Chương 5: Bình minh rực rỡ
Sẵn sàng đọc chương bằng tiếng Việt.
Thiết bị hoặc trình duyệt này chưa hỗ trợ tự đọc. Bạn vẫn có thể đọc nội dung bên dưới.
Tôi khoác chiếc áo mỏng rồi xách chai rượu vodka đi lại phía bãi biển. Biển đêm lấp lánh dưới trăng, như ai vừa rắc lên đó những vụn bạc mỏng tang. Cảnh đẹp, người cô đơn, cảnh lại càng thêm đẹp.
Nhìn lại phía căn nhà lá trong đảo, mấy đứa con gái lười biếng thì chỉ ngồi ghếch chân lên ghế mà uống nước trái cây, hóng chuyện. Mấy gã đàn ông thì tụ tập chơi tá lả, tiếng cười của họ khúc khích vọng trong rừng cây. Đi du lịch kiểu ấy đúng thật là lãng phí. Tôi không ngốc như họ, tôi phải tranh thủ ngó nghiêng và thưởng thức tất cả mọi thứ có ở hòn đảo này.
Bây giờ việc chính là kiếm một cái thuyền đi câu mực rồi tự thưởng thức giữa biển khơi, trên trời là trăng sao, dưới là nước, ta và rượu. Có đứa nói tôi là đồ gàn dở nhưng tôi chẳng thèm để ý. Nếu ngay cả những ngày nghỉ xả hơi này mà không được làm những điều mình thích nữa thì còn gì là cuộc đời!
Bên mép nước có mấy chiếc thuyền thúng bập bềnh trên sóng nhẹ nhưng người chủ thuyền đã không còn ở đó nữa. Chắc họ đã đi về ngủ một giấc ngon lành đâu đó trên hòn đảo thanh bình này. Tôi đi thêm một vòng quanh bãi cát nhưng tuyệt nhiên vắng ngắt. Bãi biển không còn ai, chỉ có những ánh đèn lấp lánh từ những quán khuya hắt xuống mép nước.
Đang loay hoay nghĩ kế thì một giọng ồm ồm cất lên làm tôi giật bắn mình: “Tôi tưởng làng Vũ Đại chỉ có anh Chí, lại còn có cả chị Chí nữa à?”.
Một gã đàn ông mặc xà lỏn, cởi trần, cái áo vắt lệch trên vai nhìn chằm chằm vào chai rượu trên tay tôi ra giọng chế giễu. Trong ánh trăng lúc nửa đêm, tôi có thể nhìn thấy gã cao lớn, đổ cái bóng dài lê thê xuống triền cát.
“Anh mà cắp cái chai này vào thì có ngay anh Chí đấy!” Tôi phản đòn gã trai lạ.
Mặt gã vênh tớn: “Thì đưa đây, tôi đi câu cho mấy con mực mà nhắm rượu, hai đứa mình thành Chí ông, Chí bà.”
Ôi, hai đứa mình mới ghê chứ? Tôi đoán gã thuộc một đoàn du lịch khác mới đến đây lúc chập tối. Phải công nhận gã đúng là bẻn mép, gặp người lạ mà cứ như quen thân từ lâu lắm rồi ấy.
Đang mải suy đoán thì gã lại bảo: “Tôi cũng là dân thuyền chài đấy, bơi thuyền cực giỏi luôn, nếu cô muốn tôi đưa cô ra kia câu mực.”
Nghe gã nói đến đi thuyền câu mực, tôi quên béng gã từ đâu tới. Tôi hứng chí hỏi: “Anh nói thật chứ? Thế thuyền đâu mà câu?”
Gã gãi đầu: “Thú thật là tôi cũng định thuê thuyền đi câu mực, nhưng ở đây lại chẳng có ai, hay chúng ta mượn tạm một cái, chắc không ai biết.”
Tôi nhảy cẫng lên: “Đúng đúng, đi thôi, anh chèo được chứ?”
Gã khoát tay: “Lên đi, muỗi.”
Thế là hai đứa hùng hục lên thuyền, gã lấy bật lửa thắp ngọn đèn dầu để ở phía trong mui rồi cầm mái chèo. May mắn sao trên thuyền có sẵn cần câu, gã hướng dẫn tôi cách gắn mồi và thả câu xuống nước. Chiếc thuyền quay tít một hồi rồi cũng nhẹ nhàng tiến xa khỏi bờ. Câu mãi chẳng được con nào, còn cái gã lẻo mép thì không để mồm mọc da non, cứ ba hoa chích chòe hết chuyện này chuyện khác. Tính ra độ gàn dở của gã có phần hơn tôi.
Hai đứa đang hì hục thả câu thì đột nhiên có vài giọt mưa, tôi lo lắng hỏi gã: “Mưa rồi, có nên quay lại bờ không?”
Gã vừa nói vừa hát thành một giai điệu vớ vẩn, ngân nga: “Mưa thì kệ mưa, đứa nào thích cứ việc bơi vào bờ.”
Tôi cáu tiết quật cái cần vào chân gã.
“Không đùa đâu, tí nữa mưa to là chết trên biển đấy!”
Mà phỉ phui cái mồm tôi thật, vừa nói xong thì cơn mưa ào đến, gió mỗi lúc một mạnh hơn. Gã mặc vội cái áo vào người rồi ra sức chèo. Âm thanh ì oạp của nước làm tôi bất chợt thấy lo lắng. Không hiểu gã khoác lác thế nào mà tôi lại tin gã có thể điều khiển được con thuyền cơ chứ. Gã càng chèo thì ánh điện trên đảo càng xa dần.
Gã cũng cuống cả lên: “Chết rồi, gió mạnh quá không quay lại được bờ!”
Trên thuyền, ngọn đèn dầu chao lên một ánh đỏ rồi phụt tắt. Đúng là trên trời có trăng sao, dưới có nước, trên thuyền có hai đứa dở hơi và .. một chai rượu không đồ nhắm.
Tôi lạnh run cầm cập, nhào đến bên cạnh gã khóc ầm ĩ: “Chết chưa, đồ gàn dở, tôi đúng là ngu mới theo một thằng bốc phét như anh.”
Gã cũng sợ nhưng cố an ủi: “Đừng lo, tôi xem bói năm tay chỉ gặp đại hạn chứ không chết!”
Vừa nói xong thì mái chèo bằng gỗ đột nhiên gãy “cạch” một cái, còn trơ lại cuống. Gã đã khua mái chèo trúng vào một tảng đá. Giờ thì phía trước ánh điện chỉ còn một chấm sáng bé xíu, chúng tôi đã bị gió đẩy đi quá xa đảo. Răng môi va vào nhau lập cập, tôi bắt đầu run lên vì lạnh, vì sợ.
Trong phút chốc tôi nghĩ đến những bộ phim có những người trôi dạt trên biển. Rồi một lúc nữa, cá mập sẽ bơi đến nuốt trọn chúng tôi vào cái miệng đầy răng gớm ghiếc của nó. Nếu không bị cá mập nuốt thì chúng tôi cũng sẽ lênh đênh trên biển, khi mặt trời lên tôi sẽ bị thiêu cháy. Rồi sẽ khát nước, sẽ chết vì đói… Xuýt chút nữa tôi đã khóc ầm lên.
Sau một cú chao đảo mạnh, tôi chỉ thấy nước biển mặn chát ập vào mắt cay xè. Thì ra mải bơi lại mục tiêu là hòn đảo nên cả hai đứa đều không để ý chúng tôi đã dạt vào một hòn đảo khác, cách hòn đảo của chúng tôi không xa.
Gã kia lồm cồm kéo dây buộc thuyền vào một thân cây là là mặt nước rồi lôi tôi chạy về nơi duy nhất trên đảo có ánh điện. Cơn mưa tạnh từ lúc nào, hóa ra chỉ là một đám mây bị gió thổi ngang qua tạo thành một cơn mưa giữa đêm. Trăng đã ló lên sau những đám mây, cao tít và thật sáng.
Ở thành phố trăng hình như không tồn tại. Tôi vừa chạy theo gã vừa nghếch con mắt lên… ngắm trăng cho đến khi tiếng nhạc rộn ràng nổi lên rõ một một. Tôi sung sướng guồng chân chạy nhanh hơn, thật may mắn, ở đây không những có người mà còn có cả một lễ hội.
Thấy chúng tôi lếch thếch chạy đến, một vài người ra kéo chúng tôi vào trước đống lửa. Sau một hồi nghe ngóng, tôi cũng được biết họ là một nhóm du lịch. Họ đang tổ chức đêm lửa trại trên hoang đảo này. Ngồi hong một lúc bên cạnh đống lửa, đến khi hết lạnh tôi mới thấy mình sống sót. Tôi lườm gã người lạ mà lòng căm giận.
Nếu không vì gã khoác lác thì tôi cũng chẳng lưu lạc đến đây. Hình như gã quên béng mất trận mưa xuýt chết vừa rồi, đã vội vàng hóng chuyện với mới cô gái xinh xinh của đội bạn. Gã đúng là một kẻ chín phần khỉ một phần đười ươi lại mê gái không ai bằng.
Sau khi ăn vài miếng thịt rừng cho ấm bụng, tôi cũng tham gia mấy tiết mục của nhóm và chẳng mấy chốc cũng có vài anh chàng đẹp trai đến “đánh võng”. Tiếp đến là trò chơi có tên “Tỏ tình”. Nghe chủ tọa thông báo luật chơi là sẽ chọn ra mười chàng trai và một cô gái, các chàng sẽ lần lượt tỏ tình, không được quá hai câu. Đến khi ai đó khiến cô gái gật đầu thì sẽ là người thắng cuộc. Tôi và gã là khách đặc biệt nên bị lôi ngay vào cuộc.
Một gã đẹp trai hất mái tóc nghệ sĩ, ánh mắt đắm đuối hút hồn và được sự cổ vũ nhiệt tình của các cô gái, đứng trước tôi bắt đầu: “Chào em, khi ngã từ thiên đường xuống trần gian em có đau không?”
Cả hội vỗ tay cười ồ nghe chừng thích thú lắm.
Tôi đáp: “Dạ, vì em khá nặng ký nên rơi thẳng xuống địa ngục, diêm vương có bảo rằng, mặt đất mới là chỗ của em. Cho nên ngài đưa em lại đây, không đau chút nào!”
Tiếng vỗ tay cổ vũ lại ầm ẩm nổi lên, gã đẹp trai tiếp tục: “Anh đang thiếu một người cai quản bản thân, em đồng ý làm người đó chứ?”
Tôi đáp: “Xin lỗi, em chỉ được giao trông vườn bách thú!”
Gã đẹp trai tẽn tò nhận lấy thất bại, mọi người cổ vũ cho anh chàng tiếp theo. Tất cả những gã tỏ tình đều bị tôi cho nockout một cách ngoạn mục. Gã Chí Phèo của tôi đến lượt, quần xà lỏn đứng lù lù trước mặt. Tôi phải cho gã ê mặt mới hả giận. Gã bắt đầu cố gây ấn tượng, mà tôi nghĩ là với những cô gái đứng ngoài vòng kia chứ không phải tôi.
Giọng gã vống lên: “Lúc nãy, em đã tỏ tình với anh, giờ anh nhận lời!”
Đây mà là tỏ tình ư? Nghe gã nói xong tôi nghẹn ứ cổ, chưa kịp thốt lời nào thì gã đã lại nói: “Im lặng là đồng ý rồi nhé!”
Lần này thì mắt tôi sắp rời khỏi tròng, cổ họng như vừa bị ai ném vào một cái chặn giấy. Á khẩu. Trong lúc loay hoay chưa biết làm gì thì đã thấy môi gã đáp xuống môi tôi nhanh như điện giật.
Chủ trò công bố phần thưởng: “Người thắng cuộc sẽ được làm Robinson, sẽ được… đóng khố sau đó đuổi bắt một đàn thỏ.”
Gã trố mắt, không nghĩ phần thưởng của gã lại “khó chơi” thế. Tôi đắc trí trong bụng, cho đáng đời. Gã chui vào bụi rậm, một lúc sau đã thấy cái quần xà lỏn của gã treo lủng lẳng trên cây. Trên người gã là một cái khố bằng lá cây quấn quanh thắt lưng.
Từ trong cái lán được dựng lên để nấu nướng, đầu bếp mở cái lồng ra, khoảng năm chú thỏ chạy thoắt vào các bụi rậm Gã lao theo một con và sau một hồi đuổi bắt trước sự cổ vũ nhiệt tình của đám đông, con thỏ đã nằm gọn trong tay gã. Gã ngồi xổm, tay vuốt ve con thỏ trắng muốt nghe chừng thích thú lắm.
Có mấy em gái trẻ quây quanh gã cứ như gã là ngôi sao không bằng. Sau một hồi ba hoa khoác lác với các em, gã đứng dậy. Tôi khinh khỉnh nhìn gã bảo: “Này anh, mất lịch sự quá, đi thay khố mới đi!”
Thì ra lúc gã mải tán phét chú thỏ con đã tranh thủ gặm mất một ít khố của gã, để lộ ra cái mông trắng toát, trông buồn cười không chịu được. Gã nhận thấy tình trạng bất lợi của mình nên bỏ vội con thỏ xuống, lút cút chay về phía bụi cây tìm quần. Mấy cô nàng cười khúc khích khi thấy mông gã lấp ló dưới ánh trăng.
Tôi dựa đầu vào một thân cây nhìn mọi người vui đùa và ngủ thiếp đi lúc nào không biết, lúc tỉnh dậy đã thấy cái thân cây biến thành thân gã kia, còn gã thì đang ngáy khò khò bên tai.
Tôi đứng bật dậy khiến gã va cốp đầu vào gốc cây. Gã sửng cồ: “Con gái con đứa gì mà vô ý thế, không thấy người ta đang ngủ à?”
“Thế anh ngủ vào người tôi là hữu ý chắc, đồ… dê xồm!”
Gã xoa xoa cái đầu bù xù như tổ quạ rồi phủi đít quần đứng dậy. Mọi người ai nấy đều ngủ gục quanh đống lửa đã tàn, say sữa giữa trời đất.
Gã bảo: “Sáng rồi đấy, chúng ta tìm đường về đảo thôi!”
Nói là làm, gã nhanh chân bước về phía bờ biển, tôi lút cút chạy theo sau. Hóa ra trong đêm tối mịt mùng tôi tưởng mình đã dạt đi rất xa, nhưng vào ban ngày thì hòn đảo của chúng tôi vẫn ở ngay trước mắt, rất gần, và làn nước bình lặng trong xanh khiến tôi nghĩ mình có thể bơi tới được bờ bên kia.
“Cô định bơi qua bên đó hay sao mà không lên thuyền!”
Tôi giật mình vì câu nói bắt gọn ý nghĩ trong đầu tôi của gã. Đúng là đồ mắc dịch. Tôi cuống quýt trèo lên thuyền.
Chèo được một đoạn, gã bảo: “Này, có con mực tôi mới lấy ở nhà bếp, nướng rồi đây. Chai rượu vẫn còn chúng ta làm bữa sáng nhé!”
Lúc đó tôi mới để ý mái chèo gãy hôm qua được thay bằng một cây chèo mới. Gã đoán được suy nghĩ của tôi, láu cá nói: “Tôi mượn tạm thuyền bên, bọn họ đông chắc đủ sức dùng tay bơi thuyền!”
Đến khoảng giữa hai hòn đảo gã dừng tay chèo, xé con mực ra rồi đưa tôi một miếng, gã cầm chai rượu tu một ngụm rồi ngửa cổ lên trời mà “khà” trông có vẻ đắc chí thỏa mãn. Giữa ban ngày trông gã cũng không đến nỗi nào, thậm chí rất … đẹp trai.
Tôi nhớ đến nụ hôn tối qua của gã mà nóng bừng cả mặt. Vừa cầm miếng mực khô lên định nhai chữa ngượng thì gã bảo: “Sao thế, muốn tôi hôn cô thêm lần nữa à? Đừng có mơ!”
Tôi lại thêm một lần nữa giật bắn mình. Sao gã có thể đọc hết cả suy nghĩ của tôi vậy trời. Tôi thò cổ ra mép nước giả vờ “ọe” một cái rồi bảo: “May mà anh hôn giả vờ, chứ hôn thật chắc tôi nôn ra cả chậu!”
Gã vứt chai rượu vào góc thuyền, nhào đến nhanh như khi gã bắt con thỏ, môi gã khóa chặt môi tôi khiến tôi không kịp thở. Tôi cố vùng vẫy thì gã siết chặt hơn, bàn tay gã luồn vào trong tóc giữ chặt cổ tôi ở trên vai gã.
“Em buồn nôn thì cứ tự nhiên đi, nếu nôn mà bẩn áo anh là anh cởi hết ra giặt đấy. Lúc đó sợ rằng anh còn dê hơn bây giờ”.
Cái gã chết tiệt này! Tôi còn chưa biết tên gã nữa, thế mà cứ để gã lừa hết lần này đến lần khác. Nghe cái giọng vừa đểu giả, vừa hài hước của gã, tôi không khỏi cảm thấy thú vị. Gã đúng là một sinh vật kỳ quặc và đáng yêu. Tôi nghe lòng mình xôn xao như cơn sóng nhẹ nhàng. Phía bên kia đảo hoang, mặt trời đã nhô lên rực rỡ.
