Sau khi tình một đêm, anh ấy chờ tôi suốt ba năm [Hoàn]

Chương 2: Thanh âm của đêm

admin 5 ngày trước 10 lượt xem
Nghe chương Tự đọc tiếng Việt

Sẵn sàng đọc chương bằng tiếng Việt.

Một tuần sau, thành phố không còn mưa, nhưng cái ẩm lạnh của những ngày trước vẫn chưa tan hết. Đêm xuống chậm, ánh đèn kéo dài trên mặt đường còn loang loáng nước, như thể dư âm của một cơn mưa chưa dứt.

Trình Hy đẩy cửa bước vào quán, lần này không loạng choạng như lần trước, chỉ có bước chân hơi chậm, ánh mắt vẫn mang theo chút mệt mỏi quen thuộc. Theo sau cậu là một cô gái, tóc buộc cao, vừa bước vào đã đảo mắt quan sát một vòng như đang đánh giá mọi thứ.

“Quán này à?” Cô khẽ hỏi.

“Ừ.” Trình Hy đáp, giọng nhàn nhạt. “Lý Duệ, tớ nói rồi, mở giờ kỳ lạ.”

Lý Duệ không nói gì thêm, chỉ khẽ “hừ” một tiếng rồi kéo ghế ngồi xuống cạnh cậu. Ánh mắt cô lướt qua quầy bar, dừng lại nơi người đàn ông đang đứng phía sau, rồi hơi nhíu mày một chút, nhưng rất nhanh đã thu lại.

Mặc An ngẩng lên. Ánh mắt anh dừng lại trên Trình Hy một giây lâu hơn bình thường rồi mới chuyển sang cô gái bên cạnh cậu. Không biểu cảm gì rõ rệt, chỉ là một cái nhìn thoáng qua, đủ để ghi nhận sự hiện diện của người mới.

“Uống gì?” Anh hỏi.

“Cho tôi như lần trước.” Trình Hy nói rồi quay sang cô gái.

“Lý Duệ, cậu uống gì?”

“Tôi uống ca cao nóng.”

Mặc An gật đầu, không hỏi lại. Lý Duệ chống tay lên bàn, nghiêng người về phía Trình Hy, giọng hạ thấp xuống nhưng vẫn đủ để người đối diện nghe thấy.

“Cậu dẫn tớ đến đây chỉ để uống cà phê à?”

“Không thì sao?”

“Không có gì đặc biệt à?” Cô liếc nhẹ về phía quầy. “Ví dụ như… người pha cà phê?”

Trình Hy bật cười khẽ, lắc đầu. 

“Cậu nghĩ nhiều rồi.”

“Ừ, tớ nghĩ nhiều.” Lý Duệ nhún vai, nhưng ánh mắt vẫn không rời khỏi Mặc An quá lâu. “Nhưng trực giác của tớ hiếm khi sai.”

Trình Hy không đáp. Cậu dựa lưng vào ghế, nhìn lên trần một lúc, rồi lại cúi xuống, tay xoay nhẹ chiếc thìa đặt bên cạnh, phát ra tiếng chạm rất nhỏ.

“Thế chuyện của cậu thì sao?” Lý Duệ chuyển chủ đề nhanh chóng. “Định ủ rũ đến bao giờ?”

Trình Hy im lặng vài giây.

“Không biết.”

“Không biết?” Cô nhíu mày. “Hay là vẫn còn nhớ người kia?”

Cậu cười, nhưng nụ cười không chạm đến đáy mắt.

“Chắc là còn.”

“Chắc?” Lý Duệ nhìn cậu, ánh mắt thẳng thắn. “Cậu mà cũng có ngày nói “chắc” à?”

Trình Hy không trả lời ngay. Cậu cúi đầu nhìn xuống mặt bàn, nơi ánh đèn phản chiếu thành một vệt sáng mờ.

“Cậu ấy…” Cậu bắt đầu, giọng chậm lại, “không phải kiểu người dễ để quên.”

“Đẹp trai?”

“Không chỉ vậy.”

“Giỏi?”

Trình Hy khẽ “ừ”.

“Vậy là hoàn hảo?” Lý Duệ nhướn mày.

Trình Hy lắc đầu.

“Không.” Cậu nói. “Chỉ là… khi ở bên cậu ấy, tớ thấy mình không cần phải cố gắng.”

Lý Duệ không nói gì trong một thoáng.

“Nghe nguy hiểm đấy.” Cô nói sau đó. “Những thứ khiến người ta không cần cố gắng… thường là thứ khiến người ta rời đi dễ nhất.”

Trình Hy cười nhạt. “Có thể.”

Mặc An đặt ly cà phê xuống trước mặt cậu, động tác vẫn gọn gàng như lần trước, không thừa không thiếu, nhưng lần này, khi đặt ly xuống, ánh mắt anh dừng lại trên gương mặt Trình Hy lâu hơn một nhịp, rất khẽ, như đang cân nhắc điều gì đó.

Trình Hy không nhìn anh, chỉ nói: “Cảm ơn.”

Lý Duệ nhận ly ca cao của mình nhưng không uống ngay. Cô hơi nghiêng đầu, ánh mắt lặng lẽ quan sát Mặc An, rồi lại quay sang nhìn Trình Hy, như đang so sánh điều gì đó trong đầu.

“Người đó…” Cô tiếp tục câu chuyện, giọng chậm hơn một chút, “chia tay cậu thế nào?”

Trình Hy đưa ly cà phê lên môi, uống một ngụm nhỏ. Vị đắng lan ra, quen thuộc hơn lần trước.

“Không có chia tay.” Cậu nói.

“Không có?” Lý Duệ ngạc nhiên.

“Ừ.” Trình Hy đặt ly xuống, đầu ngón tay chạm nhẹ vào thành cốc. “Chỉ là… một ngày nào đó, cậu ấy không còn xuất hiện nữa.”

Lý Duệ im lặng.

“Không nhắn tin?”

“Không.”

“Không gọi điện?”

Trình Hy lắc đầu.

“Không lý do?”

Cậu khẽ cười. 

“Nếu có, chắc tớ cũng không hiểu.”

“Như lần trước?”

“Ừ.”

Một khoảng lặng rơi xuống giữa hai người. Ở phía quầy, Mặc An quay lưng lại, như đang bận rộn với công việc của mình. Nhưng ánh mắt anh, trong một khoảnh khắc rất ngắn, phản chiếu qua lớp kính, dừng lại nơi bóng Trình Hy rồi biến mất.

Lý Duệ chống cằm nhìn bạn mình một lúc lâu rồi thở ra nhẹ.

“Vậy mà cậu vẫn ngồi đây nhớ người ta.”

Trình Hy không phủ nhận, cậu chỉ cười, nụ cười lần này nhẹ hơn nhưng cũng xa hơn.

“Có những người…” Cậu nói chậm rãi, “không cần ở lại nhưng cũng không biến mất được.”

Lý Duệ không nói gì nữa, cô chỉ khẽ liếc về phía quầy bar một lần cuối, ánh mắt thoáng qua một tia suy nghĩ khó đoán, rồi quay lại với ly nước trước mặt.

Trong quán, ánh đèn vẫn ấm, tiếng máy pha cà phê vẫn đều, mọi thứ dường như không thay đổi. Chỉ có những câu chuyện lặng lẽ trôi đi theo cách của riêng nó.

 

Lý Duệ cúi xuống khuấy ly nước trước mặt, nhưng vẻ mặt rõ ràng vẫn còn đang suy nghĩ về câu chuyện vừa rồi. Trình Hy thì chẳng để ý đến điều đó, cậu ngồi dựa vào ghế, một tay chống má, ánh mắt lơ đãng nhìn ra ngoài cửa kính. Đêm nay không mưa, bầu trời sau những ngày ẩm ướt trong veo hơn thường lệ, ánh đèn từ những tòa nhà xa xa rơi xuống mặt đường thành từng mảng sáng nhạt.

“Thôi được rồi.” Lý Duệ đột nhiên lên tiếng, phá tan sự im lặng. “Không nhắc người kia nữa. Nhìn mặt cậu là tớ đã thấy đủ thảm rồi.”

Trình Hy bật cười. 

“Mặt tớ thảm lắm à?”

“Ừ. Giống người vừa bị cả thế giới bỏ rơi.”

“Quá lời.”

“Vậy sao một tuần rồi vẫn chưa khá hơn?”

Trình Hy cúi xuống nhìn ly cà phê, khóe môi hơi cong lên. 

“Có lẽ vì tớ chưa muốn khá hơn.”

Lý Duệ nhìn cậu, lần này không trêu nữa.

Mặc An đứng phía sau quầy lặng lẽ lau chiếc ly trong tay. Ánh mắt anh thỉnh thoảng lướt qua hai người nhưng không có vẻ gì là đang cố tình nghe trộm. Chỉ là khi Trình Hy cười, ánh mắt anh dừng lại lâu hơn một chút, khi cậu cúi đầu, ánh mắt ấy lại bình thản rời đi.

Đến gần ba giờ sáng, Lý Duệ đứng dậy trước.

“Về thôi.”

Trình Hy không nhúc nhích.

“Cậu về trước đi.”

“Còn cậu?”

“Tớ ngồi thêm một lúc.”

Lý Duệ nhìn cậu rồi lại nhìn Mặc An ở phía quầy. Cô không nói gì, chỉ cầm túi lên, trước khi đi còn cúi xuống ghé sát tai Trình Hy.

“Đừng uống nhiều. Lần trước cậu say đến mức đập đầu vào cửa kính, về vẫn u một cục.”

Trình Hy lập tức đỏ mặt. 

“Cậu đừng nhắc nữa.”

“Nhớ về đấy.”

“Biết rồi.”

Chuông cửa vang lên khi Lý Duệ bước ra ngoài. Cánh cửa khép lại, tiếng bước chân cô nhanh chóng chìm vào màn đêm.

Quán lại trở về vẻ yên tĩnh ban đầu. Trình Hy ngồi một mình trước quầy, cúi đầu nghịch chiếc thìa trong ly. Một lát sau, cậu bỗng hỏi: “Anh làm ở đây lâu chưa?”

Mặc An ngẩng mắt lên.

“Không lâu.”

“Vậy chắc anh chưa quen khách.”

“Cũng tạm.”

Trình Hy gật gù, rồi như nhớ ra điều gì, cậu nghiêng đầu nhìn anh. 

“Tôi có phải khách phiền phức không?”

“Không.”

Câu trả lời đến quá nhanh. Trình Hy hơi ngẩn ra,  Mặc An cũng im lặng một thoáng rồi bình thản nói thêm: “Chỉ hơi ồn.”

“…”

Trình Hy nhìn anh chằm chằm vài giây, sau đó bật cười.

“Anh cũng biết nói đùa à?”

Mặc An không đáp nhưng khóe môi anh dường như khẽ động, rất nhẹ. Trình Hy không nhìn thấy, cậu chỉ cúi đầu uống nốt ly cà phê đã nguội, rồi bỗng nhiên cảm thấy đêm nay không còn dài như lúc mới bước vào. Khi đứng dậy, cậu đặt tiền lên bàn.

“Lần sau tôi lại đến.”

Mặc An nhìn số tiền trên bàn, rồi nhìn cậu.

“Ừ.”

Trình Hy đi được vài bước thì quay lại.

“À, mà quán anh mở mỗi đêm à?”

“Gần như vậy.”

“Vậy tốt.”

Cậu cười, đôi mắt cong lên dưới ánh đèn vàng.

“Lần sau tôi lại đến lúc nửa đêm.”

Mặc An nhìn theo bóng cậu khuất sau cánh cửa kính. Chuông cửa rung lên một tiếng rất khẽ rồi im bặt. Anh đứng yên rất lâu, cuối cùng anh đưa tay thu chiếc cốc Trình Hy vừa uống, động tác chậm rãi hơn bình thường.

Ngoài phố, bóng người trẻ tuổi đã đi xa, còn trong quán cà phê, đồng hồ vừa điểm ba giờ mười bảy phút.

 

Đọc truyện tương tự

Tướng quân, đêm nay không bàn quốc sự [Hoàn] – elaraverse.com

Tối nay đừng về sớm – elaraverse.com

Tôi đổi đối tượng cưa rồi – elaraverse.com

Những ngôi sao ở Auroria – elaraverse.com

Mật danh tình nhân – elaraverse.com

Mãn thiên phi tuyết [Hoàn] – elaraverse.com

Đợi tối rồi hôn – elaraverse.com

Đợi em ở phía bên kia thời gian – elaraverse.com

Bình tĩnh rung động [Hoàn] – elaraverse.com

Liên hệ Call Zalo Messenger
Top
0
0 sản phẩm Xem giỏ hàng → Thanh toán ngay →