Có những buổi sáng, tôi không bật đèn.
Tôi chỉ mở cửa sổ – và để ánh sáng tràn vào từ những điều giản dị:
tiếng chim, mùi cà phê, một dòng tin nhắn từ người thương, hay một trang sách mở dở từ tối qua.
Tôi từng nghĩ: ánh sáng là thứ vật lý.
Nhưng rồi tình yêu dạy tôi rằng: ánh sáng là cảm xúc.
Là khoảnh khắc mình được ai đó hiểu.
Là đoạn văn viết ra, có người chờ đọc.
Là một lời thì thầm không cần hồi đáp, nhưng vẫn làm tim ai đó ấm lên.
Với người yêu viết – ánh sáng có khi là một đoạn hội thoại chưa hoàn chỉnh.
Một kết truyện chưa kịp khép.
Một câu văn chưa hay… nhưng thật.
Chúng ta sống – không chỉ để kiếm tìm ánh sáng,
mà còn để tỏa ra một thứ ánh sáng riêng, không lấp lánh rực rỡ, mà âm ỉ dịu dàng – như mùi hương của người mình thương để lại trên áo khoác.
Nếu có ai đó từng hỏi tôi:
“Tình yêu có hình thù ra sao?”
Tôi sẽ nói: nó trông như ánh sáng rọi qua cửa sổ “Nhà Ánh Hương” –
Nơi những trang viết chưa từng gấp vội,
và trái tim… chưa từng thôi nhớ nhung.
- Không phải trí tuệ nhân tạo tạo ra tác phẩm rác mà chính cách dùng AI mới biến chữ nghĩa thành vô hồn
- Truyện ngắn: Tầng trên rơi xuống một cô gái
- Tôi từng dừng viết vì mất cảm hứng – rồi tôi bắt đầu lại như thế nào?
- Một tản văn hay – không cần nhiều chữ, chỉ cần có dư âm
- Viết từ nơi mềm nhất trong tim – và bạn sẽ chạm đến người thật sự cần đọc

















