Chương 8: Kẻ săn tình
Sẵn sàng đọc chương bằng tiếng Việt.
Thiết bị hoặc trình duyệt này chưa hỗ trợ tự đọc. Bạn vẫn có thể đọc nội dung bên dưới.
Cô là nhà văn nửa mùa, cô tự nhận như thế và kiếm được nhiều sự đồng tình của những người đã từng đọc tác phẩm của cô. Cô viết những câu chuyện tình lãng mạn, cô viết như kẻ nghiện, cô phụ thuộc vào các tác phẩm do mình thêu dệt nên đến mức, một ngày của cô sẽ vui vẻ biết bao nếu cô hoàn thành một truyện ngắn và hí hửng gửi nó cho nhà xuất bản. Ngược lại ngày đó sẽ rất vớ vẩn và ngớ ngẩn nếu cô chưa nặn ra được chữ nào hoặc đang viết dở mà chưa có được cái kết ưng ý.
Vì cô nghiện viết cho nên cô cũng cần có nhiều đề tài để viết. Nhưng có mỗi cái chuyện yêu đương hờn giận thì có bao nhiêu tình huống để viết cơ chứ, khi cơn nghiện của cô không bao giờ chấm dứt. Thế là cô lê la chuyện trò trên mạng, hết việc hóng hớt chuyện tình của ai đó, cô lại quay ra tán tỉnh đàn ông trên các diễn đàn. Mỗi người một cá tính riêng, mỗi người một cách yêu, cách buồn khác nhau.
Đôi khi chỉ cần một người đàn ông cũng cho cô cảm hứng viết được một đống các tác phẩm “lá cải”, nhưng đôi khi cô phải kết hợp cá tính của anh này với cách yêu của anh kia để dựng lên một nhân vật ấn tượng. Cứ như thế, cô như một diễn viên luôn thay đổi vai diễn và nhập tâm với nhân vật mà mình đang diễn. Khi đã viết đến cạn kiệt cảm xúc, cô lại thay đổi đối tượng, ra đi một cách không thương tiếc để tìm nguồn cảm hứng mới cho câu chuyện mới.
Có đôi lần cô nói thẳng với “nạn nhân” của mình rằng: “Hãy quên đi cuộc tình ảo trên mạng này, em là một nhà văn nửa mùa, quen anh cũng chỉ nhằm mục đích lấy cảm hứng viết lách thôi.”
Thế là cô cao chạy xa bay. Có đối tượng ngậm quả đắng im lặng trước sự ra đi của cô, có đối tượng chửi rủa cô là kẻ lừa đảo, cũng có đối tượng liên tục để lại tin nhắn hy vọng cô ban phát cho những ngày mật ngọt xưa cũ dù tình là ảo. Cô ít khi đoái hoài đến những thứ cảm xúc phức tạp ấy, lại tiếp tục tìm kiếm và khai thác những con người mới, cảm xúc mới, cuộc tình mới.
Rồi một ngày, cô không “lừa” được ai, đúng lúc một gã đàn ông xuất hiện bằng xương bằng thịt chứ không phải là một cái nick trên mạng. Hắn va vào cô trong cuộc sống xô bồ rồi đứng chết lặng nhìn cô không chớp mắt giữa siêu thị. Cô không những chẳng càu nhàu mà còn tạo cơ hội cho hắn có được một chầu cà phê cực kỳ lãng mạn trong cái quán vắng dập dìu tiếng nhạc. Cô có nickname của hắn và một chiến dịch bắt đầu với đầy đủ “ngón nghề” của một cô nàng săn tình siêu hạng.
Quen hắn ít lâu, cô cũng nhận thấy hắn có vài điểm đặc biệt, cá tính. Mà với cô, công việc viết lách lại cần những nhân vật có cá tính. Vì hắn là một họa sỹ nên mọi thứ hắn nhìn thấy đều bằng một con mắt khác với những người bình thường. Hắn có thể nhìn mọi thứ như một bức tranh lập thể với những phân tích mổ xẻ, những góc nhìn được phân chia thành nhiều mặt khác nhau không theo quy tắc nhất định nào cả. Đôi lúc hắn lại có cái nhìn đời như một bức tranh siêu thực với những chủ thể bình dị được đặt trong một không gian lúc bí ẩn, lúc hùng vỹ khiến cho bức tranh ấy mang một sức sống mới, một ý nghĩa mới, như tồn tại trong mơ cùng những sự vật hiện thực trong trạng thái không thực. Thỉnh thoảng hắn cũng thay đổi cách nhìn đời như một tác phẩm thuộc trường phái ấn tượng, phác nên một bức tranh cuộc sống rất nhanh không một chút định kiến.
Tóm lại, mọi thứ ở hắn đều khiến cô có ấn tượng mạnh mẽ và cô quyết tâm khai thác mọi khía cạnh trong con người hắn.
Một lần, cô gọi hắn ra quán cà phê rồi đưa hắn tờ tạp chí có in truyện ngắn lãng mạn của cô. Hắn vừa nhâm nhi cà phê vừa đọc từng chữ một. Mắt hắn sáng dần lên,vẻ mặt hào hứng. Cứ đọc được vài đoạn hắn lại dừng lại thắc mắc: “Hôm ấy chúng ta đi ăn phở, em ăn hết nửa bát và anh ăn nốt hộ em chứ, sao ở đây em lại viết là đi ăn mỳ ý.”
“Ờ, thì viết phải thế chứ, ăn phở không lãng mạn.”
“Ờ ờ.”
Hắn lại đọc tiếp. Có vẻ như hắn rất sung sướng khi lần đầu tiên hắn trở thành nhân vật chính trong câu chuyện của một nữ văn sĩ xinh đẹp.
“Ôi, đoạn này này, có thật không? Lúc đó em muốn hôn anh thật à?”
Cô đỏ mặt: “Trời ạ, anh ngốc quá, chỉ là viết thôi!”
“Ờ ờ!”.
Mặt hắn xịu dần xuống khi đọc tới đoạn kết.
“Cuối cùng anh là kẻ thất tình à. Sao em ác thế?”
“Chỉ là chuyện thôi mà, có thật đâu. Anh đẹp trai thế làm sao thất tình được!”
Hắn nhâm nhi cà phê, nhìn cô bằng ánh mắt da diết vời vợi. Nhiều lúc hắn thấy cô gần đến mức có thể chạm tay tới, ôm, hôn, thậm chí bế lên giường để yêu đương ngấu nghiến, sau đó có thể cô sẽ nằm khỏa thân mà cho hắn vẽ vời. Nhưng đa phần hắn thấy cô xa cách, dửng dưng, vờn đuổi hắn như vờn một con khỉ mua vui trong vườn bách thú. Là gì đi nữa hắn cũng không thể xa cô được, hắn biết thế.
Một lần khác, cô lại cho hắn đọc một tác phẩm lãng mạn nữa rồi còn bảo, hắn là nguồn cảm xúc vô tận để cô sáng tác. Hắn đọc ngấu nghiến câu chuyện cô viết rồi giãy nảy lên.
“Em quá đáng rồi đấy nhé, sao lại cho anh bị ung thư đến chết thế này?”
Cô dẩu môi lên: “Viết thế mới ăn khách, như phim Hàn quốc ấy thôi!”
Quả thật chưa lần nào cô viết mà lại để cho hắn được sống viên mãn. Nếu không thất tình thì cũng chết. Chán thật.
Rồi một lần cô bảo hắn: “Ngày mai em có chuyến công tác đi tận Sa pa đấy, anh có đi không?”
Hắn nhảy cẫng lên vì sướng. “Thật á, em rủ anh à?”
“Đương nhiên. Anh lên đó trước chờ em xong việc sẽ trốn đoàn lên với anh.”
Cô chuẩn bị hành lý đi công tác, hắn cũng bỏ dở mọi công việc chuẩn bị hành lý và cả tâm lý cho một cuộc hẹn hò.
Ngày hôm sau, cô thấy tin nhắn của hắn: “Anh đã đến nơi rồi, thuê một phòng nghỉ ở suối Cát Cát. Đêm nay chúng mình sẽ ở đây ngắm thác Tiên sa và xem lửa trại.”
Cô đọc xong vứt máy vào góc giường rồi lăn ra ngủ. Một lúc sau tiếng chuông điện thoại reo, cô đặt chế độ im lặng rồi ngủ tiếp. Ngủ dậy, cô bỏ máy vào túi rồi cùng mọi người trong đoàn công tác đi thăm thú khắp nơi, quên khuấy mất hắn đang nằm ở đâu đó mà chờ đợi với những bức vẽ lãng mạn trong đầu.
Đến xế chiều cô mở máy và thấy hai mươi tám cuộc gọi nhỡ, tim cô thắt lại. Tin nhắn của hắn la liệt: “Anh đã đặt món ăn mà em thích, lại còn chuẩn bị cả nến nữa!”
“Em có thích tắm bằng thảo mộc không, anh bảo người ta mang đến!”
“Ở đây lạnh lắm, giá như em đến sớm thì anh đỡ lạnh hơn!”
“Sao em không trả lời anh?”
Cô chưa từng nghĩ đến việc sẽ ở bên hắn một mình trong đêm, cô cũng chưa từng nghĩ đến việc sẽ tách mình ra khỏi đoàn công tác để đi chơi với hắn. Chỉ là cô nói cho vui miệng, không ngờ gã đàn ông si tình ấy đã đi cả mấy trăm cây số để chờ cô..
Tiếng chuông điện thoại reo lên bản nhạc mà có lần cô đặt riêng cho số máy của hắn chỉ là để gây chút ấn tượng với hắn. Mỗi lần bản nhạc cất lên, tim cô bấn loạn, cô thấy mình không thể đến với hắn, cô thấy mình có lỗi với hắn, cô thấy thương hại hắn, cô thấy dường như mình muốn ở bên hắn… cô thấy mọi thứ lẫn lộn rối bời. Vì không thể đến với hắn mà cô lại không muốn nói dối với hắn mọi lý do, nên cô im lặng.
Ba ngày sau, cô trở về, hắn cũng trở về. Cô gọi. Hắn không trả lời, cô cũng thôi luôn. Dù sao mục đích của cô cũng đã xong, coi như hắn là hàng cần “thanh lý”. Cô mở máy tính, viết một câu chuyện về cuộc hẹn hò với hắn, thêm bớt những cảm xúc mà cô có được rồi gửi tới một tòa soạn.
Nhiều ngày trôi qua, chắc là cũng vài tháng …
Thỉnh thoảng cô nhớ hắn, nhưng không đủ để cô làm động thái gì liên quan đến hắn…
Cho đến một hôm, có một nhà xuất bản gọi điện cho cô hỏi mua bản quyền truyện ngắn mà cô đã in trên tạp chí. Đó chính là câu chuyện cuối cùng cô viết về hắn. Cô gật đầu đồng ý. Nửa tháng sau người ta gửi tặng cô mấy cuốn truyện ngắn. Cô đọc lại câu chuyện của hắn, hay nói đúng hơn là của hắn và cô. Cô chợt nhận ra, mọi cảm xúc đều rất thật, kể cả nỗi nhớ hắn cũng rất thật, nó làm cho trái tim cô day dứt, bàng hoàng.
Cô lên mạng, nick của hắn vẫn sáng, cô gõ trên cửa sổ messenger: “Anh này, chuyện ngắn của chúng mình đã in sách rồi đấy, em sẽ chia cho anh nửa tiền nhuận bút hoặc một chầu cà phê. Anh chọn đi.”
Không thấy hắn nói gì, cô tiếp tục: “Em xin lỗi, anh đừng giận em nữa được không?”
Hắn vẫn im lặng, cô cảm thấy có điều gì tan tác nơi đáy tim.
“Hôm nay em mới chợt nhận ra rằng, em thật sự rất nhớ anh.”
Phía bên kia, một biểu tượng được gửi tới, đó là một bông hồng. Cô sung sướng gõ nhanh trên bàn phím: “Mình sẽ quay lại Cát Cát, lần này ta cùng đi nhé!”
Bên kia, một thông điệp được gửi tới: “Xin lỗi bạn, mình là vợ sắp cưới của anh ấy. Nếu bạn có gì cần nhắn hãy gọi điện nhé!”
Ngón tay cô đông cứng lại. Cô rời màn hình.
Một lúc sau, hắn gọi điện, cô nói khi nước mắt bắt đầu tuôn rơi.
“Em xin lỗi.”
“Không sao đâu. Từ bây giờ em đừng gọi anh nữa kẻo cô ấy ghen đấy.”
“Vâng.”
“Anh tìm được một tình yêu chân thật đã rất khó rồi, hy vọng em đừng nghịch ngợm làm mất của anh.”
“Vâng, em hứa.” Cô nói thế rồi khóc nấc lên.
Cô quay lại màn hình, không phải vào một diễn đàn nào đó để săn tình. Cô bắt đầu viết một câu chuyện dài cho chính mình. Những giọt nước mắt rơi trên bàn phím như giọt mưa rơi trên phím đàn. Âm thanh của nó thật lẻ loi.
