Mãn thiên phi tuyết

Chương 16: Gặp lại bạn cũ

admin 26/07/2026 189 lượt xem
Nghe chương Tự đọc tiếng Việt

Sẵn sàng đọc chương bằng tiếng Việt.

Sáng sớm hôm ấy, Thái tử Hàm Tuyền dẫn đầu mười vạn binh rầm rộ ra khỏi cổng thành, người ngựa phóng như bay qua cầu Thượng Kiều thẳng hướng biên giới Cổ Lăng. Đi sau Thái tử là những dũng tướng hùng mạnh nhất Cổ Lăng. 

Lãng Phong lần này không tiện ngồi sau ngựa của Hàm Tuyền nên ngồi sau một binh lính khác. Phía sau là kỵ binh khí thế ngút trời. Đoàn kỵ binh tạo thành một dải thiên thanh trùng trùng điệp điệp lao thẳng về phía Trùng Sơn như vũ bão. Ở trong thành, tiếng hô vang “Thái tử điện hạ chiến thắng” ầm ào như sóng vỗ, khiến cho khí thế ra trận dấy lên bừng bừng.

Trong không khí ra trận đầy hào hứng ấy, Lãng Phong lại nghĩ đến một việc khác. Địa điểm giao chiến chính là chân núi Băng Sơn, nghĩa là bọn y sẽ vượt qua đỉnh Băng Sơn, y sẽ biết tình hình của những người mà y đã lâu không gặp một thời gian dài.

Hành quân đến trưa hôm sau, làn khói quen thuộc bốc lên từ lò đốt nguyên liệu trên đỉnh Băng Sơn đã hiện ra trước mắt. Lãng Phong bỗng cảm thấy có chút hụt hơi. Điều y mong đợi nhất chính là được nhìn thấy Mộc Căn, Thanh Di, lão Trương và Tiểu Nham bình yên. Kể từ sau trận lở núi tuyết khiến y suýt mất mạng rồi bị “bắt cóc” về Cổ Lăng thành, trong lòng y luôn hướng về nơi này.

Hàm Tuyền dường như thấu hiểu tâm trạng của y, trong lúc nghỉ ngơi, đến gần y, lên tiếng: “Trận đánh này chúng ta cần lấy thêm dược liệu từ chỗ doanh trại Băng Sơn, tuy nhiên, ngươi cũng không nên manh động kẻo gây chú ý. Nếu muốn gặp ai, cứ nói với ta, ta sẽ dẫn ngươi đó đến.”

Không ngờ Hàm Tuyền lại hiểu rõ tâm tư và nhanh chóng sắp xếp cho y như vậy, Lãng Phong không khỏi xúc động đến muốn rơi nước mắt. Y không nói được gì, miệng nở nụ cười rạng rỡ.

“Điện hạ, cảm ơn người nhiều lắm!”

“Không cần cảm ơn ta. Trận đánh này lành ít dữ nhiều, ta không muốn ngươi bị phân tâm vì bọn họ.”

“Dù sao, cũng vẫn nên cảm ơn điện hạ!”

Đêm hôm ấy, quân đội hạ trại trên đỉnh Băng Sơn, nhiệt độ vùng núi tuyết về đêm hạ xuống hơn mười độ, lạnh đến tê dại. Đang cởi bỏ quân trang để nghỉ ngơi, Lãng Phong bỗng nghe thấy tiếng gọi từ bên ngoài quân trại:

“Đại nhân, mời ngài ra ngoài, có người muốn gặp ngài.”

Lãng Phong mặc vội áo choàng, chui ra ngoài. Đứng trước y là một thân ảnh cao lớn, vô cùng quen thuộc. Y sững người một lúc rồi bật thốt lên:

“Mộc Căn!”

“Là ta đây…”

Mộc Căn chưa nói xong đã thấy một thân hình gầy gò kia nhào đến, nhảy phốc lên người hắn. Chân tay của Lãng Phong vốn rất dài, cứ thế quấn một vòng quanh người Mộc Căn. Y vừa đấm thùm thụp vào lưng Mộc Căn, vừa cười:

“Mộc Căn, ngươi vẫn bình an, ta mừng quá!”

Mộc Căn bị Lãng Phong bám lên người như cái dây leo, bỗng chỗng đứng im như pho tượng, mất nửa ngày cũng không thốt nên lời.

Cao hứng đấm đá một hồi, Lãng Phong mới chịu buông hắn ra, nhảy xuống đất, hỏi:

“Mọi người ở trên núi vẫn bình an chứ!”

“Không có ngươi quậy phá, có vẻ bình yên hơn xưa!” Mộc Căn nghĩ một đằng nói một nẻo. Lẽ ra hắn nên nói: “Không có ngươi, trong lòng ta thật sự không còn bình an.”

“Vậy, tốt quá rồi. Ta thật lo lắng cho mọi người!”

“Ta thấy ngươi cũng béo tốt quá đấy, nhìn mãi không ra ngươi lo lắng cho bọn ta ở chỗ nào?” Mộc Căn dặn mãi mới ra được một câu không có lấy một phần vạn thành ý. Lần đầu tiên thấy Mộc Căn nói nhiều như thế, Lãng Phong không khỏi ngạc nhiên, cứ nhìn hắn đến mắt sắp rớt xuống đất.

“Mộc Căn, xa ta có mấy tháng mà ngươi trở nên nhiều lời từ khi nào thế?”

“Không nhiều lời, là ta tưởng ngươi chết rồi!”

“Ha ha, ta chết rồi thì sao chứ? Chẳng phải bớt đi một phiền toái cho ngươi còn gì?”

“Ngươi câm miệng!”

“Được rồi, được rồi. Ta không nói nữa. Câm ngay đây!”

“Lãng Phong, ta đến đây là muốn ngươi theo ta về doanh trại!”

“Tại sao? Ta bây giờ là hộ vệ của Thái tử điện hạ, không thể rời quân ngũ được!”

“Trận đánh này, ngươi không thể tham gia.”

“Tại sao ta lại không thể? Mộc Căn, ta cũng có chút bản lĩnh mà.”

“Bộ ngươi nghĩ đánh trận cũng như đánh lộn hả?” Giọng Mộc Căn có vẻ mất kiên nhẫn, dơ tay định vả đầu y.

“Mộc Căn, ngươi nghĩ nhiều quá rồi.”

“Lãng Phong, chiến tranh, đánh trận nghĩa là giết người, đao kiếm vô tình, nếu ngươi không giết người thì người sẽ giết ngươi, ngươi chịu đi chém giết người khác sao?”

Lãng Phong ngẩn người. Quả thật y chưa từng nghĩ đến chuyện này. Đối với y, giết một con gián y cũng chưa từng nghĩ đến chứ đừng nói chuyện giết người. Mặt y đang vui vẻ bỗng chốc đóng băng lại.

“Lãng Phong, mau đi thôi!”

Mộc Căn cầm tay y định kéo đi thì bỗng thấy một bóng người cao lớn lững thững bước tới.

“Thái tử… điện hạ…” Lãng Phong kinh ngạc thốt lên, bàn tay giật mạnh khỏi tay Mộc Căn mà thoát ra.

“Mộc Căn, ta nể tình hộ vệ của ta muốn gặp bạn cũ nên mới cho người tìm ngươi dẫn đến đây, sao ngươi dám dở trò ngay trong quân trại của ta? Ngươi muốn chết phải không?”

Mộc Căn bất giác lùi lại một bước, mặt hắn bị mớ tóc dài che khuất, chỉ có ánh mắt là lóe lên thứ ánh sáng kinh hồn. Bàn tay hắn nắm chặt lại, những khớp xương khẽ phát ra tiếng kêu răng rắc. Thấy tình hình không ổn, Lãng Phong liền nhảy ra đứng chắn giữa Mộc Căn và Hàm Tuyền.

“Điện hạ… không phải vậy đâu! Mộc Căn hắn chỉ là lo lắng cho ta thôi!”

“Ngươi thật sự lo cho y?” Hàm Tuyền nhìn thẳng vào Mộc Căn, hỏi hắn. Mộc Căn không nói gì, cũng không biết nghĩ gì, chỉ thấy bộ dạng của hắn ngập tràn sát khí.

“Nếu ngươi lo lắng cho Lãng Phong như vậy, chi bằng ngươi liền đi theo bảo vệ y đi!” Hàm Tuyền nói.

Điều Hàm Tuyền vừa thốt ra hoàn toàn khiến Lãng Phong và Mộc Căn đều không ngờ tới. Lặng im một lúc lâu, cuối cùng Mộc Căn cũng gật đầu:

“Đa tạ Thái tử điện hạ!”

“Nếu đã thế, Lãng Phong, ngươi bảo người phát quân nhu cho hắn đầy đủ, cấp ngựa, sáng sớm mai xuống núi!”

“Đa tạ thái tử!” Lãng Phong không biết nên xử trí thế nào thì Hàm Tuyền đã quay người bỏ đi. Lãng Phong nhìn Mộc Căn chằm chặp một hồi, mãi mới thốt lên:

“Mộc Căn, ngươi thật là… tự nhiên lại lao đầu vào chỗ hiểm nguy, ngươi… đi theo ta làm gì chứ?”

“Ngươi bớt nói đi thì hơn!” Mộc Căn nhìn y đầy phẫn nộ, trong giọng nói cũng ngập tràn sát ý, cứ như thể việc Lãng Phong ra trận khiến hắn bừng bừng lửa giận vậy.

Thấy một tên lính đứng canh ngay gần đấy, Lãng Phong gọi lại bảo cung cấp quân nhu cho Mộc Căn, sau đó Lãng Phong cùng hắn ngồi bên ngoài trời trò chuyện rất lâu, chủ yếu là Lãng Phong hỏi thăm bọn Thanh Di, Tiểu Nham, lão Trương…

Mộc Căn vẫn lầm lì như vốn có, chỉ trả lời những câu cần thiết, còn lại vẫn tẻ nhạt như cũ. Khi hai người đứng dậy trở về doanh trại, vẫn thấy tên lính canh ban sáng ôm kiếm đứng dưới gốc băng điểu. Trời đêm lạnh buốt nhưng hắn chẳng có biểu hiện gì, vẫn đứng thẳng như pho tượng canh gác ngoài doanh trại. Lãng Phong bỗng có chút trắc ẩn, muốn hỏi hắn vài câu xong lại thôi. Y chia tay với Mộc Căn, ai về lều của người ấy.

Sớm hôm sau, Ngạn Hữu cùng Trần Anh Kiệt đã dẫn cánh quân đầu tiên xuống núi thám thính tình hình. Lãng Phong, Mộc Căn, Cao Lãng, Hào Kiện túc trực quanh lều chủ tướng, vừa để bảo vệ Thái tử, vừa chờ lệnh xuất quân.

Cuối ngày, Ngạn Hữu báo cáo Thái tử, quân Lam Hà do Tống An thống lĩnh đã cắm trại ở chân núi Trùng Sơn, nhưng không có động thái tấn công. Ngạn Hữu cho rằng do quân Lam Hà còn e dè độc giới nên chưa dám tấn công lên núi.

Ngày hôm sau, một số doanh trại báo cáo bị đánh lén, hai mươi binh sĩ bị đánh úp đã chết trận, toàn bộ số thuốc giải độc dùng để đi qua độc giới bị lấy cắp. Không ai nhìn thấy đối phương ra tay.

Ngày thứ ba, thứ tư cũng như vậy, số dược liệu bị lấy đi lên đến hai mươi hòm, số người chết cũng đã gần năm mươi nhưng tuyệt nhiên không bắt được bất cứ thích khách nào.

Đón đọc mỗi tuần 3 chương hoặc mở khóa toàn bộ truyện hoàn: https://elaraverse.com/man-thien-phi-tuyet-hoan/

Liên hệ Call Zalo Messenger
Top
0
0 sản phẩm Xem giỏ hàng → Thanh toán ngay →