Mật danh tình nhân

Chương 5: Gọi tên một người

admin 27/07/2026 184 lượt xem
Nghe chương Tự đọc tiếng Việt

Sẵn sàng đọc chương bằng tiếng Việt.

Trước kia, khi lần đầu nhận được tin báo nội bộ từ một nhân chứng ẩn danh, thông tin về Dự án Veda nghe có vẻ hợp lý. Một AI tài chính mô phỏng thị trường bằng hành vi – cảm xúc – thói quen tiêu dùng. Quá trình đào tạo dữ liệu của nó dựa trên hàng tỷ lượt truy cập, tín hiệu mua bán, lịch sử tiêu dùng cá nhân…

Nhưng sau đó, Cục NIFE phát hiện một điều đáng ngờ.

Một trong những startup nhận đầu tư từ SynCore có tên là “Quantem.AI”, được giới thiệu là trụ sở tại Na Uy, thực tế chỉ là văn phòng thuê ảo. Nhân sự trong hình quảng bá là ảnh AI sinh ra từ Midjourney. Báo cáo dòng tiền chuyển đến công ty này hoàn toàn khớp với chu kỳ tăng đột biến của một số mã cổ phiếu mà không có bất kỳ lý do nào từ thị trường thực.

“Không phải Veda phân tích thị trường,” Ngô Tường viết bằng mực đỏ trên giấy nhớ, “mà Veda tạo ra một thị trường ảo thuyết phục thế giới rằng nó có thật.”

Hắn với tay mở laptop. Một tệp tin được đánh dấu “chỉ đọc” hiện lên. Đây là bản mô phỏng từ một báo cáo cũ: hành vi thị trường đối với dòng tiền ảo do AI dựng nên.

Báo cáo có ghi: “Dự đoán lãi suất thay đổi trong 0,3 giây sau khi phát đi tín hiệu cảm xúc từ người dùng.”

Hắn từng đọc câu đó năm lần. Đến lần thứ sáu, hắn mới hiểu: AI đang học cách làm “thần kinh thị trường” chứ không còn là công cụ phân tích nữa.

Đồng hồ nhảy sang 0 giờ 13 phút.

Hắn chưa ngủ. Khương Du cũng chưa về. Đêm nay y không về?

Ngô Tường mở lại bản sao hệ thống cũ. Có một thứ hắn vẫn luôn tin rằng tồn tại: một tầng mã ẩn  chỉ mở được bằng một đoạn mã gốc, thứ có thể tái tạo toàn bộ hệ thống mô phỏng dòng tiền thời gian thực.

Nếu có tầng mã đó, Veda không chỉ tạo ra dữ liệu giả, mà còn có thể tái lập chuỗi tín hiệu để thuyết phục các hệ thống tài chính – ngân hàng – sàn giao dịch rằng “một biến động thị trường thực sự đã xảy ra”.

“Và nếu có ai đó nắm được đoạn mã gốc họ có thể thao túng nền kinh tế như đang điều chỉnh mô hình vật lý trong phòng thí nghiệm.”

Hắn dụi mắt.

“Đệt…”

Ngô Tường đứng dậy, đi thẳng ra ban công, nơi ánh sáng thành phố hắt lên từ bên dưới như một lớp ảo ảnh. Đêm không lạnh, nhưng lưng hắn toát mồ hôi. Có gì đó đang diễn ra và nó vượt khỏi những gì hắn dự đoán.

Hắn không còn chắc chắn Veda là dự án duy nhất. Cũng không chắc SynCore chỉ rửa tiền. Biết đâu… họ đang thử nghiệm một nguyên mẫu cho thứ gì còn lớn hơn.

Một cơn ớn lạnh chạy dọc sống lưng. Và điều tệ nhất là, có ai đó khác cũng đang tìm kiếm đoạn mã đó. Sâu trong đầu hắn, một suy nghĩ không ngừng gõ cửa: “Nếu mình không tìm ra đoạn mã đó trước thì có thể người khác đã tìm ra. Và nếu đúng như mình nghĩ, thì đây không còn là một vụ án kinh tế nữa mà là khởi đầu của một cuộc chiến dữ liệu.”

Gió đêm lướt qua ban công tầng cao nhất của tòa nhà như một dòng thì thầm không ngôn ngữ. Thành phố bên dưới lặng lẽ lay động trong ánh đèn loang lổ. Ngô Tường đứng dựa vào lan can, mắt mờ mịt nhìn xuống, tâm trí vẫn chưa thoát khỏi mê lộ dữ liệu và dòng tiền ảo.

Hắn đang định quay vào thì một chuyển động bên dưới hút lấy ánh nhìn. Một chiếc xe quen thuộc vừa dừng dưới sảnh. Một người bước ra từ ghế sau, loạng choạng.

Khương Du.

Ánh đèn hắt lên khuôn mặt mờ nhòe của y. Ngay cả từ khoảng cách này, Ngô Tường vẫn nhận ra sự bất ổn. Y nghiêng người dựa vào một người đàn ông mặc đồ đen, dáng cao gầy, đỡ lấy y bằng cả hai tay.

Lần đầu tiên hắn thấy Khương Du say. Tiếng chuông cửa vang lên sau vài phút. Hắn ra mở. Trước mặt hắn là Ngụy An, người luôn xuất hiện sau lưng Khương Du như một bóng ma không tiếng động.

“Khương tổng uống hơi nhiều,” Ngụy An nói khẽ. “Cậu chăm sóc anh ấy nhé.”

Ngụy An đặt Khương Du vào vòng tay hắn như một món hàng dễ vỡ, rồi lùi lại.

“Tôi đi đây.”

Cửa khép lại. Không gian còn lại chỉ có hắn và Khương Du.

“Thả tôi ra…” Giọng Khương Du mệt mỏi, khàn và thấp như tiếng vọng từ một nơi rất xa.

“Anh đang đứng không nổi.” Ngô Tường đáp, kéo y vào sofa.

Khương Du ngả người xuống, một tay che mắt, hơi thở phả ra mùi rượu nhè nhẹ. Mùi nước hoa, mùi mồ hôi đàn ông hòa cùng mùi rượu, thật… khó ngửi.

“Ngô Tường…” Giọng gọi tên hắn không rõ tông. Như gọi chơi, như thể thử.

“Anh còn nhớ tên tôi cơ à?” Hắn buông một câu nửa đùa nửa thật.

“Cậu lắm chuyện thật.” Khương Du khẽ cười, không mở mắt. Câu nói của y chẳng có lực, nhưng lại như thể ném đá xuống mặt hồ yên.

Hắn dìu y ngồi xuống mép ghế. Khương Du bất ngờ nghiêng người, chống tay lên gối, mở mắt nhìn hắn. Đôi mắt đỏ ngầu nhưng vẫn giữ được ánh nhìn kiêu ngạo thường ngày, chỉ là thêm một lớp buồn đục không rõ ràng.

“Cậu ở đây vì tiền, hay vì tôi?”

Ngô Tường nhướng mày, rồi bật cười. 

“Câu hỏi như trong phim đam mỹ ấy.”

“Ừ.”

Khương Du ngồi bật dậy, loạng choạng nghiêng về phía hắn. Hắn toan đứng dậy, nhưng Khương Du bất ngờ đưa tay giữ cổ tay hắn lại. Ngô Tường cảm thấy như cổ tay bị bỏng. 

“Đừng có giả vờ lạnh lùng nữa.” Khương Du khẽ nói, giọng pha giữa say và thật, hắn không thể phân biệt được.

Ngô Tường không đáp. Cái nắm tay của Khương Du không mạnh, nhưng không dễ gạt ra. Hắn có thể đứng dậy, có thể đẩy y ra  như vẫn làm với mọi mối đe dọa khác. Nhưng lần này… hắn không muốn.

Khoảnh khắc ấy không dài nhưng nó đủ để làm cháy một tia lửa, nhỏ thôi, vừa chớm nhưng đã có hình.

Khương Du buông tay ra trước. Cười khẽ.

“Cậu biết không… nếu không phải vì chuyện gia đình, tôi chẳng muốn về cái nhà này đêm nay đâu.”

“Vậy ra tôi là người gánh hậu quả vì anh không muốn đối mặt với người nhà?”

“Ừ. Nhưng cậu không tệ.” Y thì thầm. “Ít ra cậu không giả vờ yêu tôi như người khác.”

Ngô Tường không biết phải đáp gì. Hắn đứng dậy, kéo lấy một tấm chăn từ sofa.

“Anh nên nghỉ đi.”

“Ở lại đây một lát.” Khương Du nói, mắt đã nhắm lại, hơi thở đầy mùi rượu phả ra trong không khí. 

Ngô Tường ngồi xuống, dựa lưng vào thành ghế, không chạm vào y, không nói thêm gì nữa.

Cả căn hộ chìm vào yên tĩnh. Chỉ còn ánh đèn ban công hắt nhẹ vào vai hắn, nơi hắn ngồi lặng im, lần đầu nhận ra, có lẽ, thứ nguy hiểm nhất ở SynCore không nằm trong hệ thống AI, mà nằm ở chính con người.

Khương Du nằm trên ghế, chỉ mấy phút đã chìm vào giấc ngủ. Căn phòng chỉ còn tiếng máy điều hòa rì rào và ánh đèn vàng lặng lẽ phủ lên từng đường nét của y.

Ngô Tường vẫn ngồi đó, không ngủ, không rời đi. Hắn nghiêng đầu, nhìn người đàn ông kia ngủ nghiêng, hơi thở đều đặn, bờ vai ẩn hiện dưới lớp áo sơ mi mỏng đã nhàu.

Trong khoảnh khắc đó, lớp mặt nạ kiêu ngạo sau tầng băng thường ngày của Khương Du dường như đã rơi xuống. Trên gương mặt ấy giờ chỉ còn lại những đường nét ôn nhu, tĩnh lặng, và có chút… đáng thương.

Không còn ánh mắt trịch thượng, không còn đôi môi luôn lấp lửng lời chế nhạo. Chỉ còn một người đàn ông đang ngủ như thể đã quá mệt mỏi với cuộc đời.

Ngô Tường thở nhẹ. Hắn không phải kẻ dễ động lòng, nhưng có những gương mặt khi ngủ lại đánh bật những lớp phòng bị mà chính chủ nhân nó dựng nên. Và gương mặt của Khương Du lúc này là một trong số đó.

Hắn nhớ lại hồ sơ mà bọn hắn đã từng điều tra trước khi tiếp cận với Khương Du.

Cha của Khương Du – Khương Thành Cát – từng là Chủ tịch tập đoàn SynCore đời trước. Một nhân vật nổi danh với tầm nhìn vĩ mô và lối điều hành “bàn tay sắt”.

Bốn năm trước, Khương Thành Cát tử nạn trong một vụ tai nạn xe hơi khi đi công tác tại Kyoto. Báo chí đưa tin là tai nạn bất ngờ do mưa lớn, nhưng hồ sơ mật cho thấy hệ thống phanh bị thao túng dù không có bằng chứng để khởi tố.

Mẹ của Khương Du, sau cái chết của Khương Thành Cát, bất ngờ rút vào một ngôi chùa ở Chiang Mai (Thái Lan), không còn liên lạc với giới kinh doanh.  Khương Du lúc ấy vừa tốt nghiệp ngành Triết và Đạo học tại Mỹ, nhưng không về nước, mà mở một công ty chứng khoán ở Singapore, nổi lên nhanh chóng trong giới đầu tư Đông Nam Á.

Mặc dù sở hữu đến 22% cổ phần của SynCore, hắn chưa từng tham dự bất kỳ đại hội cổ đông nào trong suốt ba năm liền. Không xuất hiện, không họp báo, không tranh quyền. Hắn là một bóng ma giàu có, nhưng không hiện diện.

Cho đến sáu tháng trước. Khương Tề Hạo, Chủ tịch đương nhiệm và cũng là chú ruột của Khương Du bất ngờ cho gọi hắn về nước. Hắn về rất lặng lẽ, không thông cáo báo chí, không đón tiếp, chỉ một cuộc họp nội bộ.

“Từ giờ, Khương Du sẽ điều hành mảng công nghệ và AI của tập đoàn. Mọi quyết định thuộc quyền của cậu ấy.” Khương Tề Hạo chỉ thông báo ngắn gọn.

Không ai hiểu vì sao. Cổ đông phản đối, nhưng không dám nói nhiều vì Khương Du là người duy nhất có tỷ lệ cổ phần đủ lớn để tạo thành một “liên minh vàng” nếu muốn chiếm quyền.

Ngô Tường nhìn y, con người đang ngủ trên ghế, cử động nhẹ khiến chăn hơi trượt khỏi vai. Hắn đứng dậy, kéo lại tấm chăn cho y rồi ngồi ở cuối ghế. Hắn nghĩ: “Vai trò của Khương Du? Tại sao Khương Tề Hạo không gọi hắn về sớm hơn? Mà lại là chính xác cách đây 6 tháng?”

Đúng 6 tháng – cũng là lúc Dự án Veda được chính thức chuyển từ cấp nghiên cứu sang cấp triển khai chiến lược. Cũng là lúc hệ thống mô phỏng tài chính bắt đầu liên kết với công ty con ở Thụy Sĩ, nơi dòng tiền đầu tiên chảy ra không để lại dấu vết kế toán.

Liệu Khương Du được gọi về để kiểm soát hệ thống hay y chính là một trong những mắt xích quan trọng của đường dây rửa tiền xuyên quốc gia?

Ngô Tường nhìn ra ban công, nơi thành phố quét loang ánh đèn vàng lên mặt kính. Trong đầu hắn, vụ án không còn đơn tuyến. Và Khương Du, dù có vẻ vô can, cũng không còn là một ẩn số đơn giản.

Mắt hắn rời khỏi gương mặt mang tính “sát thương cao” của Khương Du, tim đập nhanh hơn một chút. Hắn tự rời lực chú ý của mình bằng cách đăm đăm về phía cửa kính, nơi những hạt mưa nhỏ đang quất lên thành những vết xước bằng nước.

Ngô Tường đang định đứng lên đi vào phòng ngủ thì một tiếng thì thầm bật ra, mơ hồ, run rẩy:

“Tống Dương…”

Ngô Tường sững người, mọi động tác của hắn dường như bị đóng băng. Tống Dương. Cái tên như mũi dao đâm ngược lại tim hắn.

Đó là tên của người bạn thân nhất, đồng nghiệp cũ, gián điệp đầu tiên được cài vào SynCore và đã chết cách đây 6 tháng trong một vụ “tai nạn lao động” được chôn vùi bằng ba bản báo cáo giả.

Khương Du vẫn ngủ. Mắt nhắm, đôi chân mày nhíu lại một cách khó chịu, nhưng ngay sau đó là sự hoảng sợ trong mơ. 

“Tống Dương…”

Tim Ngô Tường đập mạnh. Hắn quỳ gối xuống tấm thảm, ghé sát xuống mặt Khương Du, gần đến mức hắn thấy hơi thở của mình hoà chung vào hơi thở khó nhọc của y. Hắn đưa một ngón tay lên, khẽ gẩy nhẹ lọn tóc vừa chạm xuống lông mày của y, như thể muốn nhìn cho rõ hơn gương mặt này. Ngón tay hắn chạm nhẹ vào làn da của Khương Du, bỗng có cảm giác ngứa ngáy. 

“Khương tổng, anh không biết là anh vừa nói gì đâu.” Hắn nhìn y một lúc thật lâu rồi thở dài đứng dậy, đi vào phòng.

 

Ánh nắng buổi sáng xuyên qua lớp rèm bán phần, hắt lên nửa gương mặt vẫn còn mơ màng của Khương Du. Y mở mắt chậm, đầu còn nhức âm ỉ vì dư vị rượu từ đêm qua. Căn phòng im ắng đến mức nghe được tiếng gió ngoài ban công va vào mặt kính. Tấm chăn được đắp ngay ngắn đến vai, một cốc nước lọc đã vơi một nửa đặt trên bàn.

Không cần nhìn quanh, y biết người đó đã rời đi. Khương Du ngồi dậy, ngón tay bóp nhẹ hai thái dương. Trên người vẫn còn bộ đồ cũ, áo sơ mi nhàu, thắt lưng vắt ngang tay ghế. Y lặng người vài giây, rồi đứng lên, đi vào phòng tắm.

Tầng 79 Syncore. Trong văn phòng làm việc của Khương Du, máy tính tự động kích hoạt nhận diện sinh trắc. Hộp thư đầy ắp. Các dự án, báo cáo, hợp đồng, những thứ mà y thường giải quyết chỉ bằng vài dòng phê duyệt. Nhưng một tiêu đề nổi bật nằm giữa đống thư: “Bảo mật nội bộ. Họp khẩn hội đồng quản trị. Dự án Veda”.

Khương Du nhíu mày, tay rê chuột vào chi tiết: Thời gian: 14 giờ hôm nay.  Địa điểm: Phòng họp tầng 9  khu điều phối chiến lược. Thành phần: Thành viên hội đồng quản trị, cố vấn kỹ thuật cao cấp, Giám đốc Tài chính, đại diện Văn phòng Chiến lược cấp cao. Ghi chú: Không mời người ngoài hội đồng quản trị, các vị trí tạm quyền hoặc không giữ quyền điều phối ngân sách cấp 1.

Y lướt xuống. Tên mình… không có. Tách cà phê trên bàn đã nguội từ lúc nào. 

“Tạm quyền? Mình đang là Phó Tổng giám đốc Syncore, kiêm Giám đốc kỹ thuật toàn bộ phân nhánh AI chiến lược, ai dám gạch tên mình ra khỏi một cuộc họp ngân sách về Veda?”

Y bật tab dữ liệu nội bộ, tìm kiếm các file có gắn nhãn “Veda Phase II”.  Một file mới được tạo lúc 23 giờ 47 phút đêm qua, dưới quyền chỉnh sửa từ Văn phòng Chiến lược cấp cao do Khương Tề Hạo trực tiếp ký phê duyệt. Tiêu đề: “Điều chỉnh quyền phân bổ ngân sách Veda, giai đoạn chiến lược.”

Nội dung ngắn gọn: “Các quyền chi tiêu từ phân nhánh kỹ thuật tạm chuyển giao cho Văn phòng Chiến lược, phục vụ triển khai đồng bộ theo lộ trình chiến lược toàn cầu. Giám đốc kỹ thuật không được tự động phê duyệt các khoản ngân sách từ mức C trở lên. Có hiệu lực từ 0 giờ hôm nay.”

Khương Du cười khẩy. Rõ ràng là soán quyền. Và người ra tay là chính người đã đưa mình về đây.

Y đứng dậy, bước đến cửa kính lớn nhìn xuống đường. Dòng xe lặng lẽ lướt qua nhau. Trong đầu, những mảnh xếp hình bắt đầu chuyển động.

Sáu tháng trước, y bị ép về nước. Ngay sau đó, hàng loạt lãnh đạo kỹ thuật cũ bị điều chuyển. Veda, vốn chỉ là dự án nghiên cứu, bỗng được đẩy lên thành “chiến lược toàn cầu”. Và giờ, người thừa kế danh nghĩa lại bị loại khỏi bàn cờ.

Mắt Khương Du nheo lại. Ánh nắng rọi lên vết gân xanh sau tai y, chi tiết nhỏ, chỉ xuất hiện khi y căng thẳng thật sự. Lần đầu tiên sau sáu tháng, Khương Du càng thấy chắc chắn về vị trí mình đang đứng. Y xoay người, trở lại bàn làm việc, mở một thư mục mã hóa cao cấp, nơi chứa toàn bộ các tệp gốc của Dự án Veda từ giai đoạn sơ khai.

“Khương Tề Hạo, nếu ông muốn chơi cờ, trước hết phải biết ông đang chơi với ai.”

Khương Du gõ mật mã vào hệ thống lưu trữ cấp tối mật. Trên màn hình, dòng chữ đỏ lập lòe hiện ra như một lời cảnh báo: “Hồ sơ cấm.”

Y chẳng mảy may bối rối. Ngón tay dừng lại nửa giây, rồi nhập một dãy ký hiệu dạng nhị phân, kết hợp chuỗi khóa mã SHA do chính Khương Thành Cát từng để lại trong thiết bị cũ. Một đoạn mã mà không ai còn nhớ, nhưng y thì chưa từng quên: KH.CAT-1103.0X1.

Cửa sổ mở. Màn hình chuyển sang màu đen, chỉ còn một dòng duy nhất hiện ra giữa nền: Veda-prototype: Origin.

Một tập tài liệu lần lượt hiện lên, không phải là những bảng kế hoạch hay bản đồ kỹ thuật, mà là bản ghi chép dạng nhật ký. Dòng đầu tiên đóng khung nét đậm: “Giai đoạn thử nghiệm 01. Biến đổi cảm xúc trên nền dữ liệu sống. Tầng 21 – Khu phụ lối kỹ thuật cũ. Người phụ trách kỹ thuật: Khương Thành Cát. Phụ trách phân tích dữ liệu: S03.”

S03? Một cái tên được mã hóa, tại sao?

Khương Du cuộn xuống. Các tập tin không hiển thị dưới dạng báo cáo tài chính, mà là một chuỗi các biên bản ghi nhớ tuyệt mật, được mã hóa bằng tài khoản nội bộ thời Khương Thành Cát còn sống. 

Dòng đầu tiên đóng khung nét đậm: “Giai đoạn sơ khai, mô hình phân tích tài chính học sâu, sử dụng AI để dự báo dòng tiền, can thiệp hành vi đầu tư. Dự án thử nghiệm tại chi nhánh nước ngoài dưới vỏ bọc startup FinTech.”

Một ghi chú bên lề nhấn mạnh: “Thuật toán Veda có khả năng học từ dữ liệu giao dịch cá nhân, tự đưa ra khuyến nghị đầu tư, nhưng cũng có thể đảo chiều xu hướng thị trường bằng cách thao túng cảm xúc đám đông. Cảnh báo: nguy cơ vượt tầm kiểm soát nếu sử dụng vào mục đích phi đạo đức.”

Y chợt nhận ra nền tảng kỹ thuật này chính là thứ mà cha y từng gọi là “dao hai lưỡi”. Veda không chỉ là công cụ hỗ trợ, nó có thể được vũ khí hóa để dẫn dắt, bóp méo các quyết định tài chính của hàng triệu người, từ nhà đầu tư nhỏ lẻ đến quỹ lớn toàn cầu.

Khương Du di chuột. Một tệp tài liệu cuối cùng được ký xác nhận bởi Văn phòng Chiến lược cấp cao do Khương Tề Hạo trực tiếp duyệt: “Đề xuất điều chuyển quyền kiểm soát giai đoạn chiến lược, tách khỏi khối kỹ thuật, đưa về Trung tâm Chiến lược toàn cầu. Mục tiêu: tối ưu hóa ảnh hưởng thị trường, xây dựng hệ thống quản lý tài chính kiểu mới.”

Y chuyển tab sang một mục dữ liệu không tiêu đề, mã hóa bằng chuỗi khóa phụ. Lại một lần nữa, y dùng mã sinh học của Khương Thành Cát. Một đoạn video hiện lên.

Trong video, một người phụ nữ mặc áo blouse trắng đang ghi chép. Mặt bị làm mờ, chỉ nghe được giọng nói: “Đối tượng 04 phản ứng đặc biệt khi giá cổ phiếu xuống. Các mô phỏng cảm xúc có độ trễ 0.2 giây chứng minh việc ghép nhân dạng cảm xúc thành công bước đầu.”

Bên cạnh, một bảng tên bị mờ dần hiện ra: Tô Chi.

Khương Du đẩy ghế về sau. Bàn tay đặt lên bàn gỗ lạnh ngắt. Cảm giác lần đầu tiên trong đời, y đang bước vào một mê cung mà cha mình để lại.

Và trong một thoáng chốc, y nhớ đến cảnh Ngô Tường ghé sát vào Tô Chi trong buổi sáng hôm ấy. Cái tên Tô Chi, một nhân viên không đáng để y chú ý, bỗng nhiên được ghim lại trong đầu y.

Hai ngày sau.

Tại tầng hầm của một tòa nhà hiện đại ở thủ đô Valensia – nơi đặt trụ sở công ty công nghệ tài chính Venix, ánh đèn trắng mờ phủ xuống những bức tường bê tông lót sợi nano chống thu âm, phản âm và truyền sóng. Căn phòng hội nghị không tên này không hiện trong bất kỳ bản đồ công ty nào, cũng không nằm trong hồ sơ pháp lý được công bố của SynCore, nhưng chiếc logo ánh kim nhỏ xíu trên bảng điều khiển góc bàn, lặng lẽ xác nhận rằng mọi hoạt động ở đây đều được liên thông với văn phòng chiến lược của tập đoàn mẹ tại Novera.

Khương Tề Hạo đưa ra một slide – biểu đồ tăng trưởng đầu tư của một loạt quốc gia mới nổi – rồi nhẹ nhàng đặt lên mặt bàn một chiếc USB màu đen.

“Chúng ta đã có dữ liệu hành vi. Giờ chỉ cần để nó tự tạo hành vi.” Ông ta nói, giọng đều đều, không một cảm xúc.

Giám đốc công nghệ của Venix vẫn còn trẻ nhưng dáng người đậm, trầm ngâm một lúc rồi khẽ gật đầu. “Chúng tôi đã thử nghiệm mô hình ở quy mô hạn chế. Phần mềm phản ứng tốt với các biến số tâm lý thị trường. Nó có thể giả lập một lượng lớn tương tác tài chính ảo trong vòng chưa tới 0.8 giây, tạo thành sóng tin giả tự lan truyền.”

“Không cần gọi là giả.” Khương Tề Hạo chỉnh nhẹ, mắt không nhìn vào ai. “Chỉ là định hướng. Khi đa số tin rằng nó thật, thì nó sẽ trở thành thật.”

Ông ta ngồi lùi lại, vắt chân, tay đặt lên đầu gối một cách đầy tính toán. “Veda không phải một phần mềm phân tích. Nó là một hệ sinh thái ảnh hưởng và cái chúng ta đang làm là định nghĩa lại khái niệm niềm tin tài chính. Chúng ta không cần ép ai đầu tư. Chỉ cần họ nghĩ rằng mình đang ra quyết định tự do.”

Không khí trong phòng lặng như thể từng câu ông ta nói đang ngấm vào lớp kính chống đạn. Một trong những thành viên hội nghị đại diện từ quỹ đầu tư ở Trung Đông hỏi nhỏ: “Còn về rủi ro pháp lý? Chính phủ các nước liệu có chấp nhận mô hình này?”

Khương Tề Hạo nhìn thẳng người đó trong ba giây, rồi chậm rãi nói: “Chúng ta không bán công nghệ. Chúng ta chỉ cung cấp dịch vụ tư vấn. Còn kết quả thì là do người dùng quyết định.”

Ông ta đứng dậy, vén tay áo chỉnh lại cổ tay áo sơ mi, mắt nhìn thoáng qua góc trần nơi không có camera, không có cảm biến, nhưng tất cả đều được ghi nhớ trong não của ông ta.

Bước ra khỏi căn phòng, Khương Tề Hạo lấy điện thoại, mở một văn bản mã hóa, và gửi đi đúng một dòng lệnh: “Kích hoạt chế độ lan tỏa thụ động, phân vùng thị trường cấp B tại Nam Á. Thời gian phản hồi: 21 ngày.”

Không ai biết chính xác Veda đang làm gì sau những con số và biểu đồ. Nhưng trong tay Khương Tề Hạo, nó không phải là một chương trình, nó là một bàn cờ. Và ông ta chưa bao giờ quen với việc thua trên bàn cờ của mình.

Liên hệ Call Zalo Messenger
Top
0
0 sản phẩm Xem giỏ hàng → Thanh toán ngay →