Bình tĩnh rung động [hoàn]

Chương 3: Cậu đang cố tán tỉnh tôi hay cố tự bẻ cong mình?

admin 02/09/2026 314 lượt xem
Nghe chương Tự đọc tiếng Việt

Sẵn sàng đọc chương bằng tiếng Việt.

Vụ kiện kết thúc sau gần hai tháng. Lâm Dư thắng nên đối phương phải rút toàn bộ yêu cầu. Ngày nhận được phán quyết, cậu chạy thẳng đến văn phòng Tạ Cảnh Thâm.

Cửa phòng mở ra. Tạ Cảnh Thâm đang đứng bên cửa sổ, Lâm Dư bước vào, đặt một bó hoa xuống bàn.

“Chúc mừng.”

Tạ Cảnh Thâm nhìn bó hoa, nhíu mày.

“Chúc mừng ai?”

“Anh.”

“Vì sao?”

“Vì thắng kiện.”

“Người thắng là cậu.”

“Nhưng anh là luật sư của tôi.”

Tạ Cảnh Thâm nhìn cậu.

“Vậy cảm ơn.”

Lâm Dư cười.

“Đi ăn.”

“Không.”

“Vì sao?”

“Đang có việc.”

“Anh có thể làm sau.”

“Không.”

Lâm Dư nhìn anh vài giây.

“Anh lúc nào cũng từ chối người khác à?”

“Không.”

“Vậy sao từ chối tôi?”

Tạ Cảnh Thâm im lặng.

Lâm Dư khoanh tay.

“Được. Vậy tôi đi.”

Cậu quay người. Tạ Cảnh Thâm nhìn bóng lưng cậu, ánh mắt thoáng vẻ chần chừ.

“Đợi đã.”

Lâm Dư quay lại.

“Ừ?”

“Ăn gì?”

Nụ cười lập tức xuất hiện trên môi cậu.

“Anh muốn ăn gì?”

“Cậu chọn.”

“Vậy đi.”

Tối ấy, họ ngồi trong một nhà hàng nhỏ bên sông. Không phải nơi sang trọng cho lắm, chỉ có ánh đèn vàng, vài bàn khách và tiếng nhạc jazz rất nhẹ. Lâm Dư uống một chút rượu, còn Tạ Cảnh Thâm không uống.

Cậu nhìn anh, lắc lắc chiếc ly trong tay khiến viên đá va đập vào thành cốc kêu lanh canh.

“Anh là thầy tu à?”

“Không.”

“Tu chùa nào, tôi qua tu với”

“???”

“Vì anh quá đẹp trai, tôi muốn 24 giờ đều vừa tu vừa nhìn anh”

“Nhàm chán.”

“Anh sống nghiêm túc quá.”

“Không tốt sao?”

“Nhạt.”

“Vậy cậu muốn tôi làm gì?”

Lâm Dư chống cằm.

“Ví dụ như say.”

“Không.”

“Ví dụ như ôm tôi.”

Tạ Cảnh Thâm nhìn cậu. Lâm Dư bật cười.

“Đùa thôi.”

“Ừ.”

“Anh cũng không phải gay.”

“Cậu phải à?”

“Cũng không hẳn, là đột nhiên cảm thấy ở gần anh sẽ cong thôi.”

Tạ Cảnh Thâm cầm cốc nước lên uống, cố che đi ánh mắt không còn bình tĩnh như trước.

Đêm ấy, lần đầu tiên họ nói về những chuyện không liên quan đến công việc. Lâm Dư kể về studio, về những người mẫu cậu từng chụp, về việc cậu thích biển, thích những ngày mưa và ghét những người luôn nghĩ mình đúng.

Tạ Cảnh Thâm nghe, ít nói, nhưng vẫn nhớ từng câu. Đến lúc ra khỏi nhà hàng, Lâm Dư đã hơi say. Cậu đứng bên đường, ngẩng đầu nhìn anh.

“Luật sư Tạ.”

“Ừ?”

“Anh biết không?”

“Biết gì?”

“Tôi bắt đầu thấy anh rất thú vị.”

Tạ Cảnh Thâm nhìn cậu.

“Cậu uống nhiều rồi.”

“Không nhiều.”

“Về nhà.”

“Anh đưa tôi?”

“Ừ.”

Lâm Dư cười.

“Anh tốt thật.”

Tạ Cảnh Thâm không trả lời, chỉ đưa tay giữ lấy khuỷu tay cậu khi cậu suýt bước hụt. Bàn tay ấy rất vững. Lâm Dư cúi xuống nhìn, rồi không hiểu vì sao, cậu đột nhiên hỏi:

“Anh có người yêu chưa?”

Tạ Cảnh Thâm im lặng.

“Anh thích kiểu người nào?”

Anh nhìn cậu.

“Không biết.”

“Anh không biết?”

“Ừ.”

Lâm Dư cười.

“Thế nếu có một người cứ thích chọc tức anh thì sao?”

“Phiền.”

“Nhưng người đó rất đẹp.”

“Không liên quan.”

“Rất thông minh.”

“Không liên quan.”

“Rất thích anh.”

Tạ Cảnh Thâm dừng bước dưới mái hiên. Lâm Dư đi thêm nửa bước rồi cũng chậm rãi dừng lại bên cạnh anh. Mưa phùn rơi rất nhẹ, gần như chỉ là một lớp sương mỏng phủ lên con phố vắng, ánh đèn đường xuyên qua màn mưa, rơi xuống vai áo hai người thành những quầng sáng nhạt. 

Lâm Dư ngẩng đầu nhìn anh. Khoảng cách giữa họ không gần, nhưng cũng chẳng đủ xa để cậu có thể giả vờ rằng mình không nhận ra ánh mắt Tạ Cảnh Thâm đang đặt trên mình.

Một thoáng im lặng trôi qua. Lâm Dư nhìn vào đôi mắt sâu và bình tĩnh ấy, bỗng nhiên không biết mình vừa nói thật hay chỉ thuận miệng trêu chọc. Có những lời khi nói ra thì nhẹ tênh, nhưng đến lúc đối phương thực sự nhìn mình, người nói lại là người đầu tiên muốn tìm một lý do để phủ nhận.

Cậu chớp mắt, rồi khẽ bật cười, nụ cười mang theo chút lúng túng hiếm hoi mà chính cậu cũng không muốn để lộ.

“Đùa thôi.”

Tạ Cảnh Thâm vẫn nhìn cậu. Anh không vạch trần, cũng không hỏi thêm, chỉ đứng đó giữa màn mưa mỏng, ánh mắt sâu đến mức Lâm Dư bỗng có cảm giác người đàn ông này nhìn thấy nhiều hơn những gì cậu vừa nói.

Một lúc lâu sau, anh nhìn cậu:

“Cậu đang cố tán tỉnh tôi hay cố tự bẻ cong mình?”

Giọng nói rất nhẹ, nhưng chẳng hiểu vì sao lại khiến Lâm Dư quay mặt đi trước. Cậu bước tiếp, cố giấu đi khóe môi đang cong lên, còn Tạ Cảnh Thâm vẫn đứng sau cậu thêm một thoáng, rồi mới chậm rãi theo sau.

 

Nhưng từ đêm ấy, mọi thứ bắt đầu thay đổi, như một thứ bắt đầu nảy mầm, mọc rễ trong lòng Tạ Cảnh Thâm. Những chiếc mầm nhú lên cào khẽ vào lòng anh, rất nhỏ, rất nhẹ và nguy hiểm.

Và Tạ Cảnh Thâm lần đầu tiên nghĩ về một chuyện: Rốt cuộc Lâm Dư thật hay đùa?

 

Ba tuần sau, Lâm Dư lại xuất hiện trước mặt Tạ Cảnh Thâm.

“Cậu lại có chuyện?”

“Không.”

“Vậy?”

“Đến tìm anh.”

Tạ Cảnh Thâm ngẩng lên.

“Vì sao?”

“Nhớ.”

“Nhớ gì?”

“Nhớ anh.”

Căn phòng im lặng, Tạ Cảnh Thâm nhìn cậu. Anh định hỏi cậu một câu gì đó nhưng lại mím chặt môi. Không thể hỏi thẳng là những lời cậu nói ra từ bấy đến nay là thật hay đùa. Nhỡ đâu… cậu ta chỉ đùa, còn anh, lại nghiêm túc hỏi.

Thật sự sẽ là một trò cười.

Tạ Cảnh Thâm không nói gì. Lâm Dư cười.

“Anh nhìn tôi như thế làm gì?”

“Không có gì.”

“Anh đỏ tai rồi.”

“Không.”

“Có.”

“Không.”

Lâm Dư bước tới gần.

“Thật sự không?”

Khoảng cách gần như bằng không, Tạ Cảnh Thâm ngửi thấy mùi nước xả vải trên áo Lâm Dư, một thứ mùi thơm cực kỳ nhẹ nhàng và dễ chịu. Hoặc, ở trên người cậu mới có thể dễ chịu như vậy. Tạ Cảnh Thâm trong thoáng chốc có cảm giác như ngất ngây.

Lâm Dư nhìn xuống đôi mắt anh. Khoảng cách giữa hai người gần đến mức Lâm Dư có thể nhìn thấy rõ màu nâu sẫm trong đôi mắt ấy. Đôi mắt này, nhìn ai cũng có thể thâm tình vậy sao?

Cậu bỗng nhiên không cười nữa. Có một khoảnh khắc rất ngắn, cả hai đều không nói. Lâm Dư cảm thấy tim mình đập mạnh. Cậu lùi lại.

“Thôi.”

“Ừ.”

“Anh làm việc đi.”

“Ừ.”

Cậu quay người đi rất nhanh. Tạ Cảnh Thâm nhìn theo cho đến khi cửa đóng lại. Anh ngồi yên một lúc lâu, sau đó đưa tay lên day nhẹ giữa hai hàng lông mày.

Sự bình tĩnh của anh vẫn còn đó, chỉ là không còn nguyên vẹn, bởi một khi đã rung động, sự bình tĩnh chỉ còn là một lớp vỏ.

 

(còn nữa)

Đọc truyện tương tự

Tướng quân, đêm nay không bàn quốc sự [Hoàn] – elaraverse.com

Tối nay đừng về sớm – elaraverse.com

Tôi đổi đối tượng cưa rồi – elaraverse.com

Những ngôi sao ở Auroria – elaraverse.com

Mật danh tình nhân – elaraverse.com

Mãn thiên phi tuyết [Hoàn] – elaraverse.com

Đợi tối rồi hôn – elaraverse.com

Đợi em ở phía bên kia thời gian – elaraverse.com

Bình tĩnh rung động [Hoàn] – elaraverse.com

Liên hệ Call Zalo Messenger
Top
0
0 sản phẩm Xem giỏ hàng → Thanh toán ngay →