Bình tĩnh rung động [hoàn]

Chương 1: Tôi thích anh vì anh đẹp trai

admin 02/09/2026 315 lượt xem
Nghe chương Tự đọc tiếng Việt

Sẵn sàng đọc chương bằng tiếng Việt.

“Tạ Cảnh Thâm, anh có bao giờ mất bình tĩnh không?”

Người đàn ông đối diện không trả lời ngay.

Trong căn phòng chỉ còn ánh đèn vàng nhạt, khoảng cách giữa hai người gần đến mức Lâm Dư có thể nhìn rõ hàng mi hơi rũ xuống của anh, nhìn thấy ánh mắt vốn luôn bình thản kia lần đầu tiên xuất hiện một chút dao động. Cậu biết mình không nên cười, nhưng khóe môi vẫn cong lên.

“Không có à?” Cậu hỏi, giọng cố tình khiêu khích. “Vậy nếu tôi hôn anh thì sao?”

Tạ Cảnh Thâm nhìn cậu.

Một giây.

Hai giây.

Rồi anh chậm rãi đặt tập hồ sơ trong tay xuống bàn.

“Em thử đi.”

Ba tháng trước.

Thành phố vào cuối thu luôn có một vẻ đẹp rất khó gọi tên. Những tòa nhà cao tầng chìm trong ánh chiều nhạt, mặt đường phủ một lớp ánh sáng vàng mỏng từ những biển hiệu vừa bật lên, dòng xe kéo dài như những dải sáng không ngừng trôi giữa lòng thành phố. 

Trong khu phố tài chính phía đông, tầng ba mươi hai của một tòa nhà kính vẫn sáng đèn, những ô cửa sổ rộng phản chiếu bầu trời đang dần chuyển sang màu xanh thẫm. 

Người cuối cùng bước ra khỏi phòng họp là một người đàn ông trẻ tuổi mặc vest đen, dáng người cao, vai rộng, đường nét gương mặt sắc nét đến mức ánh đèn lạnh trên hành lang cũng không thể làm mềm đi vẻ xa cách vốn có.

Tạ Cảnh Thâm khép tập hồ sơ trong tay, đưa cho trợ lý đứng bên cạnh. 

“Ngày mai gửi bản sửa đổi cho phía đối tác trước chín giờ.”

“Vâng, luật sư Tạ.”

“Phần điều khoản bồi thường giữ nguyên.”

Trợ lý hơi ngập ngừng. 

“Nhưng phía bên kia nói họ muốn thương lượng thêm.”

“Không cần.”

Anh nói rất nhẹ, thậm chí không có vẻ gì là đang tranh luận. 

“Nếu họ muốn thương lượng, bảo họ đưa ra một lý do đủ thuyết phục.”

Trợ lý im lặng hai giây rồi gật đầu.

“Vâng.”

Cửa thang máy mở ra. Tạ Cảnh Thâm bước vào, một tay cầm hồ sơ, tay kia chỉnh lại cổ tay áo. Gương mặt anh vẫn bình thản như thể cuộc họp kéo dài hơn ba tiếng vừa rồi chẳng để lại chút mệt mỏi nào. 

Ở công ty luật này, người ta thường nói Tạ Cảnh Thâm có hai thứ đáng sợ nhất: một là trí nhớ, hai là sự bình tĩnh. Anh có thể ngồi trước một căn phòng đầy luật sư đối phương, nghe họ tranh luận hàng giờ, sau đó chỉ cần mở miệng nói vài câu là đủ khiến toàn bộ lập luận của họ sụp xuống. 

Anh hiếm khi nổi giận, cũng chẳng bao giờ lớn tiếng. Người khác càng nóng nảy, anh càng bình tĩnh. Người khác càng muốn ép anh, anh càng chậm rãi. Đến cuối cùng, đối phương thường là người mất kiên nhẫn trước.

Thế nên khi trợ lý đưa cho anh tập hồ sơ mới nhất và nói cái tên “Lâm Dư”, phản ứng đầu tiên của Tạ Cảnh Thâm chỉ là khẽ nâng mắt.

“Lâm Dư?”

“Vâng. Nhiếp ảnh gia.”

“Người của Studio LD?”

“Đúng. Cậu ấy đang gặp tranh chấp với một tập đoàn truyền thông về quyền sử dụng một bộ ảnh. Phía bên kia cho rằng bộ ảnh có sử dụng trái phép một số hình ảnh thuộc quyền sở hữu của họ và đã gửi thông báo khởi kiện. Phía Studio LD muốn chúng ta tiếp nhận vụ việc.”

Tạ Cảnh Thâm lật qua vài trang.

“Bên mình đã xem chứng cứ chưa?”

“Đã xem sơ bộ. Phía họ có hợp đồng, bản gốc các file ảnh và lịch sử trao đổi với đối tác. Tôi đã đánh dấu những phần quan trọng.”

“Được.”

Anh tiếp tục lật hồ sơ. Bức ảnh đầu tiên xuất hiện trước mắt anh là một khuôn mặt trẻ tuổi.

Một người con trai đứng giữa một căn phòng phủ đầy ánh sáng, mái tóc hơi rối, đường nét gương mặt thanh tú nhưng không mềm yếu, đôi mắt nhìn thẳng vào ống kính mang theo vẻ bất cần rất riêng. 

Cậu mặc một chiếc sơ mi trắng rộng, cổ áo mở hai nút, trên cổ tay là một chiếc vòng bạc đơn giản. Ánh sáng từ phía sau tạo thành một đường viền mỏng quanh người, khiến cậu trông giống như vừa bước ra từ một giấc mơ.

Tạ Cảnh Thâm nhìn bức ảnh thêm một giây rồi lật sang trang khác.

“Lịch gặp luật sư của cậu ấy?”

“Chiều mai, ba giờ.”

“Được.”

Thang máy dừng ở tầng trệt, Tạ Cảnh Thâm bước ra ngoài.

Anh không biết rằng ngày mai mình sẽ gặp một người mà chỉ sau vài lần xuất hiện, người ấy sẽ khiến sự bình tĩnh mà anh vẫn tự hào bắt đầu xuất hiện những vết nứt rất nhỏ.

Nhỏ đến mức ban đầu chính anh cũng không nhận ra.

 

Ba giờ chiều hôm sau, Lâm Dư đến muộn mười bảy phút. Không phải vì cậu không biết giờ mà bởi vì trên đường đến đây, cậu đã dừng lại giữa phố để chụp một bức ảnh.

Trợ lý của Tạ Cảnh Thâm đứng bên ngoài phòng họp nhìn đồng hồ lần thứ ba. Đến khi cửa thang máy mở ra, một chàng trai trẻ bước ra, trên vai đeo máy ảnh, tay cầm một cốc cà phê đã uống gần hết, mái tóc đen hơi rối vì gió. 

Cậu mặc quần đen, áo len màu xám nhạt, khoác ngoài một chiếc áo dài màu đen, cổ áo hơi xộc xệch. Trông chẳng giống một người vừa đến gặp luật sư để giải quyết một vụ kiện trị giá hàng triệu nào cả.

Trợ lý nhìn cậu.

“Lâm tiên sinh?”

“Ừ.”

“Anh đến muộn.”

Lâm Dư cúi xuống nhìn đồng hồ.

“Muộn à?”

“Vâng.”

“Xin lỗi.”

Cậu nói rất chân thành, nhưng chẳng có vẻ gì là thật sự hối lỗi.

Trợ lý không biết phải nói gì.

Lâm Dư nhìn quanh.

“Luật sư Tạ đâu?”

“Đang đợi anh.”

“Ồ.”

Cậu uống nốt ngụm cà phê rồi tiện tay ném chiếc cốc vào thùng rác.

Trượt.

Chiếc cốc rơi xuống sàn. Lâm Dư nhìn nó hai giây sau đó cúi xuống nhặt lên, bỏ lại vào thùng. Trợ lý quay mặt đi, quyết định không bình luận.

Cửa phòng họp mở ra, Lâm Dư bước vào. Tạ Cảnh Thâm đang ngồi ở phía đối diện bàn. Đó là lần đầu tiên hai người nhìn thấy nhau.

Lâm Dư đã từng nghe cái tên này.

Tạ Cảnh Thâm, luật sư trẻ tuổi nổi tiếng nhất của công ty luật Hạo Thành, hai mươi tám tuổi, chưa từng thua một vụ tranh tụng lớn nào trong ba năm gần nhất. Người ta nói anh gần như không có điểm yếu. Không uống rượu, không hút thuốc, không xuất hiện ở những nơi quá ồn ào, không thích giao tiếp xã hội vô nghĩa và đặc biệt không có hứng thú với những cuộc trò chuyện không liên quan đến công việc.

Lâm Dư vốn tưởng người như vậy chắc hẳn phải có gương mặt rất nghiêm khắc, nhưng khi thật sự nhìn thấy, cậu lại hơi bất ngờ.

Tạ Cảnh Thâm rất đẹp trai.

Không phải kiểu đẹp trai quá mức sắc sảo khiến người ta cảm thấy xa lạ, mà là một vẻ đẹp lạnh lùng và sạch sẽ. Gương mặt có đường nét rõ ràng, sống mũi cao, đôi mắt sâu, màu mắt đen nâu dưới ánh sáng tự nhiên gần như trở thành một màu rất tối. 

Anh mặc một bộ vest xám đậm, sơ mi trắng, không đeo cà vạt. Cổ tay áo được chỉnh rất ngay ngắn, trên cổ tay trái có một chiếc đồng hồ bạc đơn giản.

Lâm Dư đứng ở cửa nhìn anh vài giây. Tạ Cảnh Thâm ngẩng lên.

“Ngồi đi.”

Giọng anh thấp, bình tĩnh. Lâm Dư kéo ghế ngồi xuống. Hai người nhìn nhau qua chiếc bàn dài.

Tạ Cảnh Thâm mở hồ sơ.

“Phía đối tác cho rằng cậu đã sử dụng hình ảnh thuộc quyền sở hữu của họ.”

Lâm Dư chống khuỷu tay lên bàn.

“Tôi không sử dụng.”

“Họ có bằng chứng.”

“Tôi cũng có.”

Tạ Cảnh Thâm ngẩng mắt.

“Đưa tôi.”

Lâm Dư lấy điện thoại, mở một thư mục rồi đẩy sang.

“Ảnh gốc. Thời gian chụp, địa điểm, bản quyền và toàn bộ dữ liệu máy ảnh đều ở đây.”

Tạ Cảnh Thâm xem từng tấm, không hỏi nhiều. Lâm Dư chống cằm nhìn anh.

Một phút.

Hai phút.

Ba phút.

Cuối cùng cậu không nhịn được nữa.

“Luật sư Tạ.”

“Ừ?”

“Anh đẹp trai thế này mà đi làm nghề cãi nhau thì phí quá.”

Bàn tay Tạ Cảnh Thâm đang lật hồ sơ dừng lại. Anh ngước mắt nhìn cậu. Lâm Dư cười, không hề có vẻ sợ hãi. Tạ Cảnh Thâm khép tập hồ sơ.

“Cảm ơn.”

Lâm Dư hơi nhướng mày, rõ ràng không ngờ anh lại trả lời như vậy. Nhưng câu tiếp theo lập tức khiến nụ cười trên môi cậu cứng lại.

“Nhưng tôi cũng nghĩ người đẹp trai như tôi không nên cãi cho một người có bằng chứng yếu ớt.”

Lâm Dư: “…”

Hai giây im lặng, sau đó cậu bật cười.

“Được.”

Cậu ngả người ra ghế.

“Luật sư Tạ, tôi bắt đầu thích anh rồi đấy.”

Tạ Cảnh Thâm không thay đổi sắc mặt.

“Vậy thì hy vọng tình cảm của cậu có thể kéo dài đến khi vụ kiện kết thúc.”

Lâm Dư nhìn anh.

“Anh lúc nào cũng nói chuyện đáng ghét thế này à?”

“Không.”

“Vậy với tôi mới thế?”

“Ừ.”

Câu trả lời quá thẳng khiến Lâm Dư nhất thời không biết nên cãi thế nào.

Tạ Cảnh Thâm cúi xuống hồ sơ.

“Tiếp tục.”

Lâm Dư nhìn anh một lúc rồi bật cười.

Không hiểu vì sao, ngay trong lần gặp đầu tiên ấy, cậu đã có cảm giác người đàn ông này sẽ rất khó gần. Và cậu không biết rằng cảm giác đó hoàn toàn chính xác.

(còn tiếp)

 

Đọc truyện tương tự

Tướng quân, đêm nay không bàn quốc sự [Hoàn] – elaraverse.com

Tối nay đừng về sớm – elaraverse.com

Tôi đổi đối tượng cưa rồi – elaraverse.com

Những ngôi sao ở Auroria – elaraverse.com

Mật danh tình nhân – elaraverse.com

Mãn thiên phi tuyết [Hoàn] – elaraverse.com

Đợi tối rồi hôn – elaraverse.com

Đợi em ở phía bên kia thời gian – elaraverse.com

Bình tĩnh rung động [Hoàn] – elaraverse.com

Liên hệ Call Zalo Messenger
Top
0
0 sản phẩm Xem giỏ hàng → Thanh toán ngay →