Tôi từng hỏi một người bạn rất giỏi viết:
“Cậu nghĩ một câu chuyện hay bắt đầu từ đâu?”
Bạn ấy cười:
“Từ một chỗ rất mềm.”
Tôi không hiểu ngay lúc đó. Nhưng rồi – sau khi viết nhiều, bỏ nhiều, và viết lại từ đầu, tôi mới nhận ra:
“Chỗ mềm” ấy là nơi trong tim mình còn biết rung động.
Không phải kỹ thuật viết.
Không phải mở đầu giật tít.
Không phải plot twist ầm ĩ.
Mà là một đoạn đối thoại mình đã từng ước có,
một cảm giác mình không biết chia sẻ với ai,
hoặc chỉ đơn giản… là một lần trong đời mình thấy tim mình co lại – mà chẳng ai hiểu.
Những câu chuyện hay – thường không bắt đầu bằng “tôi muốn viết gì”,
mà là “có điều gì trong lòng mình chưa từng được gọi tên.”
Vì vậy, nếu bạn đang muốn bắt đầu viết:
Hãy thử ngồi thật yên, nhắm mắt, và hỏi trái tim mình:
“Điều gì mình không dám nói thành lời, nhưng rất muốn ai đó lắng nghe?”
Có thể… bạn sẽ viết về một người từng làm bạn cười rồi rời đi.
Một chiều mưa mà bạn không quên được.
Một phiên bản mình đã cố quên.
Hay đơn giản là… một cô gái đang ngồi bên cửa sổ ngược sáng.
Tôi nghĩ:
Viết không phải để trở thành nhà văn.
Viết là để không đánh mất mình giữa những ngày cứ trôi.
Và nếu bạn viết từ nơi mềm nhất – bạn sẽ chạm đến người thật nhất.
Còn lại, cứ để những người cần đọc… tìm đến.
Vì ánh sáng, khi đủ thật – luôn biết cách tìm đường…
- Bắt đầu đặt bút viết tiểu thuyết, bạn nên viết gì?
- Truyện ngắn: Tầng trên rơi xuống một cô gái
- Mẹo để viết tản văn không lan man
- Không phải trí tuệ nhân tạo tạo ra tác phẩm rác mà chính cách dùng AI mới biến chữ nghĩa thành vô hồn
- Viết từ nơi mềm nhất trong tim – và bạn sẽ chạm đến người thật sự cần đọc

















