Chương 4: Bàn cờ bắt đầu xoay
Sẵn sàng đọc chương bằng tiếng Việt.
Thiết bị hoặc trình duyệt này chưa hỗ trợ tự đọc. Bạn vẫn có thể đọc nội dung bên dưới.
Sáng hôm sau Ngô Tường nhận được tin nhắn từ Tô Chi: “Tầng dữ liệu 2.3.7 đang lỗi ở session mở. Cậu có rảnh không? Tôi cần người nhìn giúp một lượt.”
Ngô Tường ngẩng lên khỏi màn hình mỉm cười nhè nhẹ. Hắn trả lời: “15 phút nữa tôi sang.”
Tin nhắn đến sau đó vài giây: “Tôi thấy cậu xử lý đoạn log hôm qua rất nhanh. Nên lần này tôi mới nhờ.”
“Không có gì, đừng ngại.”
Hắn trả lời xong, trong lòng tự nhủ: “Vậy là cô đã bắt đầu tin tôi rồi.”
Phòng AI. Ngô Tường bước vào với một gói bánh quy và hai hộp sữa đậu nành không đường. Tô Chi đang cúi sát màn hình, gõ lệnh truy xuất luồng log tầng 2.3.7. Dữ liệu hiện lên thành dòng chạy xám đặc trưng của Veda.
“Cậu đến đúng lúc.” Cô nói, không rời mắt khỏi màn hình.
“Tôi đem cả sữa không đường. Đủ combo.” Hắn đặt đồ lên bàn.
Cô gật nhẹ, không nói thêm. Hắn kéo ghế ngồi cạnh, giữ khoảng cách vừa đủ.
Hai người nhìn vào màn hình. Tô Chi chỉ vào một cụm log đang chồng giá trị:
“Đây là log hành vi đầu tư tuần trước. Cậu thấy không, đến đoạn cuối, session xử lý hơi lệch chuẩn.”
Ngô Tường gật đầu. “Chạy nhanh hơn mấy log khác nhỉ?”
“Ừ. Vẫn hợp lệ, không lỗi kỹ thuật. Nhưng tốc độ xử lý và thời gian đóng session ngắn hơn bình thường 0.6 giây.” Cô nói, tay gõ thêm một lệnh so sánh.
“Có thể do bản cập nhật nền tối ưu thuật toán?” Hắn gợi.
“Tôi cũng đang nghĩ vậy. Hoặc do thuật toán học sâu tự điều chỉnh phản hồi. Không chắc. Tôi đang kiểm tra lại thôi,” cô nói, “log không sai, chỉ hơi… khác.”
Ngô Tường nhìn cô, rồi nhìn màn hình.
Hắn nuốt nhẹ một hơi. Veda không chỉ là AI tài chính, nó là một hệ thần kinh liên kết, và cô gái này, đang chạm tay vào đúng nơi sống còn của nó.
“Tôi không hiểu hết đâu,” hắn thành thật, “nhưng tôi thấy log này xử lý nhanh hơn bình thường.”
“Cậu để ý tốt đấy!” Tô Chi gật đầu.
Hôm nay, hắn đã nhìn thấy mặt trong của Veda, và biết được, muốn chạm vào nó, hắn không chỉ cần kỹ năng, hắn cần một người mở cửa.
Tối cùng ngày. Hắn gửi tin nhắn mã hoá đến Tống Vĩ: “Cô ta giỏi hơn dự đoán. Có thể là chìa khóa. Nhưng cũng có thể là người canh giữ duy nhất.”
Tống Vĩ trả lời: “Giữ nguyên tốc độ tiếp cận, đừng để bị phát hiện. Cô ta có thể là ranh giới giữa thành công và thất bại.”
Ngô Tường tắt thiết bị, nằm dài trên ghế sofa, nhắm mắt suy nghĩ mông lung cho đến khi bụng hắn sôi réo. Hắn nhớ ra hôm nay chị giúp báo bận việc nhà đột xuất không đến nấu cơm. Ngô Tường vùng dậy, đi vào bếp.
Hôm nay Khương Du về sớm hơn so với thường lệ. Vừa mở cửa bước vào nhà, một mùi lạ sộc vào mũi y. Không, không hẳn là thối, cũng không hẳn thơm. Chỉ là một hỗn hợp kỳ quái giữa cà chua cháy xém, trứng và hành bị cháy đen ở một góc xa xôi nào đó.
Y nhíu mày, bước về phía bếp. Và rồi…
Trong căn bếp sáng loáng vốn chỉ để chụp ảnh tạp chí, Ngô Tường đang đứng, tay trái cầm nắp nồi, tay phải đảo thìa gỗ với một sự tập trung đầy nguy hiểm. Áo sơ mi hắn xắn lên hai nấc, tóc có vài sợi ướt mồ hôi, và mặt thì nghiêm trọng như đang gỡ bom.
Căn bếp tung tóe.
Dao cắm lệch lạc vào giá, nước luộc trào ra sàn, cà chua cắt nát, bát đĩa ngổn ngang như vừa có vụ truy bắt tội phạm cấp quốc gia.
Khương Du khoanh tay, cố kìm giọng mình lại. Ngón tay y động đậy như muốn bóp chết sinh vật đang nhăn nhở kia.
“Chị giúp việc đâu?”
Giọng y lạnh và có chút nghiến, gió rít qua kẽ răng.
Ngô Tường ngẩng lên. Mặt không có chút tội lỗi nào.
“Nghỉ đột xuất. Tôi đói.”
“Và cậu chọn cách phóng hỏa căn hộ của tôi?”
“Tôi chọn nấu món tôi thèm.” Ngô Tường hất cằm về phía nồi. “Canh trứng cà chua. Món chị ấy nấu rất ngon. Nhưng nay không có chị ấy thì tôi phải tự xử lý.”
Khương Du bước lại gần. Nhìn nồi canh đang sôi ục ục với trứng nổi lềnh bềnh như bèo tấm, cà chua còn nguyên cả quả bơi lội như hòn non bộ.
Y thở ra.
“Đưa đây.”
“Hả?”
“Đũa. Đưa.”
Khương Du không đợi, giằng lấy đũa như một phản xạ.
“Tôi không muốn chết vì bữa tối cậu nấu.”
Mười phút sau, trong khi Ngô Tường ngồi bệt xuống sàn dọn dẹp đống bát đĩa như vừa qua bão cấp mười, Khương Du đứng trước bếp, nồi canh sôi nhẹ, đều và gọn. Trứng tan mịn, cà chua hòa sắc, mùi thơm dịu ngọt dâng lên cùng hơi nước.
Trong lúc y nấu ăn, áo vest đã cởi, tay áo sơ mi trắng gập gọn gàng. Cổ tay nổi gân nhẹ mỗi khi cầm muôi khuấy đều trong nồi.
Ngô Tường liếc lên, nghĩ bụng: “Chết tiệt, tổng tài nấu ăn cũng đẹp. Y như phim.”
“Chắc trai đẹp đều nấu ăn ngon. Hoặc trai đẹp đều giấu kỹ hồ sơ hình sự.” Hắn gãi đầu, nghĩ thêm.
Bữa tối diễn ra trên chiếc bàn ăn gỗ mun dài tám chỗ nhưng chỉ có hai người, ngồi cách nhau ba ghế. Canh trứng cà chua, trứng cuộn, rau cải xào và một đĩa cá hồi áp chảo còn nóng.
Ngô Tường nhấc thìa lên, húp một ngụm canh đầu tiên, mắt hắn nhíu lại. Không phải vì nóng, mà vì ngon đến mức hắn thấy phiền.
“Anh thường xuyên nấu ăn?” Hắn hỏi.
“Không,” Khương Du đáp, “chỉ khi muốn sống sót.”
Ngô Tường cười khẽ. “Vậy hôm nay là lần hiếm hoi?”
“Là lần bắt buộc.”
Cả hai im lặng một lúc, chỉ nghe thấy tiếng Ngô Tường hăng hái ăn. Một lúc sau, Ngô Tường chống cằm, nhìn quanh: “Anh luôn ở một mình trong căn hộ rộng thế nào sao?”
Khương Du không ngẩng đầu. “Không phải cậu đang ở cùng sao?”
“Ờ… phải.” Hắn cười.
“Chỉ là tự hỏi. Người như anh, về nhà một mình, có thấy trống không?”
Khương Du dừng đũa.
“Tôi không có thời gian để trống.”
Bữa ăn kết thúc, Ngô Tường rửa bát, Khương Du đứng tựa cửa, nhìn vào.
“Cậu biết rửa không đấy?”
“Tôi không biết nấu chứ rửa bát thì cũng thành thạo từ hồi sinh viên rồi.”
“Ờ. Tốt.”
Cả hai nhìn nhau đúng một giây rồi quay đi. Ngô Tường gấp khăn lau bếp, quay lưng lại phía Khương Du.
“Cho tôi hỏi thật, vì sao anh lại ký hợp đồng tình nhân với tôi đúng ba tháng?”
Khương Du rót cho mình một ly nước lọc.
“Cậu tò mò à?”
“Không. Nhưng tôi hay thắc mắc mấy thứ chẳng liên quan.”
Khương Du nhấp nước, chậm rãi trả lời hắn: “Vì ba tháng là thời hạn Khương Tề Hạo ở lại trong nước.”
“Vậy Chủ tịch sẽ rời đi?”
“Phải, ông ta sẽ bàn giao Tập đoàn cho tôi và khởi lập một chi nhánh lớn ở Mỹ.”
“Rồi sau đó?”
“Cậu được trả nốt phần còn lại, rồi biến khỏi nhà tôi.”
“Anh không sợ tôi sẽ nói tất cả với Khương Tề Hạo sao?”
“Cậu không dám, và cậu cũng không ngu đến thế.”
Ngô Tường khẽ cười.
“Anh lạnh lùng như vậy chắc từ nhỏ đã quen sống một mình rồi nhỉ.”
Khương Du im lặng, chỉ nghe thấy tiếng cốc thuỷ tinh đặt nhẹ xuống bàn. Ngô Tường lau bếp, rửa tay xong tháo tạp dề nhét vào máy giặt. Hắn vừa lau tay vừa hỏi:
“Bố mẹ anh đâu?”
Khương Du không nói, đi lên cầu thang. Chắc y nghĩ, y đã nói quá nhiều, hoặc y chẳng rảnh hơi mà nghe tên tình nhân hợp đồng kia lải nhải.
Còn Ngô Tường, đương nhiên hắn biết bố mẹ Khương Du “ở đâu” nhưng vẫn cố tình hỏi. Hắn muốn đào xới y, chẳng vì gì cả, nghiệp vụ thôi.
Tối hôm đó, trong phòng riêng, Khương Du mở laptop, gõ vài dòng ghi chú. Rồi y dừng lại. Không hiểu vì sao, trong file word về kế hoạch hợp tác tài chính y lại lỡ tay gõ “Ngô Tường – Canh trứng”.
Y vội xóa đi.
Ngày hôm sau, chiều muộn, không khí ở tầng trung tâm xử lý dữ liệu SynCore trầm xuống như tiết trời sắp chuyển mưa. Một thông báo nội bộ được gửi đến toàn hệ thống với tiêu đề ngắn gọn: “Cảnh báo truy cập bất thường – khu vực hệ AI tầng lõi 1B.”
Ngô Tường đang ngồi ở bàn làm việc, tay vẫn gõ nhịp đều đặn lên bàn phím. Hắn dừng lại ngay khi thông báo hiện lên. Không quá ngạc nhiên chỉ là sớm hơn hắn tính toán.
Hắn đã từng chạm vào “cổng sau”, một lối truy cập âm thầm vào phân vùng lưu trữ tạm nơi hắn phụ trách kiểm tra định kỳ dữ liệu lỗi. Hắn không lấy gì cả, chỉ quan sát. Tín hiệu đã được mã hóa và phản chiếu ngược bằng trình điều phối ngầm, đảm bảo không thể truy ra đích danh. Nhưng nếu đội an ninh rà kỹ, kiểu gì cũng thấy thứ gì đó lạ lùng đã từng hiện diện.
Mà ở đây, chỉ một dấu hiệu “lạ lùng” cũng đủ để hắn vào danh sách cần theo dõi.
Trên màn hình đối diện, dữ liệu truy vấn log hệ thống phòng AI đang được khóa lại. Hắn nheo mắt, quan sát các phản ứng từ nhóm kỹ sư an ninh. Một vài người bắt đầu gửi lệnh rà soát đồng loạt từ trung tâm điều phối.
Chuyện sẽ không trôi qua trong yên ả.
Trong phòng họp kỹ thuật, một nhóm nhỏ được triệu tập khẩn. Tô Chi có mặt, không giấu nổi sự hỗn loạn trong ánh mắt.
“Đây là truy cập bất thường từ tầng dữ liệu phụ – phân vùng không được phân quyền cho ai ngoài nhóm AI lõi và giám sát đặc biệt,” Một kỹ sư an ninh nói, “thời điểm phát sinh cách đây khoảng 36 tiếng. Không có lệnh hệ thống chính thức nào ghi nhận việc này.”
Tô Chi nhìn đoạn log được trình chiếu trên màn hình. Cú truy cập rất khéo. Không phải kiểu phá hoại mà như ai đó muốn xem không để lại dấu vết.
“Có ai từng bảo trì hệ thống tại khu vực đó không?” Cô hỏi.
Một vài cái tên được nhắc đến. Trong đó có Ngô Tường – phòng Hệ thống cơ sở dữ liệu 3B.
“Anh ta từng kiểm tra định kỳ phân vùng lưu tạm hôm thứ Hai.” Một người nói. “Có quyền truy cập vào vùng phụ nhưng không thể hiện tín hiệu ở lõi AI.”
Bên dưới tầng lõi quản lý hệ thống AI, một cuộc gọi gấp được chuyển đến văn phòng Lạc Thanh Vân – Giám đốc Dự án Veda.
“Chúng tôi phát hiện truy cập bất thường tại phân tầng lõi, thời điểm trùng khớp với hoạt động bảo trì của một nhân sự phòng 3B. Cần chỉ đạo khẩn.” Trưởng phòng AI nói.
Ở đầu dây bên kia, Lạc Thanh Vân nói như ra lệnh: “Triệu tập toàn bộ nhân sự liên quan về khu phân tích an ninh. Không giải trình qua văn bản. Tập trung tại chỗ.”
Lạc Thanh Vân là người phụ trách tầng bảo mật cao nhất của hệ thống, bà ta có thói quen ra quyết định như quân sự – nhanh, dứt khoát, không cần giải thích.
Tại phòng làm việc 3B, Ngô Tường ngồi yên, nhưng từng dây thần kinh như vỡ tung. Hắn vừa lướt qua các bản log giám sát hệ thống được chia sẻ nội bộ thì thấy tín hiệu truy cập lạ bị phát hiện đúng ngay thời điểm hắn từng kiểm tra vùng lưu trữ phụ. Không thể ngồi chờ nữa. Nếu bị lộ, hắn không còn đường rút.
Tống Vĩ là phương án cuối cùng. Nhưng giờ này, liệu Tống Vĩ có can thiệp kịp không? Mà ngay cả khi Tống Vĩ xuất hiện, liệu có đủ khả năng truy xuất dữ liệu nội bộ SynCore? Bụng hắn quặn lại. Tim như muốn nhảy vọt khỏi lồng ngực.
Cốc, cốc, cốc.
Ba tiếng gõ cửa giống như ai đó cầm búa nện vào tim hắn. Ngô Tường đứng dậy, ra mở cửa. Ba nhân viên an ninh trong đồng phục SynCore bước vào.
“Ngô Tường, chúng tôi đề nghị anh theo chúng tôi tới tầng điều tra hệ thống AI để phục vụ quá trình xác minh kỹ thuật.”
Giọng nói nhẹ như thể mời đi ăn trưa nhưng trong từng từ là áp lực thép lạnh. Hắn gật đầu bước ra ngoài một cách vô cùng hợp tác. Không được để lộ vẻ sợ hãi. Mình không phải là tội phạm, chỉ là kỹ sư bị “mời hợp tác kỹ thuật”, phải giữ vai.
Hành lang dẫn xuống tầng lõi lạnh buốt. Lâu rồi hắn chưa quay lại khu vực này, cũng không bao giờ muốn xuống lại nếu không có lệnh. Khi đến nơi, cánh cửa sắt dày đặc logo bảo mật của SynCore đóng sập phía sau lưng hắn. Âm thanh đó như thể một dấu chấm than vào sự tự do cuối cùng.
Trong phòng, ánh đèn trắng phẳng lì. Không ai nói, chỉ có tiếng bàn phím lách cách, tiếng điện tử rít nhẹ từ tường. Trên bàn họp lớn hìn tròn một số người đã ngồi. Có ba gương mặt hắn lạ, nhưng cũng có những gương mặt quen: một kỹ sư bảo trì hệ thống, một nhân viên phụ trách mã hóa dữ liệu AI phụ, và…
Tô Chi.
Cô ngồi đối diện hắn, cứng đờ như một khối lập phương. Tô Chi không nhìn hắn, không một lần. Nhưng hắn biết cô nghi ngờ, và có lẽ Tô Chi đã nói tên hắn.
Phòng họp tầng lõi được thiết kế như một khối lập thể kín, tường làm từ vật liệu cách âm hai lớp, không ánh sáng tự nhiên, chỉ có hệ đèn trần trắng. Mỗi tiếng động vang lên đều bị khuếch đại như thể mọi thứ đang diễn ra trong một buồng cộng hưởng.
Ngồi ở đầu bàn là Lạc Thanh Vân, bà ta mặc bộ đồ xám tro ôm sát, cổ áo cao cài đến tận cằm, chỉ để lộ đôi mắt sắc như lưỡi gươm đã rèn, quan sát từng người. Không ai trong phòng dám nhìn quá ba giây vào ánh mắt của bà ta.
Bên trái bà là Bùi Khánh Lâm – Trưởng phòng AI, người đã phát hiện truy cập bất thường đầu tiên. Tô Chi, Phó phòng AI ngồi chếch bên phải, mặt tái nhợt nhưng vẫn giữ được phong thái chuyên môn. Cô đang giữ bên mình bản nhật trình hệ thống, nơi lần đầu xuất hiện dấu hiệu truy cập bất hợp lệ.
Ngồi cạnh Ngô Tường là Phan Đức Huy – kỹ sư bảo trì trung gian, từng tiếp xúc hệ thống AI phụ trong vòng 48h. Mai Dung – phụ trách mã hóa luồng dữ liệu ngoại vi, có quyền truy cập cổng hậu chuẩn hóa.
Lạc Thanh Vân thấp giọng: “Chúng ta sẽ đi thẳng vào vấn đề. Một truy cập không định danh đã xâm nhập vào phân vùng lõi AI, dữ liệu cảm xúc thô của Veda. Hành vi này vi phạm cấp bảo mật 0.”
Bà ta nghiêng đầu nhìn qua Tô Chi.
Tô Chi tay hơi run, nhưng vẫn cứng giọng: “Truy cập không xuất phát từ hệ thống AI. Nó đi vòng qua tầng lưu trữ phụ, dùng cổng phụ của phòng cơ sở dữ liệu. Tín hiệu bị mã hóa phản chiếu, nhưng để lại biến động đồng bộ dữ liệu không tự nhiên… Tôi xác định, có ít nhất một nhân sự nội bộ chủ động tiếp cận.”
“Chúng tôi kiểm tra bốn điểm: nhật trình đăng nhập, trạng thái thiết bị, log hệ thống tạm, và giao tiếp mạng.” Bùi Khánh Lâm lên tiếng, nhấn nút điều khiển trên tay. Màn hình lớn trong phòng sáng lên.
“Trong số nhân sự có liên quan, Phan Đức Huy có tín hiệu ping đến đúng vùng ảnh hưởng, nhưng bị ngắt bởi hệ thống. Mai Dung đăng nhập vào đúng thời điểm, nhưng không có thao tác bất thường. Và… Ngô Tường, xuất hiện trong log nhật trình vùng lưu tạm vào 23h ngày thứ Hai.”
Không gian đông cứng lại. Phan Đức Huy phản ứng tức thì: “Tôi chỉ đăng nhập hệ thống API phụ, do có cảnh báo lỗi buffer! Tôi có báo cáo nội bộ đầy đủ.”
Mai Dung run giọng: “Tôi… tôi không động đến lõi. Tôi chỉ xử lý mã hóa tín hiệu ngoại. Có thể ai đó dùng tài khoản của tôi…?”
Mọi ánh mắt chuyển hướng sang Mai Dung.
Lạc Thanh Vân cắt ngang, không chấp nhận vòng vo: “Tài khoản của cô được xác nhận bảo mật sinh trắc học.”
Mai Dung im bặt.
Bùi Khánh Lâm quét ánh mắt sắc lẹm về phía Ngô Tường: “Ngô Tường, cậu có thể giải thích tại sao tiến trình chạy nền bảo trì hệ thống tạm của cậu lại trùng thời điểm với tín hiệu mã hóa bị phản chiếu không?”
Ngô Tường nhìn bề ngoài thì hết sức bình tĩnh, nhưng từng tế bào bên trong gồng căng như dây đàn.
“Tôi thực hiện chuỗi bảo trì định kỳ. Hệ thống lúc đó phản hồi chậm, tôi sử dụng một lệnh rà quét định dạng, có thể gây biến động nhỏ trong vùng lưu tạm. Nhưng tôi không có quyền truy cập tầng lõi AI.”
Bùi Khánh Lâm không tha, ông ta nghiêng người, nhìn như mổ xẻ: “Cậu có từng truy cập thử vào vùng không phân quyền? Dù chỉ để… kiểm tra?”
Ngô Tường cười nhẹ: “Nếu tôi làm vậy, tôi đã không ngồi ở đây, mà bị cảnh báo ngay từ firewall rồi.”
Không khí đặc quánh.
Tô Chi bất ngờ lên tiếng, giọng khẽ khàng và run rẩy: “Chúng tôi phát hiện một tín hiệu lặp nền, kiểu được dùng để giấu truy vấn. Tầng lưu tạm do cậu phụ trách là điểm bắt nguồn.”
Từng từ như nhấn sâu vào ngực Ngô Tường.
Lạc Thanh Vân quét ánh mắt sắc lạnh vòng quanh: “Chúng tôi chưa kết luận gì. Nhưng để bảo đảm an toàn hệ thống, các người sẽ phải tạm ngừng truy cập vào bất kỳ phân vùng lõi nào. Còn riêng cậu, Ngô Tường, chúng tôi sẽ trích xuất toàn bộ log thao tác và thiết bị sử dụng trong 72 giờ gần nhất.”
Ngô Tường gật đầu. Nhưng mắt hắn liếc sang góc phòng, nơi không ai để ý. Một camera phụ đang hoạt động. Tín hiệu… có thể đang được gửi đến bên ngoài.
Tống Vĩ liệu có thấy điều này không?
Cuộc họp giải tán lúc 21 giờ 18 phút. Ngô Tường bước ra khỏi phòng với thái độ điềm tĩnh đến mức giả tạo. Sau lưng hắn, tiếng cửa sắt đóng lại như một dấu chấm nặng trịch.
Khoảng 20 phút sau, trong một phòng kỹ thuật nhỏ của chi nhánh 3B, Ngô Tường ngồi trước máy trạm phụ – một hệ thống tách biệt hoàn toàn khỏi mạng lõi, chỉ dùng để kiểm tra những file “chết” – không còn được hệ thống dùng đến nữa.
Ngô Tường đeo tai nghe, nhấn chuỗi lệnh, một hộp dữ liệu ẩn được mở ra. Hắn không truy cập lõi, hắn chỉ đang tìm lại chính mình trong bóng tối dữ liệu.
“Không thể là mình. Cảnh báo đó không phải do mình gây ra. Nhưng tại sao log lại khớp thời điểm đến vậy?”
Hắn mở lại bản log gốc đã sao lưu trước khi bị khóa quyền truy cập. Đa số dòng đều lặp vô nghĩa. Nhưng có một đoạn kỳ lạ.
Một đoạn tín hiệu phản chiếu không đi vào theo lối cổng phụ, cũng không xuất hiện trong hệ thống phát hiện xâm nhập. Nó như đến từ một tầng dữ liệu nằm giữa hai không gian giữa lõi và ngoại vi.
“Đây là kỹ thuật… phản gián dữ liệu? Ai đó đang đặt một tín hiệu giả mồi chồng lên tín hiệu thật của mình?”
Trái tim hắn thắt lại.
Một cú lừa.
Có ai đó cũng đang theo dõi Veda, nhưng cao tay hơn. Kẻ đó đã dùng thời điểm hắn kiểm tra để “lồng” tín hiệu truy cập nguy hiểm vào đúng lúc hệ thống dễ gây nhiễu nhất. Hoặc chỉ là… sự trùng hợp.
“Không chỉ có mình trong cuộc chơi này.” Ngô Tường nghĩ, toàn thân lạnh toát.
Màn hình chuyển sang dòng lệnh thứ 29. Một đoạn mã kỳ lạ hiển thị trong log lẽ ra phải là rác dữ liệu, nhưng lại chứa một phần tử định dạng gợi đến một thiết bị nội bộ có IP thuộc nhóm đặc biệt. Hắn tra ngược. Thiết bị đó không thuộc phòng 3B mà đến từ nơi đặt trung tâm phân tích dự đoán chiến lược. Mạch suy nghĩ của hắn bị cắt ngang bởi một tin nhắn nội bộ từ hệ thống. Hệ thống gửi thông báo bảo trì khẩn, tất cả log backup sẽ bị làm mới vào 0 giờ.
Ngô Tường nhìn đồng hồ. 23:21. Hắn còn chưa kịp sao lưu.
Ngô Tường về nhà trong trạng thái “như kẻ sống sót”. Hắn bước vào căn hộ, không bật đèn ngay, chỉ ngồi phịch xuống ghế, trán đẫm mồ hôi lạnh, áo còn vương mùi phòng họp.
Khương Du chưa về! Chị giúp việc đã nấu xong cơm, để giấy ghi chú ở trên bàn. Tiếng xe ngoài phố, ánh đèn loang lổ như gợi về một thứ mà hắn từng bỏ quên: lý do vì sao hắn bắt đầu điều tra vụ này.
“Veda là gì? Một công cụ AI tài chính, hay một cỗ máy ngụy tạo dòng tiền khổng lồ?”
Veda được triển khai như một “dự án hỗ trợ phân tích thị trường tài chính toàn cầu bằng AI”, nhưng Ngô Tường nhận được tin mật rằng chuỗi startup liên quan đều là vỏ bọc để rửa tiền qua các gói dữ liệu mô phỏng.
Hắn để mặc bóng tối trùm lấy mình như một cái kén. Bàn tay mò mẫm, chiếc áo khoác rơi xuống sàn, đôi giày văng ra một góc. Cả người hắn đổ ập xuống ghế sofa, cổ chùng xuống, mắt nhìn trân trân lên trần nhà chẳng có gì ngoài vài vết nứt mờ mờ.
Không có lời buộc tội, chỉ có sự im lặng kéo dài như một bản án treo lơ lửng. Ngô Tường thở ra một hơi dài. Hắn cảm thấy mệt mỏi từ trong xương. Sự căng thẳng bị đè nén suốt cả buổi chất vấn giờ mới lặng lẽ ngấm xuống từng thớ thịt, từng đốt ngón tay vẫn còn cứng lại vì kìm chế.
“Mình không bị lộ, nhưng cũng không còn vô hình nữa.”
Một chân hắn gác lên bàn, tay với lấy cốc nước đã cạn từ sáng. Hắn thò tay vào túi áo khoác lấy ra cuốn sổ tay cũ kỹ, kẹp vài tờ giấy nhớ dán lệch lạc. Những dòng chữ nguệch ngoạc viết bằng bút mực đen vẫn còn rõ ràng:
“Veda, phân tích thị trường tài chính bằng AI. Mã lõi: chưa xác định. Thuật toán phản chiếu cảm xúc đầu vào, biến động giá trị mô phỏng.”
“Đối tượng đầu tư: startup công nghệ nước ngoài, không rõ thực thể gốc.”
“Chuỗi công ty con thuộc SynCore – nghi ngờ lập trình ngược để rửa tiền.”
Đây là thứ khiến hắn dấn thân vào vụ này từ đầu.
Hắn nhắm mắt lại. Nhịp thở đều dần.
