Chương 3: Ai không dám hôn?
Sẵn sàng đọc chương bằng tiếng Việt.
Thiết bị hoặc trình duyệt này chưa hỗ trợ tự đọc. Bạn vẫn có thể đọc nội dung bên dưới.
“Mày ngủ đấy à?” Giọng Hàn Mục Trạch vang lên khẽ khàng, như sợ chạm vào im lặng.
“Ngủ nổi thì đâu có ngồi đây.” Tô Cảnh Nhiên đáp, mắt vẫn nhìn ra ngoài bạt. Bầu trời mờ ảo bởi tàn trăng sáng sau mưa, thấp thoáng sau đám mây trôi chậm.
Một lát sau, Hàn Mục Trạch rút trong túi áo khoác ra một thanh socola đã mềm nhũn, đưa về phía hắn. “Này, ăn đi. Lạnh quá, cần đường.”
Tô Cảnh Nhiên liếc nhìn, rồi nhận lấy, không nói gì. Ngón tay họ chạm nhau, ẩm lạnh và khô khốc. Không ai rút lại, nhưng cũng không giữ lâu.
“Cứ như này chắc ốm mất.” Hàn Mục Trạch lẩm bẩm.
Tô Cảnh Nhiên cười khẩy. “Thế mới biết đời học sinh khổ cỡ nào. Đánh nhau không chết, lại sắp bị cảm vì một cơn mưa.”
Gió lại lùa qua một góc bạt, cả hai cùng đưa tay giữ lấy, đồng thời, tay họ chạm nhau lần nữa.
Sáng hôm sau, trời quang mây tạnh. Những vạt sương sớm vẫn còn đọng trên lá, ánh nắng đầu ngày chiếu xuyên qua tán cây, rắc lên nền đất những đốm sáng lấp lánh. Không khí trong rừng thơm mùi đất ẩm và mùi khói bếp loáng thoáng từ khu nhà ăn dã chiến.
Cả lớp tập trung tại sân chính của trại – một khoảng đất rộng vừa đủ cho vài chục học sinh đứng thành hai hàng ngay ngắn. Xung quanh là những chiếc lều bạt đủ màu, xô lệch theo phong cách “mỗi nhóm một vẻ”. Ở giữa sân, lá cờ đánh dấu màu xanh cắm trên một cọc gỗ vững chắc, khẽ bay phần phật trong gió sớm.
Cô Trịnh Ái Linh mặc áo khoác thể thao màu cam, tay cầm chiếc còi và một tờ danh sách, giọng cô vang lên rõ ràng, không cho phép ai buồn ngủ tiếp:
“Các em, dậy hết chưa? Trừ khi ai đã hóa thành cây trong rừng thì mới được vắng mặt. Ai không có mặt đúng giờ, trưa nay nhịn ăn nhé!”
Một tràng cười râm ran vang lên. Vài bạn nam còn ngái ngủ vừa lết ra khỏi lều vừa gãi đầu gãi tai, tóc tai dựng ngược như bị sét đánh. Tô Cảnh Nhiên và Hàn Mục Trạch cũng lặng lẽ đứng vào hàng, mắt còn đỏ ngầu, áo khoác vẫn hơi ẩm, nhưng không ai nói gì.
Cô Ái Linh bắt đầu cho cả lớp khởi động buổi sáng bằng mấy động tác thể dục theo nhạc. Bài nhạc là một ca khúc TikTok nào đó vừa bật lên, cả lớp đã cười ồ, có đứa còn nhún nhảy theo đúng trend.
“Đứng thẳng lên! Tay trái đâu tay trái đâu? Trời ơi, mấy đứa cắm trại một đêm mà như già đi mười tuổi thế à?”
Sau bài thể dục, không khí bắt đầu rôm rả, tiếng cười lan khắp khu trại. Những tiếng la ó, cổ vũ, nhảy nhót khiến đám chim trên cây cũng phải bay vù lên như giật mình vì độ “náo nhiệt có tổ chức”.
Cô Ái Linh đi hết từng nhóm, chỉnh đội hình, nhắc đứa thì kéo cao cổ áo, đứa thì buộc lại dây giày, thỉnh thoảng còn mắng yêu vài câu kiểu: “Con trai gì mà chạy thua bạn nữ, lớn lên chắc phải đi làm thư ký cho vợ!”
Học sinh cấp ba mà, trời có ướt áo, đất có lầy chân, thì chỉ cần thấy bạn mình ngã cũng cười ngặt nghẽo. Mấy trò chơi chẳng cần cầu kỳ, chỉ cần có tiếng gọi nhau í ới, là cái lạnh đêm qua tan biến sạch.
Cô Trịnh Ái Linh vỗ tay một cái, giọng phấn khích vang lên át cả tiếng gió:
“Rồi, trước khi nghỉ trưa ăn cơm, chúng ta sẽ chơi một trò nhé! Cực kỳ vui, cực kỳ thú vị!”
Một tràng “ú òa” vang lên từ đám học sinh. Có đứa đã bắt đầu đoán non đoán già, trò gì mà cô giáo lại cười như vừa khui hàng ship về.
“Trò này gọi là chuyền giấy bằng miệng, cặp nào làm rơi sẽ bị phạt.”
Sau màn vỗ tay rầm rộ, cô Trịnh Ái Linh ra hiệu cho cả lớp xếp thành vòng tròn giữa sân, và chẳng hiểu vô tình hay cố ý, Tô Cảnh Nhiên phải đứng ngay sau Hàn Mục Trạch. Một mảnh giấy hình trái tim được chuyền ra từ chiếc túi nilon của cô, kèm lời nhắc:
“Chuyền bằng miệng, không được dùng tay. Ai làm rơi thì phải ra khỏi vòng, bốc thăm phiếu phạt nhé!”
Đám học sinh vừa nhốn nháo vừa phấn khích. Mảnh giấy mỏng tang ấy được chuyền đến người thứ tư… thứ năm… người thứ sáu là Hàn Mục Trạch.
Tô Cảnh Nhiên siết nhẹ tay, đứng yên nhìn cậu ta kẹp tờ giấy bằng môi, xoay người sang. Khoảnh khắc ánh mắt họ chạm nhau, hắn bỗng thấy… khô họng.
Môi Hàn Mục Trạch hồng nhạt, khóe môi thường nhếch lên trông hờ hững. Trên tóc vẫn còn vài giọt mưa chưa khô hết. Hắn biết mình phải nhận lấy tờ giấy bằng môi như một trò chơi bình thường nhưng lại không dám nhúc nhích.
Hàn Mục Trạch nghiêng mặt lại, mắt lạnh tanh. “Nhanh lên, đồ đần!” Đôi mắt kia như nói vậy.
Tô Cảnh Nhiên cúi đầu… nhưng thay vì đón lấy mảnh giấy, hắn lại liếc sang khóe môi cậu ta, đúng một giây thôi, cũng đủ để hơi thở lệch nhịp.
Vèo!
Mảnh giấy rơi xuống đất, nhẹ tênh như thể nó biết rõ mình vừa phá hỏng điều gì. Cả vòng tròn im bặt trong một nhịp. Rồi ngay lập tức, tiếng “Òaaaaa!” đồng loạt vang lên như sóng trào.
“Hí hí hí rơi rồi!”
“Cảnh Nhiên bị phạt kìa!”
Tô Cảnh Nhiên đỏ mặt cúi xuống nhặt tờ giấy, tim đập loạn như trống trận. Hắn đành ngậm ngùi bước ra khỏi vòng, lầm lũi đi về phía ghế đá sát hàng cây. Mặt hắn vẫn đỏ bừng.
“Mình vừa nghĩ cái gì thế này.” Hắn tự trách trong lòng.
Trò chơi tiếp tục. Không khí càng lúc càng náo nhiệt, tiếng cười vang khắp sân trại. Hàn Mục Trạch không giấu được vẻ hả hê. Cậu nhún vai, ra hiệu chê người kia “yếu nghề” với tụi bạn rồi đứng nghiêm chỉnh, miệng mím lấy tờ giấy vừa được bạn bên cạnh chuyền sang.
Nhưng đời không như mơ, và trời cao có vẻ cũng biết chọn thời điểm để trừng phạt. Vừa đúng lúc cậu nghiêng đầu sang đón lấy, một cơn gió lạnh bất ngờ tạt ngang sân, thổi tung mảnh giấy mỏng manh khỏi môi.
Vèo!
Giấy lại rơi.
“Ôooooo! Lại nữa rồi!”
“Trời đất ơi, Hàn Mục Trạch cũng rớt kìa!”
Đám đông nhao nhao, người đập tay vui sướng, kẻ cười ngặt nghẽo. Tô Cảnh Nhiên ngồi từ xa khẽ nhướn mày, khoé môi cong cong.
Hàn Mục Trạch đứng sững vài giây, vẻ mặt không tin nổi. Cậu quay sang định cãi lý với cô Ái Linh, nhưng bị chặn ngang bởi cái nháy mắt ranh mãnh của cô:
“Mục Trạch, ra chỗ Cảnh Nhiên ngồi!”
Hai tên oan gia lại đứng cạnh nhau, lần này là vì cùng… thua. Cô Trịnh Ái Linh lúc này mang ra một chiếc lọ nhỏ màu đỏ, bên trong là những mảnh giấy gập làm đôi. Giọng cô vang lên vui vẻ:
“Bây giờ, hai bạn nghiệp quật của chúng ta sẽ cùng thực hiện một hình phạt. Nhưng mà chỉ có một người được bốc thăm thôi. Người còn lại phải phối hợp.”
Cả lớp đồng thanh:
“Ôôôôô!!!”
“Rồi, ai bốc thăm đây?”
Hàn Mục Trạch khoanh tay: “Tôi không chơi mấy trò trẻ con này đâu.”
“Ồ vậy thì để Cảnh Nhiên bốc vậy.” cô Trịnh Ái Linh nói, đưa lọ về phía hắn.
Tô Cảnh Nhiên đắn đo vài giây, rồi thở ra một hơi, nhắm mắt đưa tay vào lọ. Mảnh giấy đầu ngón tay hơi ẩm, hắn chậm rãi kéo ra.
Cả lớp nín thở. Cô Ái Linh bước lại gần, hé nhìn dòng chữ.
“Phạt: Hôn.”
Tiếng la hét, hú hét, cười lăn lộn vang lên như ong vỡ tổ.
Tô Cảnh Nhiên chết lặng. Hàn Mục Trạch thì gần như lại muốn đánh nhau.
“Rốt cuộc mày có biết bốc không hả?” Hàn Mục Trạch nhìn Tô Cảnh Nhiên như muốn đấm chết hắn. Tô Cảnh Nhiên có tật giật mình, mặt đỏ lan đến nửa lưng.
“Tao…”
“Hôn, hôn, hôn.” Tiếng bọn con gái vang lên cổ vũ, họ phấn khích đến mức sắp biến chữ “hôn” thành hẳn một giai điệu mất rồi.
Hàn Mục Trạch dơ tay kiến nghị: “Cô ơi, em bốc tờ khác được không?”
“Không được.”
“Thế em nhận thua được không ạ?”
“Em thua rồi, phạt.”
Tô Cảnh Nhiên lên tiếng: “Mày không dám thì để tao.”
Rồi chẳng đợi Hàn Mục Trạch phản ứng gì, hắn vươn tay tới, nắm lấy cổ áo Hàn Mục Trạch kéo mạnh.
Một tiếng “Ôi!!” đồng thanh bật ra từ đám đông, như tiếng chiêng khai trận.
Môi Tô Cảnh Nhiên chạm xuống môi Hàn Mục Trạch trong một khoảnh khắc lạnh buốt, không phải vì cơn gió từ núi thổi xuống, mà vì làn da kia lạnh ngắt như băng, ngỡ ngàng, cứng đờ.
Nụ hôn không dịu dàng, chẳng có lấy chút lãng mạn hay mơ mộng tuổi học trò. Đó là một cú lao vào mang theo cả ấm ức, thách thức và một chút gì đó như đè nén bấy lâu nay không thể gọi tên.
Tô Cảnh Nhiên cảm nhận rõ ràng những ngón tay của mình đang siết lấy lớp vải đồng phục, hơi thở của Hàn Mục Trạch gấp gáp, gần như nghẹn lại. Nhưng hắn không dừng. Không thể. Mắt hắn nhắm nghiền, không phải để tận hưởng, mà là để che giấu thứ đang hỗn loạn trong lòng.
“Mày nghĩ tao không dám?”
Không, hắn dám. Dám hơn bất kỳ ai.
Môi hắn chạm khẽ rồi dán chặt, ấn sâu trong khoảng ba giây ngắn ngủi mà dài như một đời người. Cả sân trại nín thở, chỉ còn tiếng gió rít và những trái tim thiếu niên đang đập thình thịch như trống hội.
