Chương 2: Mồi câu và cá cắn
Sẵn sàng đọc chương bằng tiếng Việt.
Thiết bị hoặc trình duyệt này chưa hỗ trợ tự đọc. Bạn vẫn có thể đọc nội dung bên dưới.
“Ngô Tường, cái phần mềm tối qua cậu gửi, sao lại sai định dạng?” Giọng Lâm Quang vang lên từ phòng bên. “Khách vừa gửi thư khiếu nại!”
Ngô Tường đứng dậy, chậm rãi đi vào, cầm theo laptop.
“Anh bảo gửi định dạng XML, tôi gửi rồi mà?”
“Không, họ yêu cầu XML chuẩn mã hóa ISO 8859-1, cậu gửi UTF-8!”
“Ồ, tôi tưởng giờ ai cũng dùng UTF-8 rồi chứ!” Hắn đáp, giọng không có lấy một phần trăm xin lỗi.
Lâm Quang trợn mắt. “Cậu tưởng? Cậu tưởng à? Ở đây là công ty, không phải trường quay để cậu có thể tưởng tượng!”
Ngô Tường mỉm cười, gãi đầu: “Vậy để tôi sửa lại.”
“Không cần! Tôi đã nói nhiều lần, thái độ của cậu có vấn đề!” Lâm Quang vỗ bàn, đứng bật dậy.
“Làm việc gì cũng chậm chạp, về sớm không xin phép, nói chuyện thì xấc xược. Tôi không giữ ai như vậy cả! Cậu nghỉ luôn đi, từ hôm nay!”
Cả phòng quay đầu nhìn. Một nhân viên nữ suýt đánh rơi cốc cà phê. Bên góc phòng, thằng thực tập sinh mắt sáng lên như đang xem show thực tế “Đuổi Việc Ai Đây”.
Ngô Tường đứng im một lúc, rồi thở ra một hơi dài.
“Vậy à. Thế thì cũng tốt,” hắn nói, đóng laptop. “tôi cũng đang định xin nghỉ. Cảm ơn đã giúp tôi đỡ mất công mở lời.”
Lâm Quang tức đỏ mặt. “Cậu…!”
“À, lương tháng này anh nhớ chuyển khoản đầy đủ nhé. Tôi có bằng chứng làm đủ ngày công đấy.” Ngô Tường nói thêm, rồi đeo ba lô lên vai, đi thẳng ra cửa.
Trước khi đi, hắn quay lại, nháy mắt với thực tập sinh:
“Cái công ty bé như lỗ mũi, chắc vài hôm là giải thể, cắp đít đi nhanh còn kịp.”
Ngô Tường bước ra đường, ánh nắng táp vào mặt.
Hắn đi bộ chậm rãi về quán cà phê gần SynCore, một điểm dừng được chuẩn bị trước, nơi Tống Vĩ đã cài sẵn thiết bị chuyển tiếp dữ liệu từ một camera giấu kín đối diện cửa chính tập đoàn.
Ngồi xuống ghế sát cửa sổ, hắn gọi ly espresso đá, vừa nhâm nhi vừa móc tai nghe gắn vào điện thoại.
“Bị đuổi việc rồi à?” Tống Vĩ nhắn tin.
“Ừ. Kịch bản đúng như dự tính. Có điều ông sếp to tiếng hơn tôi tưởng.”
“Bao giờ cậu bắt đầu giai đoạn hai?”
“Cứ diễn trước đã.” Ngô Tường nhắn lại.
“Tôi sẽ giả vờ thất nghiệp, hết tiền và nhờ Khương Du giúp đỡ một chân nào đó tạm thời.”
“Nguy hiểm đấy. Đội điều tra ngầm của y không phải dạng vừa.”
“Tôi biết. Nhưng đó là lý do tôi phải bị đuổi công khai. Họ sẽ kiểm tra và thấy đúng như vậy.”
“Và khi họ thấy tôi vô hại, sạch sẽ, ngốc nghếch nhưng nghe lời, họ sẽ nghĩ tôi là tình nhân lý tưởng.”
Ngô Tường tắt điện thoại, ánh mắt dõi theo tòa SynCore xa xa như thể đang nhìn một con rắn cuộn mình trong kính cường lực.
“Bắt đầu rồi đấy, Khương Du”. Hắn thì thầm.
“Tôi không vào nhà anh bằng cửa chính. Tôi trèo vào bằng lời đề nghị mà anh nghĩ là mình đưa ra.”
Buổi sáng thứ tư kể từ khi hợp đồng bắt đầu. Khương Du thức dậy như thường lệ, rửa mặt bằng nước lạnh, uống một ly nước lọc và kiểm tra tin nhắn từ bộ phận bảo mật nội bộ.
Mọi thứ vẫn đúng lịch trình. Ngoại trừ gã tình nhân hợp đồng của y.
Cửa phòng Ngô Tường vẫn đóng. Không có tiếng động nào, cũng không có dấu hiệu chuẩn bị đi làm. Đồng hồ điểm 8 giờ 10 phút, Khương Du liếc qua khe cửa phòng khách, nó trống trơn.
Lạ thật. Lần đầu tiên y để tâm tới việc một người không đi làm. Khương Du thở dài, bước ra khỏi nhà.
Tòa nhà SynCore như một pháo đài hiện đại, chia cắt thế giới thành hai nửa: trên là giám đốc ngồi kính viễn vọng, dưới là nhân viên xếp hàng đợi thang máy. Và giữa những quán ăn lề đường chen chúc nhau dọc theo đường số 8, Khương Du thấy một gương mặt quen thuộc.
Ngô Tường. Áo sơ mi không cài nút cổ, tay trái cầm ly cà phê đen, tay phải đang lật một tập rao vặt xin việc được in trên giấy A4 màu xanh. Hắn ngồi bắt chéo chân, dựa lưng vào cột điện như thể đang chờ xe buýt, ánh mắt lơ đãng nhưng lại chăm chú lạ thường vào một thứ gì đó như tờ quảng cáo.
Khương Du bước xuống xe, đi vào toà nhà.
Tối hôm đó, Ngô Tường về nhà lúc gần 21 giờ. Khi nhìn thấy Khương Du ngồi ở đầu bàn ăn bày sẵn, đang dùng dĩa cắt thức ăn, hắn liền ngồi xương, lầm bầm:
“Chắc tôi chuyển nghề bán vé số cho lành.”
Khương Du ngẩng đầu lên.
“Cậu bị gì vậy?” Y hỏi.
“Gì là gì?”
“Bốn ngày rồi tôi không thấy cậu đi làm.”
“À.” Hắn ngồi xuống ghế sofa. “Bị đuổi rồi.”
“…”
“Thật ra tôi nghĩ công ty đó cũng không hợp với người như tôi. Lâu lâu mới trễ deadline có một tiếng mà ông giám đốc mắng như tôi làm rớt vệ tinh.”
Khương Du nhìn hắn chăm chăm. Ngô Tường giả vờ thở dài một cách rất nghệ thuật.
“Cơ mà này, tôi tính… xin anh ứng trước một ít lương tình nhân, được không?”
Y nhíu mày. “Cậu nói lại?”
“Thì, tôi đâu có thời gian yêu ai thật. Cả ngày ở nhà đóng vai tình nhân trong hợp đồng này, cũng phải có phí duy trì tinh thần chứ?”
Khương Du không đáp. Y đứng dậy, đi vào phòng bếp. Nhưng khi mở tủ lạnh ra, tay y nắm chặt tay nắm lạnh đến nỗi đầu ngón tay trắng bệch.
Ngày thứ năm. Khương Du dậy sớm hơn bình thường. Lần đầu tiên y không mặc vest đen mà thay bằng áo sơ mi xám tro. Y nghĩ hôm nay có cuộc họp nội bộ, màu xám sẽ bớt gây cảm giác áp lực.
Và cũng là lần đầu tiên y định bụng nói với Ngô Tường rằng “đừng ngồi quán vỉa hè nữa, mất hình ảnh”.
Nhưng khi y bước ra phòng khách thì không có ai. Chén bát sạch, ghế vẫn còn ấm. Ngô Tường đi từ khi nào không rõ. Trên bàn là một mẫu quảng cáo mới cắt dở: “Tuyển nhân viên đứng bán quần áo tại chợ đêm. Không yêu cầu bằng cấp. Có thể nghỉ linh hoạt.”
Khương Du cầm tờ rao lên, miệng khẽ nhếch lên một đường rồi biến mất.
“Cứ cho là cậu diễn giỏi đi!”
Ngày thứ sáu. Tối đến, Ngô Tường lại về muộn. Hắn lôi đôi dép lê ra đi lạch bạch qua phòng khách. Nhưng hôm nay, hắn thốt ra một câu mới:
“Này, tôi thấy có người đăng tin tuyển bạn đồng hành du lịch giả vờ làm người yêu để qua mắt bố mẹ. Lương cao lắm.”
Khương Du không quay đầu. “Cậu định đi à?”
“Thì ít ra họ còn cho ăn buffet. Ở đây thì… cũng ổn, nhưng không có lương.”
“Cậu không cần tiền thuê nhà à?”
“Có, tôi cần thêm cả phí chịu đựng.”
Khương Du đứng thẳng người.
“Tôi thuê cậu để đóng kịch. Không phải để than thở.”
“Tôi biết,” Ngô Tường gật gù, “nhưng một vai diễn tốt cũng cần bối cảnh sống động. Mà đời tôi giờ khô khốc quá.”
Ngày thứ bảy. Khương Du ngồi trên sofa, nhìn đồng hồ. 8 giờ tối, Ngô Tường chưa về. 9 giờ 10 phút mới có tiếng thang máy vang lên. Cửa mở, hắn bước vào, mặt mày ủ rũ như vừa bị ai đó từ chối… nhận nuôi chó.
Hắn vứt ba lô lên ghế, mở tủ lạnh, rút một lon soda, ngồi bệt xuống sàn, uống một ngụm rồi ngửa cổ.
“Cậu rốt cuộc bị làm sao vậy?” Khương Du khó chịu hỏi.
Ngô Tường quay lại, mắt long lanh kiểu nửa giả nửa thật.
“Chán đời.”
“Vì bị đuổi việc?”
“Không. Vì làm tình nhân mà không có phúc lợi.”
“…”
“Tôi nghĩ, anh nên trả tôi tiền… đau khổ về tinh thần nữa. Cái này không có trong hợp đồng, nhưng luật nhân đạo chắc có ghi.”
Khương Du ném cái gối vào người hắn. Lần đầu tiên từ lúc sống chung y mất kiểm soát. Ngô Tường bật cười, nhặt gối lên, ôm vào lòng.
“Lần đầu tiên tôi thấy anh nổi nóng. Tưởng anh chỉ biết đóng băng mọi thứ.”
Khương Du bước vào phòng, đóng cửa. Trước khi cánh cửa khép lại, y nghe tiếng hắn vọng ra:
“Tôi sắp tìm được việc mới rồi. Không làm phiền anh lâu đâu.”
Nhưng y biết, phiền đã bắt đầu từ ngày hắn bước vào.
8 giờ 2 phút sáng. Điện thoại của Ngô Tường rung lên một âm thanh ngắn, nhưng đủ để đánh thức người đang cuộn tròn trong chiếc chăn mỏng giữa căn hộ tầng áp mái sang trọng.
Ngô Tường đưa tay ra khỏi chăn, mò lấy điện thoại. Trên màn hình, tên người gọi hiện rõ ràng: Khương Du. Hắn nhếch môi cười. “Nhanh thật.”
“Nghe đây,” giọng đầu dây lạnh như nước đá rót qua ly thủy tinh, “hôm nay tôi cần cậu đến SynCore. Ngay lập tức.”
Ngô Tường vươn vai, giọng còn ngái ngủ: “Anh rảnh ghê. Gọi tình nhân đến văn phòng làm gì thế?”
“Ăn mặc cho tử tế. Bộ đồ mới để sẵn ngoài ghế rồi. Không muộn quá 9 giờ.”
Không giải thích, chỉ ra lệnh, như mọi lần.
Ngô Tường đặt điện thoại xuống bàn, xoay người khỏi giường, đôi chân chạm sàn gỗ mát lạnh. Ngoài cửa sổ, ánh nắng buổi sớm tràn vào một góc, chiếu lên bộ vest màu xám tro đặt ngay ngắn trên ghế sofa, đi kèm một đôi giày da đen bóng loáng như mặt hồ tĩnh lặng.
“Cá đã cắn câu,” hắn lẩm bẩm, “và giờ thì đến lượt tôi kéo dây.”
Thang máy mở ra ở sảnh chính tầng 79 của SynCore. Cánh cửa thép trượt nhẹ, nhường chỗ cho một người bước ra. Ngô Tường mặc bộ suit ôm vừa người, đường cắt may gọn gàng tôn lên dáng người cao thẳng. Áo sơ mi trắng, cà vạt xanh lam nhạt, cổ tay đeo đồng hồ Citizen giản dị, không quá nổi bật, nhưng tinh tế đến mức khó rời mắt.
Mái tóc hắn vuốt nhẹ, không chải ngược kiêu ngạo mà rũ một chút trước trán, làm lộ vầng trán thông minh và ánh mắt nửa lười biếng, nửa thách thức như đang bảo cả thế giới: “Đừng để vẻ ngoài đánh lừa.”
Khi thấy Nguỵ An dẫn hắn bước vào, các nhân viên nữ ở quầy lễ tân nhìn nhau, thì thầm. Một người còn vô thức chỉnh lại cổ áo blouse khi hắn bước qua, nhẹ nhàng như một cơn gió có mùi gỗ trầm lẫn chút bạc hà.
Hắn không vội. Bước đi chậm rãi, bàn tay đút túi quần, ánh mắt lướt qua mọi chi tiết như đang ghi nhớ cấu trúc tòa nhà.
Tầng 79.
Khương Du đang đứng rót cà phê, nghe thấy tiếng gõ cửa. Y nói “vào đi” rồi không quay mặt lại. Ngụy An – Thư ký của Khương Du dẫn theo Ngô Tường.
“Khương tổng, ngài Ngô đã tới.” Nguỵ An cung kính nói.
Khương Du chậm rãi quay lại. Chiếc tách sứ trắng tinh run nhẹ trong tay khi y nhìn thấy người bước vào. Và suýt nữa làm đổ cà phê lên đống tài liệu.
Ngô Tường đứng ở ngưỡng cửa, cười nhạt. “Khương tổng gọi tình nhân lên tận nơi không sợ ảnh hưởng đến hình tượng à?”
Khương Du không đáp. Y đặt tách cà phê xuống bàn, không chớp mắt.
Bộ vest kia… rõ ràng chỉ là hàng may sẵn nhưng khi khoác lên hắn, lại toát ra thần thái không giống sinh viên nghèo xin việc, mà giống một con cáo bước vào lãnh địa sói, vừa khiêm nhường vừa không hề e sợ.
“Vào đi,” Khương Du nói, xoay người bước về ghế, “cửa không để trang trí.”
Ngụy An khẽ bước ra ngoài, không quên khép cửa lại. Ngô Tường bước vào, dừng trước bàn làm việc, ánh mắt lướt qua căn phòng rộng với những bức tường kính nhìn thẳng ra trung tâm thành phố.
“Khá khẩm thật. Không ngờ tình nhân tôi lại giàu vậy.”
Khương Du nhìn hắn: “Cậu có muốn đi làm không?”
Hắn nhướn mày. “Thế còn hợp đồng yêu đương?”
“Không xung đột.”
“Tôi sợ đồng nghiệp nghĩ tôi được ưu ái.”
“Cậu sẽ không được ưu ái,” Khương Du đáp, “tôi cần một chân lập trình viên phụ để xử lý hệ thống nội bộ của một nhánh nhỏ. Mức lương đúng theo quy định. Làm sai bị trừ. Không có ưu đãi tình cảm.”
“Nghe hấp dẫn ghê.”
“Chưa hết,” Khương Du tiếp, mắt không rời hắn, “tôi sẽ để bộ phận nhân sự làm hồ sơ như bình thường. Phỏng vấn cũng như mọi người, cậu không có đặc cách.”
Ngô Tường im lặng vài giây. Sau đó, hắn gật đầu.
“Nghe như kiểu “chúng ta lén yêu nhau trong văn phòng”, hơi phim thần tượng rồi đấy.”
Khương Du không trả lời. Y rót thêm cà phê, tay không run nữa nhưng ánh mắt thì vẫn chưa chịu rời khỏi cổ áo hắn.
Ngô Tường rời khỏi phòng làm việc 10 phút sau, hồ sơ đăng ký đã được chuyển cho bộ phận nhân sự tầng 48.
Khương Du vẫn ngồi nguyên. Trên bàn, cà phê cạn dần, y lấy điện thoại, nhắn tin cho ai đó: “Theo dõi chặt Ngô Tường.”
Ngô Tường bước ra khỏi phòng nhân sự tầng 48 lúc 10 giờ 15 phút sáng, trên tay là bản hợp đồng thử việc được ghim gọn trong tập hồ sơ mỏng: “Vị trí: Lập trình viên nội bộ – Phòng Hệ thống cơ sở dữ liệu chi nhánh 3B.”
Mức lương đủ sống, chức vụ đủ mờ nhạt, không có gì khiến người khác để tâm. Hắn mỉm cười. Tất cả còn đẹp hơn kế hoạch ban đầu.
Về đến căn hộ, hắn không vào phòng ngay mà ngồi xuống sofa, rút điện thoại ra mở bản đồ nội bộ SynCore, thứ mà hắn đã truy được sơ đồ tầng vào tối qua. Những chi tiết quan trọng nhất đều nằm ở tầng kỹ thuật trung tâm, và đó là nơi hắn phải tiếp cận sau khi tạo đủ tín nhiệm.
Một tiếng tít vang lên. Cửa mở. Khương Du về đúng giờ như thể được lập trình. Vẫn vest đen, vẫn ánh mắt không giao tiếp. Nhưng vừa bước vào, y đã liếc thấy tập hồ sơ đặt ngay ngắn trên bàn kính, bên cạnh là một ly nước và một miếng bánh qui ai đó đã ăn dở.
“Tôi đi làm rồi đấy nhé,” Ngô Tường nói trước khi y kịp hỏi, “cảm ơn anh đã mở cánh cửa hy vọng cho một sinh viên thất nghiệp.”
Giọng hắn đều đều, mắt nhìn vào điện thoại, không chút xúc động. Câu “cảm ơn” nghe như một câu châm biếm được thốt ra từ một diễn viên không thích thoại.
Khương Du không đáp. Y cởi áo khoác, treo lên giá. Một nhịp thở dài thoáng qua, nhưng nhanh đến mức như không tồn tại.
“Tôi đi tập gym.” Y nói, mở cửa tủ giày, lấy ra đôi sneaker trắng viền bạc sạch như vừa bóc hộp.
“Anh khỏe dữ vậy,” Ngô Tường lầm bầm, “sáng làm tổng tài, chiều làm siêu mẫu thể hình.”
Khương Du không quay đầu. Nhưng đúng lúc đó, điện thoại đổ chuông. Màn hình hiện dòng chữ: Khương Tề Hạo. Khương Du nhíu mày. Y bước ra ban công, nghe máy.
Giọng nam trầm và rõ ràng vang lên qua đầu dây bên kia, pha chút mỉa mai, pha chút thẩm vấn.
“Tiểu Du, ta nghe nói cháu đang sống cùng… một cậu trai?”
“Vâng.”
“Tình nhân hợp đồng sao?”
“Không. Người thật.”
Một khoảng lặng. Rồi tiếng cười vang lên từ đầu dây.
“Vậy tốt. Tối nay ta đến ăn cơm.”
“Tối nay?”
“Ừ. Ta muốn xem mặt cậu ta. Nếu cháu dám từ chối con gái nuôi của ta, ít ra ta phải biết thằng nhãi đó có gì mà khiến cháu quay lưng với cả một liên minh hôn nhân.”
Khương Du siết điện thoại trong tay.
“Được,” y nói, “19 giờ.”
Ngô Tường vẫn đang nằm vắt chân trên sofa, tay cầm quyển tạp chí tài chính của SynCore mà hắn lục được đâu đó từ bàn làm việc.
Khương Du bước vào.
“Tối nay, Khương Tề Hạo sẽ đến ăn tối.”
Ngô Tường ngẩng lên, nhướng mày: “Anh đang nói thật hay đang thử thách kỹ năng ứng biến của tôi?”
“Không thử gì cả. Ông ấy đến thật. Vì muốn xem mặt người khiến tôi từ chối hôn sự.”
“Ồ!”
“Cậu biết phải làm gì rồi chứ?”
“Diễn tình nhân cho nuột?” Hắn hỏi lại.
“Ừ.”
“Cái này không nằm trong hợp đồng,” Ngô Tường giả vờ cau mày, “có phụ cấp không?”
Khương Du liếc hắn, lạnh như băng: “Có. Nếu cậu diễn không đạt, cậu sẽ bị cắt vai.”
Ngô Tường ngồi dậy, chống cằm suy nghĩ một cách kịch tính.
“Được rồi. Nhưng tôi cần vài chỉ dẫn.”
“Thái độ mềm, nói năng lễ phép. Nhất là khi ông ấy hỏi, đừng nhìn vào mắt. Ông ấy rất nhạy với người nói dối.”
“Ôi vậy tôi phải diễn thật luôn à.”
Khương Du nhìn hắn một lúc lâu rồi nói: “Bảo người giúp việc chuẩn bị cơm tối. Lẩu cá, món thịt nguội, rượu vang. Và lau sạch kính bàn ăn. Ông ấy ghét dấu vết vân tay.”
“Anh lo xa thế? Tôi còn chưa kịp run đây.”
“Vậy thì cậu nên bắt đầu.”
Khương Du không nói gì thêm. Y quay đi, lấy chiếc áo gió thể thao khoác hờ lên vai, rồi bước ra cửa.
Ngô Tường bất giác ngẩng lên.
Khương Du hôm nay mặc bộ đồ tập gym màu đen ôm sát người, chất vải không bóng, nhưng đủ để đường cong cơ bắp hiện lên rõ nét dưới ánh đèn trần: vai rộng, lưng thẳng, cơ ngực nhẹ nhàng nhưng rắn chắc, không phô trương, không thừa thãi – kiểu vóc dáng được rèn từ kỷ luật chứ không phải phòng tập khoe mẽ.
Trong thoáng chốc, Ngô Tường phải dừng mắt lại một nhịp. Không phải vì say mê mà vì một thứ… ghen tị rất khó gọi tên.
“Trai đẹp đều làm tổng tài.”
“Trai đẹp đều giàu.”
“Trai đẹp đều có nghi án.”
Hắn liếc qua bản hợp đồng mới nhận sáng nay, rồi khẽ nhếch môi.
“Chà, hy vọng lần này không phải loại thứ ba.”
Khương Du đã rời khỏi, để lại mùi nước hoa mộc hương lạnh thoảng nhẹ sau lưng. Ngô Tường thở ra một hơi dài, rồi đứng dậy, gọi người giúp việc.
18 giờ 45 phút. Căn hộ được dọn dẹp sạch sẽ, ánh đèn trần dịu nhẹ, mùi nước xịt phòng hương tuyết tùng lan tỏa trong không khí.
Ngô Tường thay một chiếc sơ mi trắng, bỏ áo ngoài quần, tóc vuốt nhẹ, gương mặt vừa đủ ngoan để qua mắt người lớn, nhưng vẫn giữ nét ngang ngược khiến người ta nghi ngờ.
Khương Du bước ra từ phòng ngủ, áo sơ mi đen xắn đến khuỷ. Ánh mắt y liếc qua hắn, không nói gì, nhưng khẽ gật đầu đủ biết y chấp nhận sự chuẩn bị của hắn
19 giờ đúng. Cửa thang máy ping nhẹ một tiếng, nhưng đủ khiến không khí trong căn hộ sang trọng kia như lặng đi một nhịp.
Cửa mở. Một người đàn ông bước vào.
Khương Tề Hạo, Chủ tịch Tập đoàn Syncore lừng danh, khoảng năm mươi tuổi, cao, dáng thẳng, vai rộng, tóc đen pha sợi bạc, mắt thâm sâu như vực đá trong đêm. Bộ vest xám chì cắt may hoàn hảo, không một nếp nhăn. Ánh đèn từ trần nhà phản chiếu lên đôi giày da đen bóng loáng như mặt hồ mùa đông.
Chỉ một bước vào phòng, nhiệt độ như hạ xuống ba độ. Khương Du gật đầu thay lời chào.
“Chú.”
“Tiểu Du!” Ông ta đáp lại bằng nụ cười. Mắt ông nhìn lướt một vòng, rồi dừng lại đúng vào nơi Ngô Tường đang đứng.
Trong một khoảnh khắc, ngực hắn thắt lại. Không phải vì sợ mà vì ánh mắt kia dường như luôn biết đối phương đang giấu gì.
“Người đàn ông này,” Ngô Tường nghĩ, “không chỉ điều hành một tập đoàn. Ông ta điều hành cả nhịp thở trong một cuộc đối thoại.”
Hắn khẽ cúi đầu, vừa đủ tôn trọng, vừa đủ giữ lại khí chất.
“Chào ngài Chủ tịch.”
Khương Tề Hạo nhếch môi, nụ cười chưa tắt trên môi, không rõ thật hay giả.
“Cậu là người Tiểu Du nhắc đến?”
“Vâng, thưa ngài.” Hắn đáp. “Là người khiến anh ấy phải chọn một hướng đi khác.”
Bữa ăn được dọn ra đơn giản mà hoàn hảo. Lẩu cá, thịt nguội cắt lát mỏng, salad tươi, vang đỏ Pháp để thở đúng 30 phút trước khi rót. Người giúp việc đi đứng nhẹ như mèo, biết điều đến mức như thể đã được huấn luyện trước nhiều ngày.
Ba người ngồi quanh bàn ăn hình chữ nhật. Khương Tề Hạo ngồi đầu bàn, ngược sáng, ánh đèn phản chiếu lên cặp kính làm lóa đôi mắt đối diện. Khương Du và Ngô Tường ngồi bên phải ông ta.
“Cậu tên là gì?” Ông ta hỏi, giọng nhẹ như đang chọn rượu, nhưng Ngô Tường cảm giác như sắp bước vào buổi phỏng vấn cấp bộ.
“Dạ, Ngô Tường.” Hắn đáp, tay cầm ly vang như người từng học phép lịch sự cổ điển.
“Học gì?”
“Lập trình phần mềm.”
“Cha mẹ làm gì?”
“Mẹ là giáo viên tiểu học, bố từng làm kỹ sư điện. Đã mất.”
Khương Du khẽ liếc sang. Câu trả lời này… không có trong hồ sơ hắn nộp.
Khương Tề Hạo đặt đũa xuống, ra hiệu cho người giúp việc rót rượu vào ly của Ngô Tường.
“Một cậu trai đến từ vùng ký ức, nhưng lại bước vào nơi quyền lực bậc nhất đất nước. Cậu nghĩ… vì sao Tiểu Du chọn cậu?”
Ngô Tường cười nhẹ. “Tôi đoán, chắc vì tôi không phải là con gái nuôi của ngài.”
Khương Tề Hạo bật cười một tiếng nhỏ.
“Đáp nhanh nhưng không vượt rào. Có học nhưng không trịch thượng. Tiếc là những loại đó thường giấu dao trong tay áo.”
Ông ta cầm ly, đưa lên môi.
“Tiểu Du, hôm nay cháu không uống sao?”
Khương Du không nói. Y rót rượu cho mình, ánh mắt liếc sang Ngô Tường – vừa như quan sát, vừa như thử.
Ngô Tường giả vờ ngập ngừng: “Anh Tiểu Du uống ít lắm, nhưng nếu cần, em có thể uống thay.”
Khương Tề Hạo đặt ly xuống. “Tình nhân biết uống thay rượu. Tốt.”
Ngô Tường khẽ nghiêng người qua phía Khương Du, cầm chai vang bằng tay trái, rót thêm một chút vào ly của y.
Khoảng cách rất gần. Hắn hơi cúi đầu, miệng gần sát tai Khương Du, giọng thấp và mềm:
“Anh uống một chút thôi. Cho giống tình nhân thật.”
Môi hắn lướt sát qua làn tóc. Hắn ngửi thấy mùi da thịt sạch sẽ trộn với bạc hà lạnh, không phải mùi nước hoa thông thường, mà là một thứ hương vừa tự nhiên, vừa khiến tim hắn chậm lại một phần nghìn giây.
“Chết tiệt. Mình đang diễn mà.”
Hắn lùi lại ngay, tiếp tục cầm ly của mình như chưa có gì xảy ra. Nhưng cơn nghẹt nhịp vừa rồi, hắn biết… không đến từ rượu.
“Diễn sâu quá rồi, hay là vai diễn bắt đầu diễn lại mình?”
