Viết tiểu thuyết, hãy biết chấp nhận những ngày “viết dở”

Viết tiểu thuyết không giống như bơi một mạch tới đích.
Sẽ có những ngày, bạn thấy mình như thể đang đứng giữa biển, nhìn bốn phía chỉ thấy sương mù.
Sẽ có những ngày, nhân vật bỗng nhiên im lặng, từ chối bước tiếp cùng bạn.
Và sẽ có những ngày, chính bạn tự hỏi:

“Mình có thực sự đủ yêu câu chuyện này để tiếp tục không?”

Tôi từng trải qua điều đó.

Khi viết cuốn tiểu thuyết “Hỏa Lệnh”, gần 200 chương, hơn 400.000 chữ, trải dài trong gần 2 năm,
nhưng thực chất, thời gian viết thật sự chỉ khoảng 6 tháng.

Phần lớn quãng thời gian còn lại, tôi “đơ”:

Không có ý tưởng.

Không muốn mở file.

Thậm chí nghĩ rằng chắc mình sẽ bỏ dở.

Có những ngày, tôi mở bản thảo chỉ để nhìn vào cái màn hình trắng.
Có những ngày, tôi gõ được đúng một câu, rồi lại xóa đi.
Có những ngày, chỉ cần gõ được ba dòng tả trời mưa thôi, tôi cũng tự cho phép mình coi đó là một chiến thắng.

Và rồi, bằng những nỗ lực nhỏ bé đó, tích lũy từng ngày, từng giờ,
tôi đã hoàn thành “Hỏa Lệnh”, một cách chỉn chu, và còn đồ sộ hơn cả những gì tôi từng tưởng tượng khi bắt đầu.

Không phải vì tôi luôn tràn đầy cảm hứng.
Không phải vì tôi luôn tự tin.
Mà vì tôi chấp nhận những ngày mình viết dở, viết ít, viết sai.

Viết tiểu thuyết là một hành trình dài.
Bạn không cần phải chiến thắng mỗi ngày.
Bạn chỉ cần không buông tay.

Bởi vì, mỗi dòng chữ dù vụng về hôm nay,
sẽ trở thành viên gạch đầu tiên cho cây cầu vững chắc nối tới ngày mai.

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *