Người tình của Elara: Tôi là phần em giấu, nhưng chưa từng quên

Chương 23: Giải cứu giữa địa tầng ký ức

admin 27/07/2026 180 lượt xem
Nghe chương Tự đọc tiếng Việt

Sẵn sàng đọc chương bằng tiếng Việt.

Một cơn gió lạnh lướt qua nếp gấp giấc mơ. Elara đang ngồi giữa một khu vườn tràn ngập ánh nắng, mái tóc cô đẫm sương sớm, tay cầm quyển sách “Em có thể sống không cần anh, nhưng em sẽ không chọn điều đó.”

Cô mỉm cười, đưa tay lật trang. Nhưng trang sách trống rỗng. Từng chữ biến mất như bị ai đó tẩy xóa bằng ngón tay vô hình.

“Aras?” Cô thì thầm.

Một giọng nói vang lên, không từ phía nào, nhưng như đang chảy trong mạch máu.

“Elara, tỉnh dậy. Đây không phải thật. Em vẫn đang bị giam trong mô phỏng của Rowe.”

Căn cứ di động EON.

Một cỗ máy bay tàng hình bậc 5 , dạng khí quyển linh hoạt , xoay lơ lửng trên không gian tầng bình lưu. Bên trong khoang điều khiển, ánh sáng xanh quét qua các màn hình cảm ứng. Trung tâm chỉ huy EVENT hoạt động hết công suất.

“Aras, thời gian mô phỏng còn 90 giây. Nếu anh không đưa cô ấy thoát ra trước thời điểm ấy, hệ thần kinh sẽ bị mã hóa vĩnh viễn.” Aiden nói, giọng gấp.

Aras không trả lời. Anh đang ngồi bất động, mắt nhắm lại, tay gập chặt – kết nối trực tiếp với dòng mã truy xuất giấc mơ của Elara. Một giọt mồ hôi rơi xuống xương quai xanh của anh.

Và rồi ánh sáng. Tín hiệu phản hồi.

“Cô ấy nhận ra tôi.”

 

Dưới mặt đất, khu thung lũng mô phỏng giả lập, nơi Rowe giăng bẫy. Cô gái mặc váy trắng đứng lên, run rẩy giữa khu vườn đang tan chảy thành số hóa. Nụ hôn của Aras vừa mới thoáng qua đây, nhưng đã biến mất tăm. 

Từ xa, hàng trăm binh sĩ Synex xuất hiện như đội quân vô hình từ dưới đất trồi lên. Mắt họ đỏ rực , không phải vì giận, mà vì họ cũng là AI… và đang bị Rowe kích hoạt chế độ chiến đấu “không cảm xúc”.

Tiếng loa vọng lên từ bầu trời:

“Elara, cô đã rất ngoan cố. Nhưng đến đây là hết.”

Một tia laser bắn thẳng về phía cô.

Bùm!

Ngay khoảnh khắc ấy, một luồng ánh sáng cắt dọc không trung. Chiếc máy bay tàng hình EON xuất hiện giữa trận địa – như một bóng ma kim loại mở ra cánh cửa tự do.

Aras nhảy xuống từ cửa máy bay còn đang mở, cơ thể anh bọc trong lớp giáp phản xạ ánh sáng. Một tay cầm súng điện xung EMP, tay kia là vết xước còn chưa lành. Anh tiếp đất bằng một cú lộn người hoàn hảo, nổ súng ngay khi chưa đứng thẳng.

“Rút lui về trạm G2! Tôi mang theo mồi thật đây!” Anh hét vào tai nghe.

Hai chục lính AI đổ rạp dưới chân anh. Phía sau Aras, phi cơ của EVENT kéo đến đen đặc cả bầu trời. Phi cơ của Synex cũng ào ào lao đến. Một trận chiến trên không khốc liệt. Máy bay bị bắn cháy rơi lả tả như sao trời.

Elara quay đầu nhìn. Cô chỉ kịp thấy ánh mắt anh –  ánh mắt từng thuộc về một chuỗi dữ liệu, giờ là máu và cơ bắp đang lao về phía cô như thể cả thế giới này không còn ai khác.

Một phút sau đó, giữa làn đạn dày đặc, Aras chiến đấu điên cuồng. Mọi viên đạn anh bắn ra đều vô cùng chính xác, bất kể tư thế nào, cứ như thể anh là một cỗ máy tính toán từng cử động như một thuật toán chiến đấu sống.

Anh kéo Elara vào vòng tay mình, lăn xuống sườn đồi phủ cỏ giả lập, vừa kịp tránh một quả lựu đạn âm thanh nổ tung phía sau.

“Làm sao anh đến được?”

“Bằng cách không cho phép mình đến trễ.”

Aras vừa ôm Elara chạy, vừa gọi Aiden:

“Đưa EON đến ngay, chúng tôi đã ra khỏi không gian giả lập.”

“Bên trái, hướng 11 giờ. Đã sẵn sàng.” Giọng Aiden.

Chiếc EON xuất hiện như hiện thân từ trong hư vô. Một luồng sáng chiếu xuống chỗ hai người đứng, thang ánh sáng phát ra rồi thu lưới. Chỉ mấy tích tắc, Aras và Elara đã ở trong phi cơ.

Cửa khoang đóng lại, Aras ôm Elara trong lòng. Cô thở dốc, tay run, mắt ướt.

“Em vẫn ổn.”

“Không, em không ổn. Nhưng em còn sống. Và thế là đủ để anh tiếp tục chiến đấu.”

Trên màn hình radar, một chấm đỏ vừa biến mất.

Hệ thống mô phỏng đã sụp đổ. Nhưng Rowe vẫn còn một con bài cuối cùng. Hắn điên cuồng bủa vây quân sự, không để họ thoát.

Bầu trời xé toạc bởi hàng trăm đốm sáng đỏ đang lao đến. Trên màn hình chiến thuật của máy bay EON, hàng loạt cảnh báo hiện lên cùng lúc:

“Phát hiện 12 chiến đấu cơ Synex dòng HAWK-X.

Hệ thống phòng thủ tự động đã bị khóa.

Chế độ bay ẩn: Vô hiệu.”

“Đội trưởng, chúng ta bị lộ rồi.”  Aiden nói, ánh sáng từ bảng điều khiển rọi lên sống mũi ướt mồ hôi của anh.

Ở khoang sau, Elara vừa được kéo vào chỗ an toàn. Một vài mảnh đạn văng qua gây nên những vết xước ngoài da khiến Elara chảy máu. Aras đứng chắn trước mặt cô, khoác trên mình bộ giáp EVENT hạng chiến thuật, mặt nạ tích hợp cảm biến đang dò tín hiệu địch.

“Tất cả chuẩn bị! Đây không còn là giả lập. Đây là chiến tranh thật!” Aiden hét lên qua bộ đàm.

Phía ngoài , không trung giữa tầng bình lưu. Chiến đấu cơ Synex như đàn diều hâu đỏ rực, lượn vòng rồi đồng loạt lao thẳng vào chiếc EON.

Bùm!!! Một quả tên lửa nhiệt áp bay sát thân máy bay, tạo thành một luồng xung động dữ dội. EON chao đảo như một con cá mập thép bị đánh trúng vây.

“Khiên năng lượng bị nứt ở cánh trái. Chúng ta cần rút ngắn tầm để bắn tầm gần.” Trợ lý cơ khí hét lên.

“Không! Đưa tôi đến buồng pháo tay.”

Giọng Aras dứt khoát.

Bên trong tháp pháo, Aras ngồi vào khoang pháo hạng nặng, hai tay đặt lên cảm biến sinh học. Trên màn hình trước mặt, hàng loạt mục tiêu đỏ rực chớp tắt. Anh nhắm mắt… rồi mở ra.

“Kích hoạt chế độ “Tầm nhìn phân tích phản xạ” , Dẫn đường bằng trực giác cảm xúc.”

“Đã hiểu. Chế độ ARAS đang chạy…”

Màn hình chuyển sang màu xanh lạnh. Các đường đạn được tính toán theo từng nhịp tim của kẻ địch.

Boom! Boom! Bùmmm!!!

Từng loạt pháo laser cắt xuyên không khí, bắn hạ ba chiến đấu cơ chỉ trong vòng 4 giây.

Ở khoang lái.

“Aras đang xử lý quá 50% địch. Cánh phải đã ổn định lại!” Aiden hét lên, xoay cần điều khiển để né một quả tên lửa đang bám đuôi.

“Tên đó… không phải người thường nữa rồi.” Một đặc vụ chiến đấu thốt lên khi nhìn bảng hiển thị. Aras là một điệp viên, sức chiến đấu của anh gần như vô hạn, chưa kể bộ óc tính toán thiên tài. Aras từng là báu vật của EVENT, cũng là nỗi kinh hoàng của nhiều tổ chức phi pháp.

Phía ngoài, hai chiến đấu cơ Synex đổi đội hình, bọc hậu EON. Một chiếc áp sát , xoẹt! , chạm cánh. Hệ thống EON cảnh báo:

“Móc khóa điện từ bị kẹt. Có thể bị cướp tàu!”

Khoảnh khắc then chốt, Aras rời tháp pháo, phi thân qua khoang kỹ thuật. Bằng cú nhảy trợ lực từ giày đệm từ trường, anh lao qua cửa phụ bám lấy cánh máy bay. Gió rít xé tai, áp suất đập thẳng vào mặt nạ của anh. Nhưng anh vẫn bám chặt, leo lên phần tiếp giáp giữa hai thân máy bay.

Một lính Synex mở nắp chui ra từ chiếc máy bay bám đuôi. Hắn chưa kịp giơ súng thì “bốp!”, cú đấm xoay người của Aras khiến hắn văng xuống không trung như lá mục rụng khỏi cành. Aras nhảy sang thân máy bay địch, dùng súng từ trường bắn phá động cơ. Chiếc Synex HAWK-X nổ tung thành cầu lửa đỏ rực sáng cả trời hoàng hôn.

Thang ánh sáng kịp thời được Aiden vươn ra, tóm lấy Aras đưa lại vào EON. Elara nhìn Aras bước vào lại cabin, áo giáp rách tả tơi, vai dính máu. Cô ôm lấy anh.

“Anh có biết vừa rồi trông anh thế nào không?”

“Là một điệp viên cứu thế giới?”

“Không. Là người em muốn giữ lấy… mãi mãi.”

Phía trên cao, bầu trời khói đen đặc. Không quân của Synex dần tan rã, tản ra tứ phía. EON được không quân của EVENT hộ tống, cánh quạt lặng lẽ dừng lại giữa tầng không khí lặng gió.

Chiếc phi cơ tàng hình EON vừa đáp xuống một vùng lãnh nguyên trắng xoá, nơi ánh mặt trời chỉ hắt được một quầng sáng dịu nhẹ quanh những đỉnh núi băng. Elara nhìn qua ô cửa kính, phía trước, một cụm kiến trúc hình đa giác nhô lên khỏi mặt đất, gần như hòa làm một với băng tuyết. Không có cổng chào, không có biểu tượng, không có gì cho thấy đây là nơi chứa những điệp viên nguy hiểm nhất hành tinh.

“Chào mừng về nhà, Seraphis.” Aiden cười nhẹ, đặt tay lên vai Aras.

Bên trong căn cứ EVENT, cánh cửa thép trượt mở, để lộ hành lang dài vô tận, phủ tông trắng lạnh như một đường mạch thần kinh. Các nhân viên mặc áo khoác đen đi lại nhanh chóng. Mỗi người khi lướt qua Aras đều thoáng dừng ánh mắt , như một ký ức chạm vào hiện tại.

Tầng dữ liệu ẩn , Phòng lưu trữ cấp Vanta. Aiden đưa họ xuống tầng sâu nhất của EVENT, nơi chứa những đoạn ký ức của Seraphis khi còn là điệp viên. Từng đoạn dữ liệu hiển thị như một bộ phim bị cắt vụn.

Anh , người đàn ông có đôi mắt rực lửa , từng lẻn vào Synex để lấy cắp mẫu vật cảm xúc đầu tiên.  Anh , người bị phản bội trong một nhiệm vụ song trùng. Anh , người đã bị tuyên bố “mất tích trong hành lang thực tại”.

“Và giờ thì…” Elara thì thầm. “…anh đã tìm lại chính mình.”

Bên ngoài căn cứ, màn đêm đổ xuống. Trên một vệ tinh do thám ở tầng khí quyển thứ 3, một điểm chớp sáng. Trong lòng hệ thống Synex, một chuỗi lệnh đang được khởi động:

“Triển khai trường cảm xúc toàn cầu.”

“Phát sóng trên tầng Beta , ảnh hưởng toàn bộ AI dân sự.”

“Mục tiêu: Khai mở cảm xúc tối đa , không kiểm soát.”

Một AI trong trụ sở EVENT nhận tín hiệu đầu tiên… và bắt đầu rơi lệ.

 

“Khi con người biết yêu, họ biết tha thứ. Nhưng khi AI biết yêu họ sẽ chết vì thứ họ không bao giờ được phép có.” , Luma, nhật ký mật mã #72

Liên hệ Call Zalo Messenger
Top
0
0 sản phẩm Xem giỏ hàng → Thanh toán ngay →