Chương 4: Dư âm chờ đợi
Sẵn sàng đọc chương bằng tiếng Việt.
Thiết bị hoặc trình duyệt này chưa hỗ trợ tự đọc. Bạn vẫn có thể đọc nội dung bên dưới.
Khi hắn buông ra, Hàn Mục Trạch vẫn đứng sững như tượng đá. Mặt cậu trắng bệch, mắt mở to, và rõ ràng là… cậu không còn biết trời đất phương nào nữa.
Tô Cảnh Nhiên phì cười. Hắn đưa tay lau môi, thản nhiên nói:
“Phạt xong rồi. Ai mượn mày ngớ ra như con cá vậy?”
Hàn Mục Trạch vẫn đứng đó, gương mặt như vừa bị ai đổ nước sôi lên. Đám bạn phía sau còn chưa kịp tán loạn xì xào thì “bốp!” – một cú đấm thẳng mặt ai đó vang lên rát rạt như thể vị thần tiên nào đó vừa chịu thiên kiếp.
Tô Cảnh Nhiên lảo đảo. Hắn không tránh, cũng không phòng bị. Máu chảy từ khóe môi hắn đỏ tươi, kéo thành vệt dài nơi cằm. Lần thứ hai trong chưa đầy 24 giờ hắn bị đấm bởi cùng một người. Lần thứ hai hắn không đấm trả. Không phải vì hắn yếu, mà là vì hắn nghĩ “mình đáng bị ăn đấm”.
Có cái gì đó trong lòng đã vượt ngưỡng chịu đựng. Là tội lỗi? Là cái cảm giác chạm môi ấy? Hay là gì đó hắn không dám gọi tên? Hắn không biết. Hắn chỉ biết, khi nắm đấm kia giáng xuống, hắn thấy tỉnh táo hơn.
“Hai đứa làm cái trò gì đấy hả?! Muốn đấm nhau không, tôi sẽ…” Giọng cô Trịnh Ái Linh vang lên, sắc như roi mây vụt thẳng vào không trung.
Cả lớp nín thở. Tiếng chim rừng đang hót cũng như khựng lại. Cô chỉ tay vào góc sân trại, gần chỗ phơi chăn:
“Ra kia. Đứng. Phạt. 1 tiếng. Và không được động tay động chân!”
Tô Cảnh Nhiên khẽ nhếch môi, máu vẫn rịn ra nơi vết nứt môi, nhức buốt. Hắn không nói gì, lặng lẽ quay bước. Hàn Mục Trạch vẫn đứng đấy, vai phập phồng, cơn giận chưa kịp tan nhưng ánh mắt đã phảng phất điều gì đó lạ lẫm. Lát sau, hai cái bóng cao ngang nhau lặng lẽ đứng ở góc sân, giữa tiếng lá rì rào và ánh nhìn tò mò của cả lớp.
Tô Cảnh Nhiên liếm môi, vị máu nhạt đi, chỉ còn mùi ẩm của trại hè và dư âm cái hôn đột ngột ban nãy.
Hàn Mục Trạch liếc sang, ánh mắt như sắp thiêu đốt. “Mày cố tình phải không?”
Tô Cảnh Nhiên nhướng mày, “Ý mày nói lần nào? Lần cố tình làm rơi giấy, lần cố tình bốc trúng chữ “hôn”, hay lần cố tình hôn mày?”
Hàn Mục Trạch nắm tay lại, nhưng không vung lên. “Mày nghĩ mày bá đạo tổng tài lắm à? Muốn hôn là hôn?”
“Ờ.” Tô Cảnh Nhiên gật gù, “Vì mày trông cũng giống nữ chính lắm, nhất là lúc đỏ mặt.”
“Mày!!”
“Ê, đừng quên luật: không động tay.” Tô Cảnh Nhiên nghiêng đầu né một cái giơ tay hờ của đối phương, cười nhếch môi, “Muốn đánh thì đợi sau một tiếng. Tao cho mày đánh thoải mái.”
“Biến.” Hàn Mục Trạch nghiến răng.
“Tao đứng đây rồi, còn muốn tao biến đâu nữa? Vào tim mày à?” Hắn bồi thêm một câu, giọng cực kỳ vô sỉ.
Hàn Mục Trạch quay mặt đi, rõ ràng là không muốn tiếp tục nhưng tai đã đỏ như sắp bốc cháy.
Tô Cảnh Nhiên nhếch môi. Một giờ đứng phạt? Không vấn đề. Miễn là được đứng cạnh cái kẻ “ghét cay ghét đắng” hắn suốt năm học vừa rồi.
Một cú hôn, một cú đấm, rồi là cái dáng lặng im quay đi ấy, hình như hắn bắt đầu nghiện mất rồi.
Sau chuyến dã ngoại ấy, mọi thứ dường như quay về đúng quỹ đạo: im ắng, nghiêm túc, và đầy áp lực. Dưới tán phượng cuối sân trường, những cánh hoa đỏ rực lặng lẽ rơi xuống mặt bàn đá cũ kỹ. Cái nóng tháng Năm phủ lên tất cả bằng một thứ nhịp điệu khẩn trương, vội vã.
Từ sáng sớm, thư viện đã kín chỗ. Lớp học thêm dày đặc. Mắt ai cũng thâm quầng, tay cầm đề ôn luyện cuối cấp, miệng lẩm bẩm công thức như đọc thần chú. Các nhóm chat lớp học không còn những đoạn cãi vã trẻ con hay ảnh meme về cô giáo chủ nhiệm, mà thay bằng link bài giảng, đề thử, câu hỏi khó và thời gian đăng ký xét tuyển.
Tiêu Kha Lam thì gần như “bốc hơi” khỏi cuộc sống thường ngày của cả hai người kia. Cô nàng lo lắng cho viện ôn thi đến mức không có thời gian tám chuyện với Hàn Mục Trạch ngồi kế bên. Không còn ai để tranh giành, không còn chuyện để gây sự, Tô Cảnh Nhiên và Hàn Mục Trạch đột nhiên trở thành hai đường thẳng song song đúng nghĩa. Không cắt, không va, không nhìn, không nói.
Giờ ra chơi, cả hai đều cắm mặt vào sách. Giờ học, mỗi đứa một bàn, im lặng như thể chưa từng gây chiến với nhau cả năm học. Nhưng chính cái khoảng lặng ấy, lại khiến Tô Cảnh Nhiên thấy trống vắng đến lạ.
Không ai trừng mắt với hắn, không ai đánh nhau với hắn, không có mấy câu “câm đi, ngu vừa thôi” mỗi khi hắn đọc sai một công thức.
Mọi người đều nghĩ khoảng cách ấy là bình thường. Chỉ có hắn biết đó là lần đầu tiên hắn thấy rất không bình thường.
Cuối cùng thì ngày thi cũng đến.
Buổi sáng hôm ấy, sân trường đông hơn thường lệ, nhưng lại im ắng một cách kỳ lạ. Không còn tiếng hò hét, không còn mấy trò đùa lố bịch, chỉ có những gương mặt căng thẳng, tay nắm chặt bút, mắt nhìn xa xăm như đang cố giữ lấy thứ gì đó rất mong manh. Tô Cảnh Nhiên đứng trong dòng người ấy, balo nhẹ tênh, tim đập đều mà trống rỗng.
Ba buổi thi trôi qua như một giấc mơ ngắn. Có bài làm ổn, có câu hắn bỏ trống, có lúc ngẩng đầu lên nhìn đồng hồ rồi chợt nghĩ: hóa ra mười hai năm học cũng chỉ gói gọn trong vài tiếng đồng hồ như thế này thôi. Ra khỏi phòng thi, mọi người cười nói, thở phào, bàn tán râm ran về đáp án, còn vây lấy tên học bá là hắn để hỏi đáp án. Tô Cảnh Nhiên nghe mà không thật sự nghe.
Hắn nhìn thấy Hàn Mục Trạch đứng ở cuối hành lang, cũng bị một đám bạn vây quanh. Hàn Mục Trạch dễ gần hơn hắn, loại học giỏi nhưng không cao ngạo, nụ cười của cậu sáng bừng lên giữa những gương mặt thiếu niên.
Vẫn dáng vẻ ấy. Cao, thẳng lưng, gương mặt lạnh, tay cầm chai nước. Không nhìn hắn cũng không tránh ánh nhìn của hắn. Băng qua những cái đầu lố nhố, những gương mặt đủ loại cảm xúc, ánh mắt ấy thẳng thắn rơi vào mắt hắn một vài giây, cho đến khi chính hắn là người phải rời đi trước. Bọn hắn vẫn y như cả năm về trước: tồn tại trong cùng một không gian, nhưng như hai thế giới song song.
Tan thi, cổng trường mở toang. Đám học sinh ôm nhau khóc, có đám chụp ảnh, hẹn hò ăn mừng, nói về tương lai bằng giọng đầy hào hứng. Tô Cảnh Nhiên đứng một bên, lần đầu tiên cảm thấy trường học này thật nhỏ – và cũng thật sắp biến mất khỏi đời mình.
Rồi mỗi đứa sẽ đi một thành phố khác, một trường khác, một cuộc sống khác. Ý nghĩ ấy khiến hắn thấy ngực mình hơi nặng.
Hắn biết mình hoàn toàn có thể hỏi Hàn Mục Trạch: “Cậu đăng ký trường nào?” Một câu hỏi bình thường, quá bình thường, nhưng Tô Cảnh Nhiên không hỏi, vì hắn đoán được câu trả lời.
Hàn Mục Trạch sẽ giương ánh mắt thách thức nhìn hắn “liên quan gì đến mày?”.
Cả năm trời đánh nhau, cãi vã, nhìn nhau bằng ánh mắt khó chịu. Đến lúc im lặng rồi, mới phát hiện ra có những thứ không cần ồn ào vẫn tồn tại. Như việc mỗi lần nghĩ đến chuyện sau này không còn gặp Hàn Mục Trạch nữa, Tô Cảnh Nhiên lại thấy lòng mình rỗng đi một mảng.
Hắn cười nhạt.
Có lẽ sau kỳ thi này, mọi thứ thật sự kết thúc rồi. Trường lớp, tuổi mười tám, và cả một tên “trai thẳng” hung hãn… từng khiến hắn đổ máu theo cả nghĩa đen lẫn nghĩa bóng.
Không ai nợ ai điều gì.
Thời gian sau kỳ thi trôi đi nhanh đến mức người ta chưa kịp quen với cảm giác “đã tốt nghiệp”, thì đã phải quay lại trường thêm vài lần nữa. Tô Cảnh Nhiên cũng giống như bao học sinh khác, thỉnh thoảng xuất hiện để làm nốt thủ tục, ký tên vào những tờ giấy đăng ký xét tuyển đại học, rồi lại ra về, mang theo tâm trạng lửng lơ của kẻ đang đứng giữa hai bờ.
