Viết nỗi đau nhẹ thôi… nhưng khiến người đọc nhói mãi

Gửi người đang định viết xuống nỗi buồn,
Có phải bạn đang cầm bút mà chưa biết viết từ đâu?
Có phải bạn đang tự hỏi: Viết nỗi đau thì nên viết thật đau? Hay nên lặng lẽ mà kể?

Tôi nghĩ… viết nỗi buồn giống như mở một cánh cửa.
Nếu bạn mở mạnh, nó sẽ bật tung.
Nếu bạn mở quá nhẹ, người ta không thấy bạn mở.
Nhưng nếu bạn đứng yên, đặt tay lên chốt cửa, và… thở ra,
thì chính cái khoảnh khắc đó – mới là nỗi đau thật.

Bạn không cần viết:
“Cô ấy khóc nức nở.”
Chỉ cần:
“Cô lau bàn đến lần thứ tư. Không còn bụi. Nhưng tay vẫn chưa dừng lại.”

Viết đau không phải là kể.
Viết đau là… giữ lại cái không kể.

Người đọc sẽ không rơi nước mắt vì bạn viết rằng nhân vật tuyệt vọng.
Họ sẽ rơi nước mắt vì họ nhận ra chính mình trong khoảng lặng bạn để lại.

Và quan trọng hơn cả:
Đừng dùng từ ngữ để làm tổn thương chính mình thêm một lần nữa.
Viết nỗi buồn không phải để làm nó dài ra.
Viết – là để nó được đặt xuống. Nhẹ thôi. Nhưng đủ để không gợn lại trong lòng.

Nếu bạn hỏi tôi rằng:
“Làm sao viết cho đau mà không gào thét?”
Tôi chỉ có thể thì thầm rằng:
“Hãy viết bằng cách… không viết. Hãy để khoảng trắng nói hộ bạn.”

Thân,
Một người từng viết bằng những giọt nước mắt không rơi

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *