1
Cô ngồi ở khoang 9, dãy ghế sát cửa sổ. Trên tay là một cuốn sách bìa mềm tên “Tâm lý tội phạm cấp độ ba”, miệng nhâm nhi cốc cacao nóng vừa mua ở ga chuyển tiếp.
Cả chuyến tàu đang trôi qua một vùng đồi núi thanh bình. Nhưng đầu cô thì không. Không bình yên tí nào. Vì… gã ngồi đối diện cô đang nhìn chằm chằm như muốn phân tích vân tay… trên trán cô.
Tên cô là Lauren, ngành học: cảnh sát, chuyên ngành điều tra hình sự. Tính tình hơi nghiêm túc, hơi khô, và tuyệt đối không ưa bị theo dõi trong không gian kín.
Lauren chỉ định ngồi yên đọc sách, thỉnh thoảng liếc ra khung cửa toa tàu để nhìn núi chuyển màu theo ánh nắng. Một chuyến trở về đúng nghĩa sau 6 tháng mòn mỏi ở học viện. Không điều tra. Không báo cáo. Không ai theo dõi ai.
Ít nhất… là cô tưởng vậy. Cho đến khi ánh mắt cô chạm vào ánh mắt của người đàn ông ngồi đối diện. Anh ta không nhìn lén. Anh ta nhìn thẳng. Như thể nếu cô không phát hiện, thì anh sẽ tiếp tục nhìn đến tận ga cuối.
Lauren đảo mắt khỏi trang sách.
Chớp mắt một lần.
Rồi lần nữa.
Vẫn ánh mắt đó…
Không vội vàng. Không lảng tránh. Chỉ đơn giản là… đang phân tích.
“Ngồi đối diện một người đàn ông như thế này là điều giáo trình không cảnh báo trước.”
Cô hít một hơi sâu. Cảnh giác. Đó là phản ứng đầu tiên. Bởi ánh nhìn ấy không phải của một người đang tò mò… mà của người đã từng nhìn thấy nhiều hơn những gì anh ta nên thấy.
Lauren tự động chuyển sang chế độ quan sát ngược: Tư thế ngồi của anh ta thoải mái, hai tay đan vào nhau, ngón trỏ gõ nhịp vào thành ghế. Không mang điện thoại trên tay, không tai nghe. Mắt không chớp quá lâu. Đồng tử giãn vừa phải. Tức là không sợ bị phát hiện. Và càng không hề che giấu việc mình đang nhìn cô.
Và đó là lúc cô nhận ra… điều nguy hiểm nhất không phải là ánh mắt mà là người sở hữu nó.
Anh ta đẹp. Không phải kiểu đẹp trai thư sinh trong mấy bộ phim Hàn cô từng lén xem ở ký túc xá. Mà là kiểu đẹp khiến cô, một nhân viên điều tra phá án kiêm phân tích gương mặt tội phạm – muốn bóp một phát vào cái cằm hoàn hảo kia để thử xem có vỡ không.
“Đẹp kiểu này là bất thường. Mà bất thường… thì cần được điều tra.”
Cô khẽ nghiêng đầu, chạm tay vào cốc cacao. Không để uống. Chỉ để đảm bảo nó vẫn còn nóng và sẵn sàng trở thành vũ khí nếu cần.
Anh ta không nói gì, chỉ khẽ mỉm cười. Và chính nụ cười đó khiến Lauren hiểu một điều: Chuyến tàu này sẽ không yên ả như dự kiến.
Cô làm ngơ nụ cười của anh ta, ánh mắt lướt từ cằm anh ta xuống dưới. Cao, vai rộng, mặc áo sơ mi trắng xắn tay gọn gàng, ngón tay gõ nhịp vào thành ghế, và ánh mắt cứ như đang nhìn xuyên qua cả lớp xương sườn của cô.
Rõ ràng là anh ta không vội vã. Không xấu hổ. Không có một chút che giấu thường thấy ở người hay “nhìn lén”. Cái cách anh ta quan sát không phải kiểu của kẻ đang bị hấp dẫn bởi một cô gái lạ, mà là của người đã quen với việc phân tích một cơ thể khi nó không còn phản kháng.
Lauren nuốt một ngụm không khí như đang uống cà phê đen đá không đường. Phản ứng đầu tiên không phải là xấu hổ, mà là cảnh giác.
Vì theo tất cả những gì cô được học, người nào có thể giữ ánh mắt không chớp trong hơn 4 giây mà không tỏ ra khó xử – thường hoặc là tội phạm, hoặc là người đã thấy quá nhiều tội phạm để không còn sợ ánh mắt của họ.
Không gian toa tàu lúc đó quá yên, đến mức tiếng bánh xe nghiến nhẹ trên đường ray vang lên như lời nhắc nhở cô rằng: Đây không phải lớp học. Đây là thực địa. Và người đối diện không phải mô hình huấn luyện.
Anh ta là thật.
Sống động.
Đẹp một cách không hợp tác.
Và đang khiến cô phải siết nhẹ bàn tay đang đặt trên cuốn sách – như thể nếu cần, cô sẽ ném nó vào mặt tên đó đầu tiên.
Cô đảo mắt sang bên cửa sổ, giả vờ nhìn khung cảnh ngoài kia. Nhưng từ khoé mắt, cô vẫn giữ tầm quan sát. Tư thế anh ta không thay đổi. Lưng thẳng, hai chân bắt chéo rất nhẹ, không phải kiểu khoe khoang, mà là… đang cố giảm bớt diện tích chiếm dụng để không khiến người đối diện thấy khó chịu.
Càng lịch sự, càng đáng nghi.
Lauren hít vào.
Từng chi tiết nhỏ anh ta vô thức để lộ ra lại càng khiến cô tin rằng người này, hoặc là cực kỳ vô hại… hoặc đang cố tỏ ra vô hại một cách quá chuyên nghiệp.
Trong đầu cô, hai khả năng cùng sáng đèn. Một, anh ta là tên biến thái. Hai, anh ta là một kẻ giết người hàng loạt – dạng có tổ chức. Không manh động. Không bất ổn tâm thần. Mà lạnh, điềm đạm, và biết rõ mình đang làm gì, đang quan sát ai, và sẽ ra tay vào lúc nào.
Kiểu như… khi tàu chạy vào đường hầm. Khi đèn tắt. Hoặc khi hành khách bắt đầu ngủ gật sau bữa trưa, sẽ ra tay và biến mất.
Lauren mím môi, gò má căng lên.
Đã từng học qua hồ sơ tội phạm điển hình, cô biết rõ biểu hiện của những kẻ như thế: thích phân tích, ghi nhớ từng cử động của con mồi và tưởng tượng chính xác cách nạn nhân sẽ trông như thế nào ở trạng thái bất động.
“Cái cách anh ta nhìn mình giống hệt cách mấy gã trong hồ sơ FBI nhìn nạn nhân lần cuối trước khi ra tay.”
Cô nghiêng đầu, siết nhẹ tay áo, bàn tay phải khẽ trượt xuống bên hông, nơi khẩu súng ngắn đang nằm gọn trong chiếc bao da kín đáo đeo sát quần âu. Cô liếc nhìn mấy vật dụng khác có thể làm vũ khí, trong trường hợp không tiện rút súng.
Và dù là phương án nào cô vẫn sẽ giữ tay trái gần bên hông – nơi luôn có thứ gì đó đủ cứng để dùng trong trường hợp khẩn cấp.
Lauren không biết anh ta đang nghĩ gì, nhưng cô thì nghĩ…
“Chắc chắn có vấn đề. Không thể ai vừa đẹp trai vừa ngồi im lặng quan sát người ta 5 phút mà không có mưu đồ gì.”
Cuối cùng, Lauren nhíu mày:
“Anh nhìn tôi hơi lâu rồi đấy.”
Anh ta cười nhẹ:
“À… xin lỗi, tôi chỉ đang… quan sát.”
Quan sát? Từ đó, với dân cảnh sát, luôn có mùi mờ ám.
Cô chưa kịp suy diễn thêm, thì nghe tiếng bánh sắt nghiến trên ray rít lên một cách đột ngột.
2
Đoàn tàu trượt vào đường hầm. Mọi ánh sáng biến mất trong tích tắc nhường chỗ cho lớp bóng tối đặc quánh tràn ngập khoang tàu.
Trong thoáng chớp mắt, cô thấy anh ta bật dậy. Cao lớn. Rất gần.
Bàn tay to lớn vươn thẳng về phía cô như thể sẽ siết chặt cổ, hoặc tóm lấy vai rồi đẩy xuống sàn giống hệt cách những kẻ giết người hàng loạt thường ra tay trước khi biến mất. Hoặc trên tay kia có dao, trong chớp mắt sẽ cắt ngang cuống họng cô.
Lauren không suy nghĩ.
Không chần chừ.
Cô hành động như một cú phản xạ nguyên thủy – chính xác, dứt khoát và tàn nhẫn.
Cơ thể cô xoay ngang, tay trái gạt tay anh ta, tay phải chộp lấy cạnh ghế – mượn lực và… xoay người tung một cú vật cổ hoàn chỉnh bằng hai chân.
Tiếng va chạm trầm đục vang lên giữa bóng tối. Một thân hình đổ xuống sàn, kèm theo tiếng soạt khẽ của bàn tay va vào kim loại.
Ánh sáng hắt trở lại khi tàu thoát ra khỏi đường hầm.
Cô thở dốc và cảnh tượng hiện ra rõ ràng:
Người đàn ông đang nằm bất động dưới sàn, nhưng tay anh vẫn giữ chặt cốc cacao, không làm đổ dù chỉ một giọt.
Còn cổ tay phải thì đang bị gót giày nhọn của Lauren giẫm lên, xoáy nhẹ một cách lạnh lùng như thể chỉ cần một ý nghĩ, xương anh sẽ tan ra thành bột.
“Anh định làm gì tôi?” – cô gằn giọng, mắt không chớp.
“Giữ… cốc nước… khỏi đổ…” – anh rên lên khe khẽ. Đau thật thấy.
“Và định bóp cổ tôi sau đó à?”
“Không… tôi thấy ly nghiêng… và phản xạ nghề nghiệp thôi…”
“Nghề của anh là gì? Cắt cổ người khác à?”
Cô rút còng tay lúc nào cũng mang bên người, anh ta kêu lên:
“Đợi đã! Tôi không làm gì cả!”
“Tôi thấy rõ hành vi xâm phạm vùng riêng tư!” – Lauren tuyên bố.
Anh ta thở hắt:
“Tôi… tôi là người của ngành an ninh.”
“Chứng minh đi.”
Tay anh ta vẫn cầm cốc cacao, tay kia bị nghiến xuống sàn tàu, bất lực nhìn cô.
“Nếu cô bỏ cái gót giày nhọn hoắt khỏi cổ tay tôi, tôi nghĩ mình có thể cố gắng lấy được thẻ ra.”
Cô không nhấc chân, chỉ đưa tay cầm cái cốc trên tay kia của anh ta, cú di chuyển khiến gót giày ấn sâu thêm, khiến mặt anh ta nhăn lại.
Sau khi một tay được trả tự do, anh ta rút ra một chiếc thẻ. Thẻ nhân viên pháp y thuộc Bộ phận Kỹ thuật hình sự tình X.
Lauren nhìn chằm chằm vào tên ghi trên thẻ: J. Bennett. Mã ngành: Pháp y – giám định hiện trường. Ảnh trên thẻ: vẫn là ánh mắt đó – chỉ khác là không bầm tím như hiện tại.
“Và tôi không nhìn cô kiểu biến thái đâu…” – anh rầu rĩ. “Tôi bị nghề nghiệp ám. Khi gặp ai có dáng ngồi thẳng lưng hoàn hảo, cầm ly bằng ba ngón như dân bắn tỉa, và đọc sách tội phạm… tôi chỉ… vô thức đánh giá dấu hiệu tử thi.”
“Anh định giết tôi trong tưởng tượng đấy à?”
“Không hẳn. Tôi chỉ… hình dung sơ bộ thời gian tử vong, kiểu đó.”
Cô ngồi xuống mép ghế, chân vẫn giữ nguyên trên cổ tay anh như một lệnh phong toả.
“Sơ bộ thời gian tử vong? Tôi còn chưa chết mà anh đã định thời gian rồi?”
Anh thở dài, quay mặt sang bên:
“Tôi là chuyên viên pháp y. Chỉ là có phản xạ muốn phân tích thôi.”
Cảnh vệ trên tàu vừa đến, thấy cảnh tượng ấy thì sửng sốt:
“Có chuyện gì đang xảy ra ở đây vậy?”
“Cô ấy tưởng tôi giết người. Tôi thì tưởng cô ấy bị trượt ghế. Và giờ thì cổ tay tôi đang… bị nghiền từ từ.”
Lauren bình thản:
“Anh ta vừa mổ tử thi bằng mắt với tôi.”
“Ý tôi là… tôi chỉ nhìn.” – Bennett nói thêm, gắng nhếch môi. “Không sờ. Chưa có ý định giết. Chưa có dao.”
Cảnh vệ cau mày:
“Giấy tờ?”
Lauren vẫn không nhấc chân khỏi cổ tay anh ta, dơ cái thẻ cho nhân viên cảnh vệ tàu.
“Tôi không tin thẻ. Giả được mà.”
“Ồ không đâu.” – Bennett cười nhăn. “Tôi không giỏi giả mạo. Tôi chỉ giỏi xác định xem vết dao đâm từ góc nào, và liệu người bị giết, có bị đánh trước hay không.”
“Lãng mạn đấy.” – cô gật gù. “Chắc các anh hay rủ nhau hẹn hò bằng cách: Tối nay mình cùng đi xem vết cắt nhé?”
“Cũng có thể. Nhưng tôi đang nghĩ… nếu tôi chết ngay bây giờ, thì nguyên nhân có lẽ là vì một ánh mắt dính tội nhìn nhầm người.”
“Hoặc vì dính gót giày cảnh sát chính quy đúng điểm khớp cổ tay.” – cô nói, xoay nhẹ thêm một vòng.
Cảnh vệ lắc đầu, thở dài:
“Chúng tôi sẽ xử lý việc này theo quy trình.”
Lauren gật đầu.
“Được. Còng lại đi.”
3
Trong khi J. Bennett chật vật trả lời hàng loạt câu hỏi vô hồn nhưng đúng quy trình của nhân viên cảnh vệ, Lauren ngồi xuống ghế, nhìn ra cửa sổ.
Qua ô cửa tàu, chuyến hành trình chuyển cảnh.
Một thung lũng nở hoa baby trắng muốt.
Nắng chiếu xiên xuống – mùi của ánh sáng lặng lẽ thấm vào da.
Lauren không nói gì, chỉ đưa mắt nhìn ra ngoài.
Còn J. Bennett thì chậm rãi ngồi xuống phía đối diện, xoa xoa cái cổ tay bầm tím:
“Lần sau tôi sẽ nhớ khi muốn cứu một cốc cacao, nên đợi xem chủ nhân có phải là sĩ quan không.”
Lauren mỉm cười:
“Còn tôi sẽ nhớ khi thấy ai nhìn mình như đang mổ xác… thì nên hỏi nghề nghiệp trước.”
Không ai nói gì thêm.
Chỉ có tiếng tàu vẫn nghiến nhè nhẹ trên đường ray, và nắng – đang nghiêng qua khung cửa sổ bên trái rơi vỡ thành những vệt ấm mảnh.
Lauren hơi nghiêng người, tựa lưng vào ghế, thả mắt nhìn ra ngoài.
Khung cảnh trôi qua như một cuộn phim không có tua lại: một triền núi xanh, một thung lũng bạt ngàn hoa baby trắng lăn tăn như bọt sóng, một cánh đồng vàng mơ mà trời thả xuống vài sợi mây nhẹ như hơi thở.
Bennett lặng lẽ quan sát. Lần này, không phải với ánh mắt của pháp y, mà như thể đang nhìn một bản hồ sơ cần được đọc chậm.
Cô gái ấy, người vừa cho anh “đo đất” chỉ bằng một cú xoay người, bây giờ lại ngồi yên như thể chưa từng đạp giày lên cổ tay ai.
Ánh nắng chiếu nghiêng, gương mặt cô bắt đầu lộ rõ những đường nét mềm: xương gò má thanh, sống mũi cao vừa phải, đôi mắt dài và thẳng, kiểu đôi mắt không làm nũng nhưng luôn khiến người ta muốn ở lại lâu hơn một chút.
Anh nhìn ra ngoài khung cửa tàu, rồi nhìn lại cô.
Giữa hoa baby ngoài kia và người ngồi trước mặt, anh không chắc cái nào trắng hơn. Và cái nào khiến tim mình cảm thấy ít phòng vệ hơn.
“Một người có thể đánh ngã mình chỉ trong ba giây…nhưng lại ngồi dưới nắng như thể đang chờ một đoạn nhạc dịu vang lên. Đúng là kiểu phụ nữ khiến pháp y mất phương hướng, và có khi… mất luôn khả năng chuẩn đoán.”
Bennet thở dài, rút cuốn sổ ghi chú ra, cắm cúi viết…
Lauren không quay sang, nhưng cô biết, anh đang nhìn. Viết chỉ là giả vờ.
Và lần này, cô không thấy cảnh giác. Chỉ thấy không khí trong toa tàu ấm hơn trước. Hoặc có thể… là nắng. Hoặc… là anh.
Tàu dừng ở một ga nhỏ giữa vùng đồi. Không có thông báo lớn, chỉ có tiếng xình xịch chậm dần như tiếng tim người đang bước ra khỏi một khoảnh khắc đặc biệt.
Bennett đứng dậy, cúi nhẹ đầu thay cho lời chào chính thức đầu tiên kể từ vụ “cảnh sát với pháp y”. Anh cầm ca táp, chỉnh lại cổ áo sơ mi, và rảo bước ra phía cửa tàu mà không nói thêm gì.
4
Lauren ngồi yên.
Mấy giây sau cô mới phát hiện ra chiếc áo măng tô anh ta để quên trên dựa ghế. Chiếc áo màu xám tro, dày dặn, cổ cao – loại người ta hay mặc để che gió vùng núi. Cô bất giác vươn người sang cầm lấy nó.
Nó vẫn còn âm ấm và có mùi. Không phải mùi nước hoa mà là thứ mùi như ánh sáng cuối chiều vướng lại trong từng sợi vải. Có gì đó vừa ấm, vừa dịu, vừa… khiến người ta không nỡ gấp lại.
Cô cúi xuống, bật cười một mình:
“Hoa baby không có mùi. Nhưng khi đi cùng ai đó khiến tim mình rung, thì hoa cũng thơm.”
Cô quay nhìn qua cửa kính. Trạm dừng bé như một nét bút chấm nhẹ trên bản đồ. Tàu dừng chưa đến một phút rồi đi tiếp. Người đàn ông cao lớn đó đang đi xa dần, mỗi bước như kéo theo một chút gì không kịp cất lời.
Lauren chợt nắm lấy tay áo măng tô, nghĩ: Mình cần gì phải giữ hộ anh ta, anh ta chưa hỏi tên mình.
Tàu chuyển bánh. Cô vẫn chưa rời mắt khỏi sân ga nhưng bóng lưng ấy đã khuất.
Lauren mang chiếc áo về nhà trong một chiếc túi giấy nâu. Chỉ là… cô nghĩ, nếu anh quay lại, anh ta có thể tìm thấy chiếc áo. Nó trông cũng khá đắt đỏ.
Chiếc áo được treo lên một góc gỗ đơn giản, ngay bên cánh cửa sổ phòng khách.
Nó không có tiếng.
Không có hơi thở.
Nhưng trong những ngày cô trở về sau những buổi khám nghiệm hiện trường, sau khi đối diện với tang thương và vết máu… chiếc áo ấy là thứ duy nhất khiến cô thấy mình không một mình.
Nó có mùi.
Vẫn là thứ mùi không xác định – ánh sáng? mộc hương? Hay điều gì đó sinh ra khi một người bắt đầu nhớ một người khác?
Đôi khi, khi vừa bước vào nhà, cô thoáng ngỡ như anh ta vẫn đang ở đó có lẽ vừa đứng dậy khỏi ghế, để lại một khoảng ấm trên áo. Nhưng không có ai quay lại. Không có email. Không có tin nhắn. Không có thẻ pháp y bị mất gửi về.
“Có lẽ tên khốn đã quên… cái áo rồi. Mà tỉnh X chỉ nằm cách đây có 80km.” Cô nghĩ vậy.
Cô không buồn, chỉ có một chút… trống nhẹ như gió đêm thổi qua đồng hoa baby không mùi.
5
Sáu tháng sau.
Cô và đồng nghiệp phụ trách điều tra một vụ một vụ mất tích bị tình nghi nằm trong chuỗi vụ án liên hoàn. Nạn nhân lần này: không manh mối, không bạo lực, chỉ để lại vài dấu vết mờ trên nền xi măng và một chiếc điện thoại cũ đã bị reset.
Lauren nhận vụ này như bao lần khác – chuyên nghiệp, tỉnh táo, không gợn gì trong lòng.
Trong phòng họp, cô nhận tập hồ sơ sơ bộ, lật từng trang, ghi chú.
Cà phê đắng. Không đường. Tâm trạng: như mọi lần.
Cho đến khi đến phần danh sách nhân sự hỗ trợ giám định hiện trường.
Tên in rõ nét, dòng thứ ba từ dưới lên: J. Bennett – Pháp y hình sự – Khu vực hỗ trợ tạm thời (bổ sung nhân lực từ cơ sở trung tâm tỉnh X, theo điều động tổng bộ).
Ngón tay cô dừng lại.
Không cử động.
Tim đập một nhịp không rõ là gì.
Chỉ là… chữ “Bennett” tự nhiên có mùi mộc hương, ánh sáng, và hoa baby không mùi.
“Không thể nào…”
Cô lật lại hồ sơ, kiểm tra mã định danh, nơi công tác, chức vụ…
Tất cả khớp. Không thể là trùng tên.
Cô không biết vì sao, nhưng tay hơi run khi gõ dòng tin nhắn gửi cho đội giám định:
“Gửi tôi bản sao hiện trường và hồ sơ pháp y đính kèm, đặc biệt là ghi chú cá nhân nếu có.”
Không có lời hứa nào từng được nói giữa họ.
Cũng chẳng có cuộc hẹn sẽ gặp lại.
Nhưng Lauren… sắp bước vào một vụ án mà người duy nhất khiến cô thấy bình yên trong mùi áo cũ – đang để lại dấu vết thật sự.
Hiện trường là một căn hộ tầng 3, trong một khu chung cư đã cũ. Người mất tích là một phụ nữ, 26 tuổi, nhân viên thư viện, lần cuối được nhìn thấy cách đây 48 giờ.
Lauren đến trước. Cô đang cúi người kiểm tra dấu vết giày ở cửa, thì nghe tiếng người phụ trách gọi:
“Lauren, bên pháp y đến rồi. Người được bổ sung từ tỉnh X.”
Cô ngẩng lên.
Ánh sáng ngoài ban công hắt qua song cửa – chiếu đúng vào người đàn ông vừa bước vào.
J. Bennett.
Anh mặc áo bảo hộ, đeo găng tay, khẩu trang kéo dưới cằm.
Vẫn là dáng cao gọn gàng ấy, ánh mắt bình tĩnh và cái cách anh quét ánh nhìn khắp căn phòng trước khi dừng lại nơi cô đang đứng.
Cô không chào.
Cũng không né.
Chỉ thản nhiên nói, giọng rất nhẹ – nhưng nghe như cát mịn lẫn đá vụn:
“Lâu rồi không gặp.”
(Áo măng tô của anh vẫn ở chỗ tôi. Không biết… là do anh quên, hay anh để quên.)
Anh không đáp. Chỉ hơi gật đầu như thể xác nhận rằng anh biết cô, và rằng anh đã nghe. Rất rõ. Nhưng không nói gì.
Cô bước sang bên, nhường anh tiếp cận vị trí đầu giường. Giữa khoảng cách vài bước chân là những tháng không một dòng tin nhắn, không một lần quay lại. Chỉ có mùi mộc hương đã nguội và ánh mắt không giải thích điều gì.
Bennett bắt đầu kiểm tra nền nhà. Ngón tay gõ nhịp quen thuộc lên mặt bàn gỗ, ghi chú vài số liệu, đo đạc vết kéo lê thảm…
Tất cả chính xác, tỉnh táo như thể anh chưa từng bị còng tay dưới ánh sáng nắng nghiêng trong toa tàu vào nửa năm trước.
Lauren không hỏi thêm, nhưng lòng cô có một câu… vẫn chờ một câu trả lời, không cần dài, chỉ cần thật.
Họ khám nghiệm hiện trường trong hai giờ. Từng vết cào, từng vệt kéo thảm, từng sợi tóc dính bụi… Tất cả được xử lý như những phần tử không có cảm xúc.
Chỉ có hai người trong căn hộ, là đang mang một cảm giác không ai dám gọi tên.
Bennett đứng cạnh cửa sổ, tay đeo găng, liếc mắt nhìn sang cô:
“Hôm đó trên tàu… cô có giữ chiếc áo măng tô của tôi không?”
Lauren không quay lại. Chỉ đáp rất nhẹ, nhưng đủ để xuyên qua mọi lớp bảo hộ anh đang mặc:
“Có chứ. Tôi để nó mốc meo ở chuồng bồ câu trên sân thượng rồi. Có khi bây giờ vẫn đang nằm dưới đống phân chim.”
Cô cười nhạt, không hẳn là đùa. Ánh mắt anh khẽ cụp xuống. Anh nghĩ:
“Hóa ra… cô ấy đã tìm thấy lá thư. Cũng có số điện thoại của mình, nhưng cô ấy không quan tâm.”
Một ý nghĩ buốt qua lòng ngực. Anh gật đầu, không nói gì thêm, gần như chấp nhận rằng, có những người gặp một lần, là đủ để đau một đời.
Sau khi làm xong biên bản, cả hai cùng ra khỏi hiện trường. Bennett đứng trước cửa xe, nhìn cô, do dự. Rồi hỏi:
“Vậy là… cô không đọc nó?”
Lauren cau mày, hơi nghiêng đầu:
“Đọc cái gì cơ?”
Anh im lặng vài giây.
“Thôi. Bỏ đi.”
Anh lên xe. Chiếc xe màu đen rẽ khỏi con phố nhỏ. Cô đứng lại, gió lùa tóc qua vai, lòng ngổn ngang điều gì đó chưa gọi được tên.
6
Về đến nhà, Lauren đặt túi xuống bàn, không bật đèn. Căn phòng mờ ánh chiều. Chiếc áo măng tô vẫn treo ở vị trí cũ, bình yên như thể chưa từng thuộc về ai.
Cô ngồi xuống, ngón tay lần theo từng mép túi. Một điều gì đó trong giọng nói anh khi rời đi khiến cô… bối rối.
Không đọc nó…
Đọc cái gì?
Cô bắt đầu lục. Không vội vàng nhưng không bình tĩnh. Rồi cô thấy một tờ giấy gấp đôi, nhét sâu trong lớp lót măng tô, gần đường may tay trái. Mở ra, dòng chữ hơi nghiêng, viết bằng bút bi mực xanh, nét chữ như được viết vội trên một tàu lắc nhẹ:
“Tôi tên là Bennett. Tôi không biết cô có bao giờ đọc thư viết tay không, nhưng tôi thấy mình sẽ hối tiếc nếu không thử. Nếu cô thấy tờ giấy này, và cũng muốn tiếp tục cuộc trò chuyện trong toa tàu, thì gọi cho tôi, số…”
Cô nhìn đồng hồ. Hình như cô có đọc lịch trình làm việc của anh trước đó, “15h trở lại cục an ninh số 8, tỉnh X”.
Bây giờ là 14:40.
Tim cô như rơi khỏi lồng ngực.
“Mười lăm giờ.”
“Chỉ còn 20 phút.”
Cô không nghĩ nữa. Chỉ kịp túm lấy chiếc áo măng tô và bức thư đã hơi nhăn trong tay, rồi mở điện thoại, run ngón tay bấm số – số được viết ở cuối thư.
Chuông đổ.
Lần thứ nhất.
Lần thứ hai.
Lần thứ ba…
Không ai bắt máy.
Cô chạy. Bắt vội một chiếc taxi. Mắt dán vào đồng hồ trên bảng điện tử như thể nó sẽ chậm lại nếu cô nhìn đủ lâu.
Ga tàu đông nghịt.
Loa thông báo liên tục. Chuyến 15h đã khởi hành. Lauren chen vào sân ga, chiếc áo măng tô vẫn ôm sát ngực, tim đập dồn như ai đó đang đánh trống bên tai.
Rồi cô thấy bóng lưng, dáng cao, áo khoác xám, bước chậm. Cô lao tới, đặt tay lên vai người đàn ông, thậm chí muốn quật ngã anh lần nữa.
“Bennett!”
Người ấy quay lại.
Không phải anh.
Cô đứng sững.
Tất cả âm thanh tan biến.
Chỉ còn tiếng thở của chính mình, ngắn, nặng, và… buồn.
Cô quay người, lặng lẽ ra khỏi nhà ga, ôm chiếc áo như ôm một phần ký ức lỡ tay đánh rơi. Nắng xế, nghiêng nghiêng như lần tàu đầu tiên họ gặp.
Về đến căn hộ, cô mở cửa, căn phòng trống hơn bình thường. Cô bước vào, không bật đèn, chỉ dựa lưng vào tường. Cô gục đầu xuống thật chậm, và nhẹ như người không muốn ai nghe thấy mình thất vọng.
Tiếng gõ vào cánh cửa còn chưa kịp đóng.
Một.
Hai.
Ba.
Cô ngẩng lên. Bennett đứng đó. Ngược sáng. Tóc rối nhẹ vì gió. Cô không nhìn rõ anh, chỉ thấy một dáng vẻ bối rối không giấu nổi.
“Tôi… muốn thử thêm một lần nữa.” Anh nói. “Không phải để nói lại điều gì, mà để đứng ở đúng nơi, đúng lúc. Và nếu em còn cầm chiếc áo đó… thì tôi nghĩ, chúng ta vẫn còn thời gian.”
Lauren không đáp. Chỉ mở rộng cửa, lùi lại một bước đủ để anh bước vào.
Anh bước qua ngưỡng cửa. Không quá gần. Không quá vội. Chỉ đủ để thấy mình đang đứng giữa nơi từng có mùi mộc hương, ánh sáng, và cả một cái áo chưa bao giờ được giặt.
Anh nhìn cô.
Góc nghiêng của Lauren lúc ấy khiến anh thấy… nếu không nói đúng câu này, thì nên bị đá ra ngoài ngay lập tức.
“Tôi xin lỗi vì để lại cái áo.”
“…”
“Thật ra tôi cũng để lại cả số điện thoại. Nhưng thứ tôi thực sự để lại là… cái cớ để em mở cửa cho tôi lần nữa.”
Cô cười. Nửa miệng. Không tha.
Anh nhìn quanh căn phòng, ngập ánh nắng nhẹ cuối chiều, rồi buông một câu:
“Nếu em định đánh ngã tôi lần nữa… làm ơn cho tôi chọn cái ghế êm hơn sàn tàu lần trước.”
Cô bật cười khẽ.
Và anh nói tiếp, nhỏ thôi, giọng khàn như sợ làm rơi một điều đang run trong tim:
“Tôi đã không biết… khi để quên áo, lại để quên luôn một phần mình trong đó.”
Lauren nhếch môi cười, quay lưng lại phía anh:
“Làm màu, chẳng phải anh cố tình để quên sao?
Cô buông chiếc áo xuống, đi về phía nhà bếp, mở tủ.
“Cà phê, hay cacao như cũ?”
Anh mỉm cười:
“Miễn là không phải vết máu của ai đó… tôi uống gì cũng được.”
Lauren rót cacao. Mùi ca cao nóng bốc khói, quyện cùng ánh chiều rơi lấm tấm lên mặt bàn gỗ.
Bennett đứng phía sau, không tiến lại quá gần, chỉ buông một câu – như thể đã chuẩn bị nó từ rất lâu:
“Cacao, và cả một cú choke nữa… Lần này, nếu em muốn ở trên, tôi sẽ không phản kháng.”
Cô quay lại, định nói gì đó.
Chưa kịp.
Anh nói xong, lập tức chặn cổ tay cô bằng một cú siết, dán lên tường. Cô có đủ kỹ năng phản ứng tấn công, nhưng cô không làm gì, vì môi anh đã hạ xuống, chính xác lên bờ môi cô.
Mùi mộc hương, hoa baby khô cô hái từ cánh đồng, đều quện làm một, trong hơi thở của anh.
– Truyện ngắn của Elara (bút danh khác của nhà báo Phạm Bảo Thoa) –





