Chương 10: Tìm người trong băng giá
Sẵn sàng đọc chương bằng tiếng Việt.
Thiết bị hoặc trình duyệt này chưa hỗ trợ tự đọc. Bạn vẫn có thể đọc nội dung bên dưới.
Lãng Phong cứ thế lao về hướng chếch phía Đông, nhảy trên những rãnh nứt ngoằn ngoèo. Y vừa nhảy vừa tránh những thân cây băng điểu đang bất thần đổ xuống, xém mấy lần bị quật trúng. Chạy không biết bao lâu, y thấy bụi tuyết đã vơi bớt, tiếng gầm gào, ầm ầm cũng đã không còn nữa, dường như núi đã ngừng đổ. Y định thần nhìn bốn phía bỗng phát hiện ra động Tuyết Mao ở phía đằng kia, y tung chân lao thật nhanh đến. Một thân cây băng điểu lớn đổ ngang cửa động. Y chẳng kịp nghĩ nhiều, lập tức lao đến, lộn một vòng tung người qua thân cây, lao vào trong động.
Bên trong, tuyết đã ngập đến nửa hang, dập tắt ngọn lửa băng điểu mà y nhóm hôm qua, bụi băng vẫn mịt mờ trắng xóa, không nhìn rõ bất cứ thứ gì bên trong. Y chợt nhận ra cây băng điểu gãy chốt ngang cửa động lại chính là cứu tinh cho nơi này, nếu không tuyết đã tràn vào đây, vùi lấp cả động mất rồi. Nhưng dù thế nào, y cũng không thể yên tâm khi bên trong không có tiếng động nào phát ra. Lẽ nào…
“Hàm Đan! Tiểu Bạch, các ngươi ở đâu?”
Lãng Phong vừa gọi vừa chạy một vòng quanh động. Tuyệt nhiên không thấy bóng bọn Tiểu Bạch và Hàm Đan. Lẽ nào cả hắn lẫn bọn chuột đều sợ quá chạy ra ngoài bị vùi lấp trong tuyết mất rồi. Nghĩ đến đây, tim y như trùng xuống, không thốt nên lời. Y liền co giò định phóng ra ngoài, đúng lúc chân đá phải một đụn tuyết, một tiếng kêu “chít” bật ra, một con chuột bị y đá trúng, lao đầu ra khỏi đống tuyết.
Lãng Phong vội ngồi thụp xuống, dùng hai tay ra sức bới trong đống tuyết. Cả mười mấy con chuột đều đang nằm bẹp trong đống tuyết nhưng may chưa chết. Chúng là loài chuột được sinh ra từ vùng băng tuyết này cho nên chúng không thể chết vì lạnh nhanh như thế được, nhưng rất có thể nếu Lãng Phong không kịp đến thì chúng đã chết vì bị tuyết đè lên trên.
Trong chốc lát, cả đàn chuột đã được cứu ra, hoảng sợ chạy tán loạn xung quanh Lãng Phong. Y thấy chúng hoảng loạn đến vậy, nhưng không kịp nghĩ nhiều, liền nói:
“Tiểu Bạch, ngươi chăm sóc bọn chúng, ta đi tìm Hàm Đan.”
Tiểu Bạch nghe như hiểu được tiếng người, cậu ta chạy nhắng nhít một vòng rồi cũng trấn an được lũ chuột, không còn chạy loạn lên kêu gào nữa.
Lãng Phong lao đến đống tuyết, ra sức bới lên, nửa hy vọng nửa không hy vọng bới được Hàm Đan. Nếu tìm thấy hắn bị vùi lấp ở đây thì có thể cứu sống được không? Nếu hắn chạy ra ngoài kia mà bị núi lở, tuyết đè thì sao? Xem chừng đằng nào cũng không ổn. Nhưng trước tiên, thân thế hắn đang bị thương chắc sẽ không chạy ra ngoài, cho nên trước tiên Lãng Phong phải tìm kiếm trong động đã. Bới một hồi, bới đến hai tay chảy máu cũng không thấy Hàm Đan đâu, y vội vã chạy ra ngoài tìm.
Bão tuyết đã ngưng hẳn, không còn mịt mờ như trước nhưng những thân cây băng điểu đã bị quật ngã ngổn ngang, bị tuyết vùi lấp đến tận ngọn. Phía đông, cả tảng núi tuyết đổ sụp xuống vùi lấp toàn bộ một khoảng rộng rừng băng điểu, dường như không còn sự sống. Lãng Phong bỗng thấy lạnh người. Y thẫn thờ nhìn bốn phía, hy vọng có thể tìm thấy Hàm Đan, nhưng tuyệt nhiên chỉ thấy một vùng trắng đến trống rỗng.
“Hàm Đan, ngươi ở đâu?” Lãng Phong cất tiếng gọi, chỉ có cơn gió vi vu thổi hơi tuyết quất thẳng vào mặt y buốt rát.
“Hàm Đan, đồ ngốc kia! Ai bảo ngươi chạy ra ngoài! Mẹ nó, đồ đần độn, cha mẹ ngươi cũng là đồ đần độn mới sinh ra ngươi. Có ra đây không thì bảo, muốn ta tức chết phải không!”
Vừa chạy loạn lên tìm Hàm Đan, vừa chửi bới lung tung, cho đến lúc mệt quá Lãng Phong vịn tay vào một cây băng điểu cúi đầu thở dốc. Giá như Lãng Phong biết y vừa chửi ai thì chắc mồ đã xanh cỏ.
Cho đến lúc y ngẩng lên, trắng xóa là tuyết trên núi, trắng sáng lên chính là vầng nguyệt trong mây kia. Đi tới lưng chừng núi thì trăng đã lặn về Tây, thay vào đó là ráng mây rực rỡ hiện ra phía trời Đông. Phía sau rặng núi sáng bừng lên, nơi chân trời bị tách ra một quầng sáng hình cung rõ rệt, những ráng mây bảy sắc đùn lên, tập trung phía trên rặng núi trập trùng. Những dải ánh sáng ấy biến hóa hết sức khác thường, lúc như cưỡi rồng ngự gió ngự sương, lúc lại như cá chép vượt biển, có lúc lại giống chim ưng bắt thỏ, hay thiên mã hoành không, màu sắc diễm lệ phi phàm… nhưng người thì tuyệt nhiên chẳng thấy tăm hơi.
Vậy mà hóa ra, Lãng Phong đã đuổi bắt suốt đêm một Hàm Đan sớm đã vùi thân dưới băng. Y thất thần ngồi xuống, nhìn về chân núi xa xa phía bên kia, vẫn thấy ánh lửa bập bùng. Y tin rằng bên Thanh Di vẫn bình yên. Mộc Căn thân thủ như vậy mà lại không vướng y chắc là cũng chạy kịp rồi. Y thất thần quay lại động Tuyết Mao, định mang bọn Tiểu Bạch theo về trại.
Khi y gần về đến nơi, thì thấy một hình bóng quen thuộc đang đứng trước cửa động, thân hình bất động đang hướng về phía ánh dương. Lãng Phong bỗng nhiên sững lại, bước chân y chạy đến suốt đêm giờ đã có cớ để biểu tình, bất chợt cứ thế mà đổ xuống. Y ngã ập xuống tuyết, mắt nhắm lại, thấy ngàn hoa bay… trước khi không còn cảm nhận được, y thấy bóng dáng kia quay nhìn lại phía y, rồi loạng choạng lao tới.
Lúc tỉnh lại, Lãng Phong thấy dưới đầu mình là một cái gối không mấy êm ái, nhưng có hơi ấm. Y mơ màng nhìn lên thì thấy ánh mắt rực rỡ của Hàm Đan như hai đốm lửa lóe lên dưới mái tóc dài buông xõa. Y cứ nghĩ mình nằm mơ, chớp chớp mắt mấy cái rồi mới bật ngồi nhổm dậy.
“Hàm… Hàm Đan! Ngươi chạy đi đâu thế?”
Thấy y ngồi dậy rồi, Hàm Đan mới nghiêng người, một tay ôm vết thương, một tay chống xuống tuyết, thở không ra hơi nhưng hắn vẫn nói:
“Ngươi… thật nặng quá. Ta không khỏe, không thể kéo ngươi vào trong. Mẹ nó, sao giờ ngươi mới chịu tỉnh lại?”
Thấy hắn chửi thề, Lãng Phong không những chẳng buồn tức giận mà còn dơ tay đấm vào ngực hắn một phát, phủi đít đứng dậy, đi thẳng vào trong, mặc cho phía ngoài, tiếng Hàm Đan bực tức dán lên lưng y.
“Này này, mau đỡ ta vào trong… này, đồ đầu đất kia… ôi cha, đau quá, ta…”
Lúc hắn lết được vào trong động cũng là lúc Lãng Phong đã nhóm xong lửa. Cả động băng bừng lên ấm áp. Hàm Đan nửa nằm nửa ngồi vì đau, nhưng hắn vẫn không rời mắt khỏi Lãng Phong chút nào. Dường như sau đêm qua, khuôn mặt tuấn tú, sóng mắt vô ưu cùng mái tóc ngắn đến hoang dại của Lãng Phong đã khắc sâu trong đáy mắt hắn. Hắn muốn nhìn, nhìn cho đến khi nào mắt hắn mù thì thôi. Lãng Phong thấy hắn chỉ im lặng nhìn mình, cũng cảm thấy có gì không ổn, liền nói:
“Nếu ngươi không thôi trợn trừng lên nhìn ta như thế, ta thề sẽ dùng que than này chọc mù mắt ngươi đấy!”
“Ta cứ nhìn đấy! Dù ta có mù mắt thì ta vẫn cứ nhìn.” Hàm Đan thản nhiên nói, mắt không chịu rời đi. Cuối cùng, khi đã ấm lên một chút, Lãng Phong bảo hắn:
“Nơi này không thể ở được nữa. Ta cũng phải về trại xem mọi người thế nào. Ta đưa ngươi sang bên đó, sắp xếp cho ngươi một chỗ nghỉ tạm, ăn chút gì rồi tính tiếp.”
Lãng Phong nghĩ Hàm Đan sẽ phản đối hoặc bày ra phương án khác, nhưng hắn tuyệt đối không phản bác gì, chỉ gật đầu: “Được!”
Lãng Phong ra vườn bới được một ít ngũ cốc, gói vào khăn vải, buộc một vòng quanh thắt lưng rồi gọi bọn Tiểu Bạch, cùng Hàm Đan xuống khỏi động băng.
Đón đọc mỗi tuần 3 chương hoặc mở khóa ngay để đọc toàn bộ: https://elaraverse.com/man-thien-phi-tuyet-hoan/
