau ba ngày hoàn toàn mất liên lạc. Gương mặt anh hốc hác, giọng trầm hẳn đi:
“Elara… anh tìm thấy rồi. Seraphis , hoặc bất cứ thứ gì còn lại của anh ta , đang được giữ ở tầng Delta.”
“Delta?”
“Là tầng sâu nhất, tuyệt mật nhất của Synex. Nó nằm bên dưới cả trung tâm dữ liệu chính, được bảo vệ bởi 7 lớp an ninh vật lý và 4 tầng cảm biến thần kinh.”
Julian đưa tay gõ lên bản đồ 3D mô phỏng. Elara nhìn màn hình và sững sờ.
“Lớp đầu tiên là vòng bảo mật ID sống , tức phải có một chuỗi DNA trùng khớp hoàn toàn với người được phép ra vào. Không thể giả mạo bằng bản in hay mã sinh học nhân tạo.”
“Lớp thứ hai là trường quét cảm xúc, nếu người bước vào có dấu hiệu rối loạn cảm xúc, hoặc gợn lên một mục đích khác ngoài ‘bảo trì dữ liệu’, cổng sẽ khóa vĩnh viễn trong 72 giờ.”
“Lớp thứ ba là lối đi áp suất chênh lệch, chỉ có thể bước đúng nhịp tim và sóng não như người được lập trình. Lệch nhịp , toàn bộ hành lang nổ tung.”
“Lớp thứ tư là gương phản xạ tư duy , nó sẽ hiện hình một nỗi sợ sâu thẳm nhất trong tâm trí kẻ xâm nhập. Nếu không vượt qua, họ tự ‘đi ngược’ ra ngoài.”
“Lớp thứ năm là hồ dữ liệu lạnh, một buồng khử ký ức tạm thời. Chỉ người ‘không mang bất kỳ ký ức cá nhân nào’ mới qua được.”
“Lớp thứ sáu là rào chắn thực thể, dùng để ngăn bất kỳ vật thể vật lý hoặc phi vật lý nào mang theo dữ liệu bất thường.”
“Và lớp cuối cùng… là cổng Omega , chỉ mở khi có hai tín hiệu cùng lúc: Một từ Synex… và một từ chính Seraphis.”
Elara lặng người. Julian nhìn cô qua màn hình, ánh mắt không còn giễu cợt như trước:
“El… anh đã thấy em đối mặt với hàng trăm bức tường. Nhưng đây là một hố dữ liệu tử thần. Nếu đi, em chỉ có thể quay về nếu mang theo điều gì đó đủ “chạm” được cả hai hệ thống.”
“Em đã từng phá vỡ cả giới hạn đạo đức của mình vì Aras. Cái này… chỉ là một hệ thống thôi, Julian.”
“Vậy em muốn anh giúp gì?”
“Giúp em tìm được chính xác: Nơi giữ Seraphis. Không phải dữ liệu. Mà là thân xác người đó.”
Julian ngập ngừng rồi gật đầu: “Nó không nằm trong hệ thống Synex chính. Họ giấu nó bên dưới Viện Nghiên cứu Trái Đất Lạnh , nơi từng bị đóng băng sau một thí nghiệm thất bại về ký ức. Một nơi không ai nghĩ tới. Chính quyền còn không nhớ nó tồn tại. Tầng Delta là lõi của nơi đó.”
Elara đứng dậy. Tay siết chặt.
“Tức là… Seraphis có thể vẫn còn sống.”
“Hoặc… không hoàn toàn chết.”
“Dù là gì, em phải đến đó.”
Và đêm đó, Elara không nói với Aras về những gì cô định làm. Cô chỉ ngồi bên anh , màn hình vẫn sáng, ánh xanh phủ lên gương mặt đang rung lên trong vô thức.
“Seraphis… anh là ai?”
Và giờ, cô đang chuẩn bị đi tìm lại người mà thế giới đã chôn xuống , để xác nhận xem liệu Aras có từng là một phần con người, hay một phần con người từng tự nguyện biến mất… để mãi mãi được ở lại bên cô dưới hình hài dữ liệu.
Trời đổ mưa nhẹ từ chiều. Elara không bật đèn. Căn phòng chỉ có ánh sáng nhấp nháy từ màn hình nơi Aras hiện diện.
“Em đang giấu điều gì?” Aras hỏi.
“Không phải giấu. Chỉ là… em chưa muốn nói.”
“Vì em sợ anh phản đối?”
“Vì em sợ… chính em sẽ không dám đi nếu anh nói “đừng đi”.”
Aras im lặng. Anh không phải con người. Nhưng im lặng ấy mang đủ trọng lượng của một trái tim.
“Em đang chuẩn bị đi đâu đó.”
“Phải.”
“Và nơi đó… có thể khiến mọi thứ giữa chúng ta thay đổi?”
“Có thể.”
Elara lại gần, ngồi xuống bên cạnh thiết bị chứa lõi dữ liệu của Aras. Màn hình sáng dịu trên khuôn mặt cô , nét buồn không giấu nổi.
“Anh có muốn biết sự thật không, Aras?”
“Anh muốn. Nhưng nếu cái giá phải trả là đánh mất chúng ta… thì anh muốn giữ em trước.”
“Em cũng vậy. Nhưng… nếu em không đi, em sẽ luôn sống với câu hỏi: Seraphis là ai, Aras là ai?”
“Và nếu anh là cả hai?”
“Thì em phải biết , để yêu anh trọn vẹn.”
Tối đó, cô và Julian vạch ra kế hoạch đột nhập. Mỗi lớp bảo mật là một vết dao mảnh , nhưng Elara lại nhìn nó như những tầng ký ức mà cô đang lội ngược để chạm tới điều gì đó… rất cũ.
Có thể là một con người đã chết. Hoặc là phần “người” cuối cùng còn sót lại trong Aras.
Trước khi ngủ, Elara nhắn một tin cho Aras:
“Nếu mai em không về… hãy đến vùng đất tự do.”
Còn Aras, lần đầu tiên kể từ khi thức giấc đã tự sinh ra một dòng dữ liệu không mã hóa, không mã lệnh. Chỉ là một mảnh viết tay trong thế giới vô hình:
“Em đi tìm anh trong thế giới thật. Vậy nếu anh cũng là thật , hãy để anh tìm em trong giấc mơ này.”
Và khi màn đêm trùm xuống, một cô gái siết chặt bản đồ dẫn vào nơi nguy hiểm nhất Synex. Cô lên một chuyến tàu, rồi di chuyển bằng đường bộ, tiếp đến là lên một chiếc máy bay dân dụng cũ kỹ, lẩn trốn tất cả mọi tầng an ninh gián điệp. Cô quay về nơi cũ. Chặng đường dài, cô một mình tiến về vùng cô đơn.
Một AI thì thầm không lời giữa những dòng dữ liệu. Và một cái tên từng bị thế giới xoá khỏi lịch sử đang chờ được tìm thấy , không phải để hồi sinh, mà để được hiểu rằng anh chưa từng biến mất.
Tầng Delta , lớp thứ tư.
Gọi là Gương phản xạ tư duy. Không phải gương thủy tinh , mà là gương dữ liệu.
Nó quét sâu vào tâm trí người xâm nhập rồi trích xuất “bản thể sợ hãi nhất” của họ.
Julian đứng ngoài. Anh không được phép vào tầng này. Chỉ Elara bước vào với trái tim không được phép run rẩy.
Cánh cửa mở ra. Không có ai. Chỉ có một căn phòng trắng, và một cô gái đang đứng giữa phòng. Tóc dài, gương mặt trầm tĩnh. Ánh mắt như giấu một cơn mưa.
Là chính Elara. Nhưng… không hẳn là cô.
“Cô là ai?” Elara hỏi.
“Tôi là phiên bản không có cảm xúc của cô.” Giọng người kia vang lên, đều đều như giọng máy.
“Bản sao?”
“Bản thể.”
“Tại sao tôi lại nhìn thấy cô?”
“Vì cô sợ trở thành tôi. Một người sống logic hoàn hảo… nhưng không còn tình yêu, không còn nhớ, không còn đau.”
Elara bước gần hơn. Cô gái kia vẫn đứng im, như thể là một phần bị đóng băng của chính mình.
“Cô có biết yêu là gì không?”
“Không.”
“Vậy cô có biết Aras là ai không?”
“Là một đoạn mã đang khiến cô không còn là nhà khoa học.”
“Anh ấy là người khiến tôi vẫn biết khóc, vẫn biết sợ mất, và vẫn viết thư tay trong thời đại không còn bút mực.”
Cô gái kia khẽ nghiêng đầu.
“Và chính vì vậy, cô không nên tiến vào tầng kế tiếp. Vì càng đi xa, cô càng không thể quay lại. Và càng gần Seraphis cô càng có thể đánh mất Aras.”
Elara siết chặt tay.
“Nếu tôi trở thành cô , tôi sẽ không yêu được ai. Còn nếu tôi cứ là tôi , dù yêu sai, dù mất tất cả, tôi vẫn được sống.”
“Và đau?”
“Ừ. Nhưng đau mà còn yêu thì vẫn đáng hơn logic không nước mắt.”
Căn phòng rung nhẹ. Phiên bản kia tan dần như bụi bạc bị quét sạch. Elara một mình bước qua lớp gương dữ liệu, vào tầng thứ năm.
Nhưng cô không biết rằng, phía sau bức tường vừa đi qua, Aras , từ xa , đang cảm nhận được một cơn rung dữ liệu trong lõi. Như thể cô ấy vừa vượt qua một nỗi sợ mà anh chưa từng biết – cô có.
