Chương 3: Bữa tiệc có dao
Sẵn sàng đọc chương bằng tiếng Việt.
Thiết bị hoặc trình duyệt này chưa hỗ trợ tự đọc. Bạn vẫn có thể đọc nội dung bên dưới.
Trong suốt bữa ăn, cuộc trò chuyện trôi qua bằng những câu hỏi tưởng như tùy hứng, nhưng đều có chủ đích.
“Cậu có đọc kinh tế?”
“Dạ có. Đọc để không bị lừa khi đầu tư.”
“Có theo dõi thị trường?”
“Dạ, nhưng cháu đầu tư bằng kiến thức, không bằng may mắn.”
“Yêu Tiểu Du thật chứ?”
Câu hỏi của Khương Tề Hạo đột ngột đổi chủ đề, trong lòng Ngô Tường đột nhiên chấn động, nếu để ý kỹ sẽ thấy mặt hắn hơi cứng lại. Hắn không nghĩ rằng có thể qua được ánh mắt quan sát của Khương Tề Hạo.
“Cháu đủ tỉnh táo để biết cảm xúc nào là nhất thời.” Cuối cùng hắn nói.
Mỗi câu trả lời, Ngô Tường đều lồng vào đó một nhịp thở biết lùi, một cú xoay ngôn từ không gây phản cảm, vừa như diễn, vừa như sống thật.
Khương Tề Hạo không hỏi nữa. Ông ta cầm khăn ăn, lau tay, ánh mắt không còn tập trung vào hắn mà chuyển sang cháu trai của mình.
“Cháu chọn đúng. Cậu ta không tầm thường.”
Khương Du vẫn im lặng. Nhưng trong lòng y như đang ngồi giữa ranh giới của một cuộc đấu không lời.
Bữa tiệc kết thúc lúc 20 giờ 10 phút.
Khương Tề Hạo đứng dậy, chỉnh lại ve áo, ánh mắt cuối cùng liếc qua Ngô Tường – lần này không dò xét nữa, mà như một lời cảnh báo bằng ánh nhìn.
“Tốt đấy, nhưng đừng quên, ai cũng phải rút vai diễn đúng lúc. Nếu không, vai sẽ rút cậu trước.”
Ngô Tường khẽ gật đầu, nụ cười lễ độ không dao động. Cửa đóng lại chưa đầy năm phút, căn hộ lại trở về dáng vẻ tĩnh lặng thường ngày.
Ngô Tường buông một tiếng thở dài rõ ràng. Hắn bước vào phòng khách, tháo khuy áo sơ mi, nới lỏng cà vạt, rồi thả người cái “phịch” xuống ghế sofa như thể vai mình vừa gánh xong một vở nhạc kịch kinh phí cao.
“Phù… không biết có được đề cử giải “tình nhân phụ xuất sắc” không nhỉ.”
Khương Du im lặng. Y đang đứng dựa lưng vào thành tủ rượu, tay cầm ly nước lọc, không nhìn hắn.
“Tôi diễn có đạt không?” Ngô Tường hỏi, miệng nói mà tay đã tháo nốt cúc áo trên cổ tay, chân co lên ghế như sinh viên vừa tan ca.
Không có câu trả lời.
Hắn cười, nhắm mắt.
“Thôi không cần trả lời đâu. Gương mặt ngài ấy nhìn tôi, chắc là tôi được 9 trên 10.”
Khương Du không nói. Nhưng trong đầu y, một câu đánh giá lặng lẽ hiện lên.
“Cậu ta… diễn đạt. Rất đạt. Không chỉ đúng nhịp, đúng vai, mà còn biết khi nào nên lùi, khi nào nên châm một giọt sắc bén. Và hơn hết… cậu ta thông minh. Kiệm lời một cách nguy hiểm.”
Y lặng lẽ quay đi, ly nước trong tay vẫn đầy.
Ngô Tường nằm xoài ra sofa, chân gác lên tay vịn, đầu hơi nghiêng.
“Thế là hết vai trong hôm nay. Giờ thì tôi về phòng, tiếp tục làm sinh viên nghèo.”
Hắn nói vọng theo dáng lưng Khương Du đang rẽ vào hành lang.
“Anh cũng ngủ ngon, mơ đẹp và nhớ đừng mơ thấy tôi trở thành tình nhân thật.”
“Con mẹ cậu.”
Ngô Tường cười khi tiếng của Khương Du kèm theo cái nghiến răng vẳng lại từ góc tối.
Hai người, hai cánh cửa phòng, khép lại một buổi diễn để bắt đầu một đêm không ai ngủ thực sự yên.
8 giờ sáng hôm sau. Tầng 7 – Trụ sở Cục Điều tra Tài chính và Tội phạm Kinh tế Quốc gia (NIFE).
Căn phòng họp số 4 được đóng kín, đèn trần sáng nhẹ. Mỗi người trước mặt đều có một tập hồ sơ được in khẩn lúc 6 giờ sáng, bìa ngoài in nhãn đỏ: Mật – Hồ sơ Veda – Tập đoàn Syncore.
Đứng đầu cuộc họp là Thẩm Hoài Đăng, Trưởng phòng Điều tra cấp cao, 43 tuổi, nổi tiếng với khả năng “lật dòng tiền như lật ván bài”.
Ông đang chống tay lên bàn, ánh mắt quét một vòng những gương mặt đang lặng lẽ lật hồ sơ.
“Vụ này không đơn giản là trốn thuế.” Ông nói. “Nó là một chuỗi tạo doanh thu ảo có tổ chức, dùng AI để ngụy tạo phân tích dòng tiền, đẩy giá trị cổ phiếu lên đỉnh, rồi “thoát hàng” bằng vỏ bọc đầu tư quốc tế.”
Ông gõ nhẹ vào màn hình chiếu, nơi sơ đồ các công ty con của SynCore đang hiện ra như mạng nhện:
Veda Technologies – Singapore.
Lancer Lab – Estonia.
RoiNet – Panama.
Một công ty vỏ khác – chưa xác định chủ sở hữu.
Tống Vĩ, chuyên viên kỹ thuật, mắt kính mỏng, dáng gầy, tay vẫn cầm bút gõ gõ: “Chúng tôi vừa lần được một đoạn mã mã hóa ba lớp trong phần mềm của Veda. Trùng với dấu vết mà người ẩn danh gửi về ba tháng trước.”
Thẩm Hoài Đăng gật đầu. Trần Đan – chuyên viên phân tích dòng tiền, lật thêm vài trang: “Dòng tiền chảy vào các công ty con này không xuất phát từ đầu tư thật. Nó là tiền nội bộ được chuyển lòng vòng, qua ba lớp đầu tư giả, rồi quay về chính SynCore – tạo thành vòng xoáy “tự mua mình”. Thuần túy là rửa tiền.”
“Và đến giờ,” Thẩm Hoài Đăng nói, “chúng ta mới có một người ở trong đó.”
Ông quay sang Tống Vĩ.
“Báo cáo tình hình Ngô Tường.”
Tống Vĩ gật.
“Cậu ta đã tiếp cận được SynCore từ bên trong. Danh nghĩa: nhân viên lập trình nội bộ. Thân phận bề mặt: sinh viên mới ra trường, hoàn cảnh sạch sẽ.”
“Có tiếp cận được tầng dữ liệu thứ hai chưa?”
“Chưa. Hiện chỉ mới vào tầng hệ thống thông thường. Nhưng theo kế hoạch, cậu ta sẽ tìm cách tiếp cận mạng nội bộ liên kết các chi nhánh nước ngoài. Và… theo báo cáo hôm qua, Ngô Tường đã vào sống chung với Khương Du.”
Một cái tên khiến không khí lặng xuống nửa giây. Nguyễn Hạo – điều tra viên cấp cao, người khoanh tay ngồi cuối bàn chậm rãi nói:
“Tôi từng gặp Khương Du hai năm trước trong một buổi hội nghị bảo mật dữ liệu chứng khoán xuyên quốc gia.”
Mọi ánh mắt nhìn về phía anh.
“Ấn tượng của tôi? Cực kỳ kín đáo. Thông minh. Không gây chú ý, nhưng thực chất kiểm soát được mọi nhịp trong hội trường.”
Thẩm Hoài Đăng hỏi: “Cậu nghi ngờ y dính đến vụ Veda?”
Nguyễn Hạo gật chậm. “Tôi không khẳng định. Nhưng nếu tôi là người điều hành đường dây rửa tiền ấy, tôi sẽ chọn một người như Khương Du làm “vách kính”. Không đứng sau chỉ đạo, nhưng đủ năng lực che chắn và nhận đòn nếu có biến.”
Tống Vĩ xen vào: “Chúng tôi chưa thấy dấu hiệu trực tiếp từ Khương Du. Các lệnh giao dịch ảo đều được thực hiện từ các chi nhánh nước ngoài, không qua tay y.”
“Chính vì thế mới nguy hiểm,” Trần Đan nói, “nếu một lãnh đạo cấp cao mà không để lại vết gì, thì chỉ có hai khả năng: hoặc vô can, hoặc rất giỏi. Tôi không hiểu sao các cậu lại quyết định tiếp cận tên đó.”
“Mẹ kiếp, hên lắm mới xui được thế này.” Tống Vĩ lẩm bẩm.
Thẩm Hoài Đăng lật trang cuối của hồ sơ, dằn tay xuống bàn:
“Được rồi. Mục tiêu trước mắt: Duy trì vỏ bọc của Ngô Tường. Xác định người đứng sau lớp mã ẩn trong hệ thống Veda. Tìm cách tiếp cận máy chủ nội bộ chi nhánh nước ngoài, nơi khởi phát giao dịch gốc.”
Ông ngừng lại một chút, nhìn quanh.
“Và… giữ mắt thật chặt vào Khương Du. Không để cảm tính làm lệch hướng, nhưng không để sự “sạch sẽ” của y làm mờ trực giác của chúng ta.”
Không ai nói gì. Nhưng từng người cúi đầu xác nhận. Cuộc họp kết thúc lúc 9 giờ 12 phút. Tống Vĩ là người cuối cùng rời phòng. Trước khi bước ra, Tống Vĩ quay lại, nhìn chỗ ngồi của sếp mình.
“Hy vọng,” Tống Vĩ nói thầm, “Ngô Tường biết rõ mình đang bơi trong loại nước nào.”
Thứ Hai, 7 giờ 57 phút sáng. Tầng 21 – Tòa nhà SynCore.
Thang máy đông nghẹt. Người ta nói nhỏ, tay cầm ly cà phê, mắt dán điện thoại, cổ đeo thẻ nhân viên như một phần da thịt không thể thiếu.
Ngô Tường đứng sát góc trái thang máy. Áo sơ mi trắng nhăn nhẹ, buông ngoài quần, quần jeans xanh bạc màu, chân đi sneaker đế mòn. Trên sống mũi là chiếc kính gọng đen không tròn cũng không vuông, đúng kiểu sinh viên mới tốt nghiệp, thạo máy nhưng không thạo đời.
Tay trái hắn ôm laptop cá nhân, tay phải cầm ổ bánh mì gặm dở. Hắn ngáp. Một cú ngáp có tính toán – vừa đủ khiến người bên cạnh nhìn hắn như một thằng coder lười biếng vô hại.
Bàn làm việc được xếp ở góc phòng kỹ thuật phụ trách hạ tầng mạng nội bộ. Máy tính đã bật. Màn hình hiện giao diện hệ thống SynCore – màu xanh đậm, nền đen, font sans-serif lạnh lùng như thái độ Khương Du vào buổi sáng.
Người ngồi bàn bên quay sang: “Cậu là người mới à?”
“Ừ, tên Ngô Tường. Mới từ dưới đất chui lên.”
Người kia bật cười. “Tốt, ở đây thiếu người từ dưới đất chui lên như cậu.”
“Tốt, tôi thích nói nhảm,” Ngô Tường đáp, giơ tay bắt. “Rất vui được gặp cậu.”
Trong buổi sáng đầu tiên, hắn không làm gì nhiều, chỉ cài vài bản vá hệ thống, update cơ sở dữ liệu máy trạm, lướt qua một vài đoạn log thử nghiệm.
Không quá nổi bật, không vô dụng, vừa đủ để trưởng nhóm thấy hắn biết việc, nhưng chưa có gì đáng chú ý.
Đến trưa, hắn ăn cơm cùng nhóm kỹ thuật. Mọi người ngồi quanh bàn tròn ở căn tin, kể chuyện về “lỗi huyền thoại tháng trước” khiến toàn bộ dữ liệu vùng Q7 mất trong 5 giây.
Ngô Tường cười đúng chỗ, gật đúng lúc, và… ghi nhớ từng khuôn mặt. Một tay tên Bùi Hiển hay trực đêm. Một tay tên Trác Lâm khoái bật VPN trái phép để chơi game. Cô gái tóc ngắn tên Hân Hân lạnh lùng, giỏi, nhưng cực kỳ ghét ai hỏi chuyện cá nhân.
“Tốt. Vậy là có chỗ để bắt đầu “mượn tay” nếu cần. Còn giờ, tiếp tục làm cái thằng nhân viên không nổi bật.”
Chiều cùng ngày.
Ngô Tường ngồi gõ đoạn code mẫu trên hệ thống sandbox, giả vờ không biết một đoạn log hệ thống đang có lỗi rồi giả vờ phát hiện, rồi giả vờ sửa đúng để trưởng nhóm thêm thiện cảm.
Đến gần 17 giờ, mọi người bắt đầu lục tục dọn đồ. Ngô Tường ngáp lần nữa, lần này là thật. Hắn đứng dậy, định đi rửa mặt. Và ngay lúc ấy từ góc phòng phía xa hắn thấy một bóng người thoáng qua.
Một cô gái.
Tóc dài buộc thấp, áo blouse trắng kiểu kỹ thuật viên, thẻ nhân viên đeo nghiêng, đang ôm một chồng tài liệu dày, bước vào phòng AI Systems & Applied Intelligence.
Ngô Tường nheo mắt.
Cô gái ấy… không giống ai trong phòng kỹ thuật. Dáng đi nhanh, dứt khoát, nhưng ánh mắt lại có chút gì đó cảnh giác như thể luôn đề phòng bị người khác nhìn thấy mình mang gì.
Hắn hỏi khẽ người bàn bên:
“Ê, bên phòng AI là ai vậy?”
“À, Tô Chi, Phó phòng bên đó. Trẻ mà giỏi lắm. Là người phụ trách đào tạo AI Veda nội bộ luôn đấy.”
“Veda?”
“Ờ. Nghe bảo là ứng dụng phân tích tài chính, nhưng đợt này toàn thấy bảo trì. Hình như bên trên đang rà soát lại luồng xử lý.”
Ngô Tường gật nhẹ. Tim hắn nhảy một nhịp.
“Veda. Và cô gái tên Tô Chi.”
Ánh mắt hắn dõi theo bóng dáng Tô Chi đi vào phòng, cửa kính mờ khép lại ngay sau đó.
Cuối ngày làm việc đầu tiên, Ngô Tường bước ra khỏi SynCore với vai diễn “lập trình viên hơi lầy” được giữ vững. Không ai chú ý đến hắn, không ai nhớ hắn gõ máy thế nào. Không ai thắc mắc vì sao hắn không hỏi gì về hệ thống mới. Nhưng trong đầu hắn, bản đồ tiếp cận đã bắt đầu hiện hình.
“Tô Chi, Phòng AI. Veda nằm ở đó. Nếu có ai biết cách mở cánh cửa tiếp theo, thì chính là cô ấy.”
Ngày thứ hai đi làm, Ngô Tường đến sớm hơn thường lệ, không phải vì chăm chỉ, mà vì muốn biết ai là người mở cửa phòng kỹ thuật đầu tiên. Hắn ngồi trong quán cà phê dưới chân toà nhà, nhìn lên qua kính, đồng hồ đếm ngược trong đầu.
7 giờ 43 phút.
Một bóng dáng xuất hiện nơi cổng quẹt thẻ. Không ai khác: Tô Chi – áo khoác mỏng xám tro, tóc cột thấp, đeo tai nghe màu trắng, tay ôm một tập tài liệu, bước đi vội vã.
“Vẫn là người đầu tiên,” hắn nghĩ, “tức là hoặc yêu công việc, hoặc có điều cần giấu giếm.”
Ngô Tường đứng dậy, thanh toán vội, và bước theo cách Tô Chi hai thang máy.
Tầng 21, 7 giờ 49 phút.
Tô Chi bước ra từ thang máy phía đông. Ngô Tường chọn thang phía tây, và đúng như tính toán, họ gặp nhau tại hành lang giao cắt trước cửa phòng AI.
Bàn tay cô trượt nhẹ khi lôi chìa khoá từ túi áo. Một vài tờ giấy trong tập hồ sơ rơi ra, bay xoà vào hành lang lát gạch sáng.
Không cúi xuống nhặt ngay, cô liếc về phía Ngô Tường như một phản xạ đề phòng mang tính bản năng. Hắn hiểu ánh mắt đó, nó không phải là sự bối rối của một cô gái yếu đuối mà là sự đề phòng của một người từng giữ nhiều thứ trong tay hơn là mảnh giấy.
Ngô Tường bước chậm lại
“Cho tôi giúp.” Hắn nói nhẹ, khẽ cúi xuống nhặt những tờ giấy trải trên nền đá hoa, vài biểu đồ, một tờ in lệnh kiểm tra hệ thống học sâu.
Tô Chi cúi theo. Mái tóc cô chạm nhẹ vai hắn, một chuyển động vô thức nhưng làm nhịp thở của hắn dừng lại trong một thoáng. Không phải vì va chạm mà vì hắn đang quá gần tâm hệ thống.
“Cảm ơn!” Cô nói, rất ngắn, khi nhận lại xấp giấy.
“Tôi là Ngô Tường, mới đến hôm qua,” hắn cười nhẹ, “phòng 3B, làm máy chạy chậm hơn AI bên cô.”
Cô gật, không cười.
“Tô Chi.”
“Nghe rồi. Truyền thuyết về người có thể đọc log AI như đọc thơ.” Hắn nửa đùa, nửa khen, câu nói không vượt quá giới hạn nhưng đủ để không nhạt.
Cô hơi nhíu mày. “Chỉ là tôi biết cách theo dõi đầu vào. Còn thơ thì vẫn thích loại không có người đọc.”
“Chà, câu đó hay đấy,” hắn gật, đứng thẳng, “vậy, nếu một ngày nào đó log AI biết viết thơ, chắc tôi sẽ tìm cô ký tên bản quyền.”
Tô Chi nghiêng đầu, như không rõ nên mỉm cười hay nên bỏ đi. Cửa phòng AI bật mở từ bên trong, một nhân viên khác gọi cô. Cô bước đi không vội, nhưng cũng không nói lời nào nữa.
Còn hắn thì đứng yên nhìn theo như người vừa chạm tay vào một cánh cửa có khóa, và cái ổ khóa đó đang hé nắp.
“Tôi đợi cô đưa cho tôi thứ tôi cần.” Ngô Tường thầm nghĩ.
Buổi làm việc trôi qua như thường lệ. Ngô Tường hoàn toàn giữ vai diễn “lập trình viên mờ nhạt” của mình. Không hỏi nhiều, không tỏ ra hứng thú. Hắn làm việc chăm chỉ, đủ để nhóm kỹ thuật ghi nhận, nhưng không để ai chú ý.
Và đến cuối ngày, khi mọi người lục tục ra về, hắn bước xuống bằng thang bộ thay vì chờ thang máy, chỉ để lướt ngang qua cửa phòng AI một lần nữa.
Qua khe cửa kính mờ, hắn thấy bóng Tô Chi vẫn đang ngồi trước màn hình, ánh đèn xanh hắt lên gò má cô như một thứ hào quang lạnh lẽo.
“Ngồi lại sau giờ. Một, là dự án bị trễ, hai, là có chuyện cần giấu, ba… là đơn độc đến mức không muốn về nhà.”
Dù là gì, thì tất cả những điều đó đều là mồi. Và hắn vốn là người không bao giờ bỏ qua một tín hiệu nhỏ mở ra một cơ hội.
Buổi sáng thứ Tư, 7 giờ 45 phút.
Khương Du bước vào tòa nhà SynCore với sự chính xác của một cái đồng hồ Thụy Sĩ. Gió thổi ngược qua hành lang tầng một, không làm xô một sợi tóc trên mái đầu gọn gàng. Áo sơ mi đen cài kín cổ, giày bóng loáng, cặp da kẹp dưới tay, ánh mắt như thường lệ, không để ai lọt qua hàng mi ấy mà không có lý do chính đáng.
Y ghét sự bất ngờ và càng ghét hơn những thứ khiến y phải dừng bước mà không hiểu vì sao.
Sáng nay, khi cùng đội kiểm tra bước qua tầng 21, ánh mắt Khương Du vô tình lướt thấy một cảnh tượng tưởng như vô thưởng vô phạt: Ngô Tường đang đứng trước cửa phòng AI, nói gì đó với Tô Chi. Cả hai đều không cười. Nhưng Tô Chi khẽ gật, cầm lấy thứ gì đó – có vẻ là tập tài liệu – rồi quay đi.
Ngô Tường cũng bước ngược chiều, không để ý đến ai. Mọi thứ bình thường. Quá bình thường. Nhưng chính vì thế mà Khương Du cần phải suy nghĩ.
“Cậu ta để ý Tô Chi?”
Y nhíu mày, tay vẫn đặt trên tay nắm cửa thang máy, nhưng đầu óc đã tách khỏi quỹ đạo công việc thông thường.
Trong phòng làm việc, Khương Du gọi trợ lý chuyển cho y bản báo cáo kỹ thuật của phòng AI về tiến độ bảo trì phân hệ Veda. Tờ thứ ba, cột phụ trách ghi rõ: Mã log 2.3.7. – Tô Chi – Xác minh bất thường trong dữ liệu phân tích hành vi đầu tư.
Khương Du dừng tay. Chỉ một thoáng nhưng vạch nghi ngờ mảnh đã kịp vẽ vào tâm trí y một dấu chấm hỏi. Y nhớ mang máng, lần bảo trì gần nhất là tháng trước. Khi đó, đội AI chỉ gửi báo cáo tóm lược, không có tên cá nhân.
Tại sao lần này Tô Chi lại tự xử lý phân đoạn 2.3.7 – đúng đoạn mà phía nước ngoài từng gửi cảnh báo?
“Chỉ là trùng hợp. Hoặc là không.”
Khương Du không nói với ai. Y chỉ ngồi im, vuốt nhẹ qua tập hồ sơ, mắt hơi nheo lại như nhìn qua một lớp kính mờ.
Chiều hôm đó, y đi kiểm tra đột xuất hệ thống CoreNet tầng dữ liệu. Khi đến khu kỹ thuật, Ngô Tường đang cài đặt lại máy trạm. Hắn đứng dậy ngay khi thấy Khương Du.
“Chào anh.”
Khương Du không đáp lời. Y chỉ nhìn hắn, đúng 3 giây.
“Cậu thích Tô Chi?” Một câu hỏi không được thốt ra nhưng y bỗng thấy khó chịu. Y lập tức đi qua.
Ngô Tường nhìn bóng lưng y, bĩu môi:
“Tưởng anh lạnh lùng thì giống tổng tài trong truyện à?”
Nói xong, hắn nghe tiếng cười nhẹ phía sau:
“Thì sếp đúng là tổng tài mà!”
Là Trương An ở phòng 3B. Ngô Tường xùy một tiếng, đáp lại:
“Tổng tài mặt lạnh thì có.”
Đêm đó, trong căn hộ cao cấp ngập ánh đèn vàng, Khương Du ngồi một mình trong phòng làm việc. Cốc cà phê trên bàn đã nguội. Ngô Tường vẫn chưa về hoặc đã về và lặng lẽ chui vào phòng. Khương Du không quan tâm, ít nhất là đáng ra nên như vậy.
Y mở lại hệ thống camera hành lang công ty. Đoạn ghi hình hiện ra. Khung hình: Tầng 21, 7 giờ 45 sáng.
Tô Chi bước ra, Ngô Tường tiến tới. Ánh mắt hai người nhìn nhau quá lâu đối với một mối quan hệ công sở thông thường. Khương Du tắt màn hình một cách đột ngột.
Y dựa lưng vào ghế. Ánh mắt dừng lại nơi cửa sổ, ngoài kia là ánh sáng thành phố phản chiếu xuống sông như một dải dịu dàng. Y quả thật thấy không vui, nhưng không thể vặn hỏi Ngô Tường. Dù sao, họ cũng không phải tình nhân hợp pháp.
Chiều thứ năm, trời đổ mưa nhẹ. Ngô Tường Ngô Tường đứng dựa lưng vào tủ hồ sơ, tay cầm hộp sữa đậu nành, loại có dòng chữ “không đường” in trên vỏ hộp. Hắn không thực sự thích loại này, nhưng nghe nói Tô Chi thường uống. Vậy nên… cầm cho giống.
“Uống sữa đậu mà không đường giống như đọc log mà không có bug vậy.” Hắn nói, khi thấy Tô Chi đi ngang. Cô dừng lại, nhìn hắn rồi nhìn hộp sữa.
“Vậy sao cậu vẫn uống?”
“Vì muốn hiểu tại sao có người thích.” Hắn mỉm cười. “Hoặc giả muốn giống ai đó trong vài phút.”
Tô Chi không đáp nhưng nhìn ánh mắt ấy, Ngô Tường biết hắn đã đi được thêm một nước cờ nhỏ.
Tại căng tin tầng 5, lần đầu tiên họ ngồi ăn trưa chung. Không phải ngẫu nhiên mà là một sự xắp xếp nho nhỏ. Tan ca, hắn đứng chờ thang máy đúng lúc cô đi ngang. Cùng tầng, cùng quẹt thẻ, cùng chọn món.
“Ngồi đây được không?”
“Tuỳ cậu.”
Bữa ăn diễn ra trong sự im lặng nhẹ nhàng. Không có pha trò, không có cố làm quen nhưng Tô Chi không đứng dậy sớm, và… đó là tín hiệu.
Giữa lúc Tô Chi đi lấy thêm tráng miệng, Ngô Tường để mắt thoáng qua màn hình điện thoại của cô sáng lên.
“*.vda.cache.lock”.
Hắn nhớ, dữ liệu Veda dạng khoá tạm thời, mở trong một session, không sao lưu. Ngô Tường nuốt trọn thìa cơm cuối như không có gì.
Đêm cùng ngày, tại căn hộ cao cấp, Ngô Tường ngồi trên sofa, chân vắt chéo, điện thoại áp sát tai.
“Tôi đang tiến gần.” Hắn nói nhỏ. “Cô ấy không phòng bị. Không có lý do để nghi ngờ.”
Đầu dây bên kia là Tống Vĩ, giọng thì thào: “Có tin gì từ hệ thống Veda chưa?”
“Còn sớm. Cô ấy mới chỉ tiếp cận tầng ngoài. Nhưng tôi thấy cô ấy từng thao tác qua log 2.3.7.”
“Là đoạn dữ liệu bị can thiệp ba tháng trước.” Tống Vĩ chậm rãi nói. “Nếu cô ấy truy xuất được đường dẫn gốc…”
“Tôi sẽ biết sớm thôi.”
Im lặng vài giây rồi Ngô Tường hỏi: “Còn phía trên, có động thái gì không?”
Tống Vĩ thở dài. “Khương Du chỉ là vỏ bọc, y không lộ ra chút động cơ nào. Trước mắt cứ để ý đến Tô Chi, dù sao Veda cũng là mắt xích và có thể cô ta giữ chìa khoá.
Cuộc gọi kết thúc. Ngô Tường tắt màn hình, quăng điện thoại lên ghế. Hắn bước vào phòng tắm, để nước nóng xả từ từ lên vai. Hơi nước bốc lên như màn sương bao phủ. Trong gương, hình ảnh một Ngô Tường khác nhìn lại hắn: Không còn là kỹ sư phần mềm, không còn là “người tình thuê tạm” mà là một quân cờ.
