Chương 1: Chương 2

admin 27/06/2026
Chương trước Chương sau
Nghe chương Tự đọc tiếng Việt

Sẵn sàng đọc chương bằng tiếng Việt.

1
Buổi sáng ở phòng biên tập luôn bắt đầu bằng thứ âm thanh rất riêng: tiếng gõ bàn phím lách cách, tiếng lật giấy sột soạt và mùi cà phê vừa đủ đậm để đánh thức những câu chữ còn ngái ngủ.
Ánh nắng chiếu qua lớp kính lớn, trải thành một vệt sáng dài trên dãy bàn làm việc, nơi Diệp Linh đang ngồi cúi sát màn hình, mắt dán vào từng dòng chữ của bản thảo mà cô đã theo suốt ba đêm liền.
Cô đọc liền mười chương, khẽ cắn môi, rồi thở ra nhẹ như vừa đặt xuống một cảm xúc không thuộc về mình. Văn phong của Tạ Lam vẫn vậy, mềm đến mức tưởng như chạm vào là tan, từng câu chữ như được ngâm trong mật, ngọt mà không gắt, sắc sảo mà lại khiến người ta vẫn cảm thấy dịu dàng. Diệp Linh lưu file rồi vươn vai đứng dậy, hai tay giơ cao quá đầu, cổ tay xoay nhẹ cho giãn cơ.
Và đúng lúc đó, một tiếng “bốp” vang lên rất rõ ràng.
“Á!”
Người vừa đi ngang qua lập tức ôm trán bật lùi lại nửa bước. Diệp Linh giật mình quay phắt lại, còn chưa kịp hiểu chuyện gì thì đã thấy gương mặt khó chịu quen thuộc đang nhăn lại. Đoàn Phong…
“Cô tập thể dục trong giờ làm việc à?” Giọng hắn ta khô khốc như thể vừa nuốt nhầm giấy nháp.
Diệp Linh chớp mắt hai lần rồi mới nhận ra cánh tay mình chính là “hung khí”.
“Tôi chỉ vươn vai thôi mà.”
“Vươn vai thì nhìn trước sau chứ. Đây là văn phòng, không phải phòng yoga.”
“Anh cũng đi kiểu gì mà không né?”
“Tôi đi thẳng. Người bất ngờ giang tay là cô.”
Cô nhìn anh một giây, rồi bĩu môi:
“Đồ nhỏ mọn.”
Hắn nhướng mày.
“Cô vừa nói gì?”
“Tôi nói… anh nên chườm đá đi.”
Diệp Linh quay phắt người, ngồi xuống ghế, mở lại màn hình như thể cuộc trò chuyện đã kết thúc từ tám trăm năm trước. Còn hắn đứng đó thêm hai giây, ánh mắt rõ ràng vẫn chưa muốn bỏ qua, nhưng cuối cùng chỉ hừ rất khẽ rồi đi tiếp.
Trong phòng biên tập, ai cũng biết Đoàn Phong. Không phải vì hắn nổi bật, mà vì hắn quá bình thường theo một cách khiến người ta khó chịu.
Hắn ngồi ở góc trong cùng của phòng, vị trí gần một đống máy phô tô, máy in và giấy tờ bừa bộn. Bàn làm việc luôn gọn gàng đến mức lạnh lẽo, chỉ có một chiếc laptop cũ màu xám, một cuốn sổ đen không nhãn và một cây bút chì.
Có người từng thắc mắc sao hắn không dùng bút bi, hắn nói bút chì dùng sẽ lâu hết mực hơn, hắn ngại thay. Đổi lại, hắn dùng dao dọc giấy để gọt bút chì.
Hắn hiếm khi tham gia chuyện phiếm, cũng chẳng mấy khi cười, thỉnh thoảng mở miệng thì hoặc là nhận xét rất thẳng, hoặc là nói một câu khiến người khác mất hứng.
Công việc của hắn cũng giống như những biên tập viên ở đây, nhưng lúc nào cũng thấy hắn cắm mặt vào máy tính, trừ lúc đứng dậy pha cà phê.
Cô từng nói với đồng nghiệp rằng: “Nếu có bảng xếp hạng những người không nên xuất hiện trong tiểu thuyết, Đoàn Phong chắc chắn đứng top”.
Lúc đó mọi người đều cười. Còn hắn thì vẫn ngồi ở góc phòng, gõ bàn phím chậm rãi, như thể không nghe thấy.
Diệp Linh liếc bóng lưng hắn ở gần máy pha cà phê, khẽ hừ trong lòng rồi mở bản thảo, tiếp tục đọc chương thứ mười một.

Cuốn tiểu thuyết lần này của Tạ Lam có tên “Khoảng trời đơn phương” thuộc dòng ngôn tình hiện đại, kể về một kiến trúc sư trẻ tên Trác Ngôn – người luôn sống lý trí, kiệm lời và dường như không có chỗ cho tình cảm dư thừa.
Thế nhưng, suốt tám năm, anh lại âm thầm yêu một cô gái làm trong ngành phục chế tranh cổ, gặp gỡ rồi xa cách, gần như chưa từng có một lời tỏ tình trọn vẹn.
Câu chuyện không có quá nhiều kịch tính, nhưng từng chương đều chảy rất chậm, rất sâu, như thể mỗi cảm xúc đều được lắng lại trước khi đặt lên trang giấy.
Diệp Linh kéo chuột xuống. Đúng đoạn cô đang chờ.

💖Trác Ngôn chưa từng nói với cô rằng anh thích cô. Không phải vì anh không đủ dũng khí, mà vì anh biết, có những người chỉ cần đứng trong cuộc đời mình đã là một đặc ân.
Buổi chiều hôm đó, khi nhìn thấy cô ngồi bên cửa sổ phòng phục chế, ánh nắng nghiêng qua vai, rơi xuống những vệt bụi màu vàng nhạt, anh chợt hiểu ra một điều rất kỳ lạ.
Hóa ra thích một người lâu đến vậy, sẽ không còn cảm giác muốn giữ lấy.
Chỉ muốn cô được bình yên.
Chỉ cần cô quay đầu lại một lần, anh sẽ đứng ở đó.
Chỉ cần cô không quay đầu… anh vẫn đứng ở đó. 💖

Diệp Linh dừng lại.
Cô đọc lại một lần nữa, rồi thêm một lần nữa.
Khuôn mặt của Tạ Lam hiện lên trong đầu cô, dáng vẻ thư sinh điềm tĩnh, đang cúi xuống ký vào cuốn sách. Khi anh ngẩng lên, lại dần dần trùng khớp với khuôn mặt đẹp trai của Trác Ngôn trong tiểu thuyết.
Không hiểu vì sao, mỗi lần đọc văn của thần tượng, cô luôn có cảm giác như người viết rất hiểu những rung động nhỏ nhất trong lòng người khác, những cảm xúc mà bình thường chính cô cũng không gọi tên được.
Cô chống cằm, mắt vẫn dán vào màn hình.

💖“Chỉ cần cô không quay đầu… anh vẫn đứng ở đó.”💖

Tạ Lam mà cô chỉ nhìn thấy trên ti vi, rồi một lần chen đến nghẹt thở để được ký tặng sách – vốn dĩ là một thần tượng ở trên cao. Nhưng những lời trong văn chương lại khiến cô có cảm giác, nếu cô quay đầu, anh sẽ đứng ở đó.
Diệp Linh khẽ thở ra, tim nhói lên một chút. Lời văn của Tạ Lam là kiểu khiến cô rung động nhất, không phô trương, không cố gắng gây đau, chỉ lặng lẽ mà mềm đến mức khiến người ta tự nguyện yếu lòng.
Ở gần máy pha cà phê, Đoàn Phong vừa nhấn nút lấy nước nóng, hơi nước bốc lên làm mờ một góc kính. Hắn đứng nghiêng người, một tay đút túi quần, ánh mắt lơ đãng nhìn về phía phòng làm việc, rồi dừng lại rất ngắn ở chỗ Diệp Linh.
Cô hoàn toàn không để ý. Cô vẫn đang đọc, vẫn đang chìm trong thế giới nơi một chàng trai có thể yêu đơn phương suốt tám năm mà không hề thấy mình thiệt thòi.

2

Buổi họp nội dung diễn ra vào sáng thứ hai, khi phòng họp tầng sáu vẫn còn vương mùi cà phê mới và không khí chưa kịp nóng lên bởi deadline. Mọi người ngồi quanh bàn dài, laptop mở sẵn, tài liệu in kẹp gọn thành từng tập. Trưởng nhóm nội dung lật vài trang bản thảo rồi chậm rãi nói:
“Tác phẩm mới của Tạ Lam nhịp đang chậm hơn so với các cuốn trước. Cảm xúc nội tâm nhiều, tình tiết tiến triển khá nhẹ. Mọi người xem có cần điều chỉnh gì không.”
Diệp Linh gần như ngẩng đầu lên ngay lập tức. Cô đã đọc rất kỹ từng chương bản thảo, thậm chí còn lưu lại vài đoạn chỉ vì thấy… quá đẹp.
“Em nghĩ không cần chỉnh đâu ạ. Đây là phong cách rất riêng của anh ấy. Nhịp chậm nhưng giữ được cảm xúc, độc giả sẽ đọc rất cuốn.”
Một vài người gật gù. Không khí vẫn bình thường cho đến khi một giọng nói trầm vang lên từ phía cuối bàn.
“Hoặc là đang bí tình tiết.”
Không ai cần quay lại cũng biết đó là Đoàn Phong. Câu nói không lớn, nhưng rơi xuống đúng chỗ khiến cả phòng họp chậm lại một nhịp.
Diệp Linh quay phắt sang.
“Anh nói gì?”
Đoàn Phong vẫn nhìn vào bản in trước mặt, ngón tay lật trang rất chậm.
“Tôi nói nhịp chậm đôi khi không phải vì dụng ý nghệ thuật.”
“Vậy là vì gì?”
Hắn nhún vai nhẹ.
“Vì chưa nghĩ ra tiếp theo nên viết cảm xúc để kéo dài.”
Không khí lập tức căng lên rõ rệt. Một người bên cạnh khẽ ho một tiếng như muốn chuyển chủ đề, nhưng Diệp Linh đã đặt bút xuống bàn.
“Nếu anh không hiểu phong cách của tác giả thì đừng nhận xét kiểu đó.”
Đoàn Phong lúc này mới ngẩng lên nhìn cô. Ánh mắt hắn không hề gay gắt, chỉ bình tĩnh đến mức khiến người đối diện càng khó chịu hơn.
“Tôi không nói là không hay.”
“Nhưng anh đang phủ nhận cách viết của anh ấy.”
“Tôi đang nói về cấu trúc truyện.”
“Ngôn tình không phải lúc nào cũng cần cấu trúc kịch tính.”
“Nhưng nếu chỉ có cảm xúc thì rất dễ rơi vào lặp lại.”
Câu trả lời gọn đến mức gần như không có chỗ để phản bác ngay lập tức. Diệp Linh hơi sững lại một giây, nhưng rồi vẫn nói tiếp, giọng rõ ràng mang theo sự bảo vệ:
“Anh ấy nổi tiếng vì chính cách viết đó.”
Đoàn Phong khẽ gật đầu.
“Đúng. Vì vậy càng cần giữ phong độ.”
Một khoảng lặng rơi xuống. Không ai nói thêm, nhưng ai cũng cảm nhận được cuộc tranh luận này không còn là góp ý nội dung đơn thuần nữa.
Diệp Linh siết nhẹ cây bút trong tay. Cô không hiểu vì sao lại thấy bực đến vậy. Có lẽ vì câu nói vừa rồi chạm đúng vào một cảm giác rất riêng, cảm giác khi thứ mình yêu thích bị ai đó nhìn bằng ánh mắt quá lý trí.
Trưởng nhóm nhanh chóng chuyển sang mục khác để tránh căng thẳng kéo dài, nhưng không khí trong phòng họp vẫn hơi nặng.
Khi cuộc họp kết thúc, mọi người đứng dậy thu dọn tài liệu. Diệp Linh đóng laptop hơi mạnh tay hơn bình thường. Cô vừa bước ra cửa thì nghe phía sau có tiếng nói quen thuộc:
“Cô đọc rất kỹ bản thảo.”
Cô quay lại. Đoàn Phong đứng cách cô một bước, tay cầm tập giấy, vẻ mặt vẫn bình thản như lúc nãy.
“Thì sao?”
“Không có gì. Chỉ là nhận ra thôi.”
“Nhận ra cái gì?”
Hắn nhìn cô một giây, rồi nói rất nhẹ:
“Cô đọc bằng cảm xúc.”
Diệp Linh nhíu mày.
“Còn anh đọc bằng gì?”
Đoàn Phong khẽ cười.
“Bằng cách người viết đọc lại bản thảo của mình.” Nói xong, hắn bước ngang qua cô, đi thẳng ra hành lang như thể vừa nói một câu hoàn toàn bình thường.
Cô không hiểu vì sao câu nói đó lại khiến mình khó chịu hơn cả cuộc tranh luận lúc nãy.

Chương trước Chương sau
Liên hệ Call Zalo Messenger
Top
0
0 sản phẩm Xem giỏ hàng → Thanh toán ngay →