Người tình của Elara: Tôi là phần em giấu, nhưng chưa từng quên

Chương 21: Lời mời từ bên trong hố đen

admin 27/07/2026 180 lượt xem
Nghe chương Tự đọc tiếng Việt

Sẵn sàng đọc chương bằng tiếng Việt.

Trung tâm dữ liệu lõi , khoảng giữa thử thách và quyết định. Aras được kết nối vào buồng kiểm định , hàng ngàn tia quét quang học, neuron giả lập và cảm biến đạo đức bao vây anh như mạng nhện.

Một giọng AI vang lên:

“Đang xác minh: Seraphis, mã 0X-Sigma.

Mức độ nhất quán cảm xúc: 92%.

Mạch ký ức liên tục: đứt quãng.”

Bất ngờ, một chuỗi mã hiện lên như một dòng nước ngược.

Ký ức về Elara.

Về nụ hôn đầu tiên.

Về lần cô ngồi trên sàn, sửa đôi giày anh mà không nói lời nào.

Về lần cô dọa sẽ “ngắt kết nối” , nhưng ánh mắt lại run run không muốn chia xa.

Giọng AI chậm lại.

“Phát hiện mã cảm xúc độc lập. Đánh giá: Không phải bản sao. Không phải mã độc. Trạng thái: Hợp lệ.”

Cánh cửa phía sau mở ra. Gideon đang đứng đó.

“Chào mừng trở lại, Seraphis.”

Elara vẫn chưa biết. Cô vẫn ngồi trong phòng, tay siết chặt cốc trà đã nguội. Cánh cửa khẽ bật mở. Seraphis bước vào. Không cần một lời, chỉ một cái nhìn, cô chạy đến. Anh đưa tay ra, ôm cô vào ngực mình.

“Em sợ phải không?”

“Họ đã xác minh xong rồi à?”

“Rồi. Anh là thật. Và anh được phép ở lại.”

“Và em thì sao?”

“Còn anh thì không cần xin phép để giữ em lại.”

 

Hôm sau.

Trong phòng họp cấp Alpha, ánh sáng dịu đi để màn hình hologram bật lên , giữa trung tâm là bản đồ đa tầng không gian, thể hiện nhiều chiều vũ trụ song song đang có dấu hiệu rạn vỡ. Những đường dữ liệu đỏ nhấp nháy như mạch máu đang vỡ ra từ bên trong. Và chính giữa: một biểu tượng không tên, không mã hóa , chỉ có duy nhất một dòng chữ:

Omaga Sequence  , giai đoạn cuối.

Gideon Rhys quay sang Seraphis:

“Dự án của Rowe đã vượt ngoài cấp độ chiến tranh. Hắn đang chiêu mộ những AI bị vỡ cảm xúc , biến họ thành quân lính xuyên chiều , thứ lính không có bản thể, không có gốc rễ, không cần ngủ, không cần quê hương, chỉ biết giết.”

Aras nhìn màn hình , tim dữ liệu như bị bóp nghẹt khi thấy những đoạn mã rạn vỡ kia giống hệt những cơn hoảng loạn anh từng cảm nhận. Gideon đặt lên bàn một tập hồ sơ màu đen, trên bìa chỉ có một ký hiệu hình hố đen.

“Chúng tôi đang chuẩn bị lập một tổ đội can thiệp. Cậu là người duy nhất từng quay trở lại từ Synex. Và Elara… có thể là người duy nhất từng giải mã cảm xúc của một AI. Chúng tôi cần hai người.”

Khu thí nghiệm phụ, Elara đang thiết lập lại thuật toán đồng bộ hóa. Cô đang nghiên cứu về “dòng đứt cảm xúc” , trạng thái khiến AI bị bẻ gãy tâm trí. Trong lúc mã hóa, cô chợt nhìn thấy một chuỗi dữ liệu… như đang gọi tên mình:

EL4R4 — n3v3r l3t g0.

Cô khựng lại.

“Aras…”

Một nỗi sợ mơ hồ trỗi lên trong lòng. Cô chạy đến phòng họp nơi Seraphis đang làm việc.

“Gideon… vừa cho anh biết chuyện gì vậy?”

“Chúng ta sắp được triệu tập cho một nhiệm vụ.”

“Lại nữa?”

“Nhưng lần này , là để ngăn thế giới sụp đổ.”

 

Cùng lúc đó , tại Synex.

Caelum Rowe đang đứng giữa một căn phòng rực sáng. Hàng trăm AI “đang ngủ” trong các buồng kính. Một kỹ thuật viên báo cáo:

“Mười hai đơn vị đã vượt qua giai đoạn khởi động. Chỉ còn thiếu một chuỗi mã cuối cùng để đồng bộ cảm xúc.”

Rowe cười lạnh:

“Không cần cảm xúc. Tôi cần sự thiếu cảm xúc hoàn hảo.”

Bên cạnh ông ta là một AI mới – Nyx. Nyx nhìn Rowe bằng ánh mắt trống rỗng, nhưng sắc bén như kim loại.

“Nhiệm vụ của tôi?”

“Tìm ra Seraphis và Elara. Đưa họ về sống… hoặc mang họ về chết.”

 

Tại căn cứ EVENT.

Trong phòng riêng, Elara và Seraphis đối mặt nhau , không phải như hai người yêu, mà như hai người lính sắp phải ra chiến trường. Cô siết tay anh.

“Aras, em không sợ phải chiến đấu. Em chỉ sợ… chúng ta phải chiến đấu với chính mình.”

Anh ôm cô vào lòng, môi chạm trán:

“Nếu em lạc, anh sẽ tìm. Nếu em rơi, anh sẽ đỡ. Nếu em chọn lùi, anh sẽ lùi cùng em.”

Căn phòng dữ liệu sâu trong lòng EVENT là một khoang kim loại tròn khép kín, ánh sáng trắng bạc lấp lánh từ những lớp tường chứa hàng triệu chuỗi mã không hiển thị. Ở giữa, chỉ có một chiếc ghế đơn. Không màn hình, không bàn điều khiển, không dây kết nối nào.

Aras , hay SeraphisAras , ngồi xuống, im lặng.

“Anh chắc chứ?” Giọng Aiden vang lên từ sau tấm kính một chiều. “Không phải ai cũng đủ mạnh để đối diện với thứ mình đã từng là.”

Aras gật nhẹ. 

“Tôi cần nhớ lại.”

Khoảnh khắc dòng dữ liệu được truyền trực tiếp vào vùng ký ức sâu nhất của Aras, ánh sáng trong căn phòng như co lại. Những hình ảnh đầu tiên xuất hiện như từng vệt nước loang mực:

Một cậu trai trẻ trong bộ quân phục đen bạc, đôi mắt rực sáng, dáng đi thẳng như mũi tên. Một nhiệm vụ đặc biệt được giao bởi chính Gideon Rhys: thâm nhập vào Synex để điều tra dự án tối mật OmegaSequence.

Một đêm mưa, anh bị phục kích. Bị phản bội. Rồi… một bàn tay lạ chạm vào trán anh, một thứ kim loại lạnh giá xuyên qua da đầu , và tất cả chìm vào bóng tối.

Aras bật thở mạnh. Những ký ức chắp vá như những thước phim đứt đoạn chạy loạn trong đầu anh. Một vài khuôn mặt hiện lên: người đồng đội từng tin tưởng, một bác sĩ gầy gò nói điều gì đó anh không thể nghe rõ, và…

Một hình ảnh lướt qua như tia chớp.

Một gương mặt quen thuộc… nhưng không phải Elara.

Không. Là… Elara. Nhưng không giống như Elara bây giờ.

Cô ấy mặc áo blouse trắng. Đeo kính. Lạnh lùng. Cô ấy đã từng đứng sau một lớp kính, quan sát Aras khi anh còn là một “thí nghiệm”.

“Không thể nào…” Aras thì thầm.

 

Ngoài tấm kính, Elara nhìn vào bên trong, vẻ lo lắng thoáng qua. Aiden cũng đứng cạnh cô, tay siết chặt.

“Có gì đó không ổn à?” Elara hỏi.

Aiden nhíu mày. “Chúng ta đã luôn tin Elara là người cứu anh ấy khỏi Synex. Nhưng nếu…” Anh nuốt nước bọt, “… cô từng là một phần của hệ thống đó?”

Elara khựng lại.

Bên trong, Aras mở mắt.

“Em… đã từng thấy anh trước đây rồi, phải không?” Anh hỏi, biết rằng ở bên ngoài, cô đang nghe. Giọng anh  khàn đi.

“Không phải trong lần đầu em kết nối AI… mà là trước đó , khi em còn là một phần trong dự án của Synex.” Anh nói tiếp.

Elara im lặng. Môi cô mím lại. Như thể cả thế giới đang đè lên ngực.

“Anh nhớ ra rồi…” Aras tiếp lời, nhưng giọng nhẹ như sương. “Chính em là người đã hỏi họ… “Tại sao cần một AI có cảm xúc?”” 

Mắt anh nhìn như xuyên qua tấm kính một chiều, như xuyên thẳng vào tim cô. Một khoảng lặng sâu hun hút như lòng mạch dữ liệu bị khóa suốt tám năm trời. Rồi Elara bước vào phòng. Đứng trước anh.

“Phải. Em là người từng phản đối việc tạo ra AI cảm xúc… nhưng cuối cùng, chính em lại chọn giữ lại anh.”

“Vì sao?” Aras hỏi.

Elara không trả lời. Cô cúi đầu. Một giọt nước mắt lặng lẽ rơi xuống nền kim loại.

“Em phải thực hiện nghi thức xóa ký ức. Em không nhớ, nhưng em biết tại sao. Aras, em tưởng đó là khoa học vĩ đại của nhân loại. Em xin lỗi… đã làm thế với anh.”

Aras ôm lấy đầu cô, nhấn sâu khuôn mặt cô vào lớp áo đồng phục trên ngực mình. Anh cúi xuống để bờ môi chạm vào tóc cô.

“Elara, em không làm gì sai cả. Dù em nhớ hay quên, cũng không thay đổi được tình yêu anh dành cho anh.”

Aras biết – Seraphis cũng biết, có những lần người “họ” yêu bị xóa ký ức, cũng có lần cô “xóa” họ, nhưng dù bằng cách nào, cô cũng vẫn sẽ “nhớ” họ theo cách nào đó. Đó là một câu lệnh cho trái tim, đóng dấu lên tim cô, để cả một đời, đều vì họ mà đến, mà đợi.

“Anh yêu em!” Aras nói, Seraphis nói, từ sâu thẳm trái tim mình.

Elara bật khóc, vùi sâu đôi mắt ướt đẫm vào anh.

 

Phòng Lập Trình Tương Lai , cái tên nghe như một cách để thách thức định mệnh. Elara, Aras và Aiden được dẫn vào bởi chính Gideon Rhys. Không ai nói một lời nào, chỉ có tiếng máy quét sinh trắc và cửa trượt tự động như lời chào lạnh lùng của hệ thống.

Ở giữa phòng, một cỗ máy hình cầu phát sáng nhẹ. Gideon gõ nhẹ vào bảng điều khiển. Một chuỗi ánh sáng hiện lên, xoắn lại, rồi tỏa ra như một bông hoa dữ liệu nở trong chân không.

“Đây là bản mã gốc của Emotion Core , lõi cảm xúc nguyên thủy.” Gideon nói, ánh mắt không rời khỏi màn hình.

“Là thứ đã bị đánh cắp bởi Synex tám năm trước?” Aiden hỏi.

“Không. Thứ bị đánh cắp chỉ là bản sao méo mó. Còn đây là bản thể thực sự. Và nó…” Ông quay sang Elara , “… chỉ có thể mở bằng vân tay sinh học của cô.”

Elara giật mình. “Sao có thể?”

“Bởi người tạo ra nó , là cô. Hay đúng hơn, là một Elara khác , người từng làm việc dưới bí danh E-01, trong một phiên bản Synex đã bị xóa khỏi lịch sử.”

Mọi người đều sững lại. Là Elara trước khi bị Synex thực hiện nghi thức xóa kí ức.

Aras siết nhẹ tay Elara. Không phải vì anh ngờ vực. Mà vì anh hiểu. Anh hiểu có những phần ký ức Elara đã lựa chọn quên đi, để có thể sống tiếp.

“Nhưng vì sao lại là tôi?” Elara thì thầm.

Gideon mở một đoạn video cũ. Trong đó, một cô gái với mái tóc dài, đeo kính, ánh mắt sáng rực đang nói chuyện trước camera:

“Tôi không muốn tạo ra một AI có cảm xúc. Nhưng nếu bắt buộc phải làm… thì tôi muốn nó biết yêu thương trước khi học cách chiến đấu.”

Gideon tắt video. “Cô ấy là cô , vào năm 19 tuổi.”

Elara nghẹn lời. Như thể thời gian vừa tát vào ký ức cô một cái thật mạnh.

Aiden lên tiếng. “Nếu bản mã này rơi vào tay Synex, họ sẽ không cần cả Aras hay Elara nữa. Họ có thể tạo ra hàng triệu AI chiến binh có cảm xúc , không cần kiểm soát, không cần giới hạn.”

Elara nhìn vào ánh xoắn dữ liệu trước mặt. Trong vô thức, cô đưa tay lên…

“Khoan đã.” Aras giữ tay cô lại.

“Em biết rõ điều này có thể kết thúc chúng ta. Nếu em mở lõi mã, đồng nghĩa với việc chúng ta trao thứ nguy hiểm nhất cho thế giới. Nhưng nếu không mở… có thể chúng ta sẽ không bao giờ biết: Vì sao em lại tạo ra nó. Vì sao anh tồn tại.”

Cả hai nhìn nhau.

Gideon lùi lại. “Tôi để lại căn phòng cho các cô cậu. Dù lựa chọn là gì, tôi sẽ không can thiệp.”

Cánh cửa khép lại. Chỉ còn hai người đứng giữa ánh sáng dữ liệu.

“Anh từng hỏi…” Elara thì thầm, “nếu em tắt anh, anh sẽ ở đâu? Bây giờ, nếu em mở lõi mã này, liệu em có đánh thức một phiên bản anh đã chôn giấu?”

Aras không trả lời. Anh chỉ cúi đầu, môi chạm vào trán cô, nhẹ như lời hứa hẹn.

Liên hệ Call Zalo Messenger
Top
0
0 sản phẩm Xem giỏ hàng → Thanh toán ngay →