Sau khi tình một đêm, anh ấy chờ tôi suốt ba năm [Hoàn]

Chương 5: Tất cả đều là anh

admin 4 ngày trước 10 lượt xem
Nghe chương Tự đọc tiếng Việt

Sẵn sàng đọc chương bằng tiếng Việt.

Đêm ấy, Trình Hy không ngủ được. Cậu nằm trong căn phòng tối, nhìn ánh đèn thành phố hắt qua khe rèm. Đồng hồ đã qua ba giờ sáng, nhưng đầu óc cậu vẫn tỉnh táo đến kỳ lạ.

Cậu nhắm mắt, rồi ký ức trở lại, không phải toàn bộ, chỉ từng mảnh. Cậu nhớ mình đã uống rượu, nhớ cơn mưa, nhớ mình đã ngồi trước một người đàn ông xa lạ và nói những điều rất ngốc nghếch. Nhớ một giọng nói hỏi cậu “Em biết mình đang nói gì không?”

Trình Hy mở mắt, tim đập mạnh. Cậu ngồi dậy. Một câu khác xuất hiện trong đầu.

“Ngày mai em có thể sẽ quên.”

Rồi giọng nói của chính mình.

“Vậy thì đêm nay anh nhớ thay em.”

Trình Hy đưa tay che miệng. Một cảm giác nóng ran chạy lên mặt. Cậu không nhớ rõ khuôn mặt người đàn ông ấy nhưng cậu nhớ ánh mắt, nhớ bàn tay, nhớ cảm giác mình đã tin tưởng người ấy đến mức nào.

Và quan trọng nhất… cậu nhớ mình đã hẹn gặp lại anh.

Thứ bảy.

Trình Hy bật dậy khỏi giường, bước đến bên bàn làm việc, mở điện thoại kiểm tra ngày tháng. Một cảm giác lạnh buốt chạy qua người.

Ba năm.

Cậu đã từng hứa sẽ trở lại, nhưng cậu không trở lại. Không phải vì cố ý, cậu thực sự đã quên.

Tối hôm ấy, Trình Hy đến quán sớm hơn thường lệ. Quán chưa mở cửa, cậu đứng dưới mái hiên nhìn cánh cửa kính đóng kín, trong lòng xuất hiện một cảm giác kỳ lạ mà chính cậu cũng không hiểu.

Đúng nửa đêm, đèn bật sáng. Mặc An mở cửa. Nhìn thấy cậu, anh không hề tỏ vẻ bất ngờ.

“Cậu đến sớm.”

Trình Hy nhìn anh.

“Mặc An.”

“Ừ?”

“Ba năm trước…”

Cậu dừng lại, cổ họng bỗng khô khốc.

“Anh từng gặp tôi ở đây đúng không?”

Mặc An nhìn cậu rất lâu.

“Đúng.”

Trình Hy cảm thấy tim mình chìm xuống.

“Đêm mưa?”

“Ừ.”

“Có phải tôi say không?”

“Có.”

“Có phải tôi đã nói rất nhiều chuyện?”

“Rất nhiều.”

Trình Hy cười khẽ, nhưng mắt lại đỏ lên.

“Có phải tôi đã…”

Cậu không nói hết, Mặc An cũng không thúc giục. Một lúc lâu sau, Trình Hy mới hỏi:

“Người đó là anh đúng không?”

Ngoài đường, một chiếc xe chạy qua, ánh đèn quét ngang mặt kính rồi biến mất.

Mặc An đứng trong ánh sáng vàng của quán, không tiến lại gần, cũng không lùi đi. Anh chỉ nhìn cậu.

“Ừ.”

Trình Hy nhắm mắt. Một tiếng “ừ” đơn giản đến mức gần như không có sức nặng, vậy mà lại khiến tất cả những mảnh ký ức trong đầu cậu đồng loạt tìm được vị trí của chúng.

Người đàn ông trong đêm mưa.

Người đã ngồi đối diện cậu.

Người đã nghe cậu nói những lời ngốc nghếch.

Người cậu đã hôn.

Người cậu đã ôm lấy trong đêm dài ấy.

Người mà cậu đã hứa sẽ trở lại.

Tất cả đều là Mặc An.

Trình Hy mở mắt. Cậu nhìn người đàn ông trước mặt, bỗng nhiên thấy cổ mình nghẹn lại.

“Anh nhận ra tôi ngay từ đầu sao?”

Mặc An không trả lời ngay. Trình Hy nhìn anh, đôi mắt dần đỏ lên.

“Ngay từ lần đầu tiên tôi bước vào quán?”

Một thoáng im lặng, rồi Mặc An khẽ gật đầu.

“Ngay từ lúc cậu đập đầu vào cửa kính.”

Trình Hy sững người. Trong khoảnh khắc ấy, cậu vừa muốn khóc vừa muốn bật cười.

“Anh…”

Cậu cúi đầu, đưa tay lau khóe mắt, giọng nghẹn lại vì một cảm xúc quá phức tạp.

“Vậy mà anh không nói.”

“Tôi nghĩ cậu đã quên.”

“Đúng là tôi đã quên.”

“Không sao.”

“Anh biết mà vẫn để tôi ngồi đây mỗi đêm, kể cho anh nghe chuyện tôi thất tình?”

“Ừ.”

Trình Hy nhìn anh, lần đầu tiên cảm thấy người đàn ông này thật đáng ghét.

“Anh có biết tôi đã nói những gì không?”

“Biết.”

“Cả chuyện tôi nhớ người kia?”

“Biết.”

“Cả chuyện tôi nói người ấy không dễ quên?”

“Biết.”

Trình Hy im lặng. Nước mắt cuối cùng cũng rơi xuống. Không phải vì đau mà bởi trong khoảnh khắc ấy, cậu bỗng hiểu một điều quá muộn.

“Anh có biết, đêm hôm ấy khi tôi nhận được tin nhắn của người kia, tôi đã bỏ anh lại. Và tôi quên hết.”

Mặc An im lặng, hàng mi của anh rủ xuống. 

“Tôi không muốn biết. Không quan trọng.”

“Không quan trọng mà anh giữ chiếc cốc đó suốt ba năm? Không quan trọng mà anh mua lại quán này?”

Trình Hy nói như thể tự chất vấn chính mình.

Có một người đã đứng ở nơi này suốt ba năm, còn cậu thì vô tình đi qua cuộc đời anh, ngồi vào đúng chiếc ghế năm xưa, uống đúng loại cà phê năm xưa, kể cho anh nghe mỗi lần cậu thất tình.

Trình Hy nhìn chiếc cốc cũ trên kệ. Cậu bước đến gần nó, đầu ngón tay nhẹ nhàng chạm vào vết nứt nhỏ trên thành cốc. 

Cậu khẽ cười qua làn nước mắt.

“Mặc An…”

“Ừ?”

“Xin lỗi.”

Anh nhìn cậu.

“Vì điều gì?”

“Vì đã quên.”

Mặc An không trả lời. Ngoài cửa kính, thành phố đang chìm trong một đêm rất sâu. Quán cà phê vẫn sáng, giống như ba năm trước, chỉ khác rằng lần này người đã hứa quay về cuối cùng cũng đứng ở đây.

Trình Hy nhìn anh, trong lòng bỗng thấy một khoảng trống rất lâu nay cuối cùng cũng được lấp đầy.

Có lẽ trên đời này, điều đáng sợ nhất không phải là một người rời đi mà là hai người từng tìm thấy nhau, rồi một người quên mất, còn một người vẫn đứng nguyên tại nơi ấy, kiên nhẫn chờ cho ký ức quay về.

Và đêm ấy, sau ba năm dài đằng đẵng, Trình Hy cuối cùng cũng nhớ ra người mình đã từng hẹn gặp vào một đêm thứ bảy. Người ấy chưa từng rời khỏi nơi cậu hẹn.

Trình Hy đứng trước chiếc kệ rất lâu, đầu ngón tay vẫn đặt trên vết nứt nhỏ nơi thành chiếc cốc. Cậu không biết mình đang nghĩ gì. Có quá nhiều thứ cùng lúc ùa tới, quá nhiều mảnh ký ức tưởng như đã chết từ lâu bỗng nhiên sống dậy, đan xen với những đêm gần đây mà cậu vẫn vô thức ngồi ở chiếc bàn cạnh cửa sổ, vẫn uống loại cà phê Mặc An pha, vẫn nhìn người đàn ông ấy qua làn hơi nước trên cửa kính mà chẳng hiểu vì sao mình luôn có cảm giác thân thuộc đến vậy.

Ba năm. Chỉ một con số thôi, nhưng khi đặt giữa hai người, nó bỗng dài đến mức khiến Trình Hy thấy nghẹn ở cổ. Cậu quay lại nhìn Mặc An. Người đàn ông vẫn đứng sau quầy, ánh đèn vàng rơi xuống bờ vai, một nửa khuôn mặt chìm trong bóng tối. Anh không hề có vẻ muốn giải thích hay biện minh, cũng không hỏi cậu đang cảm thấy thế nào. Anh chỉ đứng đó, bình tĩnh như thể đã biết sẽ có một ngày Trình Hy nhớ ra tất cả, và ba năm qua chẳng qua chỉ là khoảng thời gian anh cần để chờ ngày ấy.

Ngoài cửa kính, một cơn gió lướt qua con phố, mang theo mùi hơi ẩm của đêm. Thành phố đã gần ba giờ sáng. Những cửa hàng xung quanh đều tắt đèn, chỉ còn quán cà phê của Mặc An vẫn sáng, như một hòn đảo nhỏ giữa màn đêm.

Trình Hy nhìn quanh.

Ba năm trước, cậu cũng từng đứng ở đây. Cũng ánh đèn này, cũng ô cửa kính này, cũng chiếc bàn này. Chỉ có điều khi ấy cậu còn quá trẻ, mang theo một trái tim vừa bị người khác làm tổn thương, uống say đến mức chẳng biết mình đang làm gì, rồi vô tình để lại một lời hứa cho một người xa lạ. Còn người xa lạ ấy đã giữ lời hứa thay cậu.

“Anh thật sự mua quán này vì em sao?”

“Lúc đó anh chỉ nghĩ…” Anh dừng một chút. “Nếu một ngày em quay lại mà nơi này không còn nữa, có lẽ em sẽ không biết phải tìm anh ở đâu.”

Trình Hy nghe xong, cổ họng bỗng nghẹn lại.

“Vậy là anh thật sự nghĩ em sẽ quay lại?”

“Không.”

Cậu sững người. Mặc An nói rất bình thản: “Anh chỉ không muốn tự mình đóng mất cánh cửa ấy.”

Trình Hy cúi đầu. Nước mắt rơi xuống mu bàn tay. Cậu không muốn khóc trước mặt anh, càng không muốn biến cuộc gặp này thành một màn thương cảm. Nhưng có những cảm xúc đã bị dồn nén quá lâu, đến khi tìm được một khe hở, chúng cứ thế tràn ra.

“Em xin lỗi.”

Mặc An bước tới một bước.

“Đừng.”

“Em đã quên anh.”

“Anh biết.”

Trình Hy ngẩng lên, giọng run run: “Anh đừng nói “anh biết” nữa.”

Mặc An im lặng. Mãi lâu sau anh mới nói:

“Đêm nay em đã nhớ đủ rồi.”

“Mặc An, em thích cách anh pha cà phê. Thích việc anh luôn biết em muốn uống gì trước cả khi em nói. Thích cách anh chẳng bao giờ hỏi quá nhiều nhưng lúc nào cũng nghe em nói. Thích cách anh nhìn thành phố vào những đêm quán vắng. Thích cả việc anh cứ tỏ ra chẳng quan tâm nhưng lại nhớ từng chuyện nhỏ nhặt về em.”

Mặc An không nói gì.

“Đó là những gì em biết về anh bây giờ.”

Cậu ngước mắt nhìn anh.

“Cho nên nếu anh hỏi em có yêu người năm đó hay không, em không biết. Nhưng nếu anh hỏi em có yêu Mặc An của bây giờ không…”

Cậu dừng lại, rồi nói rất khẽ:

“Em nghĩ là có.”

Mặc An nhìn cậu thật lâu. Ngoài cửa kính, mưa bắt đầu rơi. Không phải cơn mưa lớn, chỉ là những hạt nước nhỏ, lặng lẽ bám lên mặt kính rồi trượt xuống thành những đường dài.

 

Mặc An bước tới. Khoảng cách giữa họ chỉ còn một cánh tay. Mặc An trầm mặc hỏi cậu:

“Em mới quen anh bao lâu?”

“Không lâu.”

“Vậy em hiểu anh được bao nhiêu?”

“Không nhiều.”

“Em biết anh có những điều em chưa biết không?”

“Biết.”

“Có những chuyện có thể khiến em thất vọng?”

“Có.”

“Có những ngày anh rất khó chịu, rất lạnh lùng, thậm chí chẳng muốn nói chuyện với ai?”

Trình Hy khẽ cười.

“Em biết rồi mà.”

Mặc An nhìn cậu.

“Vậy vẫn muốn ở lại?”

“Ừ.”

Câu trả lời quá nhanh khiến Mặc An bất giác khựng lại. Trình Hy nhìn anh, lần này nụ cười trong mắt đã trở nên dịu dàng.

“Anh đừng hỏi nữa.”

“Vì sao?”

“Vì em sắp tưởng anh đang cầu hôn em.”

Một thoáng ngạc nhiên lướt qua mắt Mặc An rồi khóe môi anh cong lên rất nhẹ. Đó là lần đầu tiên Trình Hy nhìn thấy nụ cười của anh, một nụ cười rất nhẹ, rất mỏi mệt, như thể một người đã đi rất xa cuối cùng cũng cho phép mình đặt hành lý xuống.

Trình Hy nhìn anh, tim bỗng đập nhanh.

“Anh cười rồi.”

“Ừ.”

“Đẹp thật.”

Mặc An lập tức thu lại nụ cười. Trình Hy bật cười.

“Anh lại lạnh rồi.”

“Em nói nhiều quá.”

“Vậy anh đuổi em đi đi.”

“Không.”

Một chữ rất khẽ. Nhưng Trình Hy nghe thấy. 

 

“Mặc An, bây giờ, em hẹn lại anh có được không?”

Mặc An nhìn cậu.

“Ừ.”

Trình Hy bật cười, nhưng nụ cười ấy chẳng có chút vui vẻ nào. Cậu cúi đầu, đưa tay lau khóe mắt rồi lại ngẩng lên, như thể muốn tìm một dấu hiệu nào đó trên gương mặt anh để biết người đàn ông này có từng oán trách mình hay không.

Nhưng không có gì cả. Mặc An vẫn bình tĩnh. Chính sự bình tĩnh ấy khiến cậu đau lòng hơn bất cứ lời trách móc nào.

“Vậy hẹn anh vào đêm thứ bảy tuần sau.”

Đêm ấy, họ không ai nhắc đến chuyện yêu đương thêm một lần nào. Mặc An pha cho cậu một tách cà phê mới. Trình Hy ngồi bên cửa sổ, hai tay ôm lấy chiếc cốc nóng, nhìn mưa rơi ngoài phố. Đến gần sáng, cậu bắt đầu buồn ngủ. Mặc An kéo chiếc ghế bên cạnh lại gần hơn, để cậu tựa vào vai mình.

Không ai nói gì. Có những khoảnh khắc không cần lời nói.

 

Ba năm trước, Trình Hy từng ngủ bên cạnh một người đàn ông mà cậu không nhớ mặt. Ba năm sau, cậu tỉnh táo tựa vào vai chính người ấy và biết mình muốn ở lại. Đó là sự khác biệt duy nhất, nhưng cũng là điều quan trọng nhất.

 

Mùa đông năm ấy, quán cà phê vẫn mở cửa từ nửa đêm đến bảy giờ sáng.

Người ta trong khu phố bắt đầu quen với hình ảnh một chàng trai trẻ thường xuyên ngồi phía trong quầy, đôi khi giúp Mặc An pha cà phê, đôi khi ngồi bên cửa kính đọc sách, đôi khi chẳng làm gì ngoài nhìn anh.

Lý Duệ là người đầu tiên nhận ra. Một đêm cô bước vào quán, nhìn thấy Trình Hy đang lau bàn, lập tức chống tay lên quầy.

“Cậu hết thất tình rồi à?”

Trình Hy ngẩng lên.

“Ừ.”

“Thế người kia đâu?”

Cậu nhìn về phía Mặc An.

“Ở đây.”

“Mẹ nó, linh cảm của mình đúng thật!”

Lý Duệ lẩm bẩm. 

Mặc An chỉ lắc đầu. Trình Hy lại cười.

Cậu không thấy xấu hổ khi nghe câu ấy. Bởi có lẽ trên đời này, chẳng có cuộc gặp gỡ nào thật sự là tình cờ.

Có những người đi ngang qua nhau một lần rồi biến mất.

Cũng có những người, dù đã bị thời gian kéo đi rất xa, cuối cùng vẫn tìm được đường quay về nơi mình từng bắt đầu.

 

Đọc truyện tương tự

Tướng quân, đêm nay không bàn quốc sự [Hoàn] – elaraverse.com

Tối nay đừng về sớm – elaraverse.com

Tôi đổi đối tượng cưa rồi – elaraverse.com

Những ngôi sao ở Auroria – elaraverse.com

Mật danh tình nhân – elaraverse.com

Mãn thiên phi tuyết [Hoàn] – elaraverse.com

Đợi tối rồi hôn – elaraverse.com

Đợi em ở phía bên kia thời gian – elaraverse.com

Bình tĩnh rung động [Hoàn] – elaraverse.com

Liên hệ Call Zalo Messenger
Top
0
0 sản phẩm Xem giỏ hàng → Thanh toán ngay →