Chương 1: Đêm ấy có mưa rơi
Sẵn sàng đọc chương bằng tiếng Việt.
Thiết bị hoặc trình duyệt này chưa hỗ trợ tự đọc. Bạn vẫn có thể đọc nội dung bên dưới.
Trình Hy chưa bao giờ nghĩ rằng có một ngày mình sẽ say đến mức đâm đầu vào cửa kính của một quán cà phê lúc hai giờ sáng.
Nếu đêm ấy Trình Hy không uống quá nhiều, nếu cậu bắt được chiếc taxi vừa chạy qua cuối phố, nếu cậu không nhìn thấy ánh đèn còn sáng trong ô cửa kính ấy, hoặc đơn giản hơn, nếu trán cậu không va vào cánh cửa trước khi kịp bước vào quán…
Có lẽ cậu đã chẳng gặp Mặc An.
Và nếu không gặp Mặc An, rất nhiều chuyện về sau đã không xảy ra.
Đêm đó, mưa rơi không lớn, nhưng đủ dai dẳng để phủ lên thành phố một lớp ẩm lạnh khó chịu. Những giọt nước đọng trên mặt kính, chảy dài thành vệt, phản chiếu ánh đèn đường vàng nhạt, kéo mọi thứ trở nên mờ đi như một thước phim cũ.
Quán cà phê nằm ở góc phố hẹp, bảng hiệu treo cao, ánh đèn không quá sáng, chỉ đủ để người ta nhận ra nơi này vẫn còn mở cửa. Bên trong, ánh đèn ấm áp hơn một chút, tách biệt hẳn với cái lạnh ngoài kia.
Mặc An đứng sau quầy, tay áo sơ mi xắn lên gọn gàng, những ngón tay thon dài đặt hờ trên thành máy pha cà phê. Tiếng nước nhỏ giọt đều đặn, mùi cà phê lan nhẹ trong không gian tĩnh lặng. Đêm khuya, quán không có khách, mọi thứ yên đến mức có thể nghe rõ tiếng mưa đập vào cửa kính.

Chuông cửa khẽ rung lên.
Một bóng người đứng ngoài cửa, loạng choạng, dừng lại một chút như không chắc mình có nên bước vào hay không. Rồi “cạch” một tiếng rất khẽ, trán người đó đập nhẹ vào lớp kính lạnh.
Mặc An ngẩng lên.
Chỉ một thoáng.
Người ngoài cửa dường như cũng nhận ra sự vụng về của mình, khẽ cau mày, đưa tay xoa trán, rồi đẩy cửa bước vào. Chuông cửa lại vang lên một tiếng trong trẻo, phá vỡ hoàn toàn sự tĩnh lặng vừa rồi.
Mùi rượu theo cậu ta tràn vào.
Trình Hy đứng đó, mái tóc hơi ướt, vài sợi dính vào trán, áo sơ mi nhăn nhúm, cổ áo mở hờ, đôi mắt có chút mơ hồ nhưng vẫn giữ được vẻ tỉnh táo kỳ lạ. Cậu nhìn quanh quán một vòng, ánh mắt dừng lại nơi quầy bar nơi Mặc An đang đứng.
“Quán còn mở à?”
Giọng cậu hơi khàn, nhưng không quá say.
“Còn.” Mặc An đáp, giọng trầm, không cao không thấp, vừa đủ nghe.
Trình Hy gật đầu, bước từng bước chậm rãi về phía quầy, kéo ghế ngồi xuống, khuỷu tay chống lên mặt bàn. Cậu nhìn chằm chằm vào dãy chai lọ phía sau lưng Mặc An một lúc, rồi mới lên tiếng:
“Cho tôi một ly… đắng nhất.”
Mặc An không hỏi thêm. Anh quay lưng lại, lấy bột cà phê, động tác gọn gàng và quen thuộc. Tiếng máy pha khởi động, âm thanh đều đều vang lên trong không gian tĩnh lặng, như thể lấp đầy khoảng trống giữa hai người.
Trình Hy chống cằm, mắt nhìn theo từng động tác của anh, ánh nhìn không rõ đang quan sát hay chỉ đơn giản là không biết nên nhìn vào đâu. Ngoài trời, mưa vẫn rơi, ánh đèn hắt qua cửa kính, phản chiếu lên gương mặt cậu những vệt sáng mờ nhạt.
“Ở đây… lúc nào cũng vắng vậy à?”
“Không phải lúc nào cũng vậy.” Mặc An đáp, tay vẫn không dừng lại.
“Ừm…” Trình Hy khẽ cười, nụ cười thoáng qua rồi tắt rất nhanh.
Một lúc sau, anh đặt ly cà phê trước mặt cậu. Màu đen sẫm, bốc hơi nhẹ, mùi đắng rõ rệt.
Trình Hy nhìn ly cà phê, rồi nhấc lên uống một ngụm. Lông mày cậu khẽ nhíu lại, nhưng không phải vì khó chịu, mà giống như đang cố giữ lại một cảm giác gì đó.
“Đắng thật.”
Mặc An khẽ “ừ” một tiếng.
Trình Hy đặt ly xuống, đầu ngón tay gõ nhẹ lên thành cốc, vô thức, nhịp đều đặn. Cậu nhìn xuống mặt bàn một lúc rồi bất chợt lên tiếng, như thể đang nói với chính mình:
“Đắng một chút… dễ chịu hơn.”
Mặc An đang lau ly, động tác dừng lại rất nhẹ. Chỉ một nhịp, rồi anh tiếp tục như chưa có gì xảy ra.
“Cà phê đắng giúp người ta tỉnh.” Anh nói, giọng vẫn bình thản.
Trình Hy bật cười, lần này rõ hơn một chút, nhưng trong mắt lại không có nhiều vui vẻ.
“Tỉnh để làm gì?” Cậu ngẩng lên, nhìn thẳng vào anh. “Có những chuyện tỉnh rồi vẫn không giải quyết được.”
Ánh mắt hai người chạm nhau trong một khoảnh khắc ngắn. Mặc An rời mắt trước.
“Vậy thì cứ không cần giải quyết.”
Trình Hy hơi sững lại, như không ngờ câu trả lời lại đơn giản như vậy. Cậu im lặng một lúc, rồi khẽ lắc đầu, khóe môi cong lên.
“Anh nói nghe nhẹ nhàng thật.”
Mặc An không nói gì thêm.
Bên ngoài, mưa dần nhỏ lại, chỉ còn những giọt nước rơi lác đác trên mái hiên. Trình Hy uống thêm một ngụm cà phê, lần này không nhíu mày nữa. Cậu dựa lưng vào ghế, thở ra một hơi chậm rãi.
“Quán này… đổi chủ rồi à?”
Câu hỏi đến rất tự nhiên. Mặc An đặt chiếc khăn xuống.
“Ừ.”
Chỉ một chữ, không giải thích. Trình Hy gật đầu, như thể chuyện đó cũng không quan trọng lắm. Cậu quay mặt nhìn ra ngoài cửa kính, nơi những vệt nước vẫn còn bám lại, kéo dài theo ánh đèn đường.
“Cũng tốt.” Cậu nói khẽ. “Ít nhất vẫn còn mở cửa.”
Mặc An nhìn cậu, ánh mắt dừng lại lâu hơn một chút so với bình thường, nhưng rất nhanh lại trở về vẻ bình thản ban đầu.
Anh không hỏi vì sao cậu lại nói như vậy. Trình Hy cũng không giải thích. Trong quán chỉ còn lại tiếng thở nhẹ, tiếng nước nhỏ giọt từ máy pha cà phê, và một khoảng lặng kéo dài không ai chạm vào.
Đêm đó không có gì đặc biệt xảy ra, chỉ là một người bước vào quán cà phê lúc nửa đêm và một người ở đó.
Trình Hy vẫn nhìn ra ngoài một lúc lâu, như thể những vệt nước trên kính có thể giúp cậu quên đi điều gì đó. Rồi cậu quay lại, tay vẫn cầm ly cà phê, ánh mắt hơi nheo lại, dừng trên gương mặt Mặc An.
“Ông chủ cũ đâu rồi?”
Giọng cậu không mang nhiều tò mò, giống như chỉ thuận miệng hỏi. Mặc An đứng phía sau quầy, ánh đèn vàng hắt xuống làm đường nét gương mặt anh trở nên sâu hơn. Anh nhìn cậu một giây rồi đáp ngắn gọn:
“Không làm nữa.”
“Vậy à…”
Trình Hy gật đầu, như hiểu mà cũng như không. Cậu lại nhìn quanh quán một vòng, ánh mắt lướt qua từng góc nhỏ, dừng lại ở chậu cây đặt cạnh cửa sổ, rồi quay về phía anh.
“Anh là nhân viên mới?”
Một thoáng im lặng rất khẽ.
“Không.” Mặc An nói. “Tôi là chủ quán.”
Trình Hy hơi ngẩn ra, rồi cười nhẹ, như vừa phát hiện ra điều gì đó thú vị. “Nhìn không giống lắm.”
“Không giống chỗ nào?”
“Không biết…” Cậu nhún vai, ánh mắt lười biếng nhưng lại dừng rất lâu trên anh. “Chắc là… trông anh không giống kiểu người ngồi đây cả đêm.”
Mặc An không trả lời. Anh chỉ nhìn cậu, ánh nhìn ấy chậm rãi, tĩnh lặng, như đang quan sát một điều gì đó quen thuộc mà đã lâu không thấy lại.
Trình Hy lúc này hơi nghiêng người sang một bên, chống cằm lên tay, mái tóc còn ẩm rủ xuống, để lộ một góc nghiêng rất rõ. Đường nét gương mặt cậu vẫn còn trẻ, chưa hoàn toàn trưởng thành, vẫn giữ lại chút mềm mại của tuổi hai mươi. Khi cậu cụp mắt xuống nhìn ly cà phê, hàng mi dài đổ bóng, che đi ánh nhìn mơ hồ bên dưới.
Cậu uống thêm một ngụm rồi khẽ rùng mình, không rõ vì lạnh hay vì vị đắng.
Một lúc sau, Trình Hy như không ngồi yên được, cậu hơi vươn người ra, khuỷu tay chống lên bàn, ngón tay chạm vào lớp hơi nước đọng trên mặt kính bên cạnh. Cậu vẽ vài đường vô nghĩa, rồi lại xóa đi, để lại những vệt mờ loang lổ.
“Chán thật…” Cậu lẩm bẩm.
Mặc An vẫn đứng đó, ánh mắt theo từng chuyển động nhỏ của cậu. Khi Trình Hy đưa tay chạm vào mép bàn, vô thức búng nhẹ vào giỏ hoa nhỏ đặt gần đó, làm nó khẽ rung lên, anh cũng nhìn theo, như thể những hành động rất nhỏ ấy đều đáng để giữ lại.
Trình Hy lúc say không ồn ào nhưng lại có chút trẻ con khó giấu. Cái cách cậu dựa người, rồi lại ngồi thẳng dậy, rồi lại chống cằm, giống như không biết phải đặt bản thân ở đâu cho vừa.
Ánh đèn vàng phủ lên vai cậu một lớp sáng mỏng, bóng cậu in xuống mặt bàn, kéo dài, nghiêng lệch theo từng cử động. Một hình ảnh rất bình thường, nhưng lại khiến người khác không thể rời mắt.
Mặc An mở miệng định nói gì đó nhưng chưa kịp lên tiếng, Trình Hy đã đột ngột lên tiếng trước, giọng không lớn, cũng không rõ đang nói với ai.
“Tôi thất tình.”
Câu nói rơi xuống, nhẹ như không. Mặc An dừng lại, ánh mắt anh khẽ động, sâu hơn một chút so với lúc nãy, nhưng rất nhanh lại trở về vẻ bình thản ban đầu. Anh không hỏi thêm, Trình Hy cũng không nhìn anh, cậu chỉ cúi đầu, xoay nhẹ ly cà phê trong tay, để mặc cho những vòng tròn nhỏ lan ra trên mặt chất lỏng đen sẫm rồi tan đi.
Ngoài kia, mưa đã ngừng từ lúc nào nhưng trong quán, đêm vẫn còn rất dài.
Đọc truyện tương tự
Tướng quân, đêm nay không bàn quốc sự [Hoàn] – elaraverse.com
Tối nay đừng về sớm – elaraverse.com
Tôi đổi đối tượng cưa rồi – elaraverse.com
Những ngôi sao ở Auroria – elaraverse.com
Mật danh tình nhân – elaraverse.com
Mãn thiên phi tuyết [Hoàn] – elaraverse.com
Đợi tối rồi hôn – elaraverse.com
