Người tình ở Madrid

Chương 2: Những con mồi cao cả

admin 30/06/2026 127 lượt xem
Nghe chương Tự đọc tiếng Việt

Sẵn sàng đọc chương bằng tiếng Việt.

Gã bước vào phòng tập, liếc mắt một vòng. Ở góc trái có mấy bà bụng mỡ đang đi bộ trên cái máy chạy rè rè ì ạch y như mấy kẻ ít vận động thèm ăn.  Phía bên phải có mấy cô gái đang ẽo ợt kéo cái máy tập ngực bằng tay, sai tư thế. Nhưng quan trọng gì, việc chính là mặc những bộ đồ thể thao đẹp, hở những chỗ cần hở, khoe những chỗ cần khoe. Đối tượng của gã là mấy mẹ trông lòe loẹt, đi tập mà đeo nhẫn kim cương, bàn tay trắng nuốt nuột ấy. Mấy mẹ ấy mới gọi là giàu. Gã chầm chậm đi một vòng, vừa đi vừa vung vẩy chân tay, khoe cơ bắp cuồn cuộn, tìm kiếm. Gã thấy mình thật khôn ngoan khi xác định phòng tập thể hình làm nơi “săn mồi”.

Trong khi chờ “con mồi” nào đó, gã tranh thủ tập luyện một tí cho lên cơ, cũng nhằm mục đích “đi săn” cả. Gã chậm rãi leo lên tầng 5, cái phòng tập nhung nhúc nam giới mọi khi. Gã bỗng đứng sững ngoài cửa khi thấy một bóng hồng đang “ngự” ở chính giữa gian phòng liểng xiểng tạ đơn, tạ đòn ấy. Bóng hồng nổi bật giữa đám đàn ông mồ hôi mồ kê nhễ nhại. Nàng không khoe nhiều da thịt như mấy cô chân dài đang đạp xe ở dưới kia, nàng gọn gàng kín đáo và đang nâng một khối tạ ngang với nam giới. Nàng tập xong, với tay lấy chai nước uống ừng ực khiến cổ họng hắn cũng muốn khát cháy. 

Gã bước vào, lướt qua những cái nhìn của khoảng chục gã đàn ông khác. Gã biết gã ăn đứt bọn nhóc “còi xương” ở cái phòng tập này. Gã đến bên nàng, bày tỏ lòng hâm mộ: “Trông em rất chuyên nghiệp!”

Nàng mỉm cười đáp lễ: “Vâng, đã không tập thì thôi, tập thì phải chuyên nghiệp!”

Gã gật gù: “Bởi thế nên em mới đẹp!”

Gã quên mất đối tượng của gã là mấy bà sồn sồn đeo nhẫn ẽo ợt đi bộ ở dưới kia. Gã thầm nghĩ nếu câu được một em vừa đẹp vừa giàu thì càng hay. 

Gã hì hục tập, cố nâng khối tạ bằng hết sức bình sinh, mồ hôi đổ ra như tắm. Nàng cũng tập, thỉnh thoảng lại liếc nhìn gã….

Tuần trước, nàng được cho cái vé tập ở trung tâm thể hình “xịn” nhất này. 

“Phải đến những phòng xịn mới câu được đại gia, mày cứ đến mấy phòng tập bình dân thì chỉ được thằng công chức quèn!” Con bạn thân mới “lên đời” vì vừa “câu” được một lão bụng phệ ở cái phòng tập thể hình này, giờ hai đứa đang hú hí đi “tập” với nhau ở cùng trời cuối đất, còn nàng vẫn vật lộn để kiếm một đại gia đổi đời. 

Ban nãy, nàng suýt chết sững vì vẻ đẹp của gã. Nàng lập tức ước ao, giá như “câu” được một gã vừa đẹp, vừa giàu thì đời mới thực sự lên tiên. Câu được mấy con “cá mập” thì cũng chỉ được xài đồ hiệu, ăn nhà hàng xịn và làm “gái bao” thôi. 

Nàng nhận ra ánh nhìn của gã, nghĩ ngay đến kịch bản “thả câu” để câu cho bằng được cái gã đẹp trai, giàu có, phong lưu này. 

“Giúp em nâng cái này lên vai, được không?” Nàng thỏ thẻ, gã mở cờ trong bụng. 

“Nặng đấy, để anh giúp!”

Thanh tạ đòn vừa được gã đặt lên vai thì nàng vờ ngồi thụp xuống, nhăn nhó: “Ôi cha, em bị chuột rút!”

Gã cuống lên: “Ngồi đây, để anh xem!”

Thế là cá đã cắn câu, gã nghĩ thế, nàng cũng nghĩ thế. Cả hai cùng hồ hởi xin số điện thoại, hẹn gặp lại. Buổi gặp tiếp theo không phải trong phòng tập mà ở một quán cà phê sang trọng, thơ mộng. 

Nàng là thiên kim tiểu thư con nhà giàu, bố mẹ đang ở nước ngoài, chỉ có nàng là về nước để thỏa mãn niềm đam mê trở thành một nhà thiết kế thời trang danh tiếng. Rồi một ngày nàng sẽ mời gã đi dự buổi lễ ra mắt bộ sưu tập đầy sáng tạo của nàng.

Gã thì chìa các card visit khiến nàng kinh ngạc. Gã là tổng giám đốc của một công ty tổ chức sự kiện, một nghề rất “hot” kiếm bạc tỷ. Một ngày nào đó gã sẽ tài trợ cho show diễn có một không hai của nàng.

Có vẻ họ đã tìm thấy nhau, một cặp đôi hoàn hảo. Nàng bắt đầu liên hệ với mấy gã bồ cũ để moi ít tiền ăn diện đi chơi với gã. Gã cũng làm tình làm tội mấy mẹ sồn sồn để kiếm ít tiền đưa nàng đi ăn chơi, mua sắm. 

Kịch bản tiếp theo của gã là giả vờ bị đối tác lừa, sắp vỡ nợ, muốn tự vẫn, nàng sẽ ra tay giúp gã một chút về mặt tài chính để đảm bảo tương lai của cả hai sẽ không bị xuống dốc. Kịch bản của nàng là sẽ vờ cần tiền mở show diễn nhưng ba mẹ ở bên Mỹ đang đi du lịch nên chưa kịp gửi, chắc chắn gã sẽ “xuống tiền” để giúp đỡ người yêu. 

Thế nhưng, ai nhanh chân hơn? Chỉ là may rủi. Khi nàng chưa kịp phàn nàn về vụ thiếu hụt ngân sách thì gã đã tắt điện thoại cả ngày. Nàng sốt xình xịch vì lo lắng gã bỗng dưng biến mất thì kế hoạch đổ bể. 

Ngày thứ hai, gã mới mở máy, giọng lè nhè: “Anh say rồi, đừng gọi anh nữa!”

“Có chuyện gì thế, em lo quá!”

“Anh sắp thành thằng phá sản, tay trắng rồi, không xứng với em đâu, em đừng tìm anh làm gì?”

Nàng cuống cuồng tìm đến cái quán rượu mà gã vừa chỉ. Gã đang say bét nhè. Gã diễn cái kịch bản sắp phá sản, muốn tự vẫn. Trên người có bao nhiêu nhẫn, hột xoàn, vòng, lắc nàng gỡ hết ra đưa cho gã để trì hoãn cái chết…tính trước. 

“Anh cầm lấy, bấy nhiêu có thể cầm cự công ty được mấy hôm rồi xoay xở tiếp!”

Gã đùn đẩy một hồi cũng cầm hết rồi hứa sẽ lo cho tương lai của nàng toàn vẹn. 

“Giờ em đói quá, chúng mình đi ăn nhà hàng nhé!” Nàng rủ, nhưng có biết đâu gã nhẵn túi. Gã làm ra vẻ sự nhớ ra: “Chết rồi, có cái đám cưới cô bạn cùng lớp. Em đi với anh nhé!”

 Tiệc cưới được tổ chức ở khách sạn lớn, gã dắt tay nàng nước vào, vẫy tay chào cô dâu chú rể từ xa. Gặp bố mẹ cô dâu, gã ngọt xớt: “Con chào bác, đây là bạn gái con. Chúc mừng hai bác!”

 Gã dắt nàng đi thẳng vào trong mặc cho bố mẹ cô dâu ngơ ngác không biết là bạn học của con mình từ hồi nào. Gã ung dung lắm, vì đám cưới lạ hoắc chẳng ai biết ai, lại mời cả trăn quan khách thế này, gã cứ chén xong rồi về. Cái trò này gã đã diễn đến trăm lần rồi. Có đợt nhẵn túi, gã đã đi “ăn cưới” cả tháng trời mà không bị ai phát giác.

Nhưng hôm nay trời phụ lòng gã. Khi cả cô dâu, chú rể và bố mẹ họ cùng đến bàn gã nâng ly, gã bị phát giác. Gã đâu biết bố cô dâu là một sĩ quan cảnh sát. Trí nhớ tuyệt đỉnh của ông không ghi nhận cái gương mặt nào giống gã cho nên đã hỏi gã tên gì, là bạn bè của ai. 

“Dạ, có khi… cháu nhầm đám cưới… vì giống tên quá!”

“Bây giờ mấy thằng lừa đảo toàn trà trộn vào đám cưới để thấy ai sơ hở chôm đồ!” Một vị khách cùng bàn lên tiếng.  

Ông bố cô dâu thấy tình huống trở nên phức tạp nên kéo gã sang một bên nói nhỏ: “Cậu khôn hồn thì biến ngay khỏi đây, tôi cũng không muốn làm to chuyện. Đừng để tôi gặp lần nữa là cậu vô đồn cảnh sát đấy!”

Gã vâng dạ rối rít định quay sang kiếm cớ kéo nàng đi khỏi nhưng nàng đã đứng sau lưng gã từ lúc nào. Nàng  đi như chạy khỏi cái đám cưới náo nhiệt và chết tiệt ấy. Gã đuổi theo nàng nhưng cũng là tiện thể biến khỏi đó. 

Nàng đã biến mất trong dòng người ồn ã ngoài kia. Cảm giác bẽ mặt qua nhanh, gã thấy hụt hẫng nhiều hơn. Cơn mưa từ đâu bỗng đổ ập xuống đầu gã khiến gã cảm thấy trống tênh lạnh lẽo. Gã đút tay vào túi quần, thấy loảng xoảng đồ nữ trang nhưng lúc này gã cũng chẳng buồn nghĩ đến nữa, gã chỉ muốn có nàng.

Gã đi loanh quanh một hồi, qua cái hành lang trắng dọc đại sứ quán, nơi nàng và gã ngồi đong đưa uống cà phê buổi sáng. Gã chợt nhớ ra là gã rất thích mùi thơm trên tóc nàng, nó khiến nàng trở nên ủy mị hơn khi ở trong phòng tập. Gã đi qua hàng ghế đá bên bờ hồ, nơi những đôi trai gái đang ngồi tự tình trong cơn mưa phùn, một vài đôi chạy lúp xúp trú mưa, một vài đôi cố tình hôn nốt cái hôn dài rồi mới dìu nhau thong thả bước dưới hàng cây. 

Gã nhớ mùi thơm trên môi nàng, đó là mùi son môi vani, đậm đà và ướt át. Phía bên kia hồ là khách sạn lớn, nơi gã đã dốc hết túi tiền để thuê vài đêm lãng mạn yêu đương với nàng. Mùi thơm trên da thịt nàng quyến rũ gã hơn hết thảy, nó mềm mại như hình ảnh quảng cáo sữa trên tivi nhưng ngọt lim đầu môi…

Nàng cứ thế mà bỏ đi ư? Nếu thật sự nàng yêu hắn nàng có thể bỏ đi như thế không? Gã chẳng thể định nghĩa được tình yêu là thế nào, sẽ khiến người ta hành xử ra sao để mà phán đoán. Gã chỉ nhận ra đối với bản thân gã, yêu nghĩa là cảm thấy trống rỗng khi người gã yêu không còn ở bên. Cái cảm giác trống rỗng đó khiến đã thấy điên điên.

Một tuần trôi qua, hai tuần, ba tuần… Gã đã gọi cho nàng cả ngàn lần, tìm nàng khắp mọi nơi nhưng nàng bỗng nhiên biến mất. Nàng ở đâu?

Nàng đang ở đâu đó, ngay trong thành phố, nơi mà nàng chỉ là một kẻ săn đêm, bơ vơ lạc lõng. Cuối cùng thì kể cắp lại gặp bà già. Gã chẳng qua chỉ là một kẻ đi săn. Rồi gã sẽ mang số nữ trang ấy đi bán, gã sẽ phát hiện ra toàn đồ giả. Sao lúc đó nàng lại bốc đồng đưa hết cho gã cơ chứ? Mà thôi cũng chẳng sao, đằng nào gã cũng chẳng ra gì, cũng là phường lừa đảo.

Hụt mất con mồi, nàng cũng bực lắm chứ. Nàng căm gã vì gã làm mất nhiều thời gian của nàng, đã thế lại còn được “xơi” thoải mái. Nghĩ đến đó, nàng lại nhớ cái thân hình đẹp như tượng của gã. Nhưng quả thật nó cũng chẳng đáng kể gì so với sự ấm áp phát ra từ cơ thể ấy. Trong cái khách sạn cao sang kia, nàng với gã ngồi trên ban công, nhâm nhi ly cà phê. Nàng thích cái vị cà phê trên môi gã hơn cái vị trong chiếc ly. Nàng tựa đầu vào vai gã, uống cà phê trên môi gã cho đến khi gã dắt nàng vào những đam mê bất tận. Nàng nhớ gã, nhớ nụ cười, nhớ bàn tay, nhớ giọng nói, nhớ bờ môi ấm..

Một tuần, hai tuần, ba tuần…

Hôm ấy trên bờ hồ, mưa lất phất bay làm tán liễu như đìu hiu rủ xuống. Nàng dạo bước, lòng buồn tênh. Gã dạo bước, lòng cô đơn. Gã nhìn thấy nàng trước, chỉ muốn lao đến nhưng rồi lại định quay bước đi. Nàng sẽ nói gì nhỉ? Rằng gã là đồ tồi, là kẻ lừa đảo, là thằng nghèo kiết xác hèn mọn…

Nhưng nàng lại trông thấy gã, nàng chẳng kịp quay đầu. Gã sẽ nói gì nhỉ, rằng nàng là đồ lừa đảo, là gái bao, đeo toàn kim cương, châu báu giả. Tất cả trên người nàng toàn… đồ giả. 

Gã đã đứng trước mặt nàng, trông thảm hại, giản đơn như bất cứ kẻ thất tình nào.

“Anh tìm em, muốn trả lại đồ cho em!”

Gã lục túi lôi món nữ trang ra đưa cho nàng. May quá, gã chưa bán đi. 

“Anh đã rất nhớ em, dù rằng…”

Nàng cầm túi nữ trang ném vèo xuống hồ, gã ngạc nhiên sửng sốt. 

“Đồ giả đấy. Em không phải thiên kim tiểu thư, chỉ là kẻ săn tình. So với anh cũng chỉ là kẻ cắp gặp bà già thôi. Giờ chúng ta hết nợ nhau.” 

Gã ngửi thấy mùi thơm trên tóc nàng ngai ngái trong cơn mưa phùn, cảm giác nôn nao. Gã ngập ngừng chìa tay: “Tạm biệt em!”

Nàng nhìn bàn tay gã, cảm thấy nhớ hơi ấm đã từng vây lấy nàng. Nàng ngập ngừng đặt bàn tay vào tay gã. 

“Tạm biệt anh!”

Họ nắm chặt tay nhau trong vài giây, bàn tay sắp rời bàn tay. Gã vừa định buông thì nàng vội vã nắm chặt lấy. 

“Chúng ta thật sự không yêu nhau chứ?” Nàng hỏi gã, cảm thấy trên đời này không có gì là chắc chắn, không có câu trả lời nào là chắc chắn cho mọi sự việc. 

“Không, chắc là chỉ có anh thật sự yêu em, ngay cả khi em thế này!”

Nàng mỉm cười, dứt khoát quay bước. Tất cả thế là hết, một giấc mơ đẹp nhưng tốn kém và đầy âm mưu.

Nàng tiếp tục bước đi, không ngoảnh lại. Khi bóng nàng vừa khuất, gã nhận được tin nhắn của nàng: “Còn em thì chắc rằng, em đã yêu anh!”

Gã cuống lên, chạy như bay về hướng nàng vừa đi..

Liên hệ Call Zalo Messenger
Top
0
0 sản phẩm Xem giỏ hàng → Thanh toán ngay →