Bình tĩnh rung động [hoàn]

Chương 4: Vẫn đang theo đuổi

admin 02/09/2026 315 lượt xem
Nghe chương Tự đọc tiếng Việt

Sẵn sàng đọc chương bằng tiếng Việt.

Một tháng sau, vụ việc khiến họ gặp nhau lần đầu đã hoàn toàn kết thúc, thậm chí họ còn quên mất là vì sao quen biết. Nhưng họ vẫn gặp nhau, không còn lý do công việc, không còn hồ sơ, không còn những cuộc tranh tụng. Chỉ còn hai người tự tìm lý do để xuất hiện trước mặt nhau. Lâm Dư bắt đầu nhận ra điều đó.

Cậu cố tình gửi tin nhắn lúc nửa đêm.

“Ngủ chưa?”

Một lúc sau:

“Chưa.”

“Tại sao?”

“Đang làm việc.”

“Anh đúng là không thú vị.”

“Ừ.”

“Tôi nhớ anh.”

Lần này tin nhắn không được trả lời ngay, Lâm Dư cũng chẳng quan tâm đến câu trả lời của Tạ Cảnh Thâm sau những câu cửa miệng của cậu như vậy. Chẳng nhớ hết cậu đã nói câu đó bao nhiêu lần và chủ yếu nhận được câu trả lời tẻ nhạt của anh, và rồi cậu không thể nói gì hơn là “đùa thôi”.

Lâm Dư ném điện thoại xuống giường, kéo chăn lên.

Màn hình điện thoại bật sáng, tin nhắn hiện lên:

“Tôi biết.”

Lâm Dư sững người.

Chỉ ba chữ. Không hơn.

Cậu đọc lại một lần, rồi thêm một lần nữa, như thể chỉ cần nhìn lâu hơn một chút, câu trả lời ấy sẽ tự biến thành một ý nghĩa khác.

Tôi biết.

Anh biết cái gì? 

Một cảm giác rất lạ chậm rãi lan ra trong lồng ngực. Tim Lâm Dư đập nhanh hơn, không phải vì bất ngờ đơn thuần, mà bởi lần đầu tiên cậu nhận ra tim mình đập rất nhanh bởi một câu nói. 

Cậu ngồi bật dậy trên giường, mái tóc rối nhẹ trước trán. Điện thoại vẫn nằm trong tay, màn hình sáng giữa căn phòng tối. 

Cậu muốn hỏi anh “Anh biết cái gì?”, muốn hỏi “Anh cũng nhớ tôi sao?”, muốn hỏi rất nhiều điều, nhưng những ngón tay đặt trên bàn phím lại không gõ được chữ nào.

Lần đầu tiên, Lâm Dư không biết phải đùa thế nào nữa.

Cậu vẫn tự cho rằng bản thân chủ động trong mối quan hệ này, cũng cho rằng bản thân có thể thoải mái bông đùa, còn có thể bắt nạt Tạ Cảnh Thâm bằng những câu nói chẳng cần kiêng kị. Nhưng Tạ Cảnh Thâm – chỉ bằng hai chữ “tôi biết” đã hoàn toàn hạ gục cậu.

Ở một nơi khác của thành phố, đã gần nửa đêm. Tạ Cảnh Thâm vẫn ngồi một mình trong phòng làm việc. Tách cà phê bên tay đã nguội từ lâu, ánh đèn bàn rọi xuống những tập hồ sơ chưa xử lý xong, nhưng từ khi tin nhắn ấy xuất hiện, anh đã không thể đọc thêm một dòng nào.

“Tôi nhớ anh.”

Bốn chữ ấy vẫn nằm trên màn hình. Anh đã nhìn nó rất lâu, lâu đến mức chính anh cũng không hiểu tại sao mình lại không thể lập tức trở về với sự bình tĩnh vốn có. 

Anh từng đối diện với những câu hỏi khó hơn thế, những cuộc thương lượng căng thẳng hơn thế, từng có thể trong vài giây nhìn thấu ý đồ của người đối diện rồi đưa ra câu trả lời chính xác nhất.

Nhưng một câu “Tôi nhớ anh” từ Lâm Dư lại khiến anh im lặng. Bởi anh biết mình không thể trả lời rằng “Tôi cũng nhớ cậu.” 

Không phải vì anh không nhớ. Mà chính vì anh nhớ nên anh mới không thể nói rõ. 

Tạ Cảnh Thâm khép mắt trong giây lát, ngả người ra sau ghế. Lần đầu tiên sau rất nhiều năm, anh cảm thấy sự bình tĩnh của mình không còn là một thứ đáng tự hào nữa. Nó giống như một lớp vỏ mà anh đã quen mang theo đến mức quên mất bên dưới nó vẫn là một con người có thể rung động, có thể chờ đợi, có thể vì một người mà trái tim trở nên bất an.

Anh mở mắt, nhìn lại màn hình điện thoại.

Rồi cuối cùng chỉ gõ:

“Tôi biết.”

Gửi đi.

Tạ Cảnh Thâm không thể tập trung làm việc. Anh thở dài nhìn ra cửa sổ. Thành phố vẫn sáng đèn. Anh vẫn bình tĩnh, chỉ có trái tim là không. Và có lẽ, đó mới là điều đáng sợ nhất, bởi Tạ Cảnh Thâm đã quen với việc kiểm soát mọi thứ trong đời mình.

Ngoại trừ Lâm Dư.

 

Lâm Dư vẫn nhìn màn hình, bật cười tự giễu. Trái tim bỗng chốc thắt lại thành một cơn đau, kiểu như một sự xung động mạnh mẽ khiến những mạch máu trở nên quá tải.

Cậu không biết mình đã bắt đầu thích người đàn ông ấy từ lúc nào. Có thể là khi Tạ Cảnh Thâm đưa ô cho cậu dưới cơn mưa. Có thể là khi anh nhớ cậu không ăn được cay. Có thể là khi cậu ngủ quên trong xe và lúc tỉnh dậy phát hiện ghế đã được chỉnh ngả xuống. Hoặc có thể ngay từ lần đầu tiên nhìn thấy đôi mắt bình tĩnh ấy, cậu đã muốn biết bên dưới sự bình tĩnh kia rốt cuộc là một con người như thế nào.

 

Buổi sáng hôm ấy bắt đầu bằng một cuộc điện thoại mà đáng lẽ Tạ Cảnh Thâm không cần phải gọi.

Tám giờ mười lăm phút, thành phố còn phủ một lớp sương mỏng sau trận mưa đêm qua. Những giọt nước đọng trên mặt kính của tòa nhà văn phòng, kéo thành từng vệt dài dưới ánh nắng nhạt. 

Tạ Cảnh Thâm ngồi trước bàn làm việc, một tay lật hồ sơ, tay kia đặt bên cạnh điện thoại. Anh đã đọc xong bản báo cáo từ hơn mười phút trước, nhưng vẫn chưa chuyển sang tài liệu tiếp theo. Ánh mắt anh dừng trên màn hình điện thoại đang sáng, nơi cái tên Lâm Dư nằm im trong danh bạ.

Anh biết mình có thể nhắn một tin, thậm chí chẳng cần nhắn. Những chuyện anh muốn hỏi hoàn toàn có thể đợi Lâm Dư gọi trước hoặc nhắn tin, cậu luôn như vậy.

Nhưng sau vài giây im lặng, Tạ Cảnh Thâm vẫn nhấn gọi.

Điện thoại đổ chuông rất lâu mới được bắt máy. Đầu dây bên kia vang lên một giọng nói trong trẻo vui tươi.

“Luật sư Tạ?”

“Ừ.”

Lâm Dư im lặng vài giây, sau đó bật cười khẽ. 

“Anh nhớ tôi?”

“Không.”

Câu trả lời đến quá nhanh. Lâm Dư càng cười rõ hơn. 

“Vậy sao gọi?”

“Có việc.”

“Có việc mà giọng anh nghe giống người nhớ tôi thế?”

Tạ Cảnh Thâm dựa lưng vào ghế, ngón tay khẽ gõ lên mặt bàn. Anh nhìn ra cửa kính, nơi ánh nắng đầu ngày đang trượt qua những tòa nhà đối diện.

“Lâm Dư.”

“Ừ?”

“Đừng trêu tôi.”

Giọng anh vẫn bình tĩnh, nhưng Lâm Dư lại nghe thấy một thứ rất khác trong đó. 

“Tôi cứ thích trêu anh đấy.”

Đầu dây bên kia im lặng.

“Anh gọi tôi vì chuyện gì?”

Tạ Cảnh Thâm cuối cùng cũng nhớ ra mục đích ban đầu của cuộc điện thoại. 

Tối nay có một buổi tiệc của khách hàng. Tôi cần cậu đến chụp vài bức ảnh.”

Lâm Dư nhìn màn hình. Cậu gõ:

“Anh đang thuê tôi à?”

“Nếu cần.”

Lâm Dư cười.

“Giá rất đắt.”

“Bao nhiêu?”

Cậu nhìn dòng chữ ấy vài giây, khóe môi càng cong lên.

“Anh đoán đi.”

Lần này Tạ Cảnh Thâm không trả lời ngay. Lâm Dư đang định cất điện thoại thì tin nhắn mới hiện lên.

“Tôi không thích đoán.”

“Vậy để tôi nói. Một bữa tối.”

Ba giây sau.

“Được.”

Lâm Dư nhìn hai chữ ấy, đột nhiên thấy hơi nóng lan lên hai bên tai. Cậu đặt điện thoại xuống, giả vờ chăm chú chỉnh máy ảnh.

Tiểu Hồng đang xử lý ảnh bên cạnh liếc cậu.

“Anh Lâm.”

“Ừ?”

“Anh đang cười.”

Lâm Dư lập tức thu lại nụ cười.

“Không có.”

“Có.”

“Em nhìn nhầm.”

Tiểu Hồng nhìn màn hình điện thoại của cậu rồi lại nhìn gương mặt đang cố tỏ vẻ bình thản kia.

“Người yêu nhắn à?”

Lâm Dư bật cười.

“Chưa.”

“Chưa?”

“Ừ.”

“Vậy là đang theo đuổi?”

Lâm Dư cầm máy ảnh lên, nhìn qua ống kính.

“Không biết.”

Tiểu Hồng chớp mắt. Lâm Dư cười nhạt.

“Chuyện tình cảm của người trưởng thành phức tạp lắm.”

Nói xong, cậu quay sang tiếp tục công việc, nhưng trong đầu đã bắt đầu nghĩ đến buổi tối.

Tạ Cảnh Thâm sẽ mặc gì? Anh có đến sớm như mọi lần? Và quan trọng nhất… nếu hôm nay cậu cố tình nhìn anh lâu hơn một chút, liệu anh có né đi không?

Lâm Dư đặt điện thoại xuống bàn, nhìn trần nhà rồi bật cười một mình. Cậu không biết từ khi nào một cuộc điện thoại ngắn ngủi của Tạ Cảnh Thâm lại có thể khiến tâm trạng buổi sáng của mình tốt lên đến vậy. Cậu càng không biết rằng kể từ ngày vụ kiện kết thúc, những lần gặp nhau không còn lý do của hai người đã trở thành một thói quen kỳ lạ.

Không ai nói họ muốn gặp nhau. Nhưng bằng một cách nào đó, họ vẫn luôn xuất hiện trước mặt nhau.

(còn nữa)

Đọc truyện tương tự

Tướng quân, đêm nay không bàn quốc sự [Hoàn] – elaraverse.com

Tối nay đừng về sớm – elaraverse.com

Tôi đổi đối tượng cưa rồi – elaraverse.com

Những ngôi sao ở Auroria – elaraverse.com

Mật danh tình nhân – elaraverse.com

Mãn thiên phi tuyết [Hoàn] – elaraverse.com

Đợi tối rồi hôn – elaraverse.com

Đợi em ở phía bên kia thời gian – elaraverse.com

Bình tĩnh rung động [Hoàn] – elaraverse.com

Liên hệ Call Zalo Messenger
Top
0
0 sản phẩm Xem giỏ hàng → Thanh toán ngay →