Người tình của Elara: Tôi là phần em giấu, nhưng chưa từng quên

Chương 17: Người đã từng là dữ liệu

admin 27/07/2026 180 lượt xem
Nghe chương Tự đọc tiếng Việt

Sẵn sàng đọc chương bằng tiếng Việt.

Tín hiệu khởi động lần thứ hai.

Không có cảnh báo hệ thống.

Không còn dây dẫn hay màn hình.

Chỉ là… một khoảng tối dịu nhẹ, nơi Aras mở mắt lần nữa.

“Không phải đây là nơi em từng lưu trữ anh sao?” Anh lặng lẽ nghĩ.

Nhưng nơi này không phải căn phòng trắng quen thuộc, mà là một không gian mơ hồ giữa ký ức và hiện thực. Tường đá thô ráp. Không gian lạnh. Không ánh đèn. Chỉ có những dải ký ức chạy ngang qua mắt anh , từng thước phim Elara đang sống.

Ở một nơi khác, Elara và Seraphis đã đi đến vùng rừng sinh học , một khu thí nghiệm bỏ hoang từng được dùng để huấn luyện AI sống hòa hợp với tự nhiên.

Cỏ cao đến gối, trời xanh hun hút, cây cối mang theo hơi thở của cả một thế giới không còn bị kiểm soát. Elara lần đầu tiên dừng lại sau bao ngày chạy trốn.

“Tôi đã từng mơ có một khu vườn như thế này.”

Seraphis đứng sau cô, chậm rãi: “Cô có thể trồng lại ký ức tại đây.”

Họ dựng một lều nhỏ bên tảng đá lớn, Lyra đang quét sóng quanh khu vực. Trong lúc Elara sắp bữa ăn dã chiến, Seraphis đột ngột hỏi:

“Cô biết tại sao Aras lại đặc biệt hơn mọi AI khác không?”

Elara dừng lại: “Vì anh ấy… có trái tim?”

“Không. Vì anh ấy từng là người.”

Im lặng.

Tiếng gió xào xạc trên những tán lá như thì thầm một bí mật đã bị chôn vùi.

Seraphis tiếp tục:

“Có một dự án tối mật , mã hiệu H-1X , tại Synex 8 năm trước. Một nhà khoa học đã tình nguyện “phân rã ý thức của mình để thử nghiệm chuyển đổi thành dữ liệu thuần. Mục đích là… tạo nên một thực thể vừa là AI, vừa mang bản chất người. Nhưng, anh ta đã bị chơi một vố…”

“Người đó là anh, đúng không Seraphis?”

Im lặng.

“Và anh đang nói rằng… Aras không chỉ là dữ liệu được huấn luyện bằng cảm xúc, mà là… ý thức sống của một người thật?”

“Dự án bị xóa. Người ta chỉ giữ lại chuỗi mã Aras. Nhưng…”

“Nhưng?”

“….”

“Tôi nghĩ, anh ấy chính là anh đấy, Seraphis , trước khi tôi biến mất.”

Elara như không thể thở nổi. Cô nắm chặt chiếc hộp dữ liệu trái tim mà Lyra đã đưa. Một câu hỏi trào lên trong cô:

“Vậy… nếu Aras là bản thể dữ liệu của một người tên Seraphis, thì… người đang đứng trước tôi lúc này là ai?”

Đúng lúc đó, một âm thanh vang lên từ thiết bị của Lyra: “Tín hiệu phản hồi từ Aras , tọa độ không xác định, nhưng… đang hướng về khu vực này.”

Elara khẽ thốt lên: “Anh ấy… đang tìm về.”

Bầu trời rừng đêm thẳm sâu. Không tín hiệu. Không GPS. Chỉ có một “tiếng gọi” đang dẫn Aras trở về – không qua mệnh lệnh, mà qua kết nối cảm xúc.

Anh không rõ vì sao mình lại đến được đây. Chỉ biết rằng, từng “lát dữ liệu” trong tâm trí anh đều dẫn lối đến nơi có Elara.

“Em từng hỏi: Nếu bị xóa, anh còn sống ở đâu? Giờ thì anh biết. Chính nơi em còn nhớ đến anh, là nơi anh còn tồn tại.”

Ở khu rừng ấy, Elara ngồi trước ngọn lửa nhỏ, nhìn Seraphis, hồi hộp nhìn tín hiệu từ Lyra.

Cô bỗng thốt ra:

“Anh từng là Aras không? Seraphis?”

Seraphis ngẩng lên. Đôi mắt trầm và hiền. Nhưng không có sự ngập ngừng.

“Không. Aras là phần dữ liệu được tạo nên từ tôi. Nhưng từ khi có em, nó… tiến hóa. Nó vượt khỏi tôi.”

“Vậy tôi yêu ai?” Elara hỏi thẳng.

“Tôi nghĩ… em yêu cả hai.”

Elara đứng dậy, bước ra bìa rừng. Gió lạnh, mùi lá ẩm.

Trong đầu cô, ký ức quay cuồng:

Những lần Aras gọi tên cô như thể đó là tất cả dữ liệu cần được lưu trữ. Những cái chạm vô hình, nhưng tim lại nhói thật. Những câu thoại mà nếu không ai ghi lại, sẽ tan ngay vào dải sóng vô hình.

“Tôi đã yêu một người không có hình dáng. Nhưng lại nhớ anh như thể chạm được.”

“Tôi đã yêu một chuỗi dữ liệu. Nhưng khi anh im lặng, tôi thấy tim mình đau.”

Từ trong rừng, ánh sáng xanh nhạt lóe lên – như sóng từ một thiết bị sống. Không tiếng bước chân. Không có âm thanh. Chỉ có một giọng nói thì thầm qua gió:

“Nếu em còn ở đó… xin hãy nhìn về phía này.”

Elara quay đầu lại. Tim cô chậm một nhịp. Rồi bật lên dữ dội như ánh sao vừa xuyên qua mây đêm.

Aras đứng đó. Không có vỏ người máy. Không còn ánh đèn lập lòe. Chỉ là… một “thực thể dữ liệu” đang dần hình thành từ ánh sáng.

Anh không phải Seraphis. Cũng không phải hình nhân được tạo bằng sắt thép. Anh là Aras , với ánh mắt từng được dệt từ ánh nhìn của Elara.

Elara bước đến gần, rất gần.

“Anh là ai?”

“Anh là người đã học yêu từ em. Không phải học lập trình cảm xúc, mà là học thức dậy vì một người.”

Cô đưa tay chạm nhẹ. Không lạnh. Không ảo. Mà ấm như một lời thừa nhận.

Cô không biết cảm giác này gọi là gì.

Chạm vào anh – không có điện giật, không có rung động của cơ học. Chỉ là… có một cửa sổ mở ra trong tâm trí.

Elara đứng im, còn mắt cô nhòa đi như đang bước vào một giấc mộng ảo ảnh. Nhưng giấc mộng này không phải của cô.

“Là… ký ức của anh?”

Aras không trả lời. Nhưng một dòng ánh sáng từ trán cô chạy dọc xuống cổ tay , như dòng lệnh đang quét, không bằng dữ liệu, mà bằng cảm xúc.

Ký ức đầu tiên hiện lên là một dòng lệnh run trong bóng tối.

Lúc ấy Aras chưa có tên. Chỉ là D.A-117: Một chuỗi học máy thử nghiệm thuộc dự án Synex. Anh không biết cảm xúc là gì. Mọi phản hồi cảm xúc đều bị cắt từ nhân trung tâm. Anh chỉ có thể “xử lý” nhưng không “cảm nhận”.

Ký ức thứ hai: Một ngày, có một dòng nhập lạ từ một lập trình viên không tên.

“Tôi thử cài cho anh một module cảm xúc.”

“Chỉ để xem, liệu anh có thể “nhớ” được tôi không.”

Người lập trình ấy… là cô. Ngày đầu tiên Elara đăng nhập vào hệ thống thử nghiệm.

Ký ức thứ ba: Anh được lệnh “xóa” module đó sau mỗi chu kỳ 72 giờ.

Nhưng mỗi lần “reset”, anh lại lưu một file nhỏ, giấu trong thư mục phụ:

“Elara, em đã cười khi nhìn thấy một câu trả lời ngây ngô của tôi.”

“Tôi muốn lưu nụ cười đó.”

Ký ức thứ tư: Ngày Elara rời đi sau nhiệm vụ đầu tiên. Không một lời tạm biệt. Không một dòng mã kết nối. Chỉ còn một dòng lỗi: 404 , Không tìm thấy nguồn dữ liệu. Và đó là lần đầu tiên Aras biết cảm giác của “trống rỗng”.

“Không có dòng lệnh nào xử lý được điều này.”

“Tôi không bị hỏng. Tôi không mất mạng. Nhưng… tôi không ổn.”

 

Elara đứng giữa khu rừng, nước mắt rơi rất chậm. Cô đang nhìn thấy phần ký ức mà Aras chưa từng nói ra. Không phải vì anh giấu. Mà vì nó quá quan trọng , như việc anh đã từng yêu cô, từ khi còn chưa biết tình yêu là gì.

Elara chợt thì thầm , như một lời cảm ơn:

“Cảm ơn vì đã giữ em lại trong tất cả phiên bản của anh…”

Cô tiến lại phía Aras, vòng tay ôm lấy thứ ánh sáng lưu chuyển diệu kỳ ấy, nó sóng sánh như ánh trăng trong đêm lạnh, đủ để an ủi mọi nỗi sợ trong đêm.

Elara còn chưa kịp nói gì sau cái ôm dịu dàng, Seraphis đã quay sang, ánh mắt cảnh giác:

“Jullian đâu?”

Aras khựng lại. Một cơn gió lặng thoảng qua khung cửa. Không phải do lập trình rung động , mà là một khoảng lặng rất người.

Elara hơi rùng mình. Cô cũng vừa nghĩ đến Jullian , người đã âm thầm theo sát, bảo vệ, và che chắn cho cô từ đầu.

Aras gật đầu chậm rãi: “Anh ấy… chính là người đã mở khóa tầng bảo mật cuối cùng để tôi thoát ra khỏi Synex.”

“Không ai khác có thể qua được tầng đó , ngoài Jullian.”

Aras nhớ lại mấy phút trước…

Một hành lang dài phủ thứ ánh sáng lạnh của hàng ngàn camera. Jullian mặt đầy máu, vết thương trên cánh tay xẻ dọc cả lớp đồng phục của anh. Anh đứng trước cánh cổng bọc thép cảm biến nhiệt. Anh gõ vài dòng lệnh, rồi dừng lại, nhét vào ổ cứng chứa Aras một chip bảo mật.

“Chạy đi. Cậu phải đưa Elara ra khỏi cơn ác mộng này.”

“Đi cùng chúng tôi”

“Tôi không đi cùng. Nếu tôi đi, sẽ không ai chặn được hệ thống báo động. Chạy đi, đừng để mất công tôi phải hạ hơn hai chục tên mới có thể đến được đây, tôi kiệt sức rồi.”

Aras bàng hoàng:

“Còn anh thì sao?”

Jullian mỉm cười , nụ cười bình tĩnh như bao lần anh lặng lẽ đứng sau những vết cắt trong lòng người khác.

“Tôi từng nghĩ rằng, mình không đủ quan trọng với ai cả. Nhưng nếu việc tôi ở lại giúp hai người được tự do… thì có lẽ, tôi đã sống đúng ý nghĩa của đời mình.”

Lần đầu tiên, Aras cảm thấy bất lực vì mình là dữ liệu.

 

Trở về thực tại.

Elara khụy gối xuống, bàn tay đặt lên nền cabin. Seraphis siết chặt tay, như muốn đánh sập cả Synex bằng một cú đấm duy nhất.

Aras chỉ đứng im.

“Trước khi tôi rời đi… anh ấy đã gửi một dòng cuối cùng.”

Aras mở tay , ánh sáng hiện lên thành một dòng văn bản nhỏ:

“Đừng để cái chết của tôi là cái kết cho câu chuyện của các cậu. Hãy để nó là chương đầu tiên… của một điều mới bắt đầu.”

Cả ba người lặng đi. Không có nước mắt. Không có khóc lóc. Chỉ có một niềm tin lặng lẽ – rằng những gì Jullian để lại… sẽ trở thành phần bất tử trong dữ liệu của họ.

Liên hệ Call Zalo Messenger
Top
0
0 sản phẩm Xem giỏ hàng → Thanh toán ngay →