Nói yêu em đi, đồ hèn!

Chương 9: Khi mất đi người ta yêu, cuộc sống bất tử chính là một sự trừng phạt

admin 22/07/2026 121 lượt xem
Nghe chương Tự đọc tiếng Việt

Sẵn sàng đọc chương bằng tiếng Việt.

Mark vừa hoàn thành những bước cuối cùng trong việc kiểm tra lại thiết bị nghiên cứu khí quyển, anh quay sang bên, tìm kiếm Alice. Cô đang hí hoáy với thiết bị gamma trong góc phòng. Mark rón rén tiến lại gần từ phía sau, rồi bất ngờ vòng tay ôm ngang eo cô. Xuýt nữa thì Alice hét lên, nhưng Mark đã đưa một tay bịt miệng cô lại. 

“Yên nào, em đang làm mọi người mất tập trung đấy!”

Alice bỏ thiết bị xuống, quay hẳn người lại rồi gắn lên môi Mark một nụ hôn nồng nàn khiến anh phải nhăn mặt vì cánh môi bị cô làm bỏng rát. Hành động đó của Alice khiến Mark không thể nào chịu nổi, anh vội kéo cô vào phía kho chứa thiết bị hỏng, chui tọt vào trong rồi chốt cửa.

Trong không gian mờ tối với đủ các loại thiết bị máy móc hoen gỉ, Mark tìm lại bờ môi Alice. Tiếng thở dồn dập đập vào những bức tường thép vọng lại càng khiến đôi tình nhân thêm hưng phấn. Họ tan vào nhau trong bóng tối, chỉ thấy tình yêu dâng cao bất tận. Họ yêu nhau nồng nàn đến nỗi những chú rô bốt hỏng hóc trong kho cũng bừng lên ánh mắt ngưỡng mộ. Hình như chúng cũng bắt đầu cựa quậy và phát ra những điệu nhạc tình du dương. 

Alice dựa đầu vào vai Mark trong bóng tối, khẽ thì thầm: “Chúng ta sắp bay rồi, không biết lên vũ trụ có thể làm chuyện này không nhỉ ?”. Mark khẽ cấu vào mũi Alice rồi kéo má cô dụi vào ngực mình. “Hy vọng khi hạ cánh xuống Earth-2, chúng ta có thể ra ngoài và làm chuyện đó”. Cánh tay Mark xiết chặt hơn khiến cho Alice có cảm giác đang tan vào cơ thể của anh. Cô đang nghĩ đến chuyến bay dài tiếp theo trong hành trình tìm kiếm Earth-2, một trong 5 hành tinh song sinh của trái đất theo giả thuyết. Cô và Mark đã bay cùng nhau trong nhiều cuộc hành trình vào không gian, nhưng chuyến bay sắp tới vẫn làm cô hồi hộp. Đó là một chuyến bay dài đến một nơi chỉ được xác định trên bản đồ vũ trụ và những tính toán dựa trên giả thuyết về các chiều không gian cong. 

Bất giác cô cảm thấy lo sợ, ôm chặt lấy Mark. 

“Anh sẽ yêu em suốt đời chứ?”

“Suốt đời em hay suốt đời anh?” Mark khẽ hỏi lại rồi chạm bàn tay lên ngực cô, nơi trái tim đang thổn thức vì yêu anh. 

“Suốt cuộc đời anh có đủ không?”

“Làm sao mà đủ được. Nhưng…Mark, em cảm thấy lo sợ.”  Alice nói. Bỗng dưng cô có một linh cảm kỳ lạ. 

“Ngốc ạ, em lo sợ vì chúng ta sắp tìm kiếm được thiên đường ư?”

Mark không thể ngờ rằng, linh cảm của Alice là điềm báo cho những vận mệnh mới làm thay đổi cả thế giới.

 Tàu vũ trụ OSS khởi hành vào lúc 1 giờ 44 phút ngày 15 tháng 6 năm 2019 bay vào quỹ đạo Alp, chiều không cong gian thứ 4 của vũ trụ, mang theo cặp tình nhân Mark – Alice và 12 phi hành gia khác.

15 ngày sau, tính theo giờ trái đất..

Mark đang ở phía ngoài con tàu. Anh đang chụp lại một hiện tượng khúc xạ ánh sáng trong khí quyển. Vài giờ trước, trong quỹ đạo bỗng chốc xuất hiện hào quang quanh một hành tinh sáng và có kích thước nhỏ như mặt trăng.  Nhìn kỹ hơn, cảnh tượng không khác gì bầu trời mùa đông trong vắt, với mặt trăng rất sáng và những vòng hào quang tỏa ra xung quanh. Xa xa trong nền thiên hà tuyệt đẹp ấy là những hành tinh sáng nhấp nháy tạo thành một tấm thảm kim cương kỳ ảo. 

Mark ngẩn ngơ với cảnh tượng ấy, anh bấm tần số radio của Alice. 

“Em phải ra ngoài này xem, thật tuyệt.”

Nhưng tín hiệu bỗng nhiễu sóng không thể nghe được. Anh chỉ nghe chập chờn tiếng của Alice: “Mark, anh phải quay lại tàu ngay.”

“Alice?”

“Mark, quay lại tàu ngay. Sắp có va chạm…”

Mark nghe câu được câu mất, và bắt đầu phát hiện ra những thiên thạch bốc cháy đang lao nhanh về quỹ đạo của con tàu. 

“Mark, một hành tinh bị vỡ đang lao về chúng ta, quay lại tầu ngay…”

Mark vội vã quay lại cửa thoát hiểm gần nhất, nhưng không còn kịp nữa. Anh bị một mảnh thiên thạch lao trúng và bỗng chốc biến thành một ngọn đuốc nhỏ bay trong không gian vô tận. Âm thanh cuối cùng Mark nghe thấy là tiếng nói của Alice: “Cố lên Mark, anh còn nợ em một tình yêu cho đến hết cuộc đời anh… Mark… Mark… ??”

Tầu OSS bị hư hỏng nặng do thiên thạch lao trúng. Có vẻ như thiên thạch ấy bất ngờ lao đến từ một chiều không gian khác mà tất cả các thiết bị phát hiện va chạm trên tàu đều không quét được tín hiệu ra cho đến khi vị trí của chúng đã quá gần. Tất cả các thủy thủ đoàn đã tử nạn, chỉ còn lại Alice và Tsara Ly Ly, một nhà khoa học trẻ nhất phi hành đoàn đến từ một quốc gia bên bờ Thái Bình Dương. Tuy nhiên tình trạng sức khỏe của Alice khá tồi tệ, Ly Ly phải khá vất vả mới đưa được Alice tới khoang y tế để kiểm tra. Nàng còn chưa hết bàng hoàng với sự việc vừa diễn ra trong tích tắc..

Cái chết của Mark và phi hành đoàn khiến Alice như mắc kẹt trong một cõi giới mơ hồ, nửa tỉnh nửa mê. Cô rơi vào trạng thái ngủ đông và khóe mắt lúc nào cũng có những giọt nước chảy ra. Ly Ly cố gắng hết sức để giữ Alice sống sót bằng việc nạp thức ăn qua đường ống. Trong vũ trụ bao la và một con tàu hỏng, mất hoàn toàn tín hiệu, chỉ còn hai sinh linh nhỏ bé sống sót. Mỗi giờ, Ly Ly đều cố gắng sửa chữa thiết bị cấp cứu hy vọng sẽ bắt được tín hiệu cứu hộ. Ly Ly không biết họ đang ở đâu, trong vũ trụ hay đã vượt ra ngoài và lạc vào một chiều không gian mà con người chưa từng biết tới. Alice vẫn nằm đấy trong trạng thái thực vật và bụng cô mỗi lúc càng lớn lên. Các mẫu kiểm tra siêu âm cho thấy Alice đã có thai và nó phát triển nhanh từng ngày bất chấp sự tồn tại mong manh của Alice. Ly Ly bắt đầu cảm thấy lo sợ. Làm sao một đứa trẻ có thể được sinh ra trong hoàn cảnh thế này đây ? cuộc sống của nó sẽ tồn tại bao lâu và như thế nào ?

Không biết thời gian trôi đi bao lâu, Alice tỉnh lại. Cô bật khóc khi nhìn thấy hình ảnh siêu âm của cậu con trai trên màn hình. Có thể, đó chính là sức mạnh để cô sống sót trong suốt thời gian qua. 

Alice nói với Ly Ly: “Nó là con của Mark, lần cuối chúng tôi ở bên nhau là trước lúc khởi hành. Theo tính toán thì có lẽ chúng ta đã ở không gian được gần 9 tháng rồi. Thằng bé sắp chào đời…”

Nói đến đây, Alice nghẹn lại. Làm sao con trai cô, kết quả tình yêu với Mark lại có thể chào đời ở một nơi vô định thế này được? Nỗi tuyệt vọng khiến Alice cảm thấy cái chết đang đến gần hơn. 

“Ly Ly, cô phải hứa với tôi, sẽ mang thằng bé về nhà.”

“Alice, chúng ta sẽ mang nó về nhà.”

“Cô hứa đi…”

Ly Ly gật đầu, bỗng nhiên nàng cảm thấy thằng bé chính là động lực sống của nàng. Sức khỏe của Alice yếu đi trông thấy, nhịp tim giảm đột ngột. Trong lúc cận kề cái chết, Alice yêu cầu Ly Ly thực hiện phẫu thuật giúp cô đưa thằng bé ra trước khi cô không cầm cự nổi.

Bằng thiết bị laze tự động, cuộc phẫu thuật thành công. Ly Ly đặt thằng bé vào tay Alice, thấy cô mỉm cười, đôi mắt trũng sâu bỗng ánh lên một ngọn lửa ngập tràn hy vọng: “Tên con là James, và con sẽ trở về nhà.”. 

Alice ôm con bằng đôi cánh tay gầy guộc run rẩy, khẽ áp nó vào môi mình rồi từ từ khép đôi mắt lại. Cô đã ra đi trong niềm hạnh phúc được nhìn thấy một sinh linh bé nhỏ chào đời trong vũ trụ. 

“Anh sẽ yêu em suốt đời chứ?”

“Suốt cuộc đời anh có đủ không?”

Alice  nghe đâu đây tiếng cười của Mark giữa các vì sao nhấp nháy… cô vượt ra ngoài con tàu và tìm đến với Mark. Trước mắt cô là sông Ngân Hà trải dài bất tận. Cô phải báo cho anh biết sự có mặt của James trên cõi đời này.

Ly Ly đặt xác Alice vào khoang lạnh rồi bế James ra khỏi phòng y tế. Nàng bắt đầu bằng việc chế lỏng thức ăn dạng nén sau đó dồn vào một ống tiêm rồi bơm từng chút vào cái miệng xinh xắn của James. Nàng hy vọng cậu bé sẽ thích nghi với loại thức ăn này. Cậu bé ngoan ngoãn khẽ khua những ngón tay nhỏ xíu cào cào vào mặt Ly Ly. Nàng khẽ nói với nó: “Chào chàng trai, cậu có biết mình là một sinh vật đặt biệt nhất trong vũ trụ không?”

Ngay lúc đó, Ly Ly cảm thấy chao đảo, nàng bỗng tuột tay khỏi James khiến cậu bé bị bay lơ lửng trong khoang tàu. Ly Ly cố gắng bắt lấy James và cột chặt cậu bé bằng sợi đai áo. Hình như có một sự va chạm mạnh mẽ và con tàu bỗng chốc lao vút đi. Ly Ly lướt vội ra khoang lái và kinh hoàng khi thấy con tàu đang lao đi với tốc độ gấp 10 lần tốc độ ánh sáng, đó là tốc độ tối đa con tàu có thể chịu đựng được. Có thể nó đã trôi vào một khoảng không gian có nhiều bẫy từ trường khiến cho các phân tử phản vật chất trong lò phản ứng phụ tăng tốc gấp 10 lần tốc độ ánh sáng. Như vậy cũng đồng nghĩa với việc nhiên liệu sẽ cạn rất nhanh, cơ hội để trở về trái đất nếu bắt được tín hiệu cứu hộ sẽ càng mong manh hơn.  

Va chạm mạnh khiến Ly Ly đập đầu vào bàn điều khiển rồi bật lại phía sau. Nàng ngất đi.

Khi tỉnh dậy, điều đầu tiên Ly Ly nghĩ tới là James, nhưng may mắn thay cậu bé vẫn đang ngủ ngon lành trên ngực nàng. Nàng nhẹ nhàng đứng dậy vì sợ trạng thái không trọng lực sẽ khiến nàng va chạm và làm James đau. Nhưng bỗng nàng hét lên vì vui sướng: “Chúng ta đã về nhà rồi, về nhà rồi.”

Ly Ly thấy mình đang đứng thẳng trong trạng thái có trọng lực và bước đi như trên mặt đất. Nàng nhìn ra phía ngoài thấy những thân cây cao lớn đổ rạp do con tàu khổng lồ đáp xuống. Ly Ly thở phảo, vì ít ra con tầu cũng rơi xuống một khu rừng, không làm tổn thương ai. Vấn đề nàng lo lắng nhất bây giờ chính là không biết mình đang ở đâu? Đất liền hay đảo hoang. 

Ly Ly lấy một chiếc áo titan khoác lên người cậu bé rồi ôm cậu thật chặt, bước ra ngoài. Nàng thấy mình đang đứng trên một loại vật chất màu xanh lục và trong suốt. Nàng và James có những 5 cái bóng in trên nền vật chất màu xanh lục ấy. Nàng phát hiện ra, thứ ánh sáng soi cho nàng nhìn thấy mọi vật không phải là ánh sáng mặt trời, nó được phản chiếu bởi 5 quả cầu có màu xanh nhạt đang treo trên cao. Giống như những vầng trăng xanh chiếu rọi lên trái đất. Phía xa xa là những mảng cầu vồng đan vào nhau trong nền sáng bạc.

Theo giả thuyết, Ly Ly nhận ra con tàu đã rơi xuống Earth-2, cùng với một nhà khoa học và một cậu bé mới chào đời.

Ly Ly gần như cảm thấy kiệt sức. Nàng ngồi bệt xuống nền vật chất trong suốt ấy, mắt nhìn lên cao thầm khẩn cầu Chúa từ bi cứu rỗi linh hồn nàng và sinh linh bé nhỏ trong tay nàng. Hồi lâu, nàng đứng dậy bế James đi xuyên qua những thân cây cao lớn màu xanh lục trong suốt. Dưới ánh sáng của những quả cầu, chúng trông như những chiếc đèn huỳnh quang khổng lồ nhấp nháy. 

Xuyên qua cánh rừng huỳnh quang, nàng gặp một hồ nước lớn có màu trắng như tuyết. Nàng khẽ quỳ xuống và chạm tay vào, đúng là thứ nước tinh khiết mát lành mà nàng hy vọng. Nó có màu trắng chính là bởi sự phản chiếu vật chất giữa đáy hồ và những quả cầu sáng trên cao. Nàng chụm tay lấy một vốc và chạm môi vào, nàng cảm nhận thấy nguồn nước như có sức mạnh làm tất cả mọi cơ quan trên cơ thể nàng sống dậy mạnh mẽ. 

“Chúng ta sẽ sống ở đây, James ạ!” Nàng nói thế rồi nhìn ra phía xa, nơi có một cánh đồng màu vàng trong suốt, điểm những bông hoa khổng lồ đỏ thẫm. Cảnh tượng đẹp quá, giống như một miêu tả về cõi giới vĩnh hằng trong một cuốn sách tôn giáo…

Ly Ly trở lại con tàu. Nàng kiểm tra tất cả các thiết bị còn dùng được trên tầu. Ngoài thiết bị phát tín hiệu không gian vừa hoạt động trở lại, nhiên liệu điện năng, hạt nhân vẫn còn đủ dùng vài chục năm. Các thiết bị nghiên cứu và phòng thí nghiệm chưa bị hư hỏng nặng. Thức ăn dạng nén cũng có thể dùng được trong nhiều thập kỷ tới. Tàu thoát hiểm sẽ phải sửa chữa để có thể bay về trái đất nếu xác định được đường bay. Ly Ly cảm thấy yên tâm phần nào. 

Ly Ly bắt đầu dành thời gian cho việc nghiên cứu các sinh vật và tìm cách tạo ra thức ăn bởi một số loài cây trong suốt màu diệp lục. Thỉnh thoảng nàng đưa James đi khá xa khỏi con tàu, tìm thấy một vài hồ nước và những cánh đồng với đủ loại cây kỳ dị. Nàng phát hiện ra, mọi sinh vật sống trên hành tinh này đều không nằm trong nhóm phân loại động vật có khả năng di chuyển và dị dưỡng. Điều này khiến nàng có thể yên tâm không bị tấn công bởi các sinh vật ăn thịt. 

Ngoài công việc nghiên cứu, Ly Ly cũng chú trọng tới việc phát triển một thiết bị dò tìm trong không gian cong để tìm tín hiệu từ trái đất. Nhưng việc khiến nàng cảm thấy cần dành nhiều tâm huyết nhất chính là nuôi dưỡng James. Nàng dạy cậu tất cả những điều có trong cuốn bách khoa toàn thư điện tử, ngoài ngôn ngữ chung của thế giới, nàng dạy cậu thêm một vài ngôn ngữ bản địa khác. Nàng giảng giải cho James những cảm xúc của con người, về tình yêu, những ràng buộc và sự tồn tại một cuộc sống mà James thuộc về.

Khi James có đủ nhận thức của một người lớn, Ly Ly đưa cậu đến trước Alice và kể cho cậu nghe về cuộc hành trình kỳ lạ của mẹ cậu. Alice vẫn nằm đó, gầy guộc nhưng thư thái để thấy James mỗi ngày một lớn lên, như tình yêu của cô với Mark mãi trường tồn trong vũ trụ.

Khi James đã là một chàng trai cao lớn và mang nét đẹp của Mark cùng đôi mắt tuyệt vời của Alice, Ly Ly mới chợt nhận ra chính mình từ bao lâu nay cũng không hề già đi. Thực vật ở đây cũng vậy, những loài cây trong suốt kia chỉ lớn lên đến một mức nào đó rồi giữ nguyên trạng thái ấy. Nàng không biết nó sẽ tồn tại bao lâu, hoặc đủ lâu để nàng không thể biết nó sẽ chết đi lúc nào. Nàng cũng dành nhiều thời gian nghiên cứu nguồn nước và tin rằng, đó chính là nguồn Ambrosia có trong thần thoại. 

Hóa ra loài người luôn tìm kiếm sự bất tử là có nguyên do. Nàng dùng Ambrosia và James thì được nuôi dưỡng từ nhỏ bằng nguồn nước ấy nên chàng cũng giống như những loài cây trong suốt trên hành tinh này, chỉ đạt đến một độ tăng trưởng nhất định rồi bất tử cùng thời gian. 

Ở đây không có ngày và đêm, chỉ có sự biến đổi màu sắc của những hành tinh giống như mặt trăng kia. Thỉnh thoảng Ly Ly lại ngồi một mình trên cao ngắm những ánh sáng đan vào nhau, trong lòng dội lên một cảm giác nhớ nhung da diết. Nàng biết James sẽ không bao giờ hiểu được tâm trạng của nàng vì cậu sinh ra đã cô đơn, không có ý niệm về quá khứ. Nếu quá khứ của nàng là Trái Đất xa xôi kia, thì một ngày nào đó, nơi đây cũng trở thành quá khứ của James.

Giờ đây trông nàng và James như một cặp tình nhân bất chấp nàng đã nuôi cậu từ khi lọt lòng. 

“James muốn biết, cảm xúc của tình yêu có phải giống như trong những bộ phim mà mà James đã xem ở trong kia không ”

“Cậu không hiểu được đâu, đó là sự rung động của con tim với những tần số không đo được bằng các thiết bị khoa học mà cậu biết, chỉ đo được bằng tần số của một quả tim khác.”

Ngay lúc ấy, James biết, trái tim cậu đã được đo bằng sự rung động của một trái tim, nhưng Ly Ly chưa bao giờ thừa nhận. 

Trên cao, những vầng trăng bắt đầu một chu kỳ đổi mầu khiến cả bầu trời trở nên huyền ảo. Đó là một khung cảnh lãng mạn tuyệt vời khiến trái tim yêu đương của hai sinh vật đơn côi bắt đầu rung lên từng nhịp khác thường. 

“James, tôi sắp dò được tín hiệu của trạm không gian gần Trái Đất rồi. Hôm qua, tôi vừa mới bắt được một tần số yếu. Có thể do thiết bị của chúng ta đi qua các chiều không gian bị phân tán, hy vọng chúng ta sẽ sớm được về nhà.” Ly Ly nói thế nhưng trong giọng điệu không có sự hân hoan. 

Nếu nàng bắt được tín hiệu và tìm được đường về thì sao? Nơi đây cũng là một phần cuộc đời của nàng, và hơn hết, cuộc đời ấy tồn tại vì có James. 

“Chúng ta cứ sống ở đây không phải tốt hơn sao? Tại sao phải nỗ lực mỗi ngày với thiết bị, nghiên cứu và hy vọng trở về mà không tận hưởng cuộc sống? Phải chăng ở nơi mà cô gọi là nhà ấy, có những điều quan trọng hơn James?”

Dưới ánh sáng bạc sóng sánh lướt trên khuôn mặt đẹp tuyệt vời của James, nàng thấy đôi mắt chàng rực sáng một đốm lửa yêu thương vô tận. Câu hỏi tại sao của cậu đối với nàng đầy dùng dằng và nghịch lý. Mong muốn trở về chỉ là một bản năng của con người luôn hướng về nguồn cội. 

Còn gì quan trọng hơn James chứ? Nàng không dám chắc, nhưng nàng sẽ là ai khi ở đây? Phải chăng vì một nguyên nhân nào đó mà nơi này không có sự sinh sôi của những cơ thể sống? Phải chăng ở một nơi cuộc sống bất tử thì không tồn tại một tình yêu?

“James không biết cuộc sống trước kia của em thế nào, nhưng James sẽ đến nơi em đến.”

Ánh mắt chàng như xóa tan hết mọi đắn đo trong tâm tư của Ly Ly. Nàng như đắm chìm trong đôi mắt ấy, cánh môi hồng hé mở đợi chờ một nụ hôn được báo trước. 

Nhưng rồi James lại hỏi: “Giống như trong phim phải không?”

Nàng không chờ được nữa, bèn kéo khuôn mặt của James xuống gần hơn và đặt lên môi chàng một nụ hôn ấm nồng. Dưới những vầng trăng đổi sắc, nàng dẫn dắt James vào ái ân cuồng nhiệt. Cảnh tượng khi ấy giống như miêu tả cuộc tình giữa vị thần Ares và nữ thần Aphrodite, khiến cho muôn thân cây màu xanh lục bỗng thắp nên những ngọn nến huỳnh quang rực rỡ khắp khu rừng.

Họ ở bên nhau, đắm chìm trong tình yêu không biết bao lâu. Nơi đây bỗng biến thành thiên đường trong suốt cỏ hoa và những âu yếm mật ngọt.

Bỗng một hôm, thiết bị phát ra một dải tần số. Ly Ly vội dịch mã và nhận được thông điệp từ một tàu không gian. Tiếp theo họ gửi một bản đồ quỹ đạo không gian 5 chiều đến và hướng dẫn thiết lập đường bay. Họ không thể đáp xuống Earth-2 bởi đã cạn nhiên liệu buộc phải quay trở lại Trái Đất. Giờ phút quyết định ấy, Ly Ly ôm lấy James bật khóc. 

“Chúng ta sẽ trở về, phải không James?”

Nàng chỉ sợ James sẽ nói không. Nàng biết nơi ấy không là gì trong James, chỉ có cuộc sống ở đây là quen thuộc với chàng. Nhưng nàng cần James và cần sự trở về. Nàng khẽ lay chàng bằng đôi tay âu yếm, cầu khẩn: “James, chúng ta sẽ trở về phải không?”

Chàng gật đầu, ôm chặt lấy nàng, cảm thấy phía trước là khoảng không mù mịt. 

Sau khi thu dọn các mẫu thí nghiệm và thiết lập chương trình cho thiết bị phát tín hiệu dò tìm vệ tinh, hai người lên tàu cứu hộ, thiết lập đường bay rồi khởi động phản ứng phản vật chất. Đó là chuyến bay thứ 2 trong cuộc đời James. Chuyến đầu tiên mang chàng đến hành tinh này và chuyến thứ 2 mang chàng đến một nơi thuộc về người chàng yêu. Cả hai chìm vào giấc ngủ theo quy trình bảo vệ não cho đến khi tỉnh lại…

Tại cơ quan vũ trụ NS2A.

Ly Ly tỉnh lại trong trạng thái sức khỏe không được ổn định. Nàng cảm thấy khó thở, thậm chí không thể ngồi dậy được. Cô ý tá rô bốt mặc đồ màu xanh nhạt đi lại trong phòng bằng đôi chân uyển chuyển. Cô nói nàng cần phải giữ tâm trạng ổn định vì các chỉ số đo cảm xúc của nàng rất bất thường, chưa kể nhịp tim ở mức rất thấp. 

Nàng nhìn mọi thứ xung quanh như mờ đi, đôi lúc những chuyển động tạo nên ảo giác khiến nàng quay như chong chóng. 

“Anna, cho tôi hỏi, hôm nay là thứ mấy, ngày bao nhiêu?”

“Thưa bà, hôm nay là ngày 21 tháng 8 năm 2115.”

Ly Ly cảm thấy hoảng sợ. Đã gần 100 năm trôi qua rồi sao? dù biết sẽ phải đối mặt với những khoảng thời gian chênh lệch giữa các chiều không gian, nhưng nàng vẫn choáng váng. Nàng cố gắng định thần lại để điều tiết đôi mắt và nhìn khắp căn phòng. Trên màn hình theo dõi sức khỏe  treo phía trước, nàng nhìn thấy một cảnh tượng.

Nàng muốn hét lên nhưng không còn đủ sức. Nàng vùng vẫy.

Rô bốt Anna tiêm cho nàng một mũi an thần. Trước khi chìm vào giấc ngủ, nàng lặp đi lặp lại như cầu xin: “Hãy để tôi gặp James, tôi cần gặp anh ấy….”

James tỉnh lại trong trạng thái khỏe mạnh và thích nghi nhanh với khí hậu Trái Đất. Cảm giác đầu tiên trong chàng chính là sự lo lắng cho Ly Ly. Nhưng chàng không phải chờ đợi lâu bởi một nữ nhân viên đã vội vã đến đưa chàng đến phòng phục hồi và nhẹ nhàng khép cửa. 

James bước vào trong, tìm kiếm khuôn mặt xinh đẹp và nụ cười ấm áp của Ly Ly. Chàng nhớ nàng cả trong tiềm thức khi ở trong trạng thái ngủ. 

“James, em ở đây.” Có tiếng gọi khe khẽ và yếu ớt. James vẫn không tìm thấy nàng đâu ngoài một bà lão đang nằm thoi thóp trên giường.

“James, em đây.”

Lần này thì James đã nhận ra tiếng nói ấy từ bà lão nằm kia, chàng chỉ nhận ra nàng bởi hình xăm hoa tulip trên cổ tay gầy guộc. Như nhận biết được thực tại, James nhào đến bên nàng, gào lên thảm thiết: “Không, James sẽ đưa em trở lại nơi của chúng ta, rồi em sẽ khỏe lại.”

Nàng nắm chặt lấy tay James. 

“James, không còn kịp nữa….em đã sai lầm trong nghiên cứu. Con người chỉ trường tồn khi sống trong bầu khí quyển của Earth-2 hoặc phát triển tế bào gốc từ nguồn Ambrosia giống như anh…”

Nỗi uất nghẹn khiến James không thể thốt nên lời, chàng cứ thế gục đầu vào ngực nàng mà khóc không thành tiếng. 

“James sẽ đưa em trở lại nơi đó.”

James bế thốc nàng trên đôi cánh tay mạnh mẽ, đạp tung cánh cửa rồi chạy ra ngoài. Chàng vừa đi vừa gào lên: “Ai đó cho chúng tôi trở lại Earth-2, nhanh lên…”

Chàng chạy băng qua những hành lang dài hun hút, tất cả những người có mặt khi ấy chỉ biết lặng lẽ đứng nhìn người đàn ông cao lớn có làn da màu diệp lục và đôi mắt đổi màu đang điên cuồng với nỗ lực cuối cùng cứu người chàng yêu. Tất cả họ đều biết, đã quá muộn để cứu một nhà khoa học trong quá trình phân hủy tế bào gốc. 

James chạy mãi, chạy mãi cho đến khi Ly Ly lả trên tay chàng. Trong những bước chân tuyệt vọng, chàng còn nghe đâu đây lời yêu cuối cùng trút ra trên môi nàng: “James, em mãi yêu anh…hẹn gặp lại anh…ở…”

Vào tháng 9 năm 2115, nhân loại vui mừng về phát hiện vĩ đại về một loại “nước thánh” khiến con người dần trở nên bất tử. Cả thế giới tổ chức một buổi đại tiệc lớn nhất trong lịch sử loài người để mừng sự tiến hóa tột bậc cùng với sự phát hiện về hành tinh bất tử Earth-2.

Các nhà báo gần như mở một cuộc săn lùng lớn nhất từ trước tới nay với “người ngoài hành tinh” James để phỏng vấn anh về quá trình sinh ra và lớn lên trong vũ trụ. Nhưng tất cả bọn họ đều thất vọng, bởi James đã biến mất kể từ khi Ly Ly chết.

Ở một nơi xa xôi trên Trái Đất, James đang nghiên cứu lại thuyết tiến hóa của con người. Mục đích chính của chàng là làm sao có thể sinh – lão – bệnh – tử theo đúng quy luật của tự nhiên. 

Nhân loại đang hân hoan vì mình sắp được sống mãi, chỉ có một người muốn từ bỏ sự bất tử để ngừng đau khổ vì thương nhớ người chàng yêu. Khi mất đi người ta yêu, cuộc sống bất tử chính là một sự trừng phạt. 

Liên hệ Call Zalo Messenger
Top
0
0 sản phẩm Xem giỏ hàng → Thanh toán ngay →