Bình tĩnh rung động [hoàn]

Chương 2: Quan hệ nguy hiểm

admin 02/09/2026 314 lượt xem
Nghe chương Tự đọc tiếng Việt

Sẵn sàng đọc chương bằng tiếng Việt.

Cuộc gặp kéo dài gần hai tiếng. Tạ Cảnh Thâm hỏi rất nhiều câu, Lâm Dư trả lời gần như toàn bộ. Nhưng giữa hai người luôn tồn tại một thứ không nằm trong hồ sơ vụ kiện, đó là sự đối đầu.

Lâm Dư ghét cách Tạ Cảnh Thâm luôn nhìn cậu bằng vẻ bình tĩnh đến đáng ghét. Cậu càng nói nhiều, anh càng bình tĩnh. Cậu càng cố chọc tức, anh càng chẳng có phản ứng. Đến cuối cùng, Lâm Dư bắt đầu nghi ngờ người này có phải thật sự là con người hay không.

Khi cậu đứng dậy chuẩn bị đi, Tạ Cảnh Thâm mới nói:

“Ngày mai gửi toàn bộ ảnh gốc cho tôi.”

“Được.”

“Đừng chỉnh sửa.”

“Tôi biết.”

“Và đừng đến muộn.”

Lâm Dư quay lại.

“Anh nhớ giờ của tôi à?”

“Nhớ.”

“Vì sao?”

“Vì cậu đã đến muộn mười bảy phút.”

Lâm Dư nhìn anh.

“Anh đúng là đáng sợ.”

Tạ Cảnh Thâm cúi xuống tiếp tục đọc hồ sơ.

“Đi đường cẩn thận.”

Lâm Dư dừng lại. Câu nói ấy rất bình thường, nhưng chẳng hiểu sao khi nghe từ miệng anh, nó lại có cảm giác hơi khác. Cậu không nghĩ nhiều.

“Biết rồi.”

Cửa đóng lại. Tạ Cảnh Thâm ngồi một mình trong phòng, anh nhìn tập hồ sơ trước mặt. Một lát sau, ánh mắt dừng lại ở bức ảnh chân dung của Lâm Dư. Anh nhìn vài giây rồi lật sang trang khác.

Những ngày tiếp theo, hai người gặp nhau thường xuyên hơn. Vụ kiện phức tạp hơn dự đoán. Bên nguyên liên tục đưa ra những bằng chứng mới, Lâm Dư thì nhất quyết không chịu nhượng bộ. Tạ Cảnh Thâm trở thành người duy nhất có thể khiến cậu ngồi yên hơn mười phút để xem hết một tập hồ sơ.

 

Một tuần sau, Lâm Dư bước vào văn phòng lúc gần sáu giờ tối. Cậu đặt một túi giấy lên bàn.

“Cho anh.”

Tạ Cảnh Thâm ngẩng lên.

“Cái gì?”

“Bánh.”

“Tôi không ăn đồ ngọt.”

“Không ngọt.”

“Vậy là gì?”

“Bánh mặn.”

Tạ Cảnh Thâm nhìn túi giấy.

“Vì sao?”

Lâm Dư kéo ghế ngồi xuống.

“Thấy anh chưa ăn tối.”

“Cậu nhìn thấy?”

“Ừ.”

“Nhìn ở đâu?”

“Camera.”

Tạ Cảnh Thâm nhìn cậu.

Lâm Dư bật cười.

“Đùa thôi. Trợ lý anh nói.”

“Ồ.”

Anh lại cúi xuống làm việc. Lâm Dư chống cằm nhìn anh. Một lúc sau cậu hỏi:

“Anh thật sự không mệt à?”

“Không.”

“Anh có biết người bình thường làm việc như anh sẽ chết sớm không?”

“Biết.”

“Vậy sao vẫn làm?”

“Quen rồi.”

Lâm Dư im lặng. Cậu nhìn gương mặt anh dưới ánh đèn bàn. Ánh sáng màu vàng nhạt phủ lên đường nét vốn sắc lạnh, khiến vẻ xa cách thường ngày của Tạ Cảnh Thâm dịu đi đôi chút. Hàng mi anh rũ xuống, ánh mắt vẫn tập trung trên những dòng chữ trước mặt, sống mũi cao tạo thành một đường bóng mờ trên gò má. Cà vạt đã được nới lỏng, cổ áo sơ mi mở ra một nút, để lộ phần cổ gọn gàng dưới ánh sáng. 

Có lẽ vì quá chăm chú, anh hoàn toàn không nhận ra mình đang bị người đối diện nhìn rất lâu. Đôi tay anh vẫn đặt trên tập hồ sơ, những ngón tay thon dài thỉnh thoảng lật qua một trang giấy, động tác chậm rãi và chính xác đến mức gần như không có một cử chỉ thừa. 

Ngay cả khi mệt mỏi, người đàn ông này dường như vẫn giữ được một khoảng cách vô hình với tất cả mọi thứ xung quanh, bình tĩnh đến mức khiến người khác vừa muốn đến gần, vừa có cảm giác chẳng thể nào thực sự chạm vào anh.

Lâm Dư nhìn anh thêm một lúc, bỗng nhận ra điều kỳ lạ là mình đã bắt đầu nhớ những chi tiết rất nhỏ về người đàn ông này. 

Cách anh hơi nhíu mày khi đọc một điều khoản khó, cách đầu ngón tay dừng lại trên một dòng chữ trước khi lật sang trang khác, cả dáng vẻ im lặng đến mức căn phòng rộng như trở nên yên tĩnh hơn mỗi khi anh tập trung làm việc. 

Tạ Cảnh Thâm là kiểu người như vậy. Không cố gắng thu hút sự chú ý của bất kỳ ai, nhưng càng nhìn lâu, người ta càng khó rời mắt. Lâm Dư bắt đầu tò mò, tò mò đến mức nguy hiểm.

Tạ Cảnh Thâm vẫn đang đọc hồ sơ, không ngẩng đầu.

“Ăn đi.”

Một hộp bánh được đặt xuống bên cạnh tay anh.

Lúc này anh mới nhìn lên.

“Tôi không cần.”

“Anh cứ nói câu này với tất cả mọi thứ à?”

Lâm Dư kéo ghế ngồi xuống, chống cằm nhìn anh. 

“Tôi mua cho anh, không phải đưa anh ký hợp đồng. Không cần từ chối.”

Tạ Cảnh Thâm không nói gì nữa. Anh mở hộp bánh, lấy một miếng nhỏ.

Lâm Dư vốn chỉ định nhìn anh ăn một miếng rồi thôi, nhưng khi thấy anh thật sự ăn, khóe môi cậu bất giác cong lên.

“Ngon không?”

“Ừ.”

“Anh thật sự không thích đồ ngọt?”

Tạ Cảnh Thâm khựng lại rất nhẹ, rồi đáp:

“Không đặc biệt thích.”

Lâm Dư nhướng mày.

“Vậy là thích mặn?”

Anh nhìn cậu.

“Cậu không thích à?”

Chỉ một câu rất bình thường.

Tạ Cảnh Thâm nói xong lại cúi xuống tiếp tục đọc hồ sơ, hoàn toàn không nhận ra câu nói ấy khiến người đối diện im lặng mất vài giây.

Lâm Dư nhìn anh, rồi cúi xuống che đi nụ cười nơi khóe môi. Có lẽ sự tò mò này thực sự bắt đầu trở nên nguy hiểm rồi.

 

Một tối mưa, Lâm Dư rời studio lúc gần mười một giờ. Cậu đứng dưới mái hiên nhìn dòng xe qua lại, những vệt đèn đỏ và trắng kéo dài trên mặt đường ướt, bị nước mưa làm nhòe thành những dải sáng lay động. Cậu cúi xuống nhìn hai bàn tay trống không của mình rồi mới nhớ ra hôm nay đã quên mang ô.

“Đúng là xui xẻo.”

Mấy ngày nay công việc liên tục chồng chất, vụ kiện vẫn chưa được giải quyết hoàn toàn, những cuộc điện thoại từ phía đối tác khiến đầu óc cậu lúc nào cũng căng như dây đàn. 

Càng tệ hơn là từ sau lần gặp Tạ Cảnh Thâm ở công ty luật, khuôn mặt người đàn ông ấy cứ vô duyên vô cớ hiện lên trong đầu cậu vào những lúc chẳng thích hợp chút nào. 

Vẻ mặt bình thản đến đáng ghét, ánh mắt sâu và lạnh, giọng nói không cao nhưng luôn khiến người đối diện có cảm giác mọi chuyện đã được anh nắm chắc trong tay.

Lâm Dư nhớ đến khuôn mặt ấy, bất giác bật cười nhạt. Luật sư Tạ đúng là người khiến người khác nhìn một lần đã khó quên. Nhưng nghĩ đến anh làm gì chứ?

Cậu vừa định bước xuống bậc thềm để chạy qua màn mưa thì phía trước bỗng có ánh đèn xe. Chiếc xe dừng lại trước bậc thềm, một người từ trong xe bước ra, trên tay vẫn cầm chiếc điện thoại, áo vest đen khoác hờ trên cánh tay. 

Tạ Cảnh Thâm.

Anh vừa kết thúc cuộc gặp với khách hàng, vẻ mặt vẫn còn nguyên sự điềm tĩnh quen thuộc của người đã quen với những cuộc thương lượng kéo dài đến tận đêm.

Anh vốn không có ý định dừng lại, cho đến khi ánh mắt vô tình lướt qua người đang đứng dưới sảnh.

Lâm Dư cũng nhìn anh, ngỡ ngàng đôi chút. Hai người nhìn nhau giữa tiếng mưa rơi dày đặc. Cậu im lặng vài giây, rồi hơi nhướng mày.

“Luật sư Tạ?”

Tạ Cảnh Thâm nhìn cậu, ánh mắt dừng lại trên mái tóc hơi rối và đôi vai đã bắt đầu vương những hạt nước mưa.

“Không có ô?”

“Không.”

“Xe đâu?”

“Đưa đi sửa.”

“Bạn đón?”

“Không.”

“Vậy đứng đây làm gì?”

“Chờ mưa tạnh.”

Tạ Cảnh Thâm nhìn màn mưa trước mặt.

“Đêm nay không tạnh.”

Lâm Dư quay sang.

“Anh tiên tri à?”

“Thời tiết.”

“Ồ.”

Cốp xe phía sau mở ra, Tạ Cảnh Thâm lấy một chiếc ô đen đưa cho cậu. Lâm Dư không nhận.

“Tại sao?”

“Anh đưa tôi về.”

Tạ Cảnh Thâm nhìn cậu. Lâm Dư cười.

“Không được à?”

“Được.”

Đêm đó, lần đầu tiên Lâm Dư ngồi trong xe của Tạ Cảnh Thâm. Mưa vẫn chưa ngớt, những hạt nước nối nhau trượt dài trên cửa kính, phản chiếu ánh đèn thành phố thành những vệt sáng nhòe nhoẹt. Khoang xe yên tĩnh đến mức tiếng cần gạt nước đều đặn quét qua kính phía trước cũng trở nên rõ ràng. Lâm Dư ngồi ở ghế phụ, người hơi nghiêng về phía cửa sổ, nhưng chẳng hiểu vì sao từ lúc lên xe đến giờ cậu vẫn chưa thật sự thấy thoải mái.

Có lẽ bởi đây là lần đầu tiên cậu ở một mình với Tạ Cảnh Thâm ngoài văn phòng.

Cũng có lẽ bởi người đàn ông bên cạnh quá im lặng.

Tạ Cảnh Thâm lái xe bằng một tay, tay còn lại đặt hờ trên cần số. Ánh sáng từ những tòa nhà hai bên đường thỉnh thoảng lướt qua gương mặt anh, lúc sáng lúc tối, làm đường nét vốn lạnh lùng càng trở nên khó đoán.

Lâm Dư nhìn anh một lúc rồi hỏi: “Anh lúc nào cũng sống một mình à?”

“Ừ.”

“Không thấy buồn sao?”

“Không.”

Câu trả lời đến quá nhanh khiến Lâm Dư bật cười.

“Anh trả lời như thể tôi vừa hỏi anh có ăn tối chưa vậy.”

Tạ Cảnh Thâm hơi nghiêng mắt nhìn cậu, rồi lại nhìn thẳng phía trước.

“Vậy cậu muốn tôi trả lời thế nào?”

Lâm Dư chống khuỷu tay lên thành cửa, ngón tay gõ nhè nhẹ lên má.

“Ít nhất cũng nên suy nghĩ một chút.”

“Tôi không cần suy nghĩ về chuyện mình có cô đơn hay không.”

“Vậy là không cô đơn thật?”

“Ừ.”

Lâm Dư im lặng vài giây. Cậu quay đầu nhìn màn mưa ngoài cửa kính, khóe môi khẽ cong lên.

“Anh nói dối.”

Lần này Tạ Cảnh Thâm không trả lời ngay.

Chiếc xe chậm rãi dừng trước một ngã tư. Ánh đèn đỏ hắt vào khoang xe, phủ lên gương mặt hai người một màu đỏ nhạt. Tạ Cảnh Thâm nhìn thẳng phía trước, ngón tay đặt trên vô lăng khẽ động một cái.

“Cậu dựa vào đâu mà kết luận như vậy?”

“Trực giác.”

“Trực giác của nhiếp ảnh gia?”

“Không.” Lâm Dư quay sang nhìn anh, ánh mắt mang theo chút ý cười. “Trực giác của người đang ngồi cạnh anh.”

Tạ Cảnh Thâm cuối cùng cũng nhìn sang.

Khoảng cách giữa họ không gần, nhưng trong khoảnh khắc ấy, Lâm Dư bỗng cảm thấy ánh mắt của anh dừng trên mình lâu hơn bình thường. Không lạnh lùng, cũng không hẳn dịu dàng, chỉ là một sự quan sát sâu đến mức khiến nụ cười trên môi cậu chậm rãi nhạt đi.

Đèn xanh bật lên.

Tạ Cảnh Thâm quay mặt về phía trước, chiếc xe tiếp tục lăn bánh.

Một lúc sau, anh hỏi: “Cậu thì sao?”

“Tôi?”

“Cậu có cô đơn không?”

Lâm Dư không trả lời ngay. Cậu đưa tay lau một vệt hơi nước trên cửa kính, nhìn những con phố đang trôi ngược về phía sau, rồi khẽ cười.

“Đôi lúc.”

“Vì sao?”

“Không biết.”

Cậu ngừng một chút, ánh mắt vẫn đặt ngoài cửa sổ.

“Có lẽ vì tôi cứ thích những thứ không thuộc về mình.”

Không khí trong xe bỗng im xuống.

Tạ Cảnh Thâm không hỏi thêm. Chỉ có bàn tay đang đặt trên vô lăng siết lại rất nhẹ, những khớp ngón tay hiện lên dưới ánh đèn đường rồi nhanh chóng trở về vẻ bình thản ban đầu.

Lâm Dư không nhận ra.

Cậu chỉ nghiêng đầu, nhìn bóng hai người phản chiếu mờ trên cửa kính.

Một người lái xe, một người ngồi bên cạnh.

Rõ ràng chẳng có gì đặc biệt.

Nhưng không hiểu vì sao, đêm mưa hôm ấy lại khiến cậu nhớ rất lâu.

(còn tiếp)

Đọc truyện tương tự

Tướng quân, đêm nay không bàn quốc sự [Hoàn] – elaraverse.com

Tối nay đừng về sớm – elaraverse.com

Tôi đổi đối tượng cưa rồi – elaraverse.com

Những ngôi sao ở Auroria – elaraverse.com

Mật danh tình nhân – elaraverse.com

Mãn thiên phi tuyết [Hoàn] – elaraverse.com

Đợi tối rồi hôn – elaraverse.com

Đợi em ở phía bên kia thời gian – elaraverse.com

Bình tĩnh rung động [Hoàn] – elaraverse.com

 

Liên hệ Call Zalo Messenger
Top
0
0 sản phẩm Xem giỏ hàng → Thanh toán ngay →