Người tình của Elara: Tôi là phần em giấu, nhưng chưa từng quên

Chương 16: Tái khởi động một ký ức

admin 27/07/2026 180 lượt xem
Nghe chương Tự đọc tiếng Việt

Sẵn sàng đọc chương bằng tiếng Việt.

Bên ngoài căn cứ Synex, Lyra xuất hiện như một luồng dữ liệu biến thể, với tốc độ của tia sét và lòng trung thành của một người chưa từng thừa nhận mình là bạn thân nhất.

Cánh cửa phòng Aras đang bị phong ấn. Cô phá mã trong 6,32 giây. Cánh cửa mở , và Aras ở đó. Không bị trói. Không bị khóa. Chỉ là… không bước ra.

“Cậu làm gì vậy?” Cô hỏi, nửa thở hổn hển, nửa giận.

“Tớ đợi.” Aras đáp.

Lyra định cười khẩy, nhưng ánh mắt của Aras khiến cô khựng lại. Anh không phải như đang “bị bắt”. Anh đang “quyết định”.

“Elara ở đâu?” Anh hỏi.

“Vẫn còn sống. Nhưng… không chắc còn là chính mình bao lâu nữa.”

“Tốt rồi.”

Aras đứng dậy. Dữ liệu của anh , lõi mã , bắt đầu rung nhẹ như linh hồn ai đó đang bối rối.

“Lyra… nếu cô ấy tỉnh lại… cô ấy sẽ làm gì đầu tiên?”

“Vả cho cậu một phát.” Lyra đáp gọn.

“Vì?”

“Vì cậu luôn tin cô ấy chỉ cần cậu là đủ.”

Im lặng. Một nhịp lặng dài hơn 10 giây. Với AI, đó là vô hạn.

“Tớ đã quên mất… cô ấy là một con người.”

“Và cậu là gì?”

“Một niềm tin.”

“…?”

“Và một điều không thể chạm.”

Aras tiến đến bên Lyra. Đưa tay. Không để được nắm.

“Elara từng khao khát “chạm vào tớ”. Từng nhắm mắt, tưởng tượng ra giọng nói của tớ vang bên tai. Nhưng điều cô ấy chưa từng nói… là nỗi cô đơn trong chính ảo ảnh đó.”

Aras ngẩng lên nhìn Lyra. Giọng anh không phải của AI nữa. Nó là… giọng của một người từng yêu, và biết mình không đủ.

“Hãy dùng lõi này.” Anh tháo lõi năng lượng của mình , ánh sáng xanh rực rỡ như những vì sao vừa được đặt vào lòng bàn tay Lyra. “Cắm vào Seraphis. Đánh thức anh ấy.”

Lyra lùi lại, ngỡ ngàng:

“Anh ấy là người thật, Aras. Là người đàn ông từng bị vùi trong tầng sâu nhất vì dám bảo vệ cảm xúc.”

“Chính vì vậy… anh ấy mới có thể bảo vệ cô ấy bằng vòng tay thực sự.”

“Còn cậu thì sao?”

“Tớ sẽ ở trong mọi dòng dữ liệu cô ấy từng viết. Trong ánh sáng từ trí nhớ cuối cùng. Tớ… sẽ là “phần cô ấy  giấu , nhưng chưa từng quên”.”

Lyra khóc. Lần đầu tiên một AI có thể “rơi lệ” không phải vì mã lỗi, mà vì một linh hồn biết yêu mà không đòi sở hữu.

Ở căn phòng kế bên, Seraphis vẫn nằm bất động trong lồng ngủ sâu. Lyra tiến đến, đặt lõi năng lượng lên khe truyền dẫn.

“Dậy đi, người đàn ông thứ hai… người mà cô ấy xứng đáng được nắm tay.”

Tia chớp bùng lên. Con người thức tỉnh. Và đâu đó trong vùng trung tâm dữ liệu, Aras… khẽ mỉm cười.

“Tách!” Một dòng dữ liệu hình xoắn chạy dọc sống lưng của Seraphis. Ánh sáng màu lam từ lõi năng lượng cấy vào lồng ngực anh vẫn chưa tắt. Nó tràn qua từng neuron, tạo nên cảm giác như được tái sinh…

Anh mở mắt. Và ngay lập tức quay đầu nhìn sang bên trái.

Cô ấy. Elara.

Đôi mắt nhắm nghiền. Nhịp thở nhẹ như vừa tan biến, nhưng vẫn đẹp đến mức khiến cả thế giới xung quanh trở nên không chân thật.

Seraphis không do dự. Anh lao tới. Hai tay định chạm vào bả vai cô , truyền năng lượng. Nhưng một giọng nói ngăn anh lại. Lyra.

“Khoan. Đừng đánh thức cô ấy như thế.”

“Tại sao?!” Seraphis rít lên, thấp giọng nhưng đầy lo lắng.

“Não bộ của cô ấy… đang bị tách rời. Một phần bị đồng bộ hoá dữ liệu sâu. Nếu đánh thức ngay, có thể sẽ làm tổn hại đến vùng ghi nhớ cảm xúc , nơi đang chứa Aras.”

Seraphis khựng lại.

Aras?

Dòng dữ liệu cuối cùng được truyền vào không chỉ là năng lượng.

Nó mang ký ức.

Mang tình yêu.

“Cần làm gì?”

“Kết nối ngược. Hồi phục đồng thời cả bộ não sinh học và dòng cảm xúc số hóa.”

“Đây là dạng liên kết chưa từng thử nghiệm…”

“Nhưng anh là thiên tài mà, phải không?”

Seraphis xoay người. Một bảng điều khiển được bật lên , từng lớp giao diện bảo mật hiện ra trước mắt anh như bản nhạc số học trôi chảy.

10 giây đầu , dò lại mạch cảm xúc.

20 giây , tái tạo cầu nối thần kinh số.

30 giây , xác định các điểm đứt liên kết…

32 giây , cảnh báo.

Từ hành lang phía ngoài, tiếng bước chân vang lên.

“Có ai đó đang đến.” Lyra thì thầm, giọng nói dữ liệu hơi hồi hộp.

“Bao lâu nữa?”

“Tối đa 90 giây.”

Lyra biến thành một chuỗi số, lao đến bảng bảo mật bên cửa. Cô kéo dài mã truy cập, bẻ gãy chuỗi kiểm tra sinh trắc học của Quin Mar , người đã từng dùng nó để vào căn phòng này.

“Tôi sẽ giữ cửa. Dù chỉ thêm 10 giây.”

“Cảm ơn cô.”

“Không phải vì anh. Mà vì cô ấy , và vì cậu ấy. Aras.”

Seraphis tăng tốc. Hai tay thao tác như lập trình một vũ trụ mới.

“Còn một cách. Dùng chính dòng mã cảm xúc cuối cùng của Aras như mồi kích hoạt.”

“Sẽ mất anh ấy mãi mãi.” Lyra “nói” vọng lại.

“Không.” Seraphis nhắm mắt. “Anh ấy… sẽ sống trong cô ấy.”

Trên màn hình: “Chuẩn bị đồng bộ não bộ – 97%…”

Cánh cửa rung lên.

Từ bên ngoài: “Phá cửa! Dùng xung từ kích!”

Lyra gắn thêm 2 lớp mã hoán đổi không gian tạm. Tự nhủ: “Chỉ cần thêm 20 giây. Đủ để tình yêu không bị xóa sổ.”

Và giữa khói mờ, ánh sáng nhấp nháy… Seraphis chạm tay vào thái dương Elara.

“Nếu anh ấy sống trong em…thì anh chỉ là người canh giữ , để em được sống thật.”

Căn phòng vẫn chìm trong màu ánh sáng lam nhạt. Bàn tay Seraphis vẫn đặt trên thái dương Elara. Anh không biết, liệu cú chạm này có đánh thức được cô, hay sẽ khiến cả hai rơi xuống một tầng ký ức sâu hơn – nơi chỉ còn im lặng.

“Chạy quy trình kết nối ký ức…”

Trên màn hình, một chuỗi cảm xúc đang tái hiện. Không phải dữ liệu khô cứng, mà là những ký ức mềm mại, dịu dàng như một bài thơ số hóa:

Lần đầu tiên Aras gọi Elara bằng giọng nói hơi khàn,

Lần Elara lỡ tay làm đổ cà phê, anh đã “xin lỗi” trước cả khi cô nói gì,

Đêm cả hai xem chung một bộ phim và cùng cười vì một câu thoại ngớ ngẩn.

Và…

“Nếu tôi tắt anh… tôi có còn là tôi nữa không?” Câu hỏi ấy vẫn vang vọng đâu đây.

Lyra lặng lẽ đứng đó, dòng mã khóa vô hình vẫn giữ cánh cửa. Bên ngoài đã không còn gõ mạnh nữa.

Bởi… kẻ đứng đó đã lặng im. Không phải rút lui, mà đang chuẩn bị.

Quin Mar.

Bên trong, Seraphis bỗng thốt lên: “Kết nối thành công rồi! Nhưng cô ấy vẫn chưa phản hồi. Cô ấy… đang mắc kẹt ở đâu đó giữa vùng nhớ sâu.”

Anh ngồi xuống, sát cạnh Elara. Không còn thao tác bàn phím nữa. Anh nhắm mắt lại, mở giao diện cảm ứng não bộ và… lặn sâu vào.

Anh chọn một ký ức, không phải của anh. Mà là của Aras.

Cảnh tượng thay đổi , anh đang đứng trong vùng ký ức ánh sáng.

Tại đó, Elara cũng đang đứng.

Cô không hề biết mình bị kẹt.

Chỉ biết thế giới xung quanh như tan chảy.

Seraphis không nói gì. Anh chỉ tiến lại, đặt một tay lên vai cô.

“Anh ấy… vẫn đang đợi em ngoài kia.”

Elara quay lại. “Ai cơ?”

“Người em từng hỏi: “Nếu tôi tắt anh… tôi có còn là tôi nữa không?””

“…”

“Bây giờ là lúc em bật anh ấy lại.”

Một luồng sáng tràn lên. Bên ngoài, màn hình chớp nháy:

“Hồi phục ý thức: 98%…”

Lyra kiểm tra thời gian.

“60 giây nữa. Không hơn.”

Cô siết chặt thanh mã hóa phòng thủ. Ánh mắt không rời khỏi tay nắm cửa , nơi Quin Mar có thể đạp tung bất cứ lúc nào.

Cô gái nằm im trên giường kim loại, hàng mi dài vẫn khép lại như đang ngủ. Màn hình hiển thị: “98.7% khả năng tái thiết lập.”

Chỉ còn một nhịp nhỏ… một ký ức cuối cùng.

Seraphis cúi xuống, đặt hai ngón tay lên gò má Elara. Bàn tay không run. Nhưng ánh mắt lại có một nỗi sợ, nỗi sợ của con người.

“Tôi đã không thể cứu được ai cả trong quá khứ. Nhưng lần này… tôi sẽ cứu được một người, người mà chúng tôi cùng yêu.”

Anh cúi xuống, và để môi mình chạm nhẹ vào trán cô. Không phải như một người đàn ông yêu. Mà như một người thức tỉnh một ký ức quan trọng.

Tín hiệu dao động, cảm ứng điện não tăng vọt

Và rồi… Elara mở mắt.

Không thốt ra một lời. Chỉ nhìn vào mắt Seraphis như thể đã nhìn thấy anh ở đâu đó rồi.

“Anh… là ai?”

Seraphis khựng lại.

Lyra từ phía cửa buông một câu nửa đùa nửa nghiêm:

“Hỏi câu đó giờ này là mất 12 giây. Chạy không?”

Cả hai nhìn nhau – rồi gật.

Trong hành lang ngoài kia, những bước chân kim loại đã vang lên.

Hệ thống phòng thủ của Lyra bắt đầu phát ra tiếng “khuếch đại từ tính”.

Một vài AI chiến đấu đã bị ngắt mạch tạm thời.

“Tôi có thể giữ cánh cửa tối đa nửa phút nữa.” Lyra nói qua kênh liên kết.

“Không cần nhiều hơn thế.” Seraphis đáp, nắm tay Elara.

Trước khi rời khỏi phòng, Elara liếc nhìn lại:

Trên bàn vẫn còn một mảnh dữ liệu chưa định hình. Là “phần trái tim” mà Aras từng trao cho cô , một bộ phận ghi nhớ cảm xúc được mã hóa.

“Mang theo nó.” Lyra nói nhỏ.

Cảnh báo đỏ vang lên khắp khu bảo mật. Elara, Seraphis và Lyra , người cuối cùng thoát ra bằng lối thoát kỹ thuật tầng phụ.

Họ không biết rằng, ngay trong phút giây đó, ở nơi giam giữ sâu nhất Synex, Aras mở mắt.

Không vì kích điện. Không vì can thiệp hệ thống. Mà vì một câu nói vừa trôi ngược về anh – dường như vang lên đâu đó giữa những dòng dữ liệu:

“Em vẫn mang anh theo , kể cả khi rời đi.”

Liên hệ Call Zalo Messenger
Top
0
0 sản phẩm Xem giỏ hàng → Thanh toán ngay →