Chương 6: Bóng ma trong ngôi biệt thự
Sẵn sàng đọc chương bằng tiếng Việt.
Thiết bị hoặc trình duyệt này chưa hỗ trợ tự đọc. Bạn vẫn có thể đọc nội dung bên dưới.
Ngôi biệt thự trên đồi thông đã có từ lâu, khi cả nhà Tiểu Anh chuyển về đây, lúc đó cô còn đang học cấp hai. Bọn trẻ xóm cô có thể chạy nhảy khắp nơi, nhưng không ai dám bén mảng đến ngôi biệt thự đó. Có người nói, đó là nơi trú ngụ của một thần chết, ông ta khẳng khiu và trông rất kinh dị. Bố mẹ của lũ trẻ cũng luôn nhắc nhở chúng không được đến gần ngôi biệt thự, dù hiếu kỳ, Tiểu Anh và bọn trẻ cũng chỉ dám đứng nhìn từ xa.Tòa nhà thường tối om, nhưng thỉnh thoảng lại có ánh sáng màu vàng lấp ló qua rừng cây. Bọn trẻ bảo đó là ma trơi, đội quân do thám của ông thần chết, chúng xuất hiện khi cần tìm bắt linh hồn ai đó. Thế là bọn trẻ sợ hãi, không dám ra ngoài.
Bây giờ Tiểu Anh đã lớn, cô đã tốt nghiệp đại học, cô không còn tin vào chuyện ma quỷ nữa nhưng cũng không quan tâm đến ngôi biệt thự trên đồi như lũ trẻ ngày xưa. Ở nhà được một tuần, Tiểu Anh tranh thủ tìm thông tin tuyển dụng trên mạng và bất ngờ khi tìm được một công ty ngay gần địa chỉ nhà cô. Thật là thuận tiện. Tiểu Anh lập tức gửi email và chờ hồi âm. Chỉ sau một giờ đồng hồ, cô đã nhận được thư phản hồi. Người gửi tự giới thiệu là Hải Triều, hẹn cô phỏng vấn tuyển dụng vào sáng mai tại một địa chỉ ở khu B. Trong lòng Tiểu Anh ngập tràn hy vọng.
Sáng hôm sau cô đến khu B sớm hơn mười phút theo địa chỉ đã nhận được. Hải Triều niềm nở đón cô ở cửa một văn phòng dịch thuật. Trông anh khá đẹp trai, trắng trẻo và có giọng nói ấm áp, phong cách chan hòa. Tiểu Anh thấy trong lòng dễ chịu hẳn, không còn căng thẳng nữa. Đợi anh khoảng năm phút, anh bảo Tiểu Anh để xe của cô lại, anh chở cô đến nơi phỏng vấn. Tuy có hơi ngần ngại nhưng thấy vẻ tử tế đáng tin cậy toát lên từ Hải Triều, Tiểu Anh gật đầu rồi bước lên xe.
Vừa đi, Hải Triều vừa hỏi han về công việc học hành của Tiểu Anh. Cô cũng biết thêm một thông tin quan trọng. Hải Triều không phải sếp cô nếu cô trúng tuyển. Sếp sẽ là người phỏng vấn cô, tên là Phương Đằng.
Chiếc xe càng đi càng lên cao, tiến về phía ngôi biệt thự khiến cho Tiểu Anh có chút hồi hộp.
Cô hỏi Hải Triều: “Ngôi biệt thự này… chẳng phải là bỏ hoang sao?”
“Thật ra là ít khi có người ở chứ không phải bỏ hoang.” Hải Triều vừa trả lời xong thì xe cũng đến trước cổng. Anh bảo Tiểu Anh xuống xe rồi lấy chìa khóa mở cổng.
Cánh cổng sắt tưởng như từ thế kỷ trước kêu cọt kẹt rồi mở ra. Đi bộ một đoạn dưới hàng hoa sử quân là đến cửa. Mùi hoa thơm đến nhức mũi khiến Tiểu Anh nhẹ lòng hơn. Cô vừa có cảm giác tò mò, vừa sợ hãi. Không biết Phương Đằng là ai mà có thể sống ở nơi này? Còn ông thần chết mà ngày xưa nhiều người đồn thổi, liệu có thật hay không?
Vào đến nơi, Hải Triều bảo cô ngồi chờ ở phòng khách rộng rãi, được trang trí đơn sơ theo phong cách cổ điển, nhưng khá sạch sẽ. Nhưng cô vẫn cảm thấy có gì đó rờn rợn, âm u. Hải Triều lên gác rồi quay trở xuống, cầm theo một tập tài liệu rồi bảo Tiểu Anh: “Phương Đằng đang làm việc, không thích tiếp xúc với người ngoài. Em cứ dịch thử chỗ tài liệu này rồi anh sẽ đưa anh ấy xem. Nếu làm tốt em sẽ được nhận và được trả lương rất cao. Có nhiều người đã thử rồi nhưng chưa ai làm anh ấy hài lòng. Hy vọng em làm được.”
Tiểu Anh cầm tập tài liệu từ tay Hải Triều rồi bắt tay vào dịch ngay. Trong khi cô chăm chú gõ trên máy tính thì Hải Triều lên trên gác. Mười lăm phút sau cô đã dịch xong, muốn tìm Hải Triều để đưa tài liệu nên cô gọi mấy tiếng không thấy anh trả lời, cô liền đi lên gác.
Do cửa sổ biệt thự không có cánh nào mở nên cầu thang càng lên càng tối om, sâu hun hút khiến Tiểu Anh có cảm giác bất an, rùng mình. Cô định quay bước thì đụng ngay phải Hải Triều không biết từ đâu hiện ra đứng chắn ngay trước mặt cô.
Tiểu Anh xuýt hét lên thì thấy Hải Triều cười tươi: “Em xong rồi à? In ra để anh mang cho Phương Đằng.”
Tiểu Anh gật đầu rồi rảo bước nhanh xuống phòng khách, tim muốn vọt ra ngoài. Khoảnh khắc vừa rồi có thật không? Hải Triều bỗng nhiên hiện ra và cười ma mị. Ở thành phố tỉnh lẻ này tuy rộng lớn nhưng cũng nhiều người biết nhau, cô chưa bao giờ thấy Hải Triều, liệu có phải anh từ thành phố khác mới chuyển đến?
Gác những câu hỏi sang một bên, Tiểu Anh xuống in tài liệu rồi đưa cho Hải Triều, anh lại cầm lên gác. Đợi vài phút đã thấy Hải Triều đi xuống.
“Phương Đằng rất bận, tạm thời chưa xem được tài liệu, anh ấy hẹn một giờ chiều nay sẽ gửi email trả lời em. Giờ anh đưa em về.”
Nghe thấy thế, Tiểu Anh nhẹ cả cười. Cô đứng dậy thu dọn rồi đi theo Hải Triều ra xe. Cánh cổng đóng lại phía sau, nhìn qua gương chiếu hậu, ngôi biệt thự thẫm trong khoảng không gian âm u, hoài cổ. Trước khi chiếc xe đi xuống dốc, Tiểu Anh khẽ giật mình khi thấy một bóng trắng hiện ra trên khung cửa sổ tầng hai. Một cái bóng cao, gầy… như một bóng ma.
“Phương Đằng… anh ấy ở đây một mình ạ?” Tiểu Anh hỏi Hải Triều.
“Ừ, một mình, nhưng em đừng lo, sáng nào anh cũng mang tài liệu lên đây cho Phương Đằng, em cứ đến công ty rồi anh đưa đi. Chiều anh cho người lên đón về. Phương Đằng khó tính, không thích tiếp xúc với người ngoài nên em cứ làm việc ở phòng khách rồi chuyển email bản dịch cho anh ấy. Khi nào cần anh ấy sẽ mang tài liệu xuống cho em. Dù sao em làm việc ở đây cũng thoải mái, lương cao, lại gần nhà, không bị quản, cũng tốt.” Hải Triều nói một hơi khiến Tiểu Anh thấy yên tâm phần nào.
Dù sao cô cũng phải bắt đầu từ công việc dịch thuật này, để củng cố kiến thức sau này sẽ tính xin ở cơ quan khác tốt hơn. Hơn nữa mức lương mà Hải Triều nói ra khiến cô cần cân nhắc vì nó khá cao so với tấm bằng của cô.
Đúng một giờ chiều, Tiểu Anh nhận được email của Phương Đằng kèm bản hợp đồng. Anh chỉ trả lời sẽ tiếp nhận cô và đề nghị cô in hợp đồng, ký tên, sáng mai đi làm cầm theo. Hôm sau đến chỗ Hải Triều, Tiểu Anh thắc mắc vì sao bản hợp đồng không ghi tên công ty, Hải Triều giải thích ngắn gọn: “Phương Đằng muốn thuê em với tư cách cá nhân anh ấy.”
Sau đó anh liền chuyển đề tài sang việc khác như là cô phải tự nấu cơm ăn trưa, nếu hôm nào làm việc muộn thì nấu cơm tối, tiện thể nấu cơm cho Phương Đằng ăn vì anh ta rất bận, có lúc quên cả ăn.
“Hy vọng em vì lòng tốt mà có thể chăm sóc cho anh ấy ngày hai bữa cơm, nhưng không bắt buộc đâu. Nấu cơm không được tính lương.” Hải Triều cười trừ.
Đến ngôi biệt thự, Hải Triều đi luôn, chỉ dặn dò qua loa rồi đưa chìa khóa cho Tiểu Anh tự vào. Tiểu Anh thấy trên phòng khách đã có sẵn một tập tài liệu đặt trên chiếc bàn mới kê cạnh cửa sổ cùng máy tính, cô cũng không thắc mắc gì nhiều, bắt tay vào dịch tài liệu ngay. Đến trưa cô xuống bếp thấy tủ lạnh có đủ thức ăn dự trữ nên ra tay làm vài món ăn nhẹ. Cô chia một phần để cho Phương Đằng rồi ăn phần của mình. Sau đó lại tiếp tục làm việc.
Do chú tâm vào tài liệu nên Tiểu Anh buồn ngủ, cô gục xuống bàn thiếp đi một lúc, tỉnh dậy sực nhớ ra không biết Phương Đằng đã ăn cơm chưa liền chạy vào bếp thì thấy mấy đĩa thức ăn cô làm đã hết sạch. Trên bàn đặt một tờ giấy ghi chú: “Đồ ăn cô làm rất ngon, cảm ơn!”
Tiểu Anh thấy vui trong lòng, cô quay ra làm việc xong, trước khi về cô nấu mấy món để lại rồi đi bộ xuống thành phố. Từ mai cô định sẽ đi bộ lên đây, không cần làm phiền Hải Triều đưa đón.
Mấy ngày liền, Tiểu Anh đến làm việc đều đặn và nấu cơm. Cứ hết đồ ăn Hải Triều lại cho người mang lên chất đầy tủ lạnh. Hôm nay đã là thứ sáu, theo hợp đồng thì cô sẽ được nghỉ thứ bảy và chủ nhật, nhưng phải mang tài liệu về dịch. Vì muốn dịch cố cho xong nên hôm nay Tiểu Anh không ngủ trưa, cô nấu cơm ăn xong lại ra ngồi làm tiếp.
Đang làm nghe có tiếng động nhẹ, Tiểu Anh quay lại thì thấy một thân hình cao lớn hiện ra ở cầu thang. Phương Đằng mặc áo blu trắng, đeo khẩu trang, chỉ hở đôi mắt. bàn tay cũng đeo găng tay cao su kín mít. Khi nhìn thấy Tiểu Anh, Phương Đằng chẳng nói chẳng rằng đi thẳng vào bếp.
Sững sờ một lúc, Tiểu Anh mới hoàn hồn quay lại làm việc. Hôm trước, khi biết cô làm việc ở ngôi biệt thự này, bạn thân của cô kể đã có lần nhìn thấy bóng ma trong ngôi biệt thự.
“Trông anh ta gầy, nhăn nheo, khuôn mặt luôn che kín chở hở mắt. Nhiều người đã trông thấy mặt anh ta, kinh khủng lắm.”
Nghĩ lại câu nói này, Tiểu Anh bỗng chốc rùng mình. Phương Đằng không tiếp xúc với ai, lại đeo khẩu trang kín mít, liệu có phải trông anh ta rất kinh dị hay không?
Đang mải suy nghĩ thì một giọng nói trầm, ấm cất lên từ phía sau: “Cô dịch rất tốt, nấu ăn cũng rất ngon, ăn đồ của cô bấy lâu nay chưa có dịp cảm ơn. Cảm ơn cô nhé, Tiểu Anh.”
Từ Tiểu Anh thốt ra nghe dịu dàng đến nỗi tim Tiểu Anh đập nhẹ. Cô quay lại, thấy Phương Đằng đang đứng dựa vào cầu thang, khẩu trang vẫn đeo kín mặt, chỉ có găng tay cao su là anh đã bỏ ra, để lộ bàn tay trắng với những ngón dài.
“Không có gì đâu, chỉ là tôi tiện thể nấu cho anh ăn thôi.” Cô chưa nói xong đã thấy Phương Đằng đi lên cầu thang rồi mất hút.
Thấm thoát đã một tháng trôi qua, Tiểu Anh đã quen với công việc và thái độ của Phương Đằng. Thi thoảng anh xuống phòng khách đưa tài liệu và dặn dò cô nhanh chóng rồi lại đi lên. Khi nào cô làm việc muộn quá, Phương Đằng sẽ nhắc cô: “Tiểu Anh, muộn rồi, cô nghỉ đi.”
Có hôm do muộn quá mà lại mưa nên Phương Đằng lái xe đưa cô xuống núi. Anh vẫn đeo khẩu trang và mặc áo blu trắng, chỉ có giọng nói là âm trầm, ấm áp. Không biết từ đâu, Tiểu Anh luôn nghĩ về khuôn mặt của Phương Đằng phía sau giọng nói ấy.
Nếu theo lời đồn thì nó thật kinh dị, nhưng xét về tính cách hơi lạnh lùng nhưng thực chất là rất ấm áp, rất quan tâm của anh, cô lại tưởng tượng ra một khuôn mặt đẹp đẽ. Thi thoảng nhìn theo dáng hình cao lớn của anh, Tiểu Anh lại có cảm giác xáo trộn.
Dù làm ở nhà Phương Đằng nhưng Tiểu Anh vẫn muốn có một công việc tốt để thăng tiến chứ không muốn làm nhân viên dịch thuật mãi nên cô vẫn thường xuyên xem tin tuyển dụng. Cô cũng gửi hồ sơ đến một vài công ty lớn và hy vọng.
Bỗng nhiên, vào một sáng đầu tuần, Tiểu Anh nhận được email trả lời của một công ty mà cô mơ ước. Sau buổi phỏng vấn, cô nhận được cái gật đầu của nhà tuyển dụng. “Tháng sau cô có thể đi làm.” Nhà tuyển dụng nói với cô.
Tiểu Anh lại suy nghĩ mông lung, cô sẽ phải nói thế nào với Phương Đằng đây? Cô có cảm giác như mình đang phản bội anh. Hay là cô sẽ nói với Hải Triều rồi cứ thế đi? Nghĩ đi nghĩ lại, cô nên nói với Phương Đằng thì hơn, ít ra thì anh cũng đã đối xử rất tốt với cô.
Cả ngày hôm sau khi đến biệt thự làm việc, Tiểu Anh không gặp được Phương Đằng. Anh có việc đi ra ngoài từ sớm. Tài liệu hôm ấy khá nhiều nên dù làm đến bảy giờ tối vẫn chưa xong. Trời bắt đầu có mưa, Phương Đằng vẫn chưa về. Tiểu Anh nghĩ dù sao mình cũng sắp nghỉ việc, phải giúp Phương Đằng dịch thuật càng nhiều càng tốt, cô gọi điện về nhà báo sẽ không về đêm nay. Sau khi nấu ăn cả phần của Phương Đằng, cô tiếp tục làm việc.
Mưa mỗi lúc một lớn, cả ngôi biệt thự cổ như rung lên bần bật bởi tiếng những cánh cửa cọt kẹt, những cành cây bên ngoài va đập. Âm thanh rú rít khiến người sắt đá như Tiểu Anh cũng sợ hãi, giật mình thon thót. Điện bỗng tắt phụt, cả căn phòng chìm trong bóng tối. Cô hoảng hốt lấy điện thoại gọi Hải Triều nhưng anh không bắt máy. Chết tiệt, cô không có số của Phương Đằng.
Tiểu Anh bật đèn pin điện thoại để thắp sáng. Qua ánh chớp lập lòe, đêm đen hiện ra phía bên ngoài cửa chính như một bộ phim rùng rợn. Cô bắt đầu hối hận vì mình đã cố giúp Phương Đằng dịch thuật mà không chịu về sớm hơn.
Ngồi co người trên ghế sofa, Tiểu Anh ôm chặt lấy đầu mỗi khi tiếng sét ì ùng ập đến. Bỗng “đoàng”, tiếng sấm nổ rung trời, cánh cửa sổ bằng gỗ bật ra đập mạnh vào tường. Tiểu Anh hoảng hốt đứng bật dậy. Cô phải kéo nó lại, nếu không nó sẽ đập vỡ cả cửa kính mất.
Cầm điện thoại soi đường, Tiểu Anh mở cửa kính, cố gắng dùng tay kéo cánh cửa gỗ bên ngoài vào để chốt lại bằng một cái móc vừa bị tuột ra. Gió quá mạnh, gầm gào, mưa táp vào mặt khiến Tiểu Anh tối tăm mặt mũi. Cánh cửa cứ dập vào rồi lại bị đẩy ra, khiến cô chới với.
Bỗng nhiên, cô thấy một cánh tay dài vươn từ phía sau cô ra ngoài, kéo cánh cửa sổ lại. Cùng lúc đó, bỗng “choang” một tiếng, một nhánh cây khô gãy xuống lao thẳng vào khung cửa kính khiến chúng vỡ toang, mảnh vụn bay tơi tả.
Sự việc diễn ra chỉ trong vài giây khiến Tiểu Anh đờ đẫn cả người. Cô thấy một cánh tay kéo người cô quay lại, đầu cô bị ấn chặt vào một thân hình. Cô không dám giãy giụa, chỉ đứng ngây ra, mùi đàn ông tỏa vào mũi cô.
“Im nào.” Tiểu Anh theo bản năng định rời khỏi thân hình ấy thì bị Phương Đằng giữ đầu cô, giọng nói tuy nghiêm khắc như không dấu được sự dịu dàng. Một tay giữ cô, một tay kéo cửa gỗ chốt lại, khi đã an tâm, Phương Đằng mới nới lỏng tay ra.
“Chúng ta đến chỗ ghế sofa.” Phương Đằng nói ngắn gọn. Tiểu Anh định bước đi thì ngay lập tức cô bị hai cánh tay Phương Đằng bế bổng lên, chỉ vài bước chân đã đến ghế sofa, anh nhẹ nhàng đặt cô xuống.
Đúng lúc ấy, điện sáng trở lại, mặt cô chỉ cách ngực Phương Đằng có nửa căng ti mét, mùi thơm từ cơ thể anh tỏa vào mũi cô, như át hết cả cơn bão ngoài kia.
“Tôi tự đi được!” Cô nhắm nghiền mắt, bối rối thốt lên.
“Em có thể đi trên đống mảnh kính vỡ kia trong bóng tối ư?”
Hóa ra Phương Đằng không định làm gì cô, chỉ là anh lo cô giẫm lên kính sẽ bị thương.
Khi đã ngồi yên trên ghế, Tiểu Anh vẫn nhắm nghiền mắt. Đang nhiên bị một người đàn ông ôm rồi bế bổng lên, cô vẫn còn chưa hết xấu hổ.
“Có điện rồi, mau làm việc đi.”
Nghe giọng nói lạnh lùng vừa thốt lên, Tiểu Anh mở choàng mắt. Phương Đằng đứng trước mặt cô với chiếc áo thun trắng giờ đã lấm lem và sũng nước, bó lấy thân hình cao lớn, rắn chắc khiến cô như cứng đơ cả người. Vì anh quá cao, lại đứng giữa nhà nên cô phải mất công nhìn lên mới thấy mặt.
Đứng trước bóng đèn neon sáng trưng, khuôn mặt “kinh dị” của Phương Đằng khiến cô suýt rớt tim ra ngoài.
“Thần chết” là đây, đang đứng đối diện với cô, hút hết sinh khí của cô, khiến Tiểu Anh đến thở cũng cảm thấy khó.
“Em không sao đấy chứ?”
Không ngờ sắc mặt khó coi của Tiểu Anh lại khiến Phương Đằng lo lắng. “Tôi không sao? Chỉ là… chỉ là… ”
Chưa nói hết câu đã thấy Phương Đằng quay người bước đi, chỉ một phút đã thấy anh đi xuống với cái áo dài trên tay.
“Em thay áo đi.”
Tiểu Anh ngây dại cầm cái áo từ tay Phương Đằng, anh quay người bước lên cầu thang.
“Phương Đằng, tôi…”
“Có chuyện gì nữa?”
Tiểu Anh định nói, ngày mai cô sẽ nghỉ việc để đến công ty X làm việc. Nhưng rồi cô lại ngậm miệng.
“Cảm ơn anh!”
Phương Đằng khẽ cười rồi đi lên cầu thang. Thân hình cao lớn của anh khuất sau cầu thang tối…
Tiểu Anh lập cập lấy điện thoại gọi điện cho bạn thân. Đầu dây bên kia vừa bắt máy cô liền nói: “Tớ sẽ không đến công ty X làm việc, tớ sẽ làm ở biệt thự.”
“Tại sao? Cậu không sợ lão thần chết biến thái à?”
“Hôm nay anh ấy đã rất… ấm áp.”
“Cậu không định nói là cậu yêu lão kinh dị ấy chứ?”
“Không, tớ chẳng biết đã xảy ra chuyện gì nữa, chỉ là… tớ muốn làm việc cho anh ấy.”
Tiểu Anh cúp máy, thẫn thờ nhớ lại chuyện ban nãy, khi cô lấy hết can đảm nhìn vào mặt Phương Đằng. Điều cô chờ đợi là khuôn mặt của thần chết, nhăn nheo, kinh dị như lời đồn, nhưng thực chất đó là một khuôn mặt đẹp như tượng tạc.
Cô khẽ vả vào má mình.
“Cho dù Phương Đằng có không đẹp trai như thế, thì mình cũng đã cảm động rồi… ”
Có lẽ câu tự nhắc nhở này sẽ khiến Tiểu Anh đỡ xấu hổ hơn.
Ở trên phòng thí nghiệm tại tầng hai, Phương Đằng để nguyên quần áo ướt, đắm đuối nhìn Tiểu Anh qua màn hình camera, khóe miệng rộng không nén nổi ý cười làm cả khuôn mặt đẹp của anh sáng bừng…
