Chương 11: Đối mặt với vực sâu
Sẵn sàng đọc chương bằng tiếng Việt.
Thiết bị hoặc trình duyệt này chưa hỗ trợ tự đọc. Bạn vẫn có thể đọc nội dung bên dưới.
Lãng Phong dìu Hàm Đan cùng bọn Tiểu Bạch xuống núi. Cả bọn chật vật dắt díu nhau trèo qua những cây băng điểu đổ rạp. Nếu chỉ mình Lãng Phong thì y đã bay lượn như cánh chim mà về tới nơi rồi, nhưng Hàm Đan thì đang bị thương, đến bước đi còn khó nói gì đến chuyện khác, cho nên lặn lội suốt nửa ngày mới tới được lưng chừng núi. Bọn Tiểu Bạch tuy nhỏ bé, xinh xinh nhưng chúng có sức khỏe phi thường, đi biết bao lâu như vậy mà vẫn không có vẻ gì là mệt vẫn đùa giỡn suốt dọc đường. Còn Hàm Đan thì thỉnh thoảng nhíu chặt lông mày, cố gắng để không bật ra tiếng rên.
Đi được thêm một đoạn, mặt trời đã đứng bóng. Bỗng nhiên Tiểu Bạch đang chạy đằng trước lại líu ríu kêu chít chít rồi bổ ngược lại, quấn vào chân Lãng Phong.
“Có chuyện gì thế?”
Tiểu Bạch cùng lũ chuột cắn vào gấu quần Lãng Phong rồi lôi y về phía trước. Lãng Phong để Hàm Đan ngồi nghỉ một lúc rồi đi theo Tiểu Bạch. Nhìn về phía bọn Tiểu Bạch chỉ, cách đó không xa, Lãng Phong bỗng sững người lại. Hàm Đan ở phía sau thấy y không tiếp tục bước nữa, cũng giật mình hỏi:
“Có chuyện gì thế?”
Trước mắt Lãng Phong là một khe nứt lớn, lớn đến mức nếu y thi triển thân thủ cũng không thể nào vượt qua. Bên dưới là một vực sâu không thấy đáy, tuyết cũng chảy theo hai bờ miệng vực phủ trắng hóa, cho nên ban nãy khi bọn y đi vẫn tưởng rằng phía trước là bình nguyên tuyết trắng. Khe nứt lớn này gần như chia cắt giữa ngọn núi mà bọn y đang đứng với ngọn Băng Sơn. Lãng Phong phán đoán, có thể hôm qua khi mặt đất rung chuyển đã tạo ra khe nứt này, đồng thời cũng chấm dứt ảnh hưởng tới phía bên kia cho nên tạm thời bên Thanh Di vẫn bình yên. Nhưng y cũng chột dạ không biết Mộc Căn có kịp quay về?
“Hàm Đan, chúng ta không kể quay về được rồi.”
Lãng Phong nói, quay lại dìu Hàm Đan đến bên bờ miệng vực. Hắn trầm ngâm không nói gì. Gió tuyết giữa trưa bỗng nổi lên một cơn nhè nhẹ, khiến cả bọn ớn lạnh. Là gió từ khe nứt thổi lên.
“Hàm Đan, ngươi ở bên ngoài tới đây, có biết đường ra không?”
“Ta đã đi rất nhiều ngọn núi, nhưng Băng Sơn chính là cấm sơn của Cổ Lăng, cho nên… cũng là lần đầu ta tới đây!” Hàm Đan trả lời y.
“Vậy, chúng ta trước tiên quay lại Tuyết Mao, nếu không đêm nay sẽ không chịu được lạnh nếu ở ngoài thế này.”
Nghĩ đến quãng đường vừa đi qua, không thể nói là còn có chút lạc quan để quay về. Giữa rừng tuyết trắng, mồ hôi của Hàm Đan đang nhỏ từng giọt dưới mái tóc lệch mà sáng nay Lãng Phong mới buộc cho y.
“Hay là chúng ta tìm quanh đây xem có hang động nào trú tạm cái đã, ta… có lẽ… không thể quay lại động Tuyết Mao.”
“Được!” Lãng Phong gật đầu thật mạnh. Dù sao Hàm Đan cũng đang bị thương, lại đi gần nửa ngày, nếu để y kiệt sức thì không thể nói trước chuyện gì sẽ xảy ra. Lãng Phong đặt Hàm Đan ngồi xuống một gốc băng điều đổ ngang rồi nói: “Ngươi ở đây nghỉ ngơi, để ta đi quanh xem sao.”
Nói xong, y lấy bọc ngũ cốc ra, dặn Hàm Đan và bọn Tiểu Bạch ăn rồi mới đi. Đi đến nửa thời canh, Lãng Phong quay lại nhưng trông y có vẻ rất thất vọng:
“Tất cả đều bị tuyết vùi cả rồi, không còn chỗ nào nữa… chúng ta…”
Bỗng y ngẩn người rồi bất chợt nhảy ba bước tới bên miệng vực, dơ tay che ánh nắng nheo mắt nhìn xuống. Y kêu to:
“Hàm Đan, ngươi lại đây! Kia có phải là…”
Lúc trước khi thấy hành động kỳ lạ của Lãng Phong, Hàm Đan cũng đã đứng dậy bám theo y.
“Một cây cầu?”
“Đúng thế, một cây cầu vừa vặn bắc qua khe nứt này!” Lãng Phong phụ họa. Giọng y vui mừng đến nỗi bọn Tiểu Bạch nhảy dựng hết cả lên.
“Tại sao lúc nãy chúng ta lại không nhìn thấy nó nhỉ?” Lãng Phong lại hỏi.
“Lúc trước tuyết chưa tan, trên mặt cầu phủ băng nên rất khó phân biệt. Lúc vừa rồi mặt trời chiếu xuống, lớp băng mỏng tan ra nên mới để lộ thân cầu. Hình như là một cây cầu đá.” Hàm Đan nói.
“Vậy chúng ta mau đi thôi!”
“Đi thôi!”
Cả bọn men theo lớp tuyết, bám vào những thân băng điểu đổ gãy để đi đến chiếc cầu đá. Trông thì ngay trước mắt nhưng cũng phải đi hết nửa canh giờ mới tới nơi. Không biết từ đâu, cầu đá như mọc ra từ hai bên khe nứt, uốn mình cong cong đến bờ bên kia. Hai bên cầu là những trụ đá cao không quá đầu gối, có hoa văn chạm khắc, nhưng Lãng Phong cũng không biết nó là hình gì. Hàm Đan thì đứng ngẩn ra một lúc lâu.
“Chẳng lẽ là cổ thành…”
“Sao? Cái này là cổ thành sao?” Lãng Phong hỏi.
“Ngươi cũng biết cổ thành sao?” Hàm Đan quay sang hỏi y, nhưng y lại lắc đầu.
“Ta không biết, ta đâu có ký ức.”
Không biết vì đâu, khi nghe câu này của Lãng Phong, trái tim Hàm Đan như trùng xuống một nhịp. Người này ngay cả mình là ai cũng không biết, thật đáng thương biết bao. Nhưng hắn còn không kịp nghĩ ngợi lâu, Lãng Phong đã kéo tay hắn giục:
“Đi, đi mau! Muộn quá rồi!”
Mặt cầu trơn tuột, lấp lánh nước, nhưng Lãng Phong vẫn trụ vững bước đi, còn Hàm Đan thì phải bám chặt vào tay y. Bọn Tiểu Bạch thì khỏi phải nói, chúng ào ào chạy trên cầu chẳng sợ bất cứ điều gì. Những sinh linh bé nhỏ này thế mà thật sự dẻo dai, vui nhộn khiến cho Lãng Phong dù mệt đến sắp hụt hơi vẫn không khỏi bật cười.
Đi được một phần ba cây cầu, bỗng nhiên một tiếng ầm truyền tới từ phía sau. Lãng Phong giật mình quay phắt lại. Phía sau bọn y, dường như núi lại chuyển động. Từng đụn tuyết từ trên cao từ từ đổ xuống, bụi bay trắng trời. Lãng Phong hét lên:
“Chạy mau, lại tới nữa rồi!”
Nhưng Hàm Đan thì đương nhiên khó có thể chạy. Cơ bản là hắn giờ như một người bệnh yếu đuối, đến đi còn không vững thì làm sao cho thể chạy trên cây cầu đá trơn tuột này.
“Ta cõng ngươi!”
Lãng Phong không kịp nghĩ nhiều, lập tức kéo lấy một cánh tay của Hàm Đan, khoác lên cổ mình, dùng sức hất bổng hắn lên lưng. Chân y khẽ loạng choạng một cái rồi đứng vững. Bên tai y, tiếng Hàm Đan:
“Ngươi bỏ ta xuống, chạy trước đi, như thế này…. không kịp!”
“Câm miệng!”
Lãng Phong vừa guồng chân chạy, vừa thở hổn hển. Dù sao, trên lưng y cũng là một kẻ võ biền cao lớn, so ra cũng nặng hơn y rất nhiều, dù Lãng Phong có khỏe đến mấy cũng không thể coi như cõng một đứa trẻ được. Chạy được một lúc, phía sau đã thấy sóng tuyết cuồn cuộn đuổi theo, dường như sắp đổ ầm xuống khe nứt. Cầu đá rung lắc dữ dội, như thể khe nứt lại nứt ra thêm một chút khiến cây cầu nghiêng đi.
Cắm đầu cắm cổ chạy, cũng đến gần đầu cầu bên kia, nhưng bỗng đâu, rắc một tiếng, cầu đá nứt đôi, Lãng Phong không kịp nghĩ nhiều, lập tức cúi đầu quăng Hàm Đan sang phía bên kia cầu, rồi tiện đà nhảy bắn sang. Lúc y bay sang, tiếng răng rắc càng mạnh, thân cầu bỗng từ từ tách làm đôi, những mảnh đá xanh lả tả rơi xuống. Cũng may, bên phía y đứng cầu đang trụ vững vào sườn núi bên này, hoàn toàn không bị ảnh hưởng.
Lãng Phong quay đầu, thấy Hàm Đan vừa đứng dậy định lao đến bốc hắn lên lưng chạy tiếp, nhưng cầu quá trơn, Hàm Đan vừa đứng dậy liền bị ngã xuống, kết quả là lao thẳng vào Lãng Phong, khiến cả hai túm vào nhau thành một đống, rơi xuống.
“Hàm Đan, bám chặt vào ta!”
Lãng Phong hét lên, dơ tay ra chộp một cái bám được vào trụ đá. Hàm Đan thì bám được vào thắt lưng y, cả hai treo lủng lẳng trên nửa chiếc cầu gãy. Ở bên kia, bọn Tiểu Bạch đã sớm chạy sang, giờ nhìn cảnh tượng này không khỏi hoảng loạn, kêu chít chít rồi nhảy loi choi không ngừng.
Với tư thế này, quả thật muốn đưa Hàm Đan lên rất khó, Lãng Phong bảo hắn: “Hàm Đan, ngươi có thể ôm lấy người ta rồi nhích dần lên trên không?”
“Để ta thử xem!” Hàm Đan nói, dùng hết sức đu người lên trên, nhưng khốn nỗi, tay phải của hắn quấn vào người Lãng Phong được như lúc này đã là cố gắng lắm rồi, vết thương cũng dường như đang nứt toác ra khiến hắn đau như có hàng tỷ con rắn cắn cùng một lúc. Mồ hôi hắn vã ra đầm đìa khuôn mặt tái nhợt.
“Lãng Phong, ta không thể. Ngươi đi trước đi!”
Với tư thế này, chỉ một lúc nữa nếu Lãng Phong không tuột tay thì cột đá kia cũng chưa chắc chịu nổi sức nặng của hai người. Nhưng rõ ràng, cánh tay của Hàm Đan đã có chút lỏng lẻo. Lãng Phong hoảng hồn kêu lên:
“Hàm Đan, đừng có buông!”
“Ta không thể…”
Lãng Phong trong lúc nguy nan, y lại trở nên bình tĩnh lạ thường. Y dịu giọng lại, nói với người ở bên dưới: “Hàm Đan, đừng buông.”
“Ừm…”
“Chỉ cần ngươi cố thêm một chút, cứ thế nhích từng chút một, trườn lên trên, rồi sẽ ổn.”
“Chỉ là ông đây không muốn kéo ngươi chết cùng.” Hàm Đan rống lên.
“Hàm Đan, ta vất vả lắm mới cứu được mạng ngươi. Nếu ngươi buông tay ngươi là chó. Nào, lên đi!”
Hàm Đan không nói nữa, cánh tay cũng siết chặt hơn. Lãng Phong cảm giác như lưng eo y bị kéo sắp đứt đến nơi, như thể từng khúc ruột đã bị kéo dãn ra vậy. Hàm Đan nghiến răng, dùng hết sức lực đu lên trên, rồi lại đến tay kia, cuối cùng y cũng leo lên được tới ngang người Lãng Phong. Tư thế này chính là mặt đối mặt, cơ thể áp sát vào nhau. Nếu cảnh tượng này không phải ngàn cân treo sợi tóc thì ắt hẳn chính là tư thế ôm ấp kỳ dị nhất.
Lãng Phong cảm thấy những ngón tay đang bấu vào cột đá bị kéo dãn ra, đau đến tột cùng. Y nghiến chặt răng, nói:
“Mẹ nó, cố lên!”
Sau câu nói này, Hàm Đan đã đùng sức bật lên trên. Cả người hắn vừa rơi trên mặt cầu cũng là lúc Lãng Phong lộn người bật lên theo. Lần này cũng như lần trước, cả hai lại dồn vào nhau thành một đống. Chỉ có điều, Lãng Phong rơi thẳng vào người Hàm Đan khiến hắn chỉ kịp trợn mắt lên, phun ra một ngụm máu rồi ngất đi.
Lãng Phong ngồi dậy, lập tức ôm ngang người hắn kéo vào phía vách núi. Chẳng mấy chốc, cả phần cầu gãy bọn họ vừa bước qua cũng không chịu được sự vận động của cơn địa chấn, ầm ầm rơi thẳng xuống vực sâu.
Đón đọc mỗi tuần 3 chương hoặc mở khóa toàn bộ truyện hoàn: https://elaraverse.com/man-thien-phi-tuyet-hoan/
