Chương 5: Thử hôn tôi không?
Sẵn sàng đọc chương bằng tiếng Việt.
Thiết bị hoặc trình duyệt này chưa hỗ trợ tự đọc. Bạn vẫn có thể đọc nội dung bên dưới.
Buổi tiệc được tổ chức tại tầng cao nhất của một khách sạn nằm bên sông. Những mảng kính lớn phản chiếu ánh đèn thành phố, bên ngoài là màn đêm sâu thẳm với dòng nước lấp lánh kéo dài dưới chân những tòa nhà. Nhạc jazz vang lên rất nhẹ, đủ để lấp đầy những khoảng trống trong những cuộc trò chuyện của giới doanh nhân.
Lâm Dư đến muộn hơn dự định gần mười phút. Cậu vừa bước ra khỏi thang máy đã bị ánh đèn trong sảnh khiến phải nheo mắt. Trên người cậu là một bộ vest đen được cắt may vừa vặn, bên trong không mặc cà vạt, cổ áo sơ mi trắng mở một nút. Mái tóc vốn thường hơi rối hôm nay được chải gọn ra sau, để lộ đường nét gương mặt thanh tú và đôi mắt sáng.
Cậu vừa bước vào đã có vài ánh mắt quay lại. Lâm Dư không để ý bởi cậu đang chuyên tâm tìm một người. Rồi cậu nhìn thấy anh.
Tạ Cảnh Thâm đứng gần cửa kính phía bên kia đại sảnh, trong một nhóm người của công ty khách hàng. Anh mặc vest đen, sơ mi trắng, không có quá nhiều phụ kiện, ánh đèn hắt xuống làm đường nét gương mặt càng trở nên sắc nét. Một tay anh cầm ly rượu nhưng gần như không uống, tay còn lại đặt trong túi quần.
Lâm Dư đứng cách anh khá xa. Nhưng đúng lúc ấy, Tạ Cảnh Thâm ngẩng lên. Ánh mắt hai người băng qua đám đông để chạm nhau. Mà thật ra, Lâm Dư có cảm giác như ánh mắt mình đã băng qua cả một quãng đường dài để dừng lại trên khuôn mặt của Tạ Cảnh Thâm.
Không ai nói gì. Chỉ một khoảnh khắc rất ngắn nhưng Lâm Dư nhận ra ánh mắt của anh dừng lại trên người mình lâu hơn bình thường. Cậu mỉm cười. Tạ Cảnh Thâm cũng khẽ gật đầu, sau đó anh quay lại cuộc trò chuyện.

Lâm Dư hơi nhướng mày.
“Thấy rồi mà còn giả vờ bình tĩnh.”
Cậu lẩm bẩm, rồi quay sang nhận máy ảnh từ trợ lý.
Một lúc sau, Lâm Dư nhận được tin nhắn, cậu nhìn sang cũng thấy Tạ Cảnh Thâm đang nhìn mình.
“Vào phòng tôi có chút việc.”
Lúc Lâm Dư ngẩng lên đã thấy bóng lưng Tạ Cảnh Thâm ở ngay hành lang, nơi dẫn tới phòng làm việc riêng của anh. Lâm Dư lập tức cầm máy ảnh đi theo.
Lúc cậu bước vào phòng đã thấy Tạ Cảnh Thâm ngồi ở bàn làm việc quen thuộc, mở ngăn kéo bình thản lấy ra một gói quà được bọc giấy khá tinh tế.
“Quà sinh nhật của cậu, Lâm Dư.”
Lâm Dư sững người.
“Sinh nhật tôi còn chưa đến.”
“Là ngày mai.”
“Anh nhớ?”
“Nhớ.”
Lâm Dư bước tới, lấy quà từ tay anh, bàn tay cậu khẽ chạm ngón tay Tạ Cảnh Thâm, không hiểu sao cậu lại run tay, suýt nữa thì đánh rơi hộp quà.
“Cậu run?”
“Tôi hơi run.”
“Cậu rất run, chưa được ai tặng sinh nhật à?”
“Không, vì lần đầu tiên được anh tặng sinh nhật.”
“Vậy lần sau sẽ hết run.”
“Còn có lần sau?”
“Tôi…”
Tạ Cảnh Thâm bỗng nhiên ngừng lại, Lâm Dư nghiêng đầu nhìn anh.
“Luật sư Tạ, anh đỏ mặt rồi. Tặng quà sinh nhật cho bạn trai chứ đâu phải đi tỏ tình.”
“Bạn trai?”
Tạ Cảnh Tâm ngước nhìn cậu. Lâm Dư vừa chợt nghĩ tới câu nói của mình, bỗng chốc không biết nói gì hơn, đành cười trừ.
“À, có thể.”
“Cậu không mở nó ra à?”
“Có.” Lâm Dư mở hộp quà, đó là chiếc đồng hồ rất hợp với cậu. Lâm Dư lấy chiếc đồng hồ ra khỏi hộp. Cậu lật qua lật lại vài lần, vẻ thích thú hiện rõ trong mắt.
“Đẹp thật.”
Tạ Cảnh Thâm chỉ khẽ gật đầu.
Lâm Dư đeo thử lên cổ tay, nhưng loay hoay mãi vẫn không cài được khóa. Cậu thử thêm một lần, chiếc dây kim loại trượt khỏi đầu ngón tay.
“Khó thế.”
Tạ Cảnh Thâm nhìn cậu.
“Đưa đây.”
“Hả?”
“Tôi đeo cho.”
Lâm Dư đưa cổ tay sang.
Tạ Cảnh Thâm kéo ghế lại gần hơn một chút. Khoảng cách vốn đã không xa, giờ càng thu hẹp đến mức Lâm Dư có thể cảm nhận được hơi ấm từ người bên cạnh.
Bàn tay Tạ Cảnh Thâm nắm lấy cổ tay cậu. Chỉ là một cái nắm rất nhẹ để cố định, nhưng Lâm Dư vẫn khựng lại. Ngón tay anh lạnh hơn tay cậu một chút.
Tạ Cảnh Thâm cúi đầu, hoàn toàn tập trung vào chiếc khóa đồng hồ. Hàng mi đổ bóng xuống gương mặt, đường nét nghiêng của anh dưới ánh đèn trông đặc biệt yên tĩnh.
Lâm Dư bỗng không biết nên nhìn chiếc đồng hồ hay nhìn anh. Cuối cùng, cậu chọn nhìn anh.
“Anh làm gì mà nghiêm túc thế?”
“Đeo đồng hồ.”
“Cứ tưởng anh đang làm phẫu thuật.”
Tạ Cảnh Thâm không ngẩng đầu.
“Cậu đừng cử động.”
“Tôi có làm gì đâu.”
“Cậu đang cử động.”
“Thế à?”
Lâm Dư cố tình động nhẹ cổ tay.
Tạ Cảnh Thâm lập tức giữ lại.
“Lâm Dư.”
“Ừ?”
“Đừng nghịch.”
Giọng anh vẫn bình thản, nhưng khoảng cách giữa hai người lúc này gần đến mức câu nói ấy nghe chẳng hiểu sao lại có chút khác thường.
Lâm Dư nhìn bàn tay đang giữ cổ tay mình, khóe môi chậm rãi cong lên.
“Anh căng thẳng à?”
“Không.”
“Thế sao tay anh giữ chặt vậy?”
Tạ Cảnh Thâm khựng lại. Anh ngẩng mắt nhìn cậu, hai ánh mắt chạm nhau ở khoảng cách rất gần. Lâm Dư vốn chỉ định trêu một câu, nhưng khi thật sự nhìn vào mắt anh, nụ cười trên môi lại chậm rãi biến mất.
Có một thứ gì đó rất khó gọi tên lướt qua ánh mắt Tạ Cảnh Thâm, nhanh đến mức nếu không nhìn kỹ, có lẽ chẳng thể nhận ra. Anh là người rời mắt đi trước.
“Xong rồi.”
Chiếc đồng hồ đã nằm gọn trên cổ tay Lâm Dư. Tạ Cảnh Thâm buông tay, nhưng Lâm Dư lại vô thức giữ lấy cổ tay mình, nơi hơi ấm của những ngón tay anh dường như vẫn còn lưu lại.
“Thích không?”
“Thích. Nhưng tôi thích người tặng hơn.”
Tạ Cảnh Thâm im lặng. Lâm Dư bật cười ngay sau đó.
“Đùa thôi.”
Anh nhìn cậu vài giây.
“Ừ.”
“Tạ Cảnh Thâm, anh có bao giờ mất bình tĩnh không?”
Người đàn ông đối diện không trả lời ngay. Trong căn phòng chỉ còn ánh đèn vàng nhạt, khoảng cách giữa hai người gần đến mức Lâm Dư có thể nhìn rõ hàng mi hơi rũ xuống của anh, nhìn thấy ánh mắt vốn luôn bình thản kia lần đầu tiên xuất hiện một chút dao động. Cậu biết mình không nên cười, nhưng khóe môi vẫn cong lên.
“Không có à?” Cậu hỏi, giọng cố tình khiêu khích. “Vậy nếu tôi hôn anh thì sao?”
Tạ Cảnh Thâm nhìn cậu.
“Hôn làm gì?”
“Để cảm ơn.”
Im lặng một lúc lâu, rồi Tạ Cảnh Thâm chậm rãi đặt tập hồ sơ trong tay xuống bàn.
“Cậu thử đi.”
Lâm Dư nhìn vào mắt anh, anh cũng không né tránh. Dường như ánh mắt ấy là cái nhìn thách thức chứ không phải là mong đợi.
Cậu rất muốn liều một phen, nhưng cậu sẽ không hôn người khác vì thách thứ.
Tiếc thật!
Sau vài giây đối mắt, cuối cùng Lâm Dư cầm hộp quà trên tay, cười nói:
“Đùa thôi, cảm ơn món quà nhé. Ra chụp hình nào.”
Suốt gần một giờ tiếp theo, Lâm Dư làm việc. Cậu di chuyển giữa những bàn tiệc, chụp khách mời, chụp sân khấu, chụp những khoảnh khắc mà người khác thường không để ý. Nhưng cứ mỗi khi vô tình ngẩng lên, ánh mắt cậu lại tìm thấy Tạ Cảnh Thâm. Và điều kỳ lạ là anh cũng luôn nhìn thấy cậu.
Không phải lúc nào cũng nhìn, nhưng đủ nhiều.
Đến khi Lâm Dư đang đứng bên cửa sổ điều chỉnh máy ảnh, một giọng nữ dịu dàng vang lên.
“Cảnh Thâm, lâu rồi không gặp.”
Lâm Dư không cố ý nghe, nhưng giữa tiếng nhạc và tiếng nói chuyện, giọng cô gái ấy vẫn lọt vào tai cậu.
Cô rất đẹp, mặc một chiếc váy màu xanh đậm, mái tóc dài buông trên vai. Cô đứng khá gần Tạ Cảnh Thâm, vẻ thân thiết không giống một khách hàng bình thường.
Tạ Cảnh Thâm cười nhẹ.
“Phó Vân, đã lâu không gặp.”
“Anh vẫn như trước.”
“Ý em là?”
“Không thay đổi.”
Cô gái tên Phó Vân cười.
“Vẫn lạnh lùng.”
Tạ Cảnh Thâm không trả lời.
Lâm Dư nhìn qua ống kính, cậu không chụp, chỉ nhìn. Cô gái ấy nói thêm gì đó, Tạ Cảnh Thâm hơi cúi xuống nghe. Khoảng cách giữa hai người khiến Lâm Dư đột nhiên thấy khó chịu một cách vô lý. Cậu quay đi.
“Anh Lâm.”
Một nhân viên của văn phòng luật sư gọi, Lâm Dư lập tức quay lại.
“Ừ?”
“Anh có thể chụp thêm vài tấm ở bên kia không?”
“Được.”
Cậu bước đi, nhưng tâm trạng đã không còn như trước.
Gần mười một giờ đêm, Lâm Dư ngồi ở quầy bar, trước mặt là một ly rượu. Cậu vốn không thích uống nhiều, nhưng tối nay lại uống nhanh hơn bình thường.
Một ly. Rồi ly thứ hai. Đến ly thứ ba, một luật sư trẻ ngồi bên cạnh chủ động bắt chuyện.
“Anh là nhiếp ảnh gia phải không?”
Lâm Dư quay sang.
“Ừ.”
“Tôi từng xem ảnh của anh.”
“Cảm ơn.”
“Anh rất nổi tiếng.”
“Chưa đến mức ấy.”
Người đàn ông cười.
“Không khiêm tốn đâu.”
Lâm Dư cũng cười, nhưng ánh mắt vẫn vô thức nhìn về phía bên kia. Tạ Cảnh Thâm đang nói chuyện với một nhóm khách. Cô gái lúc nãy đã rời đi, nhưng anh vẫn chưa nhìn sang đây.
Lâm Dư cúi xuống uống thêm một ngụm rượu.
“Anh đang chờ ai à?”
Người bên cạnh hỏi.
“Không.”
“Vậy sao cứ nhìn về phía đó?”
Lâm Dư đặt ly xuống.
“Tôi đang nhìn phong cảnh.”
Người kia quay đầu nhìn ra cửa kính.
“Phong cảnh ở phía này à?”
“Ừ.”
“Nhưng phía đó là người.”
Lâm Dư bật cười.
“Anh uống nhiều rồi.”
Người kia cũng cười.
Tạ Cảnh Thâm ở cách đó không xa nhìn thấy tất cả. Anh nhìn ly rượu trước mặt Lâm Dư rồi nhìn người đàn ông đang nói chuyện với cậu.
Một lúc sau, anh đặt ly xuống, bước tới.
“Lâm Dư.”
Cậu quay đầu.
“Ồ.”
Giọng đã hơi say.
“Anh tới rồi.”
“Tôi vẫn ở đây.”
“Biết.”
Luật sư trẻ nhìn thấy Tạ Cảnh Thâm liền chào, có phần cung kính rồi tự giác rời đi.
Đọc truyện tương tự
Tướng quân, đêm nay không bàn quốc sự [Hoàn] – elaraverse.com
Tối nay đừng về sớm – elaraverse.com
Tôi đổi đối tượng cưa rồi – elaraverse.com
Những ngôi sao ở Auroria – elaraverse.com
Mật danh tình nhân – elaraverse.com
Mãn thiên phi tuyết [Hoàn] – elaraverse.com
Đợi tối rồi hôn – elaraverse.com
