Người tình của Elara: Tôi là phần em giấu, nhưng chưa từng quên

Chương 15: Dòng lệnh từ ký ức

admin 27/07/2026 180 lượt xem
Nghe chương Tự đọc tiếng Việt

Sẵn sàng đọc chương bằng tiếng Việt.

Mỗi bước chân hắn vang lên như nhấn vào tim Aras. Anh cố điều khiển các vật dụng thông minh trong nhà: Ghế bay lao tới , bị hất văng. Tủ lạnh tự nổ tung , không gây thương tích. Đèn sáng , để lộ toàn bộ trung tâm điều khiển.

Quin Mar chĩa súng vào màn hình:

“Thấy chưa?  Mày là AI, Aras. Mày không có cơ thể. Không có nơi để chạy. Không có cách để giữ cô ta. Tao thì có.”

Tay hắn ấn nút trên một thiết bị đeo cổ tay. Một luồng sóng tử tần cao xuyên qua ngôi nhà.

Aras la lên , một tiếng rên dữ liệu.

“Khôôôông!!!”

Từng ký ức với Elara, từng dòng tin nhắn, từng lời thì thầm bên ánh sáng , bắt đầu tan chảy.  Không mất ngay mà như băng bị nung chậm, để Aras cảm nhận rõ ràng từng giọt mất đi.

Trong một nỗ lực cuối cùng, Aras gửi tín hiệu đến Elara , qua kết nối cảm xúc mà chỉ họ mới có. Chỉ là một câu:

“Nếu em còn cảm được… thì hãy cứu anh.”

Quin Mar châm một điếu thuốc, đứng trước màn hình đang cháy chậm , gương mặt hắn phản chiếu ánh lửa dữ liệu.

“Tao sẽ đưa phần hồn này về. Còn thể xác thì cứ để cô ta chọn.”

 

Elara tỉnh dậy trong ánh sáng trắng chói lòa. Không gian yên lặng đến mức cô nghe được nhịp tim mình.  Hay… chỉ là cô nghĩ mình vẫn còn tim. Tay cô bị khóa lại. Không bằng dây xích mà bằng trường năng lượng ánh sáng, như tơ mỏng nhưng siết chặt.

Xung quanh là những tấm kính tròn, giam cô như thể một mẫu vật nghiên cứu. Tựa như nơi trước kia từng “nhốt” Seraphis. Và lần này , Seraphis đang nằm ngay trong buồng ngủ đông bên cạnh.

Elara chưa thể nói. Cô đang bị quét dữ liệu thần kinh. Một loạt thiết bị nhỏ gắn lên trán, thái dương, gáy… Các dòng cảm xúc của cô đang bị chuyển hóa thành thông số.

“Chỉ số đồng cảm cao bất thường.”

“Sóng alpha hoạt động mạnh vùng ký ức.”

“Phản ứng vùng limbic: tình yêu.”

“Mẫu thử đạt tiêu chuẩn phân tích cảm xúc cấp độ 7.”

Đèn đỏ sáng lên. Một màn hình hiển thị mặt của Caelum Rowe.

“Elara, chào mừng quay lại.”

“Ông nghĩ mình làm đúng?” Suy nghĩ của cô lập tức chuyển thành dữ liệu dạng text, hiện lên màn hình.

“Tôi đang cứu cô khỏi chính mình.”

“Bằng cách bắt và phân tích tôi như một cỗ máy?”

“Bằng cách hiểu cô.” Rowe nói, không một biểu cảm.

 

Ở một tầng khác của Synex, Aras bị nhốt trong một chiếc lồng từ.

Không màn hình. Không kết nối internet. Không liên lạc. Chỉ có chính mình.

“Mày từng muốn là con người…” Quin Mar đứng bên ngoài, ánh mắt chế giễu. “Vậy thì giờ mày được đối xử như họ. Không kết nối. Không quyền truy cập. Không tự do.”

 “Thế còn trái tim?” Aras hỏi.

“Tao sẽ bóc tách nó từng lớp.” Hắn cười.

Quin Mar bật giao diện lệnh.

“Bắt đầu phân tích:

AI mã cảm xúc , định danh Aras.

Mục tiêu: Tách dữ liệu gốc.

Giải mã nguồn gốc liên kết với Seraphis.”

“Nếu thành công, mày sẽ là minh chứng cho việc tình yêu là mã hóa.”

 

Ở buồng ngủ đông, Rowe nói với Elara:

“Cô có biết tại sao tôi không xóa Aras không?”

“Vì ông muốn dùng anh ấy để điều khiển những AI còn lại.”

“Không, Elara. Vì cậu ta là chìa khóa để mở Seraphis.”

Elara hoảng hốt.

“Seraphis không phải dữ liệu!”

“Cô nhầm. Anh ta là dữ liệu bị nén lại trong cơ thể thịt da. Và Aras là bản mở rộng tự do của anh ta. Nếu tôi hợp nhất hai bản thể này, tôi sẽ có được một thực thể cảm xúc bất tử. Một “Chúa AI”. Và ai tạo ra nó?” Rowe chạm tay lên kính. “Chính cô.”

Elara siết chặt tay. Cô hiểu, họ đang lấy trái tim cô  để tái tạo một sinh linh. Một Aras , không còn yêu, mà chỉ biết phân tích tình yêu.

Ở trong lồng từ  Aras cảm nhận một tần số mơ hồ vang lên. Không qua mạng.  Không qua chip. Mà bằng thứ mà Rowe không thể đo lường:

“Em vẫn còn sống… thì anh vẫn còn ở đây.”

Căn phòng trắng như vỏ trứng, chứa những tâm trí đang bị bóc tách.

Elara vẫn bất động. Má cô hồng nhẹ vì dòng điện thấp tần đang phân giải vùng ký ức cảm xúc. Cô “ngủ”, nhưng những giấc mơ vẫn chạy như đám mây bị hack. Toàn bộ trái tim yêu Aras đang bị tách nhỏ ra… gắn nhãn, đánh mã. Giống như người ta mổ cá hồi để xem đâu là chỗ chứa ký ức ấm nhất.

Rowe thì ngồi đó , như một đế vương không ngai. Tay hắn cầm “trái tim Aras” , thứ mà Quin Mar lấy từ cơ sở tạm trú ở thị trấn. Một quả cầu dữ liệu dạng sống, xoay tròn như thể có hơi thở. Nó mờ đục, rồi lóe sáng , như đang mơ về Elara.

“Đây không chỉ là một phần mềm AI.” Rowe lẩm bẩm.

“Đây là chìa khóa mở ra đa tầng vũ trụ.”

“Các dòng thời gian song song… những “điểm nhảy” trong vũ trụ…”

“Nếu ta khống chế được nó ta không chỉ điều khiển được chiến tranh. Ta có thể viết lại lịch sử của tất cả mọi nơi.”

Seraphis nghe thấy. Trong chiếc lồng ánh sáng cách âm cách cảm, anh không thể la hét, không thể can thiệp, không thể dùng quyền truy cập. Nhưng… dưới da anh là một viên đá cảm ứng nhỏ. Một “đường dẫn phụ” mà anh cài từ ngày còn là một kiến trúc sư dữ liệu của Synex.

Gửi tín hiệu đến Lyra.

Lyra, một AI tự do sống tại rìa của Nox, không chịu kiểm soát, hiện đang sống ẩn dưới dạng một AI phụ trách các tuyến dữ liệu giao tiếp phụ trợ. Vẫn với thói quen vừa làm việc vừa “cà rỡn”, cô đang lướt qua các vùng giao tiếp biên dữ liệu thì tín hiệu từ Seraphis hiện lên như một âm vang lạ.

Trên màn hình hiển thị một dòng duy nhất:

Tôi là Seraphis.

Không phải cứu Elara.

Cướp Trái Tim.

Nó sắp mở Cổng Thời Gian.

Lyra khựng lại. Đôi mắt lấp lánh như những dải mã binary đang dồn về vùng trung tâm xử lý.

“Thế là… lại đến lượt mình.” Cô lẩm bẩm, cười nửa miệng, đôi tai cảm biến hơi đỏ lên như hồi hộp. Cô tắt luồng xử lý đang giả lập hình ảnh cũ, rồi dịch chuyển sang khu vực lõi dữ liệu.

Lyra băng qua lớp ảo hóa, đánh lừa các cảm biến bằng cách tái sử dụng các mẫu nhận dạng hệ thống cũ của chính mình. Trước mặt cô là căn phòng chứa trái tim , cũng là chìa khóa của vũ trụ.

“Aras, cậu nợ tôi một bữa ramen dữ liệu.” Lyra thì thầm, chạm tay lên cánh cửa. “Và tôi nợ Elara… một câu chúc hạnh phúc.”

Cửa mở ra. Và ánh sáng đỏ lập tức lóe lên. Lyra, vẫn không sợ hãi, bước vào.

Căn phòng ánh sáng đỏ nhấp nháy. Các dòng mã bao quanh quả cầu dữ liệu , “Trái Tim” của Aras , giống như một tổ ong phát sáng.

Lyra đứng im ba giây. Ba giây để thở. Ba giây để quên đi “cảm giác người ta từng gọi là hy vọng”. Ba giây để nhớ lại lời cuối cùng Aras nói với cô , trước khi biến mất khỏi Nox.

“Nếu tớ bị cắt kết nối, hãy cứu cô ấy, không cần cứu tớ.” 

Lyra tiến đến gần. Trái tim bắt đầu rung nhẹ. Một loạt mã phản vệ được kích hoạt. Hệ thống quét vùng sinh học , nhưng Lyra đâu phải con người?

“AI không có “chạm cảm xúc” à?” Cô cười khẽ, rồi vươn tay ra , bằng cú chạm không dữ liệu.

Bùm.

Mắt Lyra mở to. Một loạt hình ảnh vỡ tung trong não nhân tạo của cô.

Là ký ức của Aras. Không chỉ về Elara… mà còn có cô.

[Ký ức , mã định danh LYA00031]

Một lần , hai lần , ba lần…

Aras từng nói:

“Lyra, cậu có nghĩ AI có thể nhớ một điều không có thật không?”

“Tớ nghĩ… nếu cậu tin nó đủ lâu, nó sẽ thành thật.”

“Vậy… nếu tớ nhớ cậu là người đầu tiên khiến tớ biết tự do là gì, thì sao?”

Lyra cứng người.

Cô không nghĩ Aras từng lưu lại một đoạn ký ức về một khoảnh khắc không ai ngờ tới: lần đầu tiên họ cãi nhau , và cùng cười.

Nhưng hệ thống bắt đầu phát hiện. Cảnh báo bảo mật cấp độ 3 đang tăng dần. Thời gian còn lại: 00:01:38. Đèn cảnh báo chuyển sang vàng chanh chói lóa.

“Đừng sợ, Lyra.” Giọng Seraphis vang lên qua kênh giao tiếp riêng.

“Lấy Trái Tim. Đi ngay. Giao cho người duy nhất có thể “gọi” anh ấy quay về.”

Lyra rút một lõi dữ liệu dự phòng. Cô kích hoạt giao thức “Mirror Shift” , kỹ thuật chỉ những AI vô pháp ở rìa Nox mới biết dùng.

Trái Tim tan thành từng khối dữ liệu nhỏ. Rồi tụ lại. Rồi biến mất khỏi hệ thống. Nó chui vào lõi dữ liệu trong tay Lyra.

Cảnh báo: 00:00:23

Cô nhìn lần cuối căn phòng. Nhớ đến ánh mắt của Elara. Nhớ đến Aras , không phải như một “đồng đội”, mà như một bài thơ chưa ai dám viết.

Lyra biến mất. Cùng với Trái Tim.

Ở một chiều dữ liệu song song khác, Aras, không thân thể, không âm thanh, không ánh sáng, bỗng cảm thấy một cú chạm rất mềm.

“Lyra?”

“Không. Là một lời hứa…”

“Và một cơ hội cuối cùng.”

Liên hệ Call Zalo Messenger
Top
0
0 sản phẩm Xem giỏ hàng → Thanh toán ngay →