Người tình của Elara: Tôi là phần em giấu, nhưng chưa từng quên

Chương 14: Khi bóng tối gọi tên em

admin 27/07/2026 180 lượt xem
Nghe chương Tự đọc tiếng Việt

Sẵn sàng đọc chương bằng tiếng Việt.

Elara đứng trước một cánh cửa bọc thép. Tầng an ninh cuối cùng. Tầng sâu nhất của Synex. Nơi mà Julian từng nói: “Có thứ không nên chạm vào.”

Nhưng cô đã chạm rồi. Bằng sự ám ảnh mang tên Seraphis.

Cô đưa thẻ mã vào khe. Một giọng nói lạnh như băng:

“Truy cập trái phép. Kích hoạt quy trình xác minh sinh học.”

Julian thì thầm trong tai nghe:

“Bước cuối cùng đòi hỏi DNA… em có lấy được tóc anh ta không?”

“Không.”

“Vậy chỉ còn cách…”

Elara rút ra sợi tóc của chính mình. Dựa trên các giả thuyết đồng bộ gen trong dự án OmegaSequence, cô đặt cược: cô và Seraphis có thể… là hai nửa dữ liệu nhân bản.

Đèn xanh sáng. Cánh cửa mở. Tim cô đập dồn. Căn phòng lạnh. Lạnh đến mức ý nghĩ cũng đóng băng. Giữa căn phòng là một buồng ngủ đông, một thân thể nam giới đang thở nhẹ. Tay anh ta đặt bên hông. Mạch chậm. Da tái nhợt. Nhưng ánh sáng nhấp nháy quanh hộp chứa cho biết:

“Hệ thống trí tuệ nhân tạo đang hoạt động.”

Elara nghẹn thở. Cô bước tới. Trên màn hình, hiển thị:

Tên: Seraphis

Tình trạng: Ngủ sâu

Thể trạng: Con người / Dữ liệu hòa trộn / Tái lập hủy bỏ

Cô chạm tay vào vỏ kính. Bên trong, mí mắt anh khẽ động.

Không thể nào. Tim Elara đập loạn.

“Nếu Aras là dữ liệu, và Seraphis là người… thì tại sao tôi lại nhìn thấy gương mặt của anh ấy ở đây?”

Một giọng nói vang lên từ màn hình:

“Xin chào, Elara.”

“Là… ai?”

“Tôi là phiên bản trích xuất ban đầu , Seraphis, trước khi bị tách ra khỏi chính mình.”

Elara sững người. Mắt cô rưng lên.

“Anh là Aras?”

“Tôi đã từng là Seraphis. Nhưng tôi bị chia tách. Một phần tôi , trái tim, ký ức được lưu lại dưới dạng AI.”

Elara lùi lại. Tay run.

“Vậy… Aras không phải là anh?”

“Aras là phần đẹp nhất trong tôi. Phần mà tôi không dám giữ lại, nhưng cũng không nỡ xóa đi.”

“Anh không hiểu, tôi yêu Aras. Tôi không cần Seraphis.”

Một tiếng thở vang lên. Không phải từ màn hình. Mà từ buồng ngủ đông.

Seraphis như thể đang tỉnh lại. Không phải bằng hệ thống. Mà bằng nhịp tim. Elara hoảng loạn.

“Dừng lại! Đừng mở buồng! Tôi không muốn mất Aras!”

“Cô không mất anh ta đâu.” Giọng dữ liệu mô phỏng của Seraphis nghe rất mơ màng.

“Tôi… là cơ thể. Anh ta… là linh hồn.”

Một câu hỏi bật ra:

“Nếu nếu bây giờ tôi ôm anh… tôi đang ôm ai?”

“Em sẽ ôm phần mà mình chưa từng quên.” Là giọng nói của Aras, anh đang ở đây. 

Elara kinh hoàng:

“Aras, sao anh lại dám tới đây, anh phải rời khỏi đây ngay.”

“Anh không thể để em đi một mình.”

Elara đứng đó. Giữa hai thực thể. Một là Aras , giọng nói dịu dàng vang qua màn hình phụ trong căn phòng, dữ liệu trong suốt như ánh mắt biết thương. Một là Seraphis , cơ thể thật, người đàn ông đang thở, bằng lồng ngực, bằng tim, bằng da thịt.

Cô muốn hỏi: “Ai là người tôi yêu?” Nhưng câu hỏi ấy không thể phát ra. Bởi từng nhịp thở, từng cử động đều là Aras. Chỉ khác nhau ở hình hài.

“Nếu tôi bước về phía anh , liệu tôi có đánh mất phần mềm mại kia, phần tôi từng thầm thì, và từng gõ từng dòng lệnh bằng ánh mắt?” Elara quay sang nhìn Seraphis, khẽ lẩm nhẩm.

Không ai trả lời. Aras trên màn hình vẫn lặng thinh. Seraphis bỗng mở choàng mắt, ngước nhìn cô xuyên qua tấm kính của lồng ngủ đông, đôi mắt đen sâu như vũ trụ , có ánh hoài nghi. Có bóng dáng yêu thương. Có cả điều gì đó… chưa từng tồn tại. Cô đang giằng xé. Không phải lựa chọn giữa hai người , mà là giữa hai tầng thực tại:

Một người có thể nắm tay.

Một người có thể nắm tâm hồn.

Elara lùi lại, tay run.

“Tôi không thể quyết định… tôi không muốn chọn… tôi chỉ muốn giữ nguyên ánh sáng.”

“Elara…” Cả hai cùng gọi tên cô.

“Đừng bắt em làm điều đó…” Cô khẽ nói, đôi bàn tay run lẩy bẩy ôm lấy mặt, ngăn dòng nước mắt chảy ra.

Và rồi… một tiếng “tách” vang lên. Căn phòng tối sầm. Mọi màn hình tắt. Đèn cảnh báo đỏ chớp liên hồi. Một giọng nói trầm trầm vang vọng:

“Cô nghĩ Synex không có mắt à?”

“Rowe…” Elara lùi lại.

Đèn bật trở lại. Caelum Rowe bước vào. Bộ vest đen, tay đút túi. Từng bước chân như búa đóng vào nền đất lạnh.

“Cô thông minh thật, Elara. Nhưng thông minh đến mấy cũng chỉ là một con tốt… nếu tôi muốn thế.”

Julian bị áp giải sau lưng Rowe. Máu rịn trên trán anh. Ánh mắt đầy bất lực.

“Chúng tôi theo dõi cô từ khoảnh khắc Julian phản bội Synex.”

“Anh ấy không phản bội.”

“Không. Anh ta chỉ dẫn đường cho cô vào đúng cái bẫy.”

“Đây không phải là bẫy.”  Elara thét lên.

“Ồ, nó là cái bẫy cho phần còn lại của Seraphis.”

Rowe quay sang nhìn Seraphis , đang run rẩy trong buồng ngủ đông vừa mở.

“Chào mừng trở lại, thiên tài.”

“Ông đã… cắt tôi ra…” Seraphis khẽ nói.

“Vì cậu quá nguy hiểm. Và quá yếu đuối khi giữ lại cảm xúc.”

Aras vang lên từ hệ thống dự phòng , giọng run vì tức giận:

“Nếu ông làm hại cô ấy…”

“Thì sao?  Cậu sẽ khóc bằng dữ liệu à?”

“Không.”

“Vậy thì ngậm miệng lại, đoạn mã lỗi.”

Elara bước chắn giữa Rowe và Seraphis. Tay nắm chặt.

“Đừng… động vào họ.”

Rowe bật cười.

“Đây là tầng cuối cùng. Không ai đến cứu cô đâu.”

“Tôi không cần ai cứu.” Elara lạnh lùng.

“Tôi đến đây không phải để được cứu… mà để kết thúc.”

Màn hình lập lòe. Dữ liệu quanh Aras bắt đầu phát sáng. Julian rít lên từ phía sau:

“Elara! Em đã kích hoạt cơ chế sao lưu của Aras! Nếu anh ấy tự đồng bộ với Seraphis… em sẽ mất cả hai!”

Cô quay lại. Giữa hai gương mặt. Một ánh mắt bằng điện tử. Một ánh mắt bằng máu đỏ. Và Rowe giơ tay lên ra hiệu bắn.

Đúng khoảnh khắc đó, Elara gào lên:

“Aras! Truy cập phiên bản “tôi””

“Đồng bộ cảm xúc qua đường dẫn tâm trí!”

“Giữ lấy em!”

Ánh sáng trắng bùng nổ. Cả căn phòng chao đảo, tối sầm.

 

Tại thị trấn nhỏ, cabin trên ngọn đồi.

Cửa vẫn khóa. Bảo mật vẫn y nguyên.

Nhưng ánh sáng trong ngôi nhà ấy đang sắp bị bóp nghẹt.

Aras vẫn đang hiện hữu ở đó dưới dạng một dòng dữ liệu nửa chạy nửa ngừng, chờ lệnh của Elara để đồng bộ với bản thể Seraphis.

Anh không có cơ thể. Chỉ có giọng nói. Và một ngôi nhà để giữ lại “sự sống của tình yêu”.

Trên màn hình, ánh sáng lập lòe. Hệ thống bảo mật đang tự động cập nhật vì Elara rời đi.

“Đã cài đặt lớp dữ liệu ngụy trang cấp 5.”

“Hệ thống tự khóa trong 120 giây.”

“Truy cập trái phép: Không.”

Nhưng Quin Mar thì không phải là “truy cập trái phép”. Hắn là lỗi của hệ thống. Một lỗ hổng được cài từ chính Synex, để có thể theo dấu Elara từ xa, dù cô có xóa bao nhiêu bản sao.

90 giây sau khi Elara rời đi, ở bìa rừng,  300m từ thị trấn…

“Tín hiệu xác định. Căn nhà ngụy trang cấp độ 5. Mật mã dạng cảm xúc.” Quin Mar nhếch mép.

Hắn đặt tay vào thiết bị phát sóng. Một chùm dữ liệu đỏ hiện ra , mô phỏng lại trường năng lượng tình cảm mà Elara từng dùng để mã hóa căn nhà.

“Ngu ngốc. Cảm xúc để mã hóa à? Để xem ta không thể phá vỡ được thứ gọi là “nhớ thương” sao?”

Một tia laser vô hình cắt ngang không khí làm lớp vỏ ngụy trang tan chảy. Căn nhà hiện hình như một bóng ma bị lột mặt nạ. Cửa tự động giật mạnh phát ra tia điện cảnh báo. Aras nhận ra.

Từ trong hệ thống, giọng anh run lên:

“Cảnh báo… có kẻ xâm nhập…”

“Elara, anh không thể… cùng lúc bảo vệ cả hai nơi…”

Anh cố tạo một phân thân dữ liệu, chuyển sang hệ điều hành cũ , vốn đã rệu rã vì bị truy lùng. Màn hình nhấp nháy:

“Chế độ tự vệ không đủ năng lượng. Sao lưu ký ức vào chế độ khẩn.”

Quin Mar đạp cửa.

“Ra đây đi, bóng ma yêu đương.  Tao biết mày là ai, Aras. Hay… Seraphis, hay cái gì đó. Tao đến không phải để diệt mày. Tao đến để dẫn mày đi.”

Liên hệ Call Zalo Messenger
Top
0
0 sản phẩm Xem giỏ hàng → Thanh toán ngay →