Chương 50: Bí mật của thánh chủ
Sẵn sàng đọc chương bằng tiếng Việt.
Thiết bị hoặc trình duyệt này chưa hỗ trợ tự đọc. Bạn vẫn có thể đọc nội dung bên dưới.
Diệp Phong gặm xong ba chiếc bánh bao, thẳng phía Hỏa Thần Sơn đi tới. Y vốn không biết cưỡi ngựa cho nên cách nhanh nhất vẫn là đi bộ. Nếu phải băng qua rừng rậm núi tuyết, y sẽ dùng khinh công mà đi.
Thiên hạ ngàn dặm, có thể tìm A Tinh ở đâu? Y đã nghĩ suốt mười năm nay rồi. Nếu A Tinh còn sống, chắc chắn đã bị Hỏa Linh Giáo bắt đi. Trước mắt hãy cứ đến Hỏa Thần Sơn tìm, rồi sau đó tính tiếp.
Đi được nửa tháng, Diệp Phong cũng đã đến được Hỏa Thần Sơn. Nơi đây trải qua trăm năm từ sau trận núi lửa phun trào, đất đai khô cằn, chỉ còn vài người dân sống trong núi. Ngoài các hóa thạch thì đây là một dãy núi chết, xơ xác, tiêu điều, xám ngắt. Nhưng nghe đồn đại, gần đây đã mọc lên một thành trì sừng sững mà thần bí không ai dám đến gần.
Diệp Phong còn đang mải nghĩ xem nên tiếp cận trực diện tìm người hay không thì bỗng cảm thấy một áp lực nặng nề ập đến từ phía sau, mang theo một luồng hơi nóng đến thiêu đốt. Y vừa kịp quay đầu thì một bóng đen đã mau chóng phủ lên đầu y.
Mọi chuyện diễn ra chỉ trong nháy mắt. Rất nhanh, y cảm thấy một luồng khí nóng dội xuống từ đỉnh đầu, bò khắp cơ thể. Trong chốc lát, chỉ còn một thứ cảm nhận khủng khiếp: nóng!
“Hỏa Âm Cực!” Diệp Phong chỉ kịp nghĩ thoáng qua đầu trước khi y mất đi tri giác.
Diệp Phong tỉnh dậy trong một mê động vắng vẻ, cơ thể cảm thấy hoàn toàn thoải mái, dễ chịu. Y ngồi dậy quan sát chung quanh. Thì ra mê động này vô cùng rộng lớn, mái vòm trạm bằng hắc thạch trơn bóng, khi ánh sáng hắt lên tạo thành từng đợt sóng cuộn lấp lánh. Trong động được bài trí bởi những tấm rèm mỏng màu đen. Giữa thạch cung là một hồ nước nhỏ, sóng nước từ đây hắt lên trần tạo ra một thứ ánh sáng kỳ ảo, mông lung. Bốn phía trên thạch cung những chùm hoa màu xanh mọc ra từ khe hắc thạch, thả xuống tận đất.
Người ra tay với y thân thủ rất cao cường, là nhân vật như thế nào thì y chưa đoán ra, còn lý do hắn bắt y về đây y cũng chịu nốt. Dù sao, nơi này cũng có hy vọng chính là Hỏa Linh Cung trong lời đồn. Biết đâu y có thể tìm thấy manh mối của A Tinh. Nghĩ đến đây, y khẽ thở ra một hơi khoan khoái. Xong xuôi bèn đứng dậy, tìm phía cửa thạch cung ung dung đi ra.
Đi ra khỏi thạch cung, y nhìn thấy bát ngát trước mắt là cây cối xanh ngắt. Bốn phía đều vắng lặng. Ngước nhìn lên trời cao, tuyệt nhiên chỉ thấy mây mù trắng xóa lượn lờ quanh vách núi đen sừng sững bao bọc bốn phía. Dường như ở trên cao, không gian bị thu hẹp lại bởi những vách núi đen sì này, tạo thành một bức tường thành khổng lồ bao bọc lấy những tòa thành ẩn dấu bên dưới.
Lẽ nào một trăm năm trước không ai có thể tìm thấy vương quốc của tộc Hỏa Linh là bởi vì nó ở giữa lòng dãy núi lửa này? Chẳng phải đã bị vùi lấp hết rồi sao? Nơi này là do ai khôi phục? Nếu là như vậy thì thật sự rất thần kỳ. Nghĩ đến đây, Diệp phong không khỏi ngẩn ngơ thán phục.
“Ngươi thấy Hỏa Linh Cung này có đáng để lưu lại không?”
Một giọng nói trầm thấp, âm u từ phía sau Diệp Phong vọng tới, y liền thảng thốt quay người lại. Một người có thân thủ cao cường và độ nhạy bén như y mà có kẻ áp sát ngay phía sau lại không hề hay biết. Ý nghĩ này khiến y nổi hết da gà.
Trước mắt y là một nam nhân mày rậm, mắt sáng, môi mỏng, khuôn mặt trung niên tuấn tú, mặc một bộ hắc y thêu hoa văn chìm lượn sóng, tay chắp phía sau, đang lững thững tiến lại phía y. Mặc dù hắn không có hành động nào ác ý nhưng từ trên người hắn tỏa ra một áp lực kinh người khiến Diệp Phong bất giác thối lui mấy bước.
“Diệp Phong, ngươi mà cũng có lúc hoảng sợ như thế này sao?” Hắn khẽ nhếch miệng cười, nụ cười nhạt đến nỗi hóa thành ma mị khiến Diệp Phong càng chấn động.
“Đương nhiên, ngươi xuất hiện như ma quỷ, ta lẽ nào lại không sợ!” Diệp Phong trả lời hắn.
“Diệp phong, ngươi thật giống nàng ấy… thật sự rất đặc biệt, thật khó quên.” Hắn tiến lại gần, nhìn Diệp Phong bằng ánh mắt như thiêu đốt đến khó tả.
“Ta giống ai? Nàng ấy là ai?”
“Giống mẫu thân của ngươi.” Hắn trả lời. Diệp Phong hoàn toàn chấn động.
“Giống mẫu thân ư? Sao ngươi biết bà ấy? Ngươi là ai?”
“Ai có thể bắt ngươi về đây, ngươi hẳn đã đoán ra!” Hắn cười nhạt nói.
“Hỏa Linh Thánh Chủ!” Diệp Phong khẳng định.
“Cũng không tồi!” Hắn nói, “ngươi cũng nhạy bén không khác gì nàng ấy.”
“Tuy nhiên, ta có chút thắc mắc, Hỏa Linh tộc vốn đã mất tích gần trăm năm trước, sao giờ lại xuất hiện? Ngươi là hậu duệ đời thứ mấy của Mộc Thanh Tiêu?”
“Hỏa Linh tộc chưa bao giờ tuyệt chủng. Ta chính là Mộc Thanh Tiêu” Hắn trả lời không chút do dự.
Câu nói này khiến Diệp Phong bị chấn động mạnh, y hớp vài ngụm lãng khí, mãi mới thốt lên một câu:
“Không thể như thế được!”
“Chính là như thế!”
Nếu đúng là như thế, thì truyền thuyết là có thật. Nếu trước mặt y là Mộc Thanh Tiêu thì tính cho đến giờ hắn đã hơn ba trăm tuổi. Nhưng nhìn khuôn mặt và dáng vẻ kia, mới chỉ ngoài bốn mươi. Diệp Phong có chút thất thần với suy đoán của bản thân. Cuối cùng, y cũng kiềm chế được, lên tiếng hỏi:
“Ngươi nói chắc cũng không sai. Rốt cuộc, ngươi và mẫu thân ta có quan hệ gì? Tại sao ngươi bắt ta về đây?”
Mộc Thanh Tiêu ra hiệu cho Diệp Phong đi theo hắn. Hắn dường như không có chút đề phòng nào đối với y, thảnh thơi đi trước, dẫn Diệp Phong đi qua một lối nhỏ lát đá đen trơn nhẵn, hai bên là hồ nước sóng sánh. Đi được một lúc, mới thấy có nhiều người áo đen xuất hiện. Bọn chúng tất cả đều mặc đồ đen, đeo mặt nạ.
Lúc đi qua một nơi giống như đấu trường, Diệp Phong thấy những người áo đen này đang tham gia một trận giao chiến ác liệt. Thỉnh thoảng, một bóng đen lại bị hất văng ra, rơi bịch xuống nền hắc thạch, nằm yên bất động. Khi thấy bọn y đi qua, các sát thủ đồng loạt thi lễ:
“Thánh Chủ!”
“Thánh Chủ!”
Mộc Thanh Tiêu đi chầm chậm, phong thái ung dung. Hắn nói:
“Những sát thủ này đang được tuyển chọn. Một người phải trải qua trận đấu với một trăm người mới được tiếp tục luyện Hỏa Âm Cực.”
“Một đấu một trăm ư?”
“Đúng thế! Kẻ tinh tú nhất sẽ được lựa chọn, số còn lại chỉ là phế vật, không giữ!”
“Vậy có nghĩa là, những kẻ vừa bị đánh rơi kia… đều chết cả sao?”
“Đương nhiên là chết!” Hắn thản nhiên nói, như thể mạng người không đáng để nhắc đến.
“Tất cả bọn họ đều là người của Hỏa Linh tộc?”
“Ha ha… Diệp Phong, nếu bọn chúng là người của Hỏa Linh tộc thì thế gian đến giờ nhân loại chắc không còn sót một mống rồi. Chúng đều là người phàm, không giống chúng ta!”
“Không giống chúng ta?” Diệp Phong thảng thốt.
Mộc Thanh Tiêu xoay người đứng đối diện với Diệp Phong, nhìn y bằng ánh mắt tràn ngập ý cười. Nhưng ánh mắt này lại khiến Diệp Phong cảm thấy tê dại.
“Đúng thế! Ngươi, mẫu thân của ngươi, đều có dòng máu độc tôn của tộc Hỏa Linh!”
Nghe như một tiếng sét băng qua trời đêm, vừa rực rỡ, vừa buốt óc, Diệp Phong cảm thấy hơi thở dường như đóng băng, ngưng trệ.
“Không thể nào, không thể thế được! Rốt cuộc ta có quan hệ gì với Hỏa Linh tộc các ngươi?”
“Diệp Phong, mẫu thân ngươi chính là Hỏa Linh công chúa Mộc Hi Văn.” Mộc Thanh Tiêu lãnh đạm nhìn y nói.
Diệp Phong cảm thấy trời đất quay cuồng. Công chúa Mộc Hi Văn trong truyền thuyết chính là con của Hỏa Linh thần tông Mộc Mỹ Phong, cũng là em họ của Mộc Thanh Tiêu. Khi nàng lớn lên, được gả cho Mộc Thanh Tiêu, nhưng vì không có tình cảm với hắn nên Mộc Hi Văn đã bỏ trốn khỏi Hỏa Linh tộc, lưu lạc nhân gian. Truyền thuyết cũng không nhắc đến công chúa Mộc Hi Văn nữa, bởi kể từ đó, nàng đã hoàn toàn biến mất, không biết còn sống hay đã chết.
“Ngươi nói dối, mẫu thân ta là bị bệnh mà chết!” Diệp Phong rên rỉ.
“Mẫu thân ngươi không chết vì bệnh. Ngươi thừa biết tộc Hỏa Linh không ai chết vì bệnh tật. Bản thân ngươi cũng vậy. Sống trên đời hơn hai mươi năm qua, tại sao trải qua bao nhiêu biến cố, đánh bao nhiêu trận sống còn, thương thế của ngươi lại phục hồi nhanh như vậy? Ngươi tưởng mình là thần tiên chắc?
Còn nữa, năm nay ngươi đã bao nhiêu tuổi mà trông ngươi chẳng khác gì một thiếu niên mười bảy, mười tám. Bản thân ngươi không bao giờ tự hỏi tại sao ngươi khác biệt đến thế sao? Chẳng phải đó là vì tuổi thọ của Hỏa tộc chúng ta gấp ba bốn lần người thường?”
Mộc Thanh Tiêu nói như vậy, dù cũng có lý lẽ nhưng nhất thời Diệp Phong không thể tiêu hóa được thông tin này. Y thà không nghĩ nữa còn hơn. Y bèn hỏi vào vấn đề y quan tâm nhất:
“Vậy… mẫu thân ta…”
“Có ngươi ở đây rồi, ta có cảm giác như đã tìm thấy nàng.” Mộc Thanh Tiêu vừa nói vừa nhìn Diệp Phong bằng ánh mắt đầy ám mị khiến Diệp Phong bất giác nổi hết da gà.
Chẳng lẽ, hắn trực tiếp bắt y về Hỏa Linh Cung, vì muốn y thay thế vị trí của Mộc Hi Văn? Ý nghĩ này khiến y cảm thấy vô cùng ngộp thở. Nhưng vấn đề chính là… mẫu thân của y đã chết rồi, chính y mỗi năm đều thắp nhang trên mộ của nàng. Vậy mà Mộc Thanh Tiêu lại vẫn cho rằng nàng còn sống. Cảm giác lạ lại càng khiến Diệp Phong bất giác quay cuồng hơn.
Khi y và Diệp Minh lên bốn, mẫu thân đột ngột qua đời. Trong trí nhớ của y chỉ còn đọng lại bóng dáng phụ thân gầy gò run rẩy, dắt hai tay hai đứa bọn y quỳ xuống trước một tấm bia mộ. Còn mẫu thân mất vì bệnh như thế nào… quả thật y không còn nhớ gì hết.
Mộc Thanh Tiêu vẫn nhìn Diệp Phong bằng ánh mắt kỳ quái. Trong ánh sáng quỷ dị, làn da hắn trắng bóc, hàng lông mày dày xếch lên cao, toát lên vẻ ma mị khiến Diệp Phong liên tưởng tới một nét họa rất cổ xưa.
Đôi mắt dài của hắn ánh lên một nét âm u, phản chiếu màu đỏ rực của nham thạch trông rất bức người.
Đón đọc mỗi tuần 3 chương hoặc mở khóa toàn bộ truyện hoàn: https://elaraverse.com/man-thien-phi-tuyet-hoan/
