Tôi đổi đối tượng cưa rồi

Chương 2: Mưa đêm vẫn rơi

admin 21/07/2026 185 lượt xem
Nghe chương Tự đọc tiếng Việt

Sẵn sàng đọc chương bằng tiếng Việt.

Sau vụ việc hôm ấy, cuối cùng cô Trịnh Ái Linh cũng không nỡ hạ hạnh kiểm của hai tên khó bảo này. Nhưng cô cũng không hẳn là tha cho hai đứa, cô có cách trừng trị riêng.

Buổi chiều cuối tuần, bầu trời xám lại nhanh hơn dự kiến. Cả lớp đang dựng trại thì gió bắt đầu nổi lên, lùa những luồng hơi lạnh xuyên qua hàng cây thông thẳng tắp. Địa điểm dã ngoại nằm sát sườn đồi, thoáng đãng nhưng chẳng có gì để chắn gió. Tiếng cô Trịnh Ái Linh vang lên dồn dập: “Nhanh lên, sắp mưa đấy!”

Tô Cảnh Nhiên khựng lại khi cầm trên tay danh sách phân nhóm ngủ lều. Hắn liếc một cái, rồi chau mày.

Lều 03: Tô Cảnh Nhiên – Hàn Mục Trạch.

Thật nực cười. Không hiểu cô Trịnh nghĩ gì khi ghép hai đứa thường xuyên “choảng nhau” cùng một lều. Nhưng Tô Cảnh Nhiên không nói gì, hắn chỉ vo tờ giấy, nhét vào túi áo, rồi cúi xuống kéo dây cọc.

Chiều tối. Mưa rơi.

Không phải kiểu mưa dữ dội, mà là mưa đêm, dai dẳng và lạnh buốt, từng hạt nhỏ rả rích rơi trên mái lều nilon mỏng tang như tiếng thở dài của rừng.

Tô Cảnh Nhiên nằm co lại ở một bên, lưng quay ra cửa lều, đắp tạm chiếc áo khoác. Ở góc đối diện, Hàn Mục Trạch cũng nằm im, chiếc balo kê làm gối, tay vắt lên trán. Không ai nói với ai lời nào từ lúc bước vào lều. Động thủ còn hơn động khẩu.

Sự im lặng giữa hai người đã thành thói quen. Làm gì cũng phải hơn thua, nhưng khi không có ai xung quanh, lại chẳng buồn mở miệng. Như thể nếu nói một câu, sẽ để lộ điều gì đó còn mỏng manh hơn mái lều kia.

Mưa thấm một vệt nước len theo mép lều rách nhỏ, nhỏ xuống ngay chỗ chân của Tô Cảnh Nhiên. Hắn nhổm dậy, khẽ rủa một tiếng, rồi xoay người ra xem.

Tô Cảnh Nhiên vén tấm bạt, ngó ra ngoài, nhưng nước đã ngấm cả vào mép trong. Tấm thảm trải dưới người bắt đầu sũng ướt, lạnh như đá. Hắn toan nhấc người dậy để dịch vào trong, nhưng mỗi cử động lại khiến sống lưng nổi gai ốc. Áo đồng phục đã ướt lưng, dính chặt vào da. Gió lạnh từ dưới chân lùa ngược lên, xuyên cả qua lớp vải mỏng. Hắn cố rút chân lại, cuộn người, nhưng càng cuộn càng run. Hai hàm răng bắt đầu va vào nhau lập cập, từng tiếng khẽ vang lên giữa tiếng mưa.

“Khỉ thật…” Hắn lầm bầm, khom lưng mò chiếc balo nơi hắn để áo khoác thứ hai, nhưng vừa lôi ra thì chạm phải mảng ẩm lạnh. Áo khoác cũng đã ướt. Hắn ngồi thụp xuống, hai vai co lại, hơi thở bắt đầu trở nên nặng nhọc.

Tối thế này, lạnh thế này… Lều rách, áo ướt, thân thể gần như đông cứng lại. Tô Cảnh Nhiên tự cười giễu mình. Chưa bao giờ hắn thấy mình đáng thương đến vậy, mà đối diện, Hàn Mục Trạch vẫn nằm yên, như thể ngủ rồi, hoặc giả, chẳng buồn quan tâm.

Hắn đang định nhét balo lại chỗ cũ thì giọng nói lạnh nhạt vang lên từ bên kia:

“Ướt rồi à?” Giọng Hàn Mục Trạch cất lên, không rõ quan tâm hay chế nhạo.

Tô Cảnh Nhiên chưa kịp đáp lời, thì Hàn Mục Trạch lật người lại, nói đều giọng. “Qua đây mà nằm.”

Cảnh Nhiên quay sang, ánh mắt ngờ vực. Nhưng rồi tiếng gió rít bên ngoài khiến hắn do dự. Lều nhỏ, diện tích không đủ để hai người nằm thoải mái ở một bên nhưng hắn vẫn chui qua. Góc lều ấy khô thật, ấm hơn chút, chắc vì có thân nhiệt ai đó đã nằm ở đấy từ trước.

Tô Cảnh Nhiên nằm nghiêng, lưng suýt chạm vào lưng Hàn Mục Trạch. Khoảng cách chỉ là một hơi thở, nhưng hắn không quay sang.

Một lúc sau, hắn nghe tiếng Hàn Mục Trạch thì thào, rất nhỏ:

“Đừng có nhích vào tao.”

“Tao có nhích đâu.”

“Còn không? Cái khuỷu tay của mày chọc vào tao đấy.”

“Vậy mày đẩy tao ra đi.” Tô Cảnh Nhiên nói.

Nhưng không ai đẩy ai cả, cũng không ai rời ra thêm nữa.

Mưa đêm vẫn rơi, gió vẫn vỗ vào lều như gõ nhịp cho những điều không tên giữa hai người.

Tô Cảnh Nhiên khẽ cựa mình, và một lúc sau, hắn ngủ thiếp đi.

Tiếng mưa rơi không ngớt, từng hạt như trút lên mái bạt mỏng tang, khiến cả không gian rung lên theo từng nhịp gió giật. Hơi lạnh len lỏi qua các khe hở, cắt vào da thịt như kim châm.

Khoảng chừng một tiếng sau, khi hơi thở đều dần, thì bỗng – rầm!

Một tiếng động lớn vang lên giữa đêm tối. Gió giật mạnh thổi sượt qua, cuốn theo một bên mép bạt vừa được cắm tạm. Dây buộc bật ra, cả một mảng mái tạm tốc lên. Gió tạt vào lều như cơn cuồng nộ, hất đổ túi đồ và làm cả thân trụ nghiêng ngả.

Tô Cảnh Nhiên bật dậy theo phản xạ, nhưng chưa kịp hiểu chuyện gì thì chân trượt phải mép áo khoác, cả người đổ nghiêng về phía bên kia. Hắn cố với tay chống lại nhưng va vào một vật mềm, rồi…

Cả thân người đè lên Hàn Mục Trạch.

“A.. Mẹ nó…!” Hàn Mục Trạch chưa kịp mở mắt thì đã bị một đống thịt xương rơi thẳng lên ngực. Cậu ta bật dậy theo bản năng, nhưng cánh tay đang giơ lên lại vướng vào thảm, khiến cả hai lăn tròn trong không gian chật hẹp. Một khuỷu tay va vào trán, một cái đầu va vào cằm, chân tay loạn xạ. Cuối cùng, họ dừng lại trong tư thế tréo ngoe: Hàn Mục Trạch nằm ngửa, còn Tô Cảnh Nhiên nằm đè trên người cậu ta.

Gió vẫn gào lên bên ngoài, bạt tung một góc, nước mưa tạt vào mặt, buốt lạnh.

“Xuống.” Giọng Hàn Mục Trạch trầm, khàn khàn, pha lẫn giận dữ.

Tô Cảnh Nhiên cũng chưa hết choáng. Hắn định bật dậy nhưng một cơn đau buốt ở vai khiến hắn chững lại, khuỷu tay run lên, không thể gượng dậy ngay.

“Tao bảo mày xuống!”

“Tao… đang xuống đây!” Hắn gắt khẽ, nhưng thật ra chỉ thấy mình nhục hơn là giận.

Không hiểu vì sao, trong khoảnh khắc loạng choạng đó, hắn cảm nhận rất rõ một thứ mùi không tanh, không hôi, mà lại âm ấm như mùi gối ôm cũ. Là mùi từ áo đồng phục của Hàn Mục Trạch. Gần thế này, hắn mới để ý xương quai xanh lộ rõ dưới cổ áo, làn da ấm và phập phồng nhẹ theo nhịp thở của người bên dưới. Yết hầu hắn khẽ trượt một cái, cổ họng khô khốc. Trong một thoáng chốc, hắn gần như có ý định cắn người.

Tô Cảnh Nhiên vùng khỏi cái ý nghĩ điên rồ ấy ngay khi đứng được dậy.

“Đổ hết rồi, hài lòng chưa?” Hắn càu nhàu, vừa đứng lên vừa nhặt lại mớ đồ văng tung tóe.

Hàn Mục Trạch không đáp. Cậu ta chỉ kéo lại tấm bạt, cột tạm một bên, rồi đưa tay lau vết nước trên má. Cả người lạnh toát, và còn có cái cảm giác không tên nào đó, cứ lởn vởn dưới làn da. Một kiểu khó chịu… rất kỳ lạ.

Mưa vẫn rơi, tấm bạt chỉ che được một nửa người, phần còn lại phơi trần dưới gió lạnh. Tô Cảnh Nhiên ngồi co ro một lúc rồi thở dài đứng dậy, lặng lẽ vén lại góc lều vừa sập.

Hắn không nghĩ Hàn Mục Trạch sẽ giúp. Vậy mà chỉ vài phút sau, tên kia cũng lồm cồm ngồi dậy, mặt mũi nhăn nhó như sắp chửi trời.

Không ai nói với ai, nhưng cả hai cùng lặng lẽ nhặt lại cọc, kéo dây, cắm lại các góc bạt trong màn mưa rả rích. Mỗi lần gió giật, bạt lại trật ra, nước lạnh như băng xối xuống cổ. Họ vụng về sửa, đôi lúc chạm tay, nhưng vội rụt về như chạm phải điện.

Hàn Mục Trạch loay hoay giữ một đầu dây, bất ngờ trượt chân vì bùn đất. Cậu ngã chúi về phía trước, mất đà.

“Ê!”

Một bàn tay túm lấy cổ tay cậu.

“Lần đầu tiên mình giữ cậu ta khỏi ngã thay vì muốn cậu ta ngã.” Tô Cảnh Nhiên ngẩn người nghĩ cho đến khi Hàn Mục Trạch gắt lên:

“Buông ra.”

Hàn Mục Trạch quay đi, xốc lại áo khoác, nhưng lưng cậu run khẽ. Có thể là vì mưa lạnh, cũng có thể là vì cái đụng chạm vừa rồi, bàn tay Tô Cảnh Nhiên ấm hơn cậu nghĩ.

“Tưởng mày không biết giữ người, ai ngờ tay cũng nhanh phết.” Cậu buông một câu nửa thật nửa châm chọc, mắt nhìn thẳng ra rừng thông phía trước.

Tô Cảnh Nhiên ngồi đó, dưới mái bạt chực bung, áo ướt bết vào vai, tóc nhỏ giọt. Trong mắt hắn lúc này, Hàn Mục Trạch không còn là kẻ đáng ghét vô cùng tận như mọi khi.

“Lần sau tao không đỡ nữa đâu.” Hắn nói khẽ, không rõ là lời cảnh báo hay nhắc nhớ.

Hàn Mục Trạch không đáp. Nhưng lát sau, khi gió giật mạnh làm một góc lều bung ra, Hàn Mục Trạch lại là người chủ động giữ dây trước. Cậu không nói gì, cũng không nhìn lại, chỉ đứng sát vào tấm bạt, để gió khỏi tạt vào người còn lại.

Tô Cảnh Nhiên đứng bên kia nhìn lưng cậu. Hắn chợt thấy câu “oan gia ngõ hẹp” thực ra chẳng hẹp lắm, nếu mưa đủ lâu, người ta cũng sẽ quen ở cạnh nhau dưới một mái che.

Mưa bắt đầu ngớt vào khoảng nửa đêm. Tiếng gió thổi vẫn ràn rạt trên tán cây, nhưng những hạt mưa đã thưa dần, chỉ còn lách tách nhỏ xuống mép bạt. Ánh sáng của đèn pin đã tắt từ lâu, để lại một khoảng tối mờ lạnh lẽo.

Tô Cảnh Nhiên co chân, ngồi bó gối trong góc lều. Áo ướt dính chặt vào lưng, chân cũng lạnh cóng đến mức không còn cảm giác. Hắn đã thử nằm xuống vài lần, nhưng mỗi lần lại phải bật dậy vì nước thấm ướt chiếu, lạnh xuyên da.

Hàn Mục Trạch cũng chẳng khá hơn. Cậu ngồi tựa lưng vào cọc lều, đầu hơi gục xuống, mắt nhắm mà không ngủ nổi. Mái tóc ẩm bết lại, từng sợi dính lên trán. Ánh chớp cuối cùng đã xa, nhưng lạnh thì vẫn còn nguyên.

Liên hệ Call Zalo Messenger
Top
0
0 sản phẩm Xem giỏ hàng → Thanh toán ngay →