Tôi đổi đối tượng cưa rồi

Chương 5: Thử hẹn hò với tôi đi, dám không?

admin 21/07/2026 185 lượt xem
Nghe chương Tự đọc tiếng Việt

Sẵn sàng đọc chương bằng tiếng Việt.

Trường học lúc này khác hẳn. Không còn giờ học cố định, không còn tiếng trống vào lớp, chỉ còn những nhóm nhỏ tụm lại nói chuyện, cười nhiều hơn, và một nỗi bịn rịn khó gọi tên lẩn khuất trong không khí.

Ngày chụp kỷ yếu đến vào một buổi sáng nắng gắt.

Sân trường được trang trí sơ sài, phông nền dựng vội, ai nấy đều mặc đồng phục chỉnh tề, cố gắng cười thật tươi dù trong lòng ai cũng hiểu: đây là lần cuối. Tô Cảnh Nhiên đứng trong hàng, tay đút túi quần, ánh mắt vô thức đảo qua đám đông và như mọi khi, hắn vẫn nhận ra Hàn Mục Trạch rất nhanh.

Không đứng gần, cũng không đứng xa, chỉ là ở đó.

Trong lúc hỗn loạn ấy, có người vô tình đẩy Tô Cảnh Nhiên lùi lại một bước. Hắn còn chưa kịp phản ứng thì đã va nhẹ vào ai đó phía sau.

Là Hàn Mục Trạch.

Chưa kịp tránh ra, tiếng “tách” vang lên rất khẽ.

Triệu Mẫn là cô bạn cầm máy ngẩng đầu, à một tiếng: “Tớ test cái máy ảnh một chút. Hai cậu, lại xem đi.”

Hàn Mục Trách nói “không cần đâu” rồi quay lưng đi rất vội. Tô Cảnh Nhiên không muốn nhìn nhưng Triệu Mẫn cứ dí màn hình vào mặt hắn.

Chỉ một tấm ảnh, không tạo dáng, không chuẩn bị. Hai người đứng hơi lệch, không nhìn vào ống kính, ánh mắt mỗi người hướng một phía khác nhau. Khoảng cách giữa họ đủ gần để thấy rõ vai áo đối phương, nhưng cũng đủ xa để không chạm vào nhau.

Chuyện ấy trôi qua nhẹ như một cơn gió, nhưng với Tô Cảnh Nhiên, nó giống như một dấu chấm lặng lẽ được đặt xuống cuối những tháng ngày ồn ào.

Tháng Bảy đến.

Giấy báo thi của Tô Cảnh Nhiên được gửi về nhà vào một buổi trưa oi ả. Hắn cầm tờ giấy trên tay, đọc đi đọc lại, cảm giác vừa thật vừa không. Tối hôm đó, Tiêu Kha Lam gọi điện.

Giọng cô nàng hào hứng, gần như không giấu được niềm vui: “Tớ đỗ rồi. Đúng nguyện vọng luôn. Mà cùng trường với Hàn Mục Trạch.”

Tô Cảnh Nhiên im lặng mất vài giây.

Rồi hắn cười.

Là cảm giác rất lạ. Không phải vui cho Tiêu Kha Lam, cũng không phải tiếc nuối cho mình. Chỉ là, khi nghe cái tên ấy gắn liền với hai chữ “như ý”, trong lòng hắn bỗng nhẹ đi một chút, như thể có thứ gì đó cuối cùng cũng tìm được chỗ đứng phù hợp.

Dù sao thì, Hàn Mục Trạch cũng sẽ bước vào tương lai mà cậu ta muốn.

Cuộc gọi kết thúc, Tô Cảnh Nhiên ngồi yên một lúc lâu. Ngoài cửa sổ, nắng tháng Bảy đổ xuống thành từng mảng sáng rõ ràng. Hắn chợt nghĩ đến tấm ảnh kỷ yếu bị chụp nhầm hôm đó – một khoảnh khắc vô tình, không được lên kế hoạch, nhưng lại tồn tại.

Hắn gọi cho Triệu Mẫn.

“Triệu Mẫn, ảnh kỷ yếu… cậu còn giữ không?”

“Còn đây, cậu là muốn lấy tấm nào?”

“À, tấm nào có tôi thì lấy.”

“Được, hôm trước Hàn Mục Trạch cũng xin mình tấm hai cậu chụp chung. Đợi lát mình gửi qua.”

Triệu Mẫn vội vàng cúp máy. Tô Cảnh Nhiên thẫn thờ mất mấy giây cho đến khi tín hiệu báo có tệp tin gửi đến. Hắn mở ra, chỉ chọn tấm ảnh chụp cùng Hàn Mục Trạch rồi cất đi.

Hàn Mục Trạch để ý lấy tấm hình này làm gì? In ra, cắt mặt hắn ra khỏi ảnh? Hay là làm trò gì khác?

Những ngày sau đó, nhóm lớp ồn ào hẳn lên.

Người rủ ăn lẩu, kẻ hẹn nướng, có nhóm lại nhất quyết chọn quán quen gần trường. Tin nhắn nối tiếp tin nhắn, hẹn hò chồng chéo, cuối cùng chia thành mấy tốp nhỏ, ai hợp khẩu vị thì đi với nhau. Cả nhóm lớp giống như một bầy chim sắp tản ra bốn phương, tranh thủ kêu to thêm vài lần trước khi bay.

Tên Hàn Mục Trạch không xuất hiện trong bất kỳ dòng tin nhắn nào. Chỉ có Tô Cảnh Nhiên là để ý – không phải vì mong chờ, mà vì cái cảm giác thiếu vắng ấy quen thuộc đến mức khó chịu.

Hắn cũng đi liên hoan, cùng một nhóm bạn không quá thân. Bữa ăn diễn ra bình thường, có tiếng cười, có vài lời trêu chọc vu vơ. Hắn uống một chút bia, vị đắng trôi qua cổ họng, không khó chịu như hắn tưởng. Dù sao cũng đã mười tám tuổi rồi.

Tan cuộc thì đã tối, Tô Cảnh Nhiên không về nhà ngay. Hắn đi bộ về phía trường, cổng đã khóa nhưng hàng rào bên sân bóng rổ vẫn để chừa một lối cho hắn chui vào. Sân bóng rổ vắng tanh. Hắn nhặt lấy quả bóng, ném vài đường không mục đích, tiếng bóng dội xuống nền xi măng vang lên khô khốc.

Đứng ở đây có thể nhìn thấy khu vực lớp học. Góc hành lang kia – nơi hắn và Hàn Mục Trạch từng đứng phạt chung, im lặng mà căng thẳng. Bậc thềm kia – nơi bọn hắn từng đánh nhau chảy máu mũi. Còn trên chính sân bóng này, có một trận đấu dang dở, nơi hắn và Hàn Mục Trạch va vào nhau, cãi nhau, rồi đánh nhau đến mức trận bóng phải dừng lại giữa chừng.

Tô Cảnh Nhiên bật cười khẽ.

Hóa ra, phần lớn ký ức của hắn về trường học… đều có liên quan đến một người.

“Sau này không còn được chơi bóng ở đây nữa, kể cũng tiếc.”

Giọng nói vang lên sau lưng, không cao, chỉ đều đều như đang nói với chính mình.

Tô Cảnh Nhiên quay lại.

Hàn Mục Trạch đứng đó, mặc đồ thể thao, tay ôm quả bóng, mồ hôi lấp lánh trên cánh tay. Ánh điện làm cho gương mặt tuấn tú của cậu trông không thật, nhưng khiến hắn rung động.

“Cậu tới lúc nào?”

“Tôi chơi một lúc rồi, vừa chạy đi tìm nước uống. Chơi không? Với nhau một trận cuối.”

“Chơi.” Tô Cảnh Nhiên cười rồi ném quả bóng trên tay ra khỏi sân.

Hàn Mục Trạch ném quả bóng của mình về phía hắn. Không cần nói luật, không cần phân đội, hai người đứng đối diện nhau như thể đã quen với nhịp này từ rất lâu rồi.

Bóng bật xuống sân, trận đấu bắt đầu.

Tiếng giày ma sát trên nền xi măng vang lên khô ráp. Hàn Mục Trạch di chuyển nhanh, dứt khoát, vai hơi trùng xuống khi dẫn bóng. Tô Cảnh Nhiên bám sát phía trước, chặn đường, ép góc. Có lúc hai người va nhẹ vào nhau, cánh tay chạm cánh tay, rồi tách ra ngay như phản xạ.

Có một khoảnh khắc, Tô Cảnh Nhiên áp sát từ phía sau để cướp bóng. Lưng hắn gần như chạm vào Hàn Mục Trạch. Mùi mồ hôi nồng, nóng phả vào mũi khiến hắn khựng lại nửa nhịp. Chỉ một thoáng thôi, nhưng đủ để tim hắn đập lệch.

Cánh tay họ đan vào nhau khi cùng giằng bóng. Lực kéo căng cơ bắp, cổ tay siết chặt, hơi thở gấp gáp. Ánh mắt chạm nhau trong tích tắc, rồi lại quay đi như chưa có gì xảy ra.

Hàn Mục Trạch bất ngờ bật nhảy, ném bóng lên rổ. Áo thể thao bị kéo lên theo động tác, lộ ra vòng eo rắn rỏi, đường cơ gọn gàng dưới ánh đèn sân. Tô Cảnh Nhiên đứng sững mất một giây, quả bóng rơi gọn vào rổ.

Khoảng hai mươi phút sau, Hàn Mục Trạch chống tay lên gối, thở ra một hơi dài. Cậu ta cười nhạt, quay sang nhìn hắn:

“Rốt cuộc… tôi vẫn không thắng được cậu.”

Tô Cảnh Nhiên không đáp. Hắn đứng giữa sân, ngửa cổ nhìn bầu trời đã lốm đốm sao hè, tai nghe tiếng Hàn Mục Trạch tu chai nước, tiếng ừng ực phát ra thật sáng khoải.

“Cậu với Tiêu Kha Lam rốt cuộc cũng có thể học cùng trường nhỉ.” Hắn chợt nói. Tiếng uống nước của Hàn Mục Trạch dừng lại ngay lập tức.

“Tôi với Tiêu Kha Lam trước giờ chưa có gì?”

Tô Cảnh Nhiên nghe thấy tiếng bước chân của Hàn Mục Trạch đi lại phía mình.

“Có chúa mới tin.”

“Tôi nói thật.”

“Các cậu hẹn hò rồi.”

“Ai nói?”

“Ai cũng nói.”

“Không phải.”

“Không tin, cậu đánh nhau với tôi cả năm không phải vì cậu ấy sao?”

“Vậy tôi phải nói thế nào cậu mới tin?”

Hàn Mục Trạch nói rồi lấy quả bóng từ tay Tô Cảnh Nhiên. Tô Cảnh Nhiên lập tức giành lại, đứng quay lưng trước mặt Hàn Mục Trạch, hướng mắt về rổ bóng.

“Muốn tôi tin, thì cậu thử hẹn hò với tôi đi, có dám không?”

Nói xong, hắn thấy thật nực cười. Thậm chí còn có cảm giác như Hàn Mục Trạch đang di chuyển phía sau, chuẩn bị đấm hắn.

Khoảnh khắc này trôi thật chậm, chậm đến mức hắn thấy áp lực đè lên tim.

Tô Cảnh Nhiên vung tay ném bóng.

“Được.” Tiếng Hàn Mục Trạch.

Tay Tô Cảnh Nhiên mới run một chút, quả bóng bay chệch khung rổ, rơi bịch xuống đất.

“Được? Gì cơ?”

Tô Cảnh Nhiên thấy tai mình bùng nhùng.

“Bóng rất tệ.” Hàn Mục Trạch nói.

“Ừ.”

“Tôi nói được. Là tôi đồng ý hẹn hò với cậu.”

Giọng Hàn Mục Trạch ở phía sau nghe rất rõ ràng, cực kỳ rõ ràng.

Tô Cảnh Nhiên kinh sợ quay người lại, mặt suýt chạm vào mũi cậu ta.

Hắn chưa kịp bước lùi lại thì thấy một cánh tay của Hàn Mục Trạch vươn tới, nắm lấy gáy hắn, kéo lại.

Chỉ một giây sau đó, Hàn Mục Trạch đã hôn hắn.

Trong một giây Tô Cảnh Nhiên còn tưởng Hàn Mục Trạch đánh hắn, hoặc đổi kiểu đánh nhau, trực tiếp cắn hắn.

Nụ hôn đặt xuống rất khẽ, nhưng chắc chắn, như thể cậu ta đã nghĩ về nó rất lâu rồi, chỉ chờ đúng lúc để đặt xuống nơi này.

Tô Cảnh Nhiên cứng người trong khoảnh khắc ấy, mọi suy nghĩ trong đầu hắn như bị tắt phụt, chỉ còn lại cảm giác nơi gáy bị giữ chặt, hơi thở áp sát, và nhịp tim của hai người va vào nhau rõ ràng đến mức không thể giả vờ là không nghe thấy.

Hàn Mục Trạch dừng lại một nhịp rất ngắn, trán gần như chạm trán hắn, hơi thở lẫn vào nhau. Đủ để Tô Cảnh Nhiên hiểu rằng mình vẫn có thể đẩy ra, vẫn có thể quay lưng, vẫn có thể coi tất cả như một trò đùa.

Nhưng hắn không làm thế. Cánh tay hắn do dự một giây rồi đặt lên cổ tay Hàn Mục Trạch, như một lời xác nhận im lặng: “Được rồi, cứ thế này đi”.

Nụ hôn kéo dài thêm một chút, đủ để mang theo tất cả những năm tháng cãi vã, im lặng, đối đầu, và những điều chưa từng được nói ra. Khi Hàn Mục Trạch buông tay, cả hai đều không nói gì.

Sân bóng im ắng. Trường học quen thuộc bỗng trở nên xa lạ, như thể họ đã bước sang một ngưỡng khác của cuộc đời.

“Sao thế, cậu lại muốn đánh nhau?” Hàn Mục Trạch khẽ cười.

“Thật sự rất muốn đánh cậu.”

“Tại sao?”

“Cậu có biết trò đùa này của cậu có thể khiến tôi ế đến năm sáu mươi tuổi không?”

Hàn Mục Trạch không cười nữa.

“Tôi không đùa. Là tôi muốn hẹn hò với cậu, cũng thật muốn hôn cậu. Mà không, muốn hôn cậu từ rất lâu rồi, mẹ nó, lâu đến mức tôi tưởng là từ hồi bé cơ.”

Tô Cảnh Nhiên: “Cậu câm miệng được rồi đấy, nếu không tôi sẽ đấm cậu.”

Hàn Mục Trạch cười nhẹ, đi nhặt quả bóng vừa bị Tô Cảnh Nhiên ném trượt. Bóng lưng gầy gò cong cong của cậu khi cúi xuống nhặt bóng trông thật mỏng manh, nhưng đó là bóng lưng mà Tô Cảnh Nhiên muốn nhìn nhất, luôn luôn.

Hoá ra từ rất lâu rồi, hắn luôn tìm bóng lưng của người nọ, và chưa lần nào hắn cảm thấy có thể chạm tay tới như lần này.

Hàn Mục Trạch nhặt bóng xong thì quay lại ghế băng cầm điện thoại, chỉ một thoáng màn hình sáng lên, Tô Cảnh Nhiên thấy hình nền là bức ảnh mà Triệu Mẫn chụp bọn hắn.

“Hàn Mục Trạch.”

“Hả?”

“À, không có gì.”

Bọn họ chui qua phần rách của tấm rào hoen gỉ, sóng vai bước đi dưới trời sao.

Liên hệ Call Zalo Messenger
Top
0
0 sản phẩm Xem giỏ hàng → Thanh toán ngay →