Chương 49: Mùa đông năm ấy
Sẵn sàng đọc chương bằng tiếng Việt.
Thiết bị hoặc trình duyệt này chưa hỗ trợ tự đọc. Bạn vẫn có thể đọc nội dung bên dưới.
Mùa đông năm ấy, Tống An trở về Đại Hà sau hai năm lăn lộn chiến trường, cảm xúc của hắn thật kỳ lạ, không biết đó là sự thỏa mãn hay sự trống trải. Hai năm qua, hắn đã gửi trọn tấm lòng mình, cống hiến sinh mạng… chỉ vì một người.
Mười năm, sau cuộc chinh biến, Lam Hà đã được Lãnh Diêu Thần – Diêu Đế Quân đã đổi tên thành Đại Hà.
Tống An nhớ lại mười năm về trước, hắn đã chọn Lãnh Diêu Thần. Chọn Lãnh Diêu Thần, hắn đã loại bỏ được những cái gai rất chướng mắt là Diệp Phong, Lạc Vũ, Lạc Lam Thiên. Hắn trở thành võ tướng quyền lực nhất của Đại Hà, dưới một người, trên vạn người.
Từ trước đến nay, bản lĩnh của hắn vốn không thua kém gì Diệp Phong hay Lạc Vũ, thậm chí còn có phần nhỉnh hơn vì hắn mưu mẹo, lại là một thống lĩnh Tiền vệ quân. Thế nhưng, Lãnh Mạch Thần chưa bao giờ nhìn thấy hắn vừa mắt. Lãnh Mạch Thần liên tục bắt hắn đi chinh chiến ở những nơi xa xôi, địa hình khắc nghiệt, quân vụ khó khăn, còn lại thì ưu ái ba võ tướng còn lại. Hắn hận Lãnh Mạch Thần.
Một ngày, Lãnh Diêu Thần tìm hắn hỏi, liệu có thể cùng nhau lấy cả thiên hạ về tay không?
Lãnh Diêu Thần vốn là một hoàng tử nhưng lại không được trọng dụng. Thế nhưng nhìn vào mắt y lúc đó, Tống An không hiểu tại sao bản thân lại tin tưởng. Tống An gật đầu với y:
“Điện hạ, thần đi theo người!”
Lãnh Diêu Thần nhướng đôi lông mày thanh mảnh lên chăm chú nhìn hắn, sau đó, Lãnh Diêu Thần ôn hòa nói:
“Đã tin tưởng ta, ta nhất định không làm ngươi thất vọng!”
Quả thật, y không làm Tống An thất vọng, cho đến lúc này! Nhưng chuyện của mười năm về trước vẫn còn dài.
Lãnh Diêu Thần sau khi âm mưu lừa Diệp Phong, Lạc Vũ, Lạc Lam Thiên kéo quân lên Trùng Sơn, bèn câu kết với Hỏa Linh Cung bí mật hạ độc trong sương mù, nơi thung lũng Băng Sơn quanh năm sương phủ, rồi đổ lên đầu Cổ Lăng. Quả nhiên, bọn Diệp Phong đã bị mắc bẫy, bỏ mạng nơi chiến địa, dù chưa từng đối mặt với kẻ thù.
Điều Tống An không vui nhất chính là một ngày Diệp Phong cùng Lạc Vũ lại thoát chết trở về. Âm mưu thúc đẩy chiến tranh, thúc đẩy Lãnh Mạch Thần trực tiếp kéo quân ra sa trường không thành. Cuộc chiến giữa hai vương quốc đang tiến hành thì Lãnh Mạch Thần hạ lệnh thu quân về. Lãnh Diêu Thần rất tức giận và thất vọng.
Cũng may, Lãnh Diêu Thần còn có phương án dự phòng, đầu độc Lãnh Mạch Thần một cách thầm lặng, rồi mượn dao của Diệp Phong để hạ sát hắn. Một mũi tên trúng hai đích. Lãnh Mạch Thần chết, Diệp Phong, Lạc Vũ, Lạc Lam Thiên kẻ bỏ mạng, kẻ lưu vong.
Tống An đã thật sư không chọn lầm người.
Như Tống An đã nói, hắn không thua Diệp Phong.
“Ta thông minh hơn chúng, ta chọn đúng chủ nhân.”
“Trong vòng mười năm này, ta được nắm toàn bộ quân quyền của Đại Hà.”
Lãnh Diêu Thần khi xưa được phụ vương giao cho nắm ngân khố, y đã dùng mưu mẹo để bòn rút tiền trong quốc khố, mang mua chuộc các thế gia ở khắp nơi, mặc dù không ai tỏ ý phản đối Lãnh Mạch Thần nhưng đa phần đều sẵn sàng binh biến nếu Lãnh Diêu Thần đoạt ngôi. Chính vì vậy, khi Lãnh Diêu Thần trở thành quân vương của Đại Hà, không ít kẻ vui mừng. Nhưng cũng chính vì dồn hết ngân khố cho binh biến và cho sự bảo trợ của Hỏa Linh Cung mà sau khi lập lại đế chế, ngân khố rỗng không.
Khi Hỏa Linh Cung đòi thêm ngân lượng để mở rộng phạm vi hoạt động, Lãnh Diêu Thần không còn cách nào khác là mặc cho Hỏa Linh Cung vốn sống chui rúc dưới lòng đất, ngang nhiên dựng thành ở Hỏa Thần Sơn, chiếm cứ một vùng đất, lập nên Hỏa Linh Giáo, một đế chế sát thủ độc lập. Đồng thời, để có ngân sách, Lãnh Diêu Thần tăng cường ép lên đầu dân chúng. Vương quốc này vốn như một quả bóng đã được bơm căng, chỉ cần châm nhẹ một cái là nổ.
Lãnh Diêu Thần đàn áp vô cùng khốc liệt. Có thể nói rằng, triều đại lấy mềm làm rắn để trị vì đã qua rồi, giờ đây là triều đại của bá vương cuồng bạo nhất trong vòng năm trăm năm qua, lấy quân quyền làm trọng, coi mạng dân như cỏ rác.
Tuy là đánh thuế nặng lên đầu dân để thu về quốc khố, nhưng triều đình vẫn thiếu thốn đủ thứ, đặc biệt là ngân sách dành cho quân đội ngày càng hạn hẹp, trong khi Lãnh Diêu Thần không ngừng tham vọng mở rộng bờ cõi, trở thành bá chủ thiên hạ. Chính vì vậy, y cho phép tăng cường chinh phạt các nước nhỏ hoặc thu đất từ các bộ tộc sống trong khu vực hoang vu quanh Đại Hà. Hỏa Linh Giáo cũng thường xuyên cho mượn binh lực để chinh chiến, những chiến binh Hỏa Linh Sát rất thiện chiến, một giết hàng trăm quân địch.
Để khiến Hỏa Linh Giáo đưa ra binh lực hỗ trợ, Đại Hà chỉ có một cách duy nhất là trả bằng ngân lượng. Hay nói cách khách, Lãnh Diêu Thần muốn làm bá chủ thiên hạ thì phải trao đổi bằng ngân lượng cho Hỏa Linh Giáo.
Lãnh Diêu Thần vốn hợp tác với Hỏa Linh Giáo nhưng trong lòng căm ghét bọn chúng không sao tả xiết. Đồng thời y cũng nhận ra rằng, Hỏa Linh Giáo chính là một mối hiểm họa khôn lường, nếu để Hỏa Linh Giáo cùng tồn tại song song thế nào cũng có ngày Đại Hà bị đè bẹp. Vì vậy, trước mắt, Lãnh Diêu Thần vẫn khôn ngoan hợp tác để thu phục toàn bộ thiên hạ, rồi sau đó mới xử lý tới Hỏa Linh Giáo.
Bởi vậy, Lãnh Diêu Thần phải nhẫn nhịn. Và sự nhẫn nhịn này tạo thành một quả bóng luôn trực nổ. Cùng với đó là việc Diệp Phong cứu hai hoàng tử chạy thoát năm đó. Hôm đó, sau khi giết chết Tiêu Nguyệt, Lãnh Diêu Thần còn nổi điên giết chết hơn hai mươi cận vệ trong thành và cả tì nữ Thu Liễu.
Mười năm trôi qua, Lãnh Diêu Thần vẫn luôn phái người tìm kiếm Diệp Phong.
Mười năm trôi qua, Lãnh Diêu Thần chưa từng nguôi quên tên bại tướng đó!
Còn Tống An, mười năm qua rồi, dưới một người trên vạn người cũng thế mà thôi. Những cuộc chinh chiến khó khăn bốn phương vẫn là hắn đi, hắn đánh, hắn thắng trận trở về, biết bao cực nhọc.
Bây giờ, hắn có tất cả, nhưng hắn thật sự cảm thấy vô cùng đơn độc!
Đón đọc mỗi tuần 3 chương hoặc mở khóa toàn bộ truyện hoàn: https://elaraverse.com/man-thien-phi-tuyet-hoan/
