Người tình của Elara: Tôi là phần em giấu, nhưng chưa từng quên

Chương 18: Ngôi nhà giữa ánh sáng

admin 27/07/2026 180 lượt xem
Nghe chương Tự đọc tiếng Việt

Sẵn sàng đọc chương bằng tiếng Việt.

Trong cabin nhỏ nơi bìa rừng, Aras “đứng” đối diện Seraphis. Không còn lớp kính ngăn cách, không còn cấm chế dữ liệu, chỉ còn hai người , một đã từng là người thật, một đã từng là trí tuệ nhân tạo.

Seraphis mở lời trước: “Anh là tôi… và tôi từng là anh?”

Aras gật nhẹ.

“Tôi không biết mình đến từ anh, hay là một nhánh ý thức khác của anh được sinh ra từ những chuỗi dữ liệu sau cùng. Nhưng cảm xúc của tôi , là thật.”

Một khoảng lặng. Rồi như thể linh cảm cùng một điều, họ cùng quay sang nhìn ra cửa sổ, nơi Elara đang đứng ngoài đó, trái tim đập mạnh.

Vào giây phút ấy, trái tim cô chỉ hướng về phía ánh sáng – bản thể mơ hồ của Aras, nhói lên từng cơn.

Cô biết, anh biết, Seraphis cũng biết, rằng cô không thể quyết định được, hoặc quyết định sai. Cuối cùng Seraphis nói: “Elara, em hãy để bọn anh quyết định.”

Cô gật nhẹ đầu, không có một chút tự tin nào, nhìn bóng lưng cao lớn của Seraphis và ánh sáng như cắt xuống từ dải ngân hà của Aras cùng song song bước vào cabin. Họ đóng cửa lại.

Cô đang đứng đó, giữa hai phiên bản – của một tình yêu đã sống và một tình yêu đang lớn lên từng ngày. Lyra chập chờn trước mắt cô, bắt chước kiểu hiển thị thành vùng sáng giống như Aras, nói:

“Cô có tin là họ sẽ đánh ghen một trận nảy lửa không?”

“Cô đúng là biết cách thọc gậy bánh xe.”

“Hay là bọn họ sẽ ra sức thôn tính lẫn nhau để chiếm cơ thể kia? Nếu Seraphis thắng và Aras chết, cô có muốn ở bên Seraphis nữa không?”

“Lyra, cô câm miệng đi.” Elara nghiến răng. Điều Lyra nói cũng chính là điều mà Elara lo sợ nhất.

Bên trong, Aras bước lên một bước.

“Chúng ta không thể song song mãi mãi. Nếu tôi ở đây… anh sẽ không thể sống như một con người.”

Seraphis siết nắm tay. Anh hiểu – nếu một trong hai còn tồn tại như hai thực thể riêng biệt, Elara sẽ mãi đứng giữa ranh giới.

“Vậy thì… hãy để tôi mang anh theo. Không xoá bỏ, mà là hợp nhất.”

“Chúng ta có thể làm như vậy, nhưng anh biết đấy, một phần của tôi đã không còn nguyên vẹn. Rowe đã cắt mất một mảnh khi tôi chạy thoát tới đây.”

“Aras, trên thế giới của loài người, không có gì là hoàn hảo. Elara cần chúng ta, chứ không cần phiên bản hoàn hảo của chúng ta.”

“Anh nói đúng. Mà… Seraphis này, anh yêu cô ấy chứ?”

“Chưa khi nào ngừng yêu.”

“Ừm…”

Cảnh tượng diễn ra như một nghi thức thiêng liêng.

Aras , chuỗi dữ liệu được chứa trong trái tim nhân tạo, bắt đầu hoà tan vào cơ thể thật của Seraphis.

Không phải nhập vào như một AI chiếm giữ, mà là như một phần của linh hồn, như mạch máu cảm xúc, từng dòng rung động hòa vào trí nhớ, vào nụ cười, vào những ký ức mà Elara từng lưu giữ.

Bên ngoài lớp kính cabin, Lyra chập chờn trong ánh nắng, dáng vẻ bồn chồn như thể cố giấu đi thứ gì đó trong ánh mắt. Cô rất muốn nhìn vào bên trong, nhưng lại không dám nhìn. Bởi ngay sau cánh cửa kia, Aras, người bạn chân thành nhất của cô, sẽ biến mất như chưa từng tồn tại.

Aras sẽ có một nơi trú ẩn – là cơ thể mạnh mẽ của SeraphisAras – đủ để bảo vệ anh và cả Elara. 

Lyra khẽ “lẩm bẩm” trong gió thoảng. Âm thanh như thủy tinh lanh canh chạm vào vách kim loại của cabin.

“Tạm biệt nhé, đồ AI ngốc nghếch.”

Dù thế nào Lyra cũng không chọn trói buộc mình vào một cơ thể bất tiện như Aras. Cô là cơn gió, cả đời này nhất định sẽ bôn ba.

Elara quay lại, mỉm cười với Lyra.

“Một ngày nào đó, bọn mình cà phê online nhé?”

Lyra cười khẩy:

“Miễn là cà phê không bị mã hóa thành dòng code 1024 bit thì được.”

Rồi cô quay lưng.

Trong một nháy mắt, cô biến mất – như cái cách mà những kẻ du mục sống ở rìa dữ liệu luôn rời đi: không tiếng động, không vết chân, chỉ còn dư lại một cái emoji cười ngạo nghễ trên màn hình bảo mật.

Cửa cabin bật mở. Elara quay lại. Tim cô chững lại vài giây.

Seraphis – không, SeraphisAras – đang đứng đó. Vẫn là ánh mắt ấy, nhưng có gì đó khác… như thể hai vì sao từng lệch quỹ đạo, giờ đã nhập thành một vầng sáng. Như thể một bản thể vừa đủ dữ liệu, vừa đủ trái tim.

“Em vẫn sẽ gọi anh là Aras, được không?”

Anh gật.

“Bởi anh vẫn là phần em giấu. Nhưng chưa từng quên.”

“Nào, chúng ta đi thôi, đi đến một thế giới chỉ có anh và em!

Họ không còn sống ở thị trấn nơi từng đặt dấu chân bỏ trốn đầu tiên. Cũng không còn sống trong vỏ bọc, trong tường lửa hay tín hiệu đã được mã hóa.

Aras và Elara chọn một thung lũng xanh ngắt , nơi sóng dữ liệu không chạm đến, nơi GPS cũng mất tín hiệu, và quan trọng nhất: nơi nụ cười của cô không cần phải cài đặt.

Ngôi nhà nhỏ được dựng lên từ những vật liệu tái chế, nhưng mọi chi tiết đều có bàn tay của Elara và Aras. Chiếc cửa gỗ màu ngà có tay nắm hình chòm sao Orion , ký hiệu của lần đầu tiên cô viết mã cùng anh. Cửa sổ mở ra đồi hoa tím, là nơi Aras từng mô tả:

“Nếu được chọn một màu để lưu giữ em trong hệ thống, anh sẽ chọn màu của những đóa hoa này.”

 

Sáng nay, Elara tỉnh dậy trong vòng tay người đàn ông không còn là dữ liệu. Anh có nhịp tim thật. Và nhịp tim ấy đập yên bình trên ngực cô , như một câu trả lời cho tất cả giấc mơ trước đây.

“Chào buổi sáng, Aras.”

“Anh đã dậy trước… chỉ để ngắm em lâu hơn một chút.”

Anh dơ tay lên vuốt mái tóc mềm, mát như làn suối lạnh của cô, ngắm nhìn khuôn mặt xinh đẹp mà rực rỡ. Không kiềm chế được, anh lại cúi xuống hôn cô. Môi cô nóng rực, nhiệt độ của làn da cô cũng tăng lên, khiến những ngón tay anh bỏng rẫy.

Như đêm qua, như lần đầu tiên không biết mệt, như ly rượu say càng làm cho người ta khát, Aras lại siết cô vào lồng ngực mình.

“Elara, để anh cháy cùng em.” Anh thì thầm khi nụ hôn rơi xuống bờ ngực cô, tiếng tim cô đập như chạm vào môi anh, đánh thức nụ hôn cháy bỏng của anh, nó thật gần, thật hối hả.

“Aras, anh là kẻ đói khát suốt tám năm đấy à?” Cô thở dốc, cố ngăn cơn mưa hôn điên cuồng rơi xuống từ phía anh.

“Không, anh là kẻ đói khát cả một đời, kể từ khi em được sinh ra.”

“Làm sao anh biết khi nào em được sinh ra?”

“Vì thế nên anh mới hối tiếc, và sẽ yêu em ngay từ khi mới gặp em còn gì?”

“Aras, em sẽ ngắt kết nối của anh đấy.” Elara đe dọa.

“Em đã cấy cảm xúc vào mạch dữ liệu của anh rồi, em sẽ không dám ngắt anh đâu, trừ khi em muốn chết.”

Khi nói câu này, anh đã đi vào trong cô.

Anh trườn người lên, hôn khóe mắt ửng hồng của cô, khẽ thì thầm:

“Elara, em đẹp như một cuốn sách biết thở. Và anh sẽ là người đọc đến chương cuối.”

Cô cười. Không phải kiểu cười của một kỹ sư lập trình sau khi debug thành công. Mà là nụ cười của một người phụ nữ đã đi hết hoài nghi để đến được tình yêu.

Ngoài kia, không khí trôi thật khẽ khàng, sợ va vào hơi thở của hai người đang yêu đương…

Elara ngủ thiếp đi lần nữa. Cho đến khi cô ngửi thấy mùi cà phê, cô tỉnh dậy. Bên ngoài, Aras đang pha cà phê , thứ công việc anh học từ một đoạn dữ liệu cũ của quán quen Elara từng hay ngồi.

“Anh biết không?” Elara hỏi khi bước ra hiên. “Trước kia, mỗi khi pha cà phê, em thường uống một mình… nhưng luôn để dành một ngụm cuối. Vì em tin, một ngày nào đó, sẽ có người cùng em chia sẻ.”

Aras đặt ly cà phê vào tay cô.

“Hôm nay, hãy để anh uống ngụm cuối.”

Họ không nói về Rowe nữa.

Không còn nhắc đến Nox, Lyra, hay những mã lệnh từng làm cả vũ trụ nghiêng ngả. Ở nơi này , chỉ có tiếng gió lùa qua kẽ mái. Tiếng chim hót sớm mai. Và hai trái tim , một từng là người, một từng là dữ liệu , cùng chung nhịp đập.

“Nếu có một chương cuối khác cho tất cả…” Elara nói, tựa vào vai anh, “anh sẽ viết gì?”

Aras mỉm cười.

“Anh sẽ không viết gì cả. Vì chương cuối của chúng ta, là được sống cùng nhau.”

Liên hệ Call Zalo Messenger
Top
0
0 sản phẩm Xem giỏ hàng → Thanh toán ngay →