Tôi từng có một thời gian không thể viết nổi dù chỉ một dòng.
Không phải vì bận.
Mà vì cảm xúc cạn. Câu chữ như đứng nhìn tôi – và quay lưng đi.
Tôi không muốn ép mình. Nhưng càng không viết, tôi càng sợ.
Sợ mình mất đi một điều đã từng làm mình sống thật nhất.
Thời điểm đó, tôi nghĩ: “Chắc là hết rồi. Mình từng là một người viết. Giờ thì không còn nữa.”
Rồi một ngày, tôi mở một trang giấy trắng. Không để viết, mà chỉ để ngồi im.
Tôi không chờ cảm hứng. Tôi chỉ… ở lại với chữ.
Tôi đọc lại một đoạn cũ từng viết – không để sửa, mà để lắng nghe lại tiếng mình từ quá khứ.
Tôi nghe thấy: mình từng rất thật. Từng yêu câu chữ này.
Và chính điều đó đã kéo tôi trở lại.
Tôi bắt đầu viết trở lại –
Không vì một ý tưởng lớn,
mà vì một khoảnh khắc nhỏ đủ làm tim mình nhói lên.
Một cụ già bán hoa ngoài ngõ.
Một buổi chiều mưa trên mái hiên cũ.
Một tin nhắn dở dang không gửi.
Tôi không viết để hay.
Tôi viết để mình không bị lạc khỏi chính mình.
Và tôi biết – nếu ai đó cũng đang bỏ bút,
hãy biết rằng: bạn không phải người duy nhất từng dừng lại.
Không có công thức nào để viết lại.
Chỉ có một cách:
Ở lại bên câu chữ, như bạn từng ở lại bên người mình yêu –
dù không nói gì, cũng không rời đi.
Và rồi, một ngày, câu chữ cũng sẽ quay lại.
Không rực rỡ, không ồ ạt, chỉ khẽ gõ vào vai bạn và nói:
“Mình viết tiếp được rồi chứ?”

















